Trúc không dám than trách số phận, chỉ sợ nghịch cảnh buộc em phải dừng giấc mơ vào giảng đường đại học.
Giữa trưa nắng gắt, người đàn ông già yếu, bệnh tật ngẩng mặt lên trời như muốn gào thét với khoảng không vô định: “Sao mà khổ quá vậy trời!”.
Đó là nỗi lòng của người cha già bệnh tật, mắt không thấy rõ đường phải chắt mót từng đồng bán vé số để mong đi tìm ánh sáng tương lai cho đứa con gái bé bỏng của mình, nhưng cứ bị kẻ gian lừa gạt. Suốt 5 năm qua, ông Võ Hùng Khanh (66 tuổi, ba của Trúc) mỗi lần khổ đau chỉ biết lén than với trời, nhưng dường như trời xanh cao quá cũng không thấu nỗi lòng người!
Lối vào căn nhà của 2 cha con Võ Mai Trúc (cựu học sinh lớp 12A11 Trường THPT Hồ Thị Bi) ở ấp 21, xã Đông Thạnh, TP.HCM (huyện Hóc Môn cũ) tù túng và chật hẹp như chính con đường phía trước của cô học trò khốn khó. Bên trong lối nhỏ ấy là nơi mà mỗi ngày Trúc phải tranh thủ đi làm thêm về sớm để chuẩn bị cơm nước rồi đi tìm để đón ba bán vé số về.
“Ba em bị nhồi máu cơ tim, vừa phẫu thuật chưa được bao lâu và đang phải dùng thuốc mỗi ngày. Mắt ba không thấy rõ đường, nhưng vẫn phải đi bán vé số, cứ lâu lâu về là có thêm vết thương mới vì bị xe đụng, em lo lắm”, Trúc nói rồi nhìn xuống chân trái của ba còn đang bó bột vì tai nạn giao thông.
Sau 2 lần phẫu thuật nhưng bệnh cườm nước nặng ở mắt không chữa được nên ba Trúc phải chấp nhận sống chung với tình trạng thị lực kém đi mỗi ngày. Hiện ông gần như không còn thấy rõ mọi thứ, nhưng vẫn phải lang thang đi bán vé số mỗi ngày.
“Vì không thấy rõ đường nên đi cứ bị xe tông trúng hoài. Nhưng biết sao giờ, không bán vé số biết lấy gì ăn?”, ông Khanh thở dài, những nỗi lo vì cái ăn hằng ngày, tương lai học đại học của con cùng khoản nợ vay ngân hàng để chữa trị u não cho vợ trước đây càng hằn rõ trên từng nếp nhăn nơi khóe mắt người đàn ông khổ cực.
Trước đây, cuộc sống gia đình Trúc vốn dĩ bình yên. Dù tiền lương công nhân của ba và khoản nhận hàng gia công tại nhà của mẹ không được bao nhiêu nhưng gia đình vẫn êm ấm bên nhau. Biến cố ập đến khi mẹ đổ bệnh nặng và phát hiện bị u não ác tính. Cùng thời điểm đó, ông Khanh mất việc, phải chạy xe ôm kiếm tiền, được một thời gian thì mắt yếu dần nên không thể chạy xe được nữa. Cũng từ đó, bao khó khăn dồn đến với gia đình cô học trò nhỏ.
Suốt khoảng thời gian mẹ nằm viện, không có tiền, ba Trúc phải chạy vạy vay mượn khắp nơi, đến khi không còn cách nào xoay xở, đành phải vay ngân hàng. Khoản nợ lớn, cộng với bao lo toan khiến sức khỏe của ba Trúc yếu đi mỗi ngày. Điều trị được 3 năm, mẹ cũng không qua khỏi, để lại 2 ba con Trúc với nỗi đau xé lòng.
Khi mẹ mất, ba thì bệnh nặng phải phẫu thuật mắt 2 lần, không có tiền, nợ nần chồng chất, trong tâm trí cô học trò lúc đó chỉ toàn những suy nghĩ tiêu cực. Trúc nghĩ đến chuyện nghỉ học. Nhưng được ba khuyên ngăn, thầy cô và bạn bè động viên, cô học trò nhỏ vực dậy tinh thần, cùng ba nỗ lực vượt qua nghịch cảnh.
