Với những ai đặt chân đến trung tâm thành phố Dallas (Mỹ) trên chuyến tàu điện ngầm Dallas Area Rapid Transit, thông báo nhận được là các chuyến tàu sẽ được tăng cường “để phục vụ sự kiện thể thao lớn nhất hành tinh”. Không cần gọi thẳng tên, đó chỉ có thể là cuộc đại chiến Bồ Đào Nha – Tây Ban Nha ở vòng 1/8. Và cũng có người đã lường trước, đấy rất có thể là chuyến cuối trong hành trình của Ronaldo ở World Cup.
“Đây sẽ là kỳ World Cup cuối cùng của tôi, nhưng hy vọng không phải là trận đấu cuối cùng”, Ronaldo nói như vậy trong buổi họp báo trước trận. Bấy giờ, tâm trạng của anh còn thoải mái và hóm hỉnh trước sự vây quanh của những phóng viên quen thuộc từ thời còn khoác áo Real Madrid.
Nhưng rồi, trong vũ điệu cuối cùng của mình, Ronaldo chỉ còn lại những tàn dư mờ nhạt của một siêu sao kiệt xuất năm nào. Không còn tốc độ xé gió của thời trai trẻ, cũng chẳng còn những pha dạt biên đảo chân kỹ thuật từng làm mê đắm giới mộ điệu thuở còn gắn bó ở Nhà hát của những giấc mơ Old Trafford. Dấu ấn của anh trên sân Dallas chỉ gói gọn trong những pha làm tường trả bóng, những bước chạy đoạn ngắn thừa hành trong một cấu trúc pressing sớm bị đẩy lùi, và những nỗ lực rướn người tận dụng số ít cơ hội hiếm hoi có được.
Siêu sao sinh năm 1985 rời sân trong nước mắt, hộ tống xung quanh là hai ống kính máy quay cùng một nhóm đồng đội lặng lẽ bước theo sau. Ở khu vực hỗn hợp sau đó, Ronaldo xác nhận lần nữa đây là kỳ World Cup cuối cùng. Và anh rời đi với một tâm thế thanh thản, muốn dành thời gian cho gia đình, vì biết rằng bản thân đã tận hiến cho màu cờ sắc áo Bồ Đào Nha.
Sochi (Nga) ngày 15/6/2018, trong trận ra quân của Bồ Đào Nha ở World Cup, Ronaldo lập hat-trick, một mình gồng gánh “Selecao châu Âu” trước Tây Ban Nha. 8 năm sau, trên đất Texas, kịch bản đã khác. Chàng thủ quân ấy chỉ chạm bóng 19 lần, và hiệp hai giảm gần một nửa so với hiệp một.
Ronaldo chuyền chính xác 10 trong 12 lần, đạt tỷ lệ 83%. Anh chuyền nhiều nhất cho Joao Felix, Renato Veiga và Pedro Neto – mỗi người hai lần. Trong khi, người chuyền cho anh nhiều nhất là Neto, bốn lần. Nếu nhìn trên bản đồ mạng lưới chuyền bóng, đó chỉ là một đường kẻ mỏng và đơn độc.
Trong 90 phút trên sân, Ronaldo chủ động xin bóng từ các đồng đội 19 lần, nhưng chỉ ba lần họ chuyền cho anh – tỷ lệ thấp nhất đội và chỉ hơn mỗi Borja Iglesias – người vào sân ở phút 90+7 bên phía Tây Ban Nha.
Ronaldo cả trận có ba pha dứt điểm, hai trong số đó thử thách khung thành Unai Simon. Ba cú sút của Ronaldo có giá trị bàn thắng kỳ vọng lần lượt là 0,03, 0,17 và 0,09 – tức là khả năng thành bàn rất thấp.
Pha đầu tiên đến khá sớm. Phút 12, nhận đường chuyền dọc biên phải của Bruno Fernandes, Ronaldo đối đầu với Aymeric Laporte. Anh đỡ bóng một nhịp, đảo chân hòng đánh lừa đối thủ, rồi sút chân phải đầy uy lực ở góc hẹp vào người thủ thành người Tây Ban Nha.
