Báo Thanh Niên cập nhật nhanh nhất kết quả xổ số miền Nam ngày 23 tháng 5. Kết quả xổ số miền Trung (XSMT), xổ số miền Bắc (XSMB), xổ số điện toán trực tiếp nhanh nhất hôm nay thứ bảy ngày 23.5.2026.
Xổ số TP.HCM, Long An, Bình Phước, Đà Nẵng, Quảng Ngãi…
Mời bạn đọc xem kết quả xổ số (KQXS) miền Bắc (XSMB), kết quả xổ số miền Nam (XSMN), kết quả xổ số miền Trung (XSMT) được cập nhật trên Báo Thanh Niên mỗi ngày.
Tin Gốc: Thanh Niên

Thời gian gần đây, mạng xã hội chia sẻ nhiều đoạn clip về một "phòng gym ngoài trời" thu hút sự quan tâm của đông đảo người xem. Tại công viên Làng hoa Gò Vấp (P.Thông Tây Hội, TP.HCM) từ 7 giờ 30 - 9 giờ hằng ngày, anh Châu Việt Sơn (37 tuổi) vẫn đều đặn hướng dẫn mọi người tập luyện hoàn toàn miễn phí. Không cần máy móc hiện đại, chính sự nhiệt tình và tâm huyết của anh đã biến góc công viên thành không gian rèn luyện sức khỏe đầy gần gũi và nhân văn.
Chia sẻ với Thanh Niên, anh Sơn cho biết cơ duyên đưa anh đến với gym bắt đầu từ chính nhu cầu thay đổi bản thân. So với vẻ ngoài khỏe khoắn hiện tại, hình ảnh của anh hơn 10 năm trước hoàn toàn khác biệt: cao 1,74 m nhưng chỉ nặng vỏn vẹn 52 kg. Mặc cảm về thân hình gầy gò đã trở thành động lực để anh tìm đến gym nhằm cải thiện sức khỏe.
Thói quen tập luyện được anh duy trì suốt nhiều năm. Thấy anh tập bài bản, nhiều người xung quanh bắt đầu ngỏ ý muốn tập cùng. Từ những buổi tập chung ngẫu hứng, số lượng người tìm đến ngày càng đông hơn. Thay vì tập riêng, anh Sơn quyết định đứng ra hướng dẫn miễn phí cho tất cả những ai có nhu cầu.
Cứ thế, lớp học "0 đồng" lớn dần theo năm tháng ở ngay công viên Làng hoa Gò Vấp. Từ vài người ban đầu, đến nay góc công viên này đã trở thành điểm hẹn quen thuộc của nhiều học viên ở đủ mọi lứa tuổi. Dù là thanh niên hay người trung niên, ai đến đây cũng nhận được sự hỗ trợ tận tình từ "người thầy" đầy tâm huyết.
Không có nhiều máy móc hiện đại, mọi người tận dụng các dụng cụ tập luyện có sẵn ở công viên như xà ngang, tạ đơn… Dưới sự hướng dẫn của anh Sơn, ai nấy đều hăng say tập luyện, mồ hôi nhễ nhại nhưng gương mặt vẫn đầy hào hứng.
Hiện anh Sơn là chủ một phòng gym riêng, nhưng vẫn duy trì lớp học miễn phí này bởi một tâm niệm giản dị: "Không phải ai cũng có đủ điều kiện đến phòng tập, nhưng ai cũng xứng đáng có một sức khỏe tốt". Với anh, việc giúp mọi người khỏe mạnh hơn mỗi ngày chính là niềm hạnh phúc lớn.
Trong suốt 10 năm duy trì, "phòng gym 0 đồng" của anh Sơn đã chứng kiến nhiều sự thay đổi tích cực về sức khỏe của các học viên. Tùy vào thể trạng, độ tuổi hay bệnh lý riêng, mỗi người đều có một giáo án phù hợp nhằm đảm bảo an toàn và đạt hiệu quả tốt nhất.
Một trong những trường hợp đặc biệt là ông Nguyễn Phương Tước (47 tuổi, ở P.Thông Tây Hội). Ông tìm đến lớp học trong tình trạng bị thoát vị đĩa đệm, cơ thể yếu đến mức "không xách nổi quả tạ 8 kg".
Hiểu rõ tình trạng đó, anh Sơn hướng dẫn ông Tước bắt đầu bằng những bài tập phục hồi chức năng nhẹ nhàng để giúp ổn định cột sống. Chỉ sau khoảng 3 tháng kiên trì, sức khỏe của ông Tước cải thiện rõ rệt. "Hiện tại tôi có thể tự tin nâng mức tạ 90 kg, điều mà trước đây tôi chưa từng nghĩ mình sẽ làm được", ông Tước chia sẻ.