Tuy nhiên, khó khăn cứ bủa vây, thử thách lại chẳng buông tha 2 cha con ngày nào. Vì mắt không thấy rõ đường, ba Trúc đi bán nếu không bị xe đụng, té ngã thì cũng bị người xấu gạt tiền vé số. Gần đây căn bệnh nhồi máu cơ tim khiến ông phải nằm viện để phẫu thuật và điều trị; khi ổn định trở về nhà, tiền thuốc hằng tháng cũng là gánh nặng. Thời gian đầu mỗi tháng phải tốn khoảng 2 triệu đồng; khi bệnh đỡ hơn, bác sĩ cho giãn lịch tái khám và liều uống, giờ đây mỗi tháng tốn khoảng 1 triệu đồng tiền thuốc.
Hôm đó, vừa thấy tôi đến nhà của 2 cha con Trúc, chị Lưu Thị Ánh Phụng, Chi hội trưởng Chi hội Phụ nữ ấp 21, xã Đông Thạnh, mặc vội chiếc áo khoác rồi chạy sang. Gặp tôi, chị liền nói như muốn gửi gắm hết tâm tư: “Hoàn cảnh của gia đình 2 ba con Trúc khó khăn lắm. Mẹ mất gần 2 năm nay; ba thì bệnh tật, mắt lại không thấy đường mà vẫn phải bươn chải mưu sinh. Thấy bên mình đến tôi mừng lắm, nếu kết nối được các nhà hảo tâm giúp đỡ cho Trúc đi học thì tốt quá. Ở địa phương có chương trình hay phần quà gì chúng tôi cũng ưu tiên dành cho 2 ba con, nhưng nói thật cũng không được nhiều, chủ yếu gạo, mắm, muối… vậy thôi. Nếu các nhà hảo tâm giúp được cho 2 ba con Trúc thì địa phương chúng tôi mừng lắm”.
Trong căn nhà của Trúc, thứ nhiều nhất có lẽ là mắm và muối. “Tôi lang thang đi bán vé số, nhiều người thương nên cho. Người cho vài ký gạo, người hỗ trợ chai nước mắm… rồi về để dành 2 ba con ăn dần. Nhất là rằm tháng bảy, nhiều người làm từ thiện nên 2 ba con cũng được cho nhiều hơn. Nhiều khi đi bán cứ bị gạt tiền vé số, nhưng rồi cũng có những người thương cho cái này cái kia, người mua giúp thêm vài tờ vé số, người cho hộp cơm là 2 ba con tôi cũng đỡ bữa trưa rồi”, ông Khanh kể.
Trong suốt buổi trò chuyện cùng tôi, ánh mắt Trúc lúc nào cũng hướng về phía người ba tảo tần. Với Trúc, sức khỏe của ba chính là nỗi lo nhưng cũng là động lực để em không được phép bỏ cuộc. Sau khi thi tốt nghiệp THPT, em lao ngay vào đi tìm việc. Thấy ở đâu gần nhà treo bảng tuyển người làm là em lại vào xin. Hiện nay em làm phục vụ bán thời gian tại quán cà phê, mỗi buổi được trả công 20.000 đồng. “Vì làm gần nhà để trưa còn tranh thủ về nấu cơm rồi lo cho ba nên với em được trả công bao nhiêu cũng tốt. Em sẽ cố gắng dành dụm để có thêm khoản phụ giúp cho ba”, cô học trò giãi bày.
Trúc đang cố gắng mỗi ngày vì lo cho ba và cũng vì ước mơ giảng đường đại học ở phía trước. Ông Khanh cũng vậy. Bán hết vé số ngày hôm đó, cuối ngày dù đôi chân già yếu đã rã rời, ông vẫn tranh thủ đi về đại lý để nhận thêm việc. “Nếu đại lý còn vé số bán ế của ngày hôm đó, tôi nhận bán giúp cho họ, mỗi tờ bán được tôi sẽ được trả thêm 100 đồng; tức thay vì tiền lời 1.100 đồng/tờ, với những vé số còn tồn lại cuối ngày, nếu bán được họ sẽ trả tôi 1.200 đồng/tờ. Kiếm được thêm 100 đồng nào cũng mừng, mình khổ quá rồi phải cố gắng thôi chứ biết sao giờ”, ông Khanh kể, giọng ông trầm ngâm.