Cơ hội thứ hai là ở phút 37. Cú treo xoáy về phía cột xa của Neto được Felix nỗ lực đón lấy. Người đồng đội trong màu áo Al-Nassr đánh đầu trả ngược cho đội trưởng. Bóng chạm cánh tay Simon khiến điểm rơi nằm ngoài vị trí chờ sẵn, nhưng Ronaldo vẫn kịp rướn đến, cố gắng ngả người móc ngược quả bóng trong sự kèm cặp của Pau Cubarsi. Bóng hướng tới khung thành nhưng Simon kịp bay người bắt gọn.
Và phút 59 là khoảnh khắc cuối cùng. Vẫn Felix tạt bóng về cột xa, Ronaldo chạy chỗ vào giữa trung vệ và hậu vệ trái Tây Ban Nha. Lực bóng hơi mạnh, đi sâu và anh chỉ có thể tâng bóng lòng trong chân phải ở một góc còn hẹp hơn cơ hội đầu tiên. Đó vẫn là một pha dứt điểm, nhưng đi trượt khung thành.
Từng lập cú đúp vào lưới Uzbekistan ở vòng bảng bằng kỹ năng chạy chỗ thoát kèm người kinh điển ở điểm mù đối phương, chủ nhân của 5 Quả Bóng Vàng ghi một bàn trong trận đấu đó với cú ép-phê điệu nghệ làm cong đường bóng. Nhưng trước một Tây Ban Nha với khối đội hình vây ráp nghẹt thở, cùng khả năng kiểm soát bóng thượng hạng, màn trình diễn của Ronaldo nói riêng và tập thể Bồ Đào Nha nói chung cứ thế lịm dần theo thời gian.
Từ chỗ rượt đuổi ráo riết đối thủ trong hệ thống kèm người một – một kết hợp phòng ngự khu vực, Bồ Đào Nha dần bị ép lùi và những phút cuối bị thao túng vị trí bởi chính cách tiếp cận ấy. Họ gục ngã trước khi kịp nghĩ đến hiệp phụ.
Ở tuổi 41, khó có thể đòi hỏi Ronaldo chạy hùng hục lao vào các trung vệ hay thủ môn Tây Ban Nha để pressing tuyến đầu. Vả lại, hệ thống ấy chưa bao giờ được HLV Roberto Martinez dựng lên. Tất cả những gì CR7 có thể làm là di chuyển be góc, tìm cách chắn góc chuyền bóng của đối thủ. 13 lần tổng cộng trên sân anh làm được điều đó, xét ở khái niệm pressing gián tiếp mà FIFA đặt ra. Còn lại, là một lần pressing trực tiếp, theo kiểu Ousmane Dembele với ánh mắt đầy dữ dằn từng làm ở PSG.
Ronaldo là người có tổng quãng đường di chuyển trên sân nhiều thứ sáu của Bồ Đào Nha, với 9.059 m, sau Joao Neves, Fernandes, Ruben Dias, Vitinha và Veiga. Đó cũng là con số cao nhất của anh qua 5 trận ở World Cup 2026.
Ở đợt hãm thành cuối cùng trong vô vọng của Bồ Đào Nha, bóng tìm đến Neves trước khi lướt ngang qua trước mặt Ronaldo. Đó cũng là lần cuối cùng cầu thủ lớn tuổi thứ hai từng ghi bàn trong lịch sử World Cup – lập công lần cuối vào lưới Croatia ở vòng 1/16 khi 41 tuổi 147 ngày – tiến gần đến một bàn thắng. Và khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, Ronaldo bắt tay Rodri rồi lặng người đứng lại trên sân hồi lâu, rơm rớm nước mắt nhận ra anh vừa nhấp ngụm đắng cuối cùng tại kỳ World Cup thứ sáu trong sự nghiệp.