Đi qua biết bao khó khăn cuộc đời, ước mơ của Trúc là nhìn thấy ba khỏe mạnh và được học đại học để sau này có công việc ổn định lo cho ba một cuộc sống đỡ nhọc nhằn hơn. Còn ông Khanh, ông chỉ mong con gái học hành đến nơi đến chốn.
Ước mong là vậy, nhưng đêm nằm ông Khanh lại úp mặt vào tường vì lo lắng, vì lén rơi nước mắt cho cảnh đời khốn khó của mình. Ông lo sợ nếu có chuyện gì xảy ra, bỏ lại mình Trúc bơ vơ, rồi ước mơ học đại học của con biết phải thế nào…
Chiều 8.5, tại Trung tâm hội chợ triển lãm SECC (đường Nguyễn Văn Linh, P.Tân Mỹ, TP.HCM), hàng ngàn bạn trẻ đã xếp hàng chờ check-in với ngày hội Vietnam GameVerse 2026.
Bên trong ngày hội, không khí tại đây luôn nhộn nhịp, nhiều gian hàng với các trò chơi điện tử thu hút đông đảo bạn trẻ dừng chân trải nghiệm.
Lương Trần Công Thắng, sinh viên Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn TP.HCM cho biết đã đến đây từ sớm với mong muốn được trải nghiệm nhiều game mới và nhận được phần thưởng. “Mình quan tâm nhiều nhất đến gian hàng của nhà phát hành VNG, tựa game mình hay chơi là đấu trường chân lý, nghe nói đợt này có được nhận các phần thưởng đặc biệt nữa, nên mình rất hào hứng”, Thắng nói.
Theo Thắng, bản thân còn quan tâm đến tựa game Liên quân và FC Online để thỏa sức trải nghiệm.
Trần Lê Duy (23 tuổi), nhân viên tại một quầy game trong hội chợ, cho biết từ sáng sớm mọi người đã đến đây rất đông, không khí vô cùng náo nhiệt. "Tại gian hàng, mình hướng dẫn các bạn đến trải nghiệm game, đa số đều là sinh viên ở TP.HCM”, Duy nói và cho biết cũng có nhiều bạn trẻ đến từ các tỉnh thành khác, đã bắt xe từ sớm đến ngày hội năm nay.
Nguyễn Cao Trí (27 tuổi), quê tỉnh Đồng Tháp, cho biết đến đây từ lúc 6 giờ sáng, để tham dự ngày hội năm nay. Với mong muốn trải nghiệm nhiều tựa game nhất có thể. “Mình mong chờ để có thể chơi được nhiều minigame săn quà, từ sáng đến hiện tại mình đã chơi được hơn 20 tựa game, trải nghiệm nhiều tính năng mới, phong phú mà trên bản chính thức chưa có”, Trí nói.
Đang trải nghiệm trò chơi điện tử, Nguyễn Thị Mỹ Anh, sinh viên Trường ĐH Cần Thơ, cho biết đã tham gia ngày hội này liên tục được 3 năm. “Đây là năm thứ 3 mình tham gia, nhưng cảm xúc vẫn như những ngày đầu vì quá choáng ngợp với các gian hàng game, mình đặc biệt yêu thích tựa game Liên quân Mobile, nhân vật mình yêu thích nhất là Alice. Rất may mắn, mình chơi minigame cũng trúng thưởng được một móc khóa của nhân vật game mà mình yêu thích”, Mỹ Anh bộc bạch.
Theo ban tổ chức, năm nay sự kiện quy tụ hơn 100 gian hàng từ các nhà phát hành, giúp game thủ trực tiếp trải nghiệm game, giao lưu KOL và kết nối cộng đồng. Các giải đấu Esports như SEA Esports Nations Cup cùng các trận showmatch (đánh giao lưu với khán giả ) và chung kết của nhiều bộ môn như Crossfire, PUBG Mobile hay FC Mobile diễn ra xuyên suốt.
Ngày 3.7, đông đảo bạn trẻ đến tham gia ngày hội việc làm do Trung tâm dịch vụ việc làm Thanh niên TP.HCM phối hợp Trường CĐ Văn Lang Sài Gòn tổ chức. Tại đây, các doanh nghiệp từ bán lẻ, dịch vụ, bất động sản, công nghệ, nhà hàng… mang đến nhiều vị trí tuyển dụng với chính sách đãi ngộ cạnh tranh.