HLV Jesse Marsch đang là người hùng Canada sau khi giúp đội tuyển bóng đá nước này thiết lập cột mốc lịch sử: lần đầu tiên có chiến thắng ở vòng loại trực tiếp World Cup để góp mặt vòng 16 đội.
Ở trận đấu đầu tiên thuộc vòng 32 đội tại World Cup 2026, HLV Jesse Marsch đã cùng Canada có chiến thắng nghẹt thở nhưng xứng đáng trước Nam Phi, nhờ bàn thắng phút 90+2 của Stephen Eustaquio trong trận đấu mà họ đã sút gấp đôi đối thủ.
Sau chiến thắng lịch sử tại Los Angeles, HLV Jesse Marsch - một người Mỹ và từng tham gia BHL đội tuyển Mỹ - trong phần trả lời phỏng vấn đã được hỏi về việc gửi lời khuyên đến đội tuyển xứ cờ hoa và đáp trả bằng câu trả lời gây sốc.
Cụ thể, khi được hỏi liệu đội tuyển Mỹ cần đặc biệt đề phòng điều gì trước đội tuyển Bosnia & Herzegovina trong trận đấu vòng 32 đội tại Santa Clara, California lúc 7 giờ Việt Nam ngày 2.7, ông Jesse Marsch trả lời mạnh mẽ: "Tôi đánh giá cao câu hỏi của bạn, nhưng tôi thực sự không quan tâm!".
Trước đó ở trận mở màn vòng bảng World Cup 2026 tại Toronto, Canada đã gặp Bosnia & Herzegovina trong cảnh đội chủ nhà phải chờ đến phút 78 mới gỡ hòa 1-1. Kinh nghiệm đó rất có thể sẽ hữu ích cho lời khuyên trước trận Mỹ vs Bosnia & Herzegovina.
HLV Jesse Marsch nói thêm: "Việc đó tùy thuộc vào Mỹ có có thể học hỏi từ các trận đấu mà Bosnia & Herzegovina đã chơi. Tôi biết một vài cầu thủ trong đội của Bosnia & Herzegovina. Đó là một tập thể chiến đấu kiên cường, rất không dễ chơi.
Tôi đã dành nhiều lời khen ngợi cho họ sau trận đấu. Tôi nghĩ chúng tôi có thể chơi tốt hơn trong trận đấu đó. Nhưng tôi nghĩ rằng bất kể đối đầu với đội nào, Bosnia & Herzegovina cũng sẽ tạo ra một trận đấu thực sự khó khăn".
Sau khi trở thành đội bóng đầu tiên lọt vào vòng 16 đội, Canada có thể tạm thời thả lỏng để hồi phục thể lực, trong lúc chờ trận đấu ở tiếp theo với đội thắng trong cặp đấu giữa Hà Lan và Ma Rốc sẽ diễn ra lúc 8 giờ ngày 30.6.
Khi còn là cầu thủ, ông Marsch đã chơi 13 mùa giải ở giải nhà nghề Mỹ (MLS), với các CLB D.C. United (1996 - 1997), Chicago Fire (1998 - 2005) và Chivas USA (2006 - 2009). Sau khi chuyển sang huấn luyện, ông từng cầm quân ở MLS, Bundesliga Áo và Ngoại hạng Anh.
Trước đó tại World Cup lần này, HLV Jesse Marsch đã gây xôn xao dư luận khi nói rằng ông và cựu HLV đội tuyển Mỹ Bob Bradley "đã phải năn nỉ" các cầu thủ hát quốc ca trước các trận đấu của đội Mỹ tại World Cup.
HLV Jesse Marsch từng là trợ lý trong BHL của HLV Bradley từ năm 2010 - 2011. Ông được bổ nhiệm làm huấn luyện viên trưởng đội tuyển Canada vào tháng 5.2024 và đang giúp đội bóng xứ lá phong bay cao.
El Espectador Deportes cho biết, các cầu thủ Uruguay đã nổi loạn sau trận hòa như thua trước đội tân binh World Cup là Cabo Verde với tỷ số 2-2 ngày 22.6. Họ yêu cầu tổ chức một cuộc họp khẩn cấp và trực tiếp để nói chuyện thẳng thắn với HLV kỳ cựu 70 tuổi, Marcelo Bielsa, người Argentina. Vì đây là trận hòa tệ hại thứ hai của "La Celeste" (biệt danh đội tuyển Uruguay) tại World Cup 2026, sau trận hòa trước Ả Rập Xê Út với tỷ số 1-1 ngày ra quân 16.6.
"Nhóm cầu thủ này gồm các trụ cột quan trọng như thủ môn Sergio Rochet, các tiền vệ Manuel Ugarte, Rodrigo Bentancur và đội phó Federico Valverde. Họ yêu cầu một cuộc họp và ngồi lại với HLV Bielsa để thẳng thắn chỉ ra các vấn đề vì sao đội tuyển thi đấu rất tệ so với khả năng.
Họ cũng khẳng định là không thể chịu đựng cách huấn luyện quá hà khắc của HLV Bielsa, khi nhồi thể lực đến mức kiệt quệ với nhiều cầu thủ và khiến họ chấn thương, hoặc không đủ trạng thái thi đấu sung sức nhất. Điều này lại diễn ra ngay trước mỗi trận đấu, và chưa có bất cứ HLV nào trên thế giới lại làm điều này với cầu thủ khi đang tham dự giải đấu", El Espectador Deportes tiết lộ.
Cũng theo El Espectador Deportes: "Nhóm cầu thủ chủ chốt của Uruguay cũng đưa ra ý kiến về mặt chiến thuật ở trận gặp Tây Ban Nha, rằng họ muốn thi đấu lùi sâu như cách chơi sở trường, và chọn đấu pháp phản công, thì mới có cơ hội đánh bại đội tuyển Tây Ban Nha".
Thế nhưng, HLV Bielsa đã gạt phắt tất cả. Trong cuộc họp, ông dành cho mình 48 phút nói chuyện với tất cả cầu thủ toàn đội, và không cho bất cứ ai có ý kiến. Trong đó, nhà cầm quân lão luyện người Argentina đã giải thích các khía cạnh khác nhau về chiến thuật với những gì mà ông cho là đúng, cũng theo El Espectador Deportes.
HLV Bielsa là người rất nổi tiếng với những ý tưởng độc lạ trong việc huấn luyện khi dẫn dắt các CLB hay đội tuyển khác trước đây. Ông từng là thầy của các HLV danh tiếng như Pep Guardiola...
Trong các chủ đề khác, HLV Bielsa được cho là đã chỉ trích các cầu thủ Uruguay: "Các anh đã từng cố gắng loại bỏ tôi khi chuyện liên quan đến Luis Suarez. Khi vụ Nahitan Nandez xảy ra (bị loại khỏi danh sách dự World Cup 2026), các anh cũng đã họp và cố gắng loại bỏ tôi. Tôi đã xây dựng sự nghiệp của một số cầu thủ ở đội tuyển quốc gia, như Caceres và Maxi Araujo".
Luis Suarez đã ngỏ lời muốn trở lại thi đấu cho đội tuyển Uruguay ở World Cup 2026, nhưng bị HLV Bielsa từ chối, trong khi nhiều cầu thủ muốn danh thủ này góp mặt.
Cũng ở cuộc họp của HLV Bielsa với các cầu thủ Uruguay, ông khẳng định một lần nữa sẽ chôi đôi công với đối thủ Tây Ban Nha, điều mà các cầu thủ phản đối.
Ông cũng nhấn mạnh việc chọn cầu thủ dự World Cup 2026: "Cho dù tôi chọn cầu thủ bị chấn thương, nhưng họ nghe lời và trung thành với tôi. Đó là lý do tôi đưa họ đến World Cup".
Sau hơn 48 phút nghe HLV Bielsa nói chuyện, một số cầu thủ Uruguay đã đứng dậy và rời khỏi cuộc họp. Đội trưởng trung vệ Jose Maria Gimenez đã cố gắng ngăn họ lại, nhưng các cầu thủ vẫn quyết định bỏ đi.