Một trong những gian hàng nhận được nhiều sự quan tâm là Công ty Takahiro khi áp dụng chính sách tuyển dụng khá khác biệt. Anh Trần Minh Thừa, chuyên viên tuyển dụng, cho biết doanh nghiệp hiện bỏ hoàn toàn thời gian thử việc, nhân viên mới được nhận ngay 100% lương cơ bản từ ngày đầu tiên đi làm.
Theo anh Thừa, đây là chính sách mới nhằm thu hút người lao động trong bối cảnh thị trường tuyển dụng cạnh tranh. Công ty tuyển nhiều vị trí bếp, phục vụ, tạp vụ và không yêu cầu kinh nghiệm, giới tính hay độ tuổi. Thu nhập nhân viên chính thức dao động từ 8 - 12 triệu đồng/tháng. Còn nhân viên bán thời gian nhận 30.000 - 40.000 đồng/giờ đồng hồ.
Công ty TNHH Hai Di Lao Viet Nam Holdings - chi nhánh TP.HCM cũng mang đến nhiều cơ hội việc làm cho cả sinh viên lẫn lao động có kinh nghiệm. Anh Nguyễn Minh Trí, chuyên viên tuyển dụng, cho biết doanh nghiệp đang tuyển dụng đồng thời khối nhà hàng và khối văn phòng. Đặc biệt là vị trí trợ lý giám đốc (tiếng Trung) có mức lương lên tới 15 - 25 triệu đồng/tháng. Vị trí này ưu tiên ứng viên thành thạo tiếng Trung cả 4 kỹ năng và có khả năng giao tiếp tốt.
Chị Hoàng Bích Ngọc, đến từ bộ phận tuyển dụng Watsons Việt Nam, cho biết hệ thống đang mở rộng nên cần tuyển nhiều vị trí như cửa hàng trưởng, quản lý cửa hàng, giám sát ca, giám sát bán hàng và nhân viên bán hàng.
Thu nhập của nhân viên bán hàng tại Watsons dao động 6 - 9 triệu đồng/tháng, trong khi các vị trí quản lý hoặc văn phòng sẽ được trao đổi theo kinh nghiệm và năng lực. Theo chị Ngọc, ứng viên cần có kiến thức về mỹ phẩm, kỹ năng bán hàng và đặc biệt là sự tự tin trong giao tiếp với khách hàng.
Tại gian hàng McDonald's Việt Nam, nhiều sinh viên quan tâm tới các vị trí bán thời gian có thời gian làm việc linh hoạt. Chị Trần Khánh Tiên, chuyên viên Phòng Thu hút nhân tài McDonald's Việt Nam, cho biết doanh nghiệp tuyển nhân viên phục vụ không yêu cầu kinh nghiệm, còn quản lý ca cần có tối thiểu 6 tháng kinh nghiệm.
Chị Tiên cho biết nhân viên bán thời gian được trả từ 27.000 đồng/giờ đồng hồ, riêng ca đêm có thể đạt 41.000 - 49.000 đồng/giờ đồng hồ. Nhân viên chính thức có tổng thu nhập khoảng 7 - 8 triệu đồng/tháng, làm việc 5 - 6 ngày mỗi tuần. Sau khi hoàn thành thử việc, nhân viên full-time còn nhận thưởng nhận việc 3 triệu đồng, cùng phụ cấp phần ăn, voucher mua sản phẩm và đầy đủ chế độ bảo hiểm.
Đến từ FPT Retail, chị Vũ Kỳ Duyên, chuyên viên đối tác chiến lược nhân sự, cho biết doanh nghiệp đang tuyển dụng trên phạm vi toàn quốc cho hệ thống FPT Shop cùng nhiều vị trí văn phòng. Mức thu nhập khối cửa hàng hiện dao động 8 - 12 triệu đồng/tháng, phù hợp với sinh viên mới tốt nghiệp hoặc người có kinh nghiệm.
Trong khi đó, Công ty cổ phần đầu tư địa ốc Sài Gòn King Land mang đến nhiều vị trí dành cho bạn trẻ như nhân viên kinh doanh, biên tập và sáng tạo nội dung. Chị Lê Thị Thanh Tuyền, trưởng bộ phận truyền thông, mách nhỏ nhân viên truyền thông có mức lương hấp dẫn, còn nhân viên kinh doanh hưởng thu nhập theo hoa hồng với nhiều cơ hội tăng thu nhập nếu đạt doanh số.