Trung vệ Ronaldo Araujo (của CLB Barcelona), một trong những cầu thủ chưa có phút thi đấu nào tại World Cup 2026, bày tỏ: "Cầu Chúa phù hộ cho chúng ta vượt qua vòng bảng, nhưng tình trạng này không thể kéo dài thêm nữa", El Espectador Deportes tiếp tục tường thuật.
Trước lượt đấu cuối của bảng H, đội tuyển Tây Ban Nha (4 điểm) dẫn đầu bảng, gặp Uruguay (2 điểm) nhì bảng. Nếu Uruguay thắng, họ sẽ giành vé đi tiếp vào vòng 32 đội với ngôi nhất bảng, đẩy Tây Ban Nha xuống nhì bảng và sẽ đối đầu với Argentina.
Trận đấu nóng lên ngay sau tiếng còi khai cuộc, khi cầu thủ hai bên liên tục có những pha va chạm nảy lửa, buộc trọng tài chính Ismail Elfath phải liên tiếp cắt còi để hạ hỏa những cái đầu nóng.Thế trận căng thẳng cộng với sự toan tính kĩ lưỡng của cả hai đã tạo ra một thế trận vô cùng chặt chẽ.
Suốt nửa giờ đồng hồ đầu tiên, hai đội đề cao sự an toàn bên phần sân nhà và không mạo hiểm tấn công. Sự thận trọng quá mức này đã vô tình tạo nên một thống kê lịch sử khi đây là lần đầu tiên tại một vòng chung kết World Cup kể từ năm 1966, người hâm mộ không được chứng kiến bất kì một cú dứt điểm nào trong 30 phút đầu trận.
Sự bế tắc chỉ được phá vỡ ở phút 33, khi trung vệ John Stones phía tuyển Anh đánh đầu đưa bóng đi chưa chính xác sau cú đá phạt của Declan Rice.Về mặt thế trận, các học trò của HLV Lionel Scaloni là những người kiểm soát bóng chủ động hơn (55% so với 45% của đoàn quân HLV Thomas Tuchel). Hiệp 1 khép lại mà chưa có bàn thắng nào được ghi.
Tuyển Argentina là đội nhập cuộc tốt hơn trong hiệp 2, nhưng tuyển Anh mới là đội có được bàn thắng mở tỉ số trận đấu.Từ pha tấn công bên cánh phải, Morgan Roger có đường tạt chuẩn xác để Gordon băng vào dứt điểm thuận lợi để đánh bại thủ thành Argentina... 1-0 cho tuyển Anh ở phút 55.
Sau bàn thua, tuyển Argentina tràn lên tấn công và tạo ra vô số tình huống nguy hiểm, nổi bật với 2 pha dứt điểm của Mac Allister đều đưa bóng đi trúng cột dọc. Những nỗ lực không biết mệt mỏi của đoàn quân HLV Lionel Scaloni đã được đền đáp bằng bàn thắng gỡ hòa ở phút 86.
Từ pha phối hợp phạt góc, Messi thực hiện đường chuyền thuận lợi cho Enzo Fernandez. Cầu thủ số 24 tung cú dứt điểm đẹp mắt từ ngoài vòng 16m50 và thủ môn Pickford dù có bay người hết cỡ cũng không thể cản phá.
Tiếp đà hưng phấn, tuyển Argentina tràn lên tấn công trong những phút bù giờ và có được bàn thắng kết liễu trận đấu. Từ đường chuyền bằng chân phải của Messi, bóng đến đúng vị trí của tiền đạo Lautaro Martinez và cầu thủ vừa vào sân thay người đã đánh đầu đưa bóng đi vào lưới trong sự bất lực của thủ thành người Anh giúp Argentina dẫn 2-1. Đó cũng là tỉ số chung cuộc của trận đấu và Argentina giành tấm vé vào trận chung kết World Cup 2026 gặp đối thủ Tây Ban Nha.