Không chỉ việc làm trong nước, nhiều lao động trẻ còn tìm hiểu cơ hội làm việc ở nước ngoài. Anh Nguyễn Ngọc Nhặn, Phó giám đốc tuyển dụng Trung tâm phát triển nhân lực HITECO, cho biết đơn vị đang tuyển lao động sang Nhật Bản, Đài Loan, Úc, Malaysia, Singapore, Đức, Hàn Quốc... với mức lương thực lãnh khoảng 28 - 40 triệu đồng/tháng, tùy thị trường và ngành nghề.
Theo anh Nhặn, chương trình tuyển dụng rất đa dạng, gồm thực tập sinh, kỹ sư, lao động kỹ năng đặc định, lao động có tay nghề, chuyên viên và chương trình vừa học vừa làm. Các ngành nghề đang tuyển gồm cơ khí, xây dựng, điện tử, chế biến thủy sản, in ấn, may mặc, nông nghiệp, đóng gói, điều dưỡng, hộ lý, giúp việc gia đình, thuyền viên… Người lao động từ 18 tuổi trở lên, tốt nghiệp từ lớp 9, đủ sức khỏe, không có tiền án tiền sự… đều có thể đăng ký tham gia.
Bên cạnh đó, Starbucks Việt Nam hiện tuyển nhiều vị trí barista (pha chế) và trưởng ca tại TP.HCM. Anh Nguyễn Thanh Phúc, Phòng Phát triển nhân tài, cho biết doanh nghiệp tập trung xây dựng môi trường làm việc theo tiêu chuẩn quốc tế, chú trọng đào tạo con người, văn hóa doanh nghiệp và lộ trình phát triển nghề nghiệp. Theo anh Phúc, mức thu nhập của nhân viên Starbucks rất cạnh tranh trên thị trường, đi kèm hệ thống đào tạo bài bản và môi trường làm việc đề cao sự gắn kết, học hỏi và phát triển lâu dài.
Không dừng lại ở những tấm hình check-in, mỗi chuyến "lên mây, xuống biển" là một lần họ đối mặt với nỗi sợ để hiểu rằng: Thanh xuân chỉ thực sự rực rỡ khi ta dám bước ra khỏi vùng an toàn.
Leo núi, nhảy dù, lặn biển... là những môn thể thao cảm giác mạnh mà Trần Thị Phương Trinh (29 tuổi, ngụ tại Nguyễn Trãi, phường Chợ Lớn, TP.HCM) mải mê theo đuổi. Phương Trinh tâm niệm: "Mỗi người trẻ đều có một giấc mơ. Và giấc mơ của mình là được ngắm nhìn thế giới diệu kỳ này rung động".
Phương Trinh sở hữu một tuổi trẻ đầy màu sắc, cô bạn bày tỏ: "Với mình, mọi sở thích trong cuộc sống đều nhằm mục đích mở mang tầm mắt, đưa mình đi xa hơn. Việc tham gia nhảy dù, leo núi hay lặn biển cũng giúp mình được ngắm nhìn và hiểu thế giới. Ví dụ như được nhìn thấy bầu trời Việt Nam hòa bình để thêm yêu đất nước, được nhìn thấy cảnh quan kỳ thú dưới biển để biết rằng thiên nhiên luôn diệu kỳ theo cách riêng của nó".
Gần đây, cô bạn trẻ vừa thực hiện chuyến đi đáng nhớ chinh phục đỉnh Pangarchulla thuộc miền Bắc Ấn Độ ở độ cao khoảng 4.500m. Phương Trinh chia sẻ về hành trình đầy thử thách khi đoàn người tiến từng bước lên đỉnh núi tuyết: "Chúng mình ngủ lại trên núi giữa hành trình trong thời tiết -5 đến -10 độ. Có khi thì di chuyển lúc sương mờ phủ xuống che kín, tuyết rơi nặng hạt, gió mạnh, tầm nhìn chỉ còn là lưng người phía trước".
Cũng đam mê trải nghiệm mạo hiểm, Vũ Ngọc Phương Uyên (31 tuổi, ngụ tại 2826 đường Phạm Thế Hiển, phường Bình Đông, TP.HCM), lựa chọn nhảy dù lượn để giảm stress: "Mình đăng ký theo học cùng chồng vì thấy đây là hoạt động đáng thử để giải stress. Lúc đầu cảm giác cũng hồi hộp lắm, có chút sợ hãi, nhưng sau một thời gian thì mình thấy thú vị, học hỏi được nhiều từ cách điều khiển dù, tới cách nhìn thời tiết. Khi đó cảm thấy đầu óc thật thoải mái, không bận tâm suy nghĩ gì hết".
Trong khi đó, với Nguyễn Đình Nam Triều Tiên (25 tuổi, ngụ tại phường Phú Thuận, TP.HCM), anh lại yêu thích bộ môn freediving (lặn tự do). Vốn là người thích đi biển, rồi sau đó đem lòng yêu thích bộ môn lặn.
"Mới đầu lặn, mình cảm thấy choáng ngợp khi mới chỉ xuống độ sâu khoảng 5 mét bởi sự rộng lớn của đáy biển. Nhưng khi học freediving, biết cách lấy hơi sao cho tối ưu nhất, cách di chuyển và kỹ thuật cân bằng tai ở độ sâu nhất định. Khi đã lặn được rồi thì cảm giác thật sự rất tuyệt vì ngắm được môi trường sống dưới biển sâu ở khoảng cách gần như vậy".
Ông Cao Hà Tân, Giám đốc sáng lập và huấn luyện viên trưởng tại Công ty TNHH đào tạo thể thao hàng không Việt Nam, chia sẻ một số điều cần lưu ý khi theo đuổi đam mê mạo hiểm. Ông cho biết cần sự đầu tư về thời gian và chi phí, đồng thời học viên phải thật sự kiên trì để có thể chinh phục thành công.
"Với bộ môn dù lượn, chi phí cho một khóa học dao động 16 đến 30 triệu đồng, tùy vào khả năng và năng khiếu của học viên", ông Tân nói.
Cũng theo ông Tân, các bộ môn mạo hiểm đòi hỏi người chơi cần đảm bảo sức khỏe trong trạng thái tốt nhất để hạn chế rủi ro. "Mọi người hay lo lắng khi tiếp cận nhảy dù là chứng sợ độ cao, thật ra rất hay bị nhầm lẫn giữa nỗi sợ tinh thần và bệnh lý. Khi vấn đề chỉ là nỗi sợ thì hoàn toàn có thể vượt qua được sau quá trình tập luyện và được hướng dẫn", ông Tân khẳng định.
Ông Ngô Minh Tính, huấn luyện viên bộ môn freediving tại đảo Phú Quý, cho rằng các yếu tố cần thiết để học lặn là biết kỹ năng bơi cơ bản, không sợ nước, sẵn sàng học và luyện tập kỹ thuật. "Đa số người tham gia là các bạn trẻ. Các bạn theo đuổi lặn vì cảm giác được tự do, kết nối với thiên nhiên, thử thách giới hạn bản thân vượt qua nỗi sợ", ông Tính chia sẻ.
Nhận xét chung về các môn thể thao mạo hiểm, ông Cao Hà Tân cho biết: "Khi người trẻ muốn tham gia các môn mạo hiểm cần tìm hiểu rõ nơi tổ chức hướng dẫn có bằng cấp rõ ràng, giáo trình cụ thể và được cấp phép. Cùng với việc họ có đảm bảo cơ sở vật chất, điều kiện để giảng dạy một cách chuyên nghiệp và an toàn. Khi đáp ứng đầy đủ các yếu tố như vậy thì mới có thể là nơi hỗ trợ các bạn trẻ yên tâm theo học".
Đúc kết kinh nghiệm của những lần phiêu lưu, cô bạn trẻ năng động Phương Trinh nhận xét: "Hiện nay, mình nhận thấy các môn mạo hiểm cũng đều có đầy đủ quy chuẩn an toàn, được hướng dẫn bởi chuyên gia và được phổ biến đến tất cả mọi người, vì vậy không quá khó hay "đáng sợ" để tiếp cận. Các bạn trẻ chỉ cần muốn làm, đầu tư thêm công sức và thời gian tập luyện thì đều có khả năng làm được. Mình mong các bạn trẻ sẽ tự tin hơn trong việc chinh phục giấc mơ của mình".