Hay như anh Phan Hồ Ngọc Đức (40 tuổi), người đã gắn bó với lớp học từ những ngày đầu. Ít ai biết rằng 10 năm trước, anh Đức từng nặng tới 95 kg với lượng mỡ thừa khá lớn. Một lần tình cờ đi dạo công viên, bị thu hút bởi không khí tập luyện hăng say, anh quyết định tham gia. Sau thời gian dài kiên trì tập luyện, hiện anh Đức sở hữu thân hình săn chắc hơn và sức khỏe cải thiện đáng kể.
Nhìn thấy những học viên như ông Tước hay anh Đức khỏe mạnh và tiến bộ từng ngày, anh Sơn không giấu được niềm vui. Với anh, sức khỏe là tài sản quý giá và việc giúp người khác cải thiện thể chất cũng chính là cách để cuộc sống của mình trở nên ý nghĩa hơn.
Tin Gốc: Thanh Niên

Đó là buổi tưởng niệm của nhóm thiện nguyện Nụ Cười (TP.HCM) đối với bà Leslie Wiener, nữ đạo diễn người Mỹ gốc Pháp. Bà đã dành hơn 30 năm đời mình, từ việc làm phim tài liệu về Việt Nam thời hậu chiến cho đến những năm tháng thầm lặng nuôi dưỡng, thắp lên niềm tin cho những trẻ em thiệt thòi.
Cha là người Pháp, nhưng từ nhỏ bà Leslie (sinh năm 1951) cùng gia đình sống ở Mỹ. Thời đi học, qua tin tức báo chí, bà rất ấn tượng về đất nước Việt Nam kiên cường trong chiến tranh. Vì vậy, bà chọn nghề làm phim với bao ấp ủ hướng đến đất nước này.
Từ những năm đầu thập niên 1990, bước chân bà Leslie cùng đoàn làm phim in dấu trên nhiều tỉnh, thành Việt Nam. Liên tục trong hai năm 2004 - 2005, để thực hiện bộ phim tài liệu Vụ kiện chất độc da cam, bà Leslie đã 4 lần đến vùng A Lưới (tỉnh Thừa Thiên - Huế trước đây, nay thuộc TP.Huế) gặp gỡ gia đình các nạn nhân chất độc da cam. Đặc biệt, bà đã phỏng vấn Đại tướng Võ Nguyên Giáp cùng một số quan chức, luật sư ở Việt Nam và Mỹ... để làm phim tài liệu này.
Bộ phim sau đó được công chiếu rộng rãi trên đài truyền hình ở Pháp, tạo ảnh hưởng nhất định trong việc lên tiếng đòi công lý cho các nạn nhân chất độc da cam Việt Nam. Không những vậy, bà Leslie còn là đạo diễn của một số bộ phim về sự phát triển của Việt Nam sau chiến tranh.
Hơn cả một cơ duyên, đó còn là định mệnh khi vào năm 1994, bà Leslie gặp ông Nguyễn Văn Hùng (sinh năm 1956, lúc đó điều hành Chương trình trẻ em Thảo Đàn tại TP.HCM) để làm phim về trẻ đường phố.
Khởi đầu từ tình bạn, mối duyên của họ dần nảy nở dựa trên sự đồng điệu giữa hai tâm hồn lớn. Họ phát hiện những trùng hợp kỳ lạ như cùng ngày tháng sinh (4.1), hay tiếng huýt sáo của ông Hùng giống hệt cha bà Leslie.
Lúc sinh thời, ông Nguyễn Văn Hùng (biệt danh "người cha của trẻ đường phố") từng chia sẻ với PV Thanh Niên rằng ban đầu ông không dám tin bà Leslie yêu mình. Bởi bà biết rất rõ ông trắng tay, biết quá khứ nghiện ngập cũng như căn bệnh ung thư gan đang tàn phá cơ thể ông. Gần 1 năm ông nằm viện, bà lo lắng, tận tụy chăm sóc cho ông.
Ngày 2.10.2007, lễ đính hôn đặc biệt của nữ đạo diễn Leslie và bệnh nhân ung thư Nguyễn Văn Hùng diễn ra tại một bệnh viện ở TP.HCM. Hai người dự định tổ chức đám cưới vào đúng dịp sinh nhật 4.1.2008, với sự chung vui của nhiều trẻ đường phố. Nhưng chỉ hơn 10 ngày sau lễ đính hôn (ngày 13.10.2007), ông Hùng vĩnh viễn ra đi bởi bạo bệnh, để lại bao ước nguyện dang dở.
Khi ông Hùng qua đời, nhóm Nụ Cười (cưu mang những trẻ em bị ảnh hưởng bởi HIV) do ông sáng lập vào năm 2004 đã rơi vào cảnh khó khăn. Vực dậy tinh thần, nữ đạo diễn Leslie cùng hai người thuộc nhóm "Bạn thầy Hùng" là bà Elisabeth (Pháp) và chị Nguyễn Thị Minh Phương (giảng viên Trường ĐH Công nghiệp TP.HCM) đứng ra điều hành Nụ Cười, suốt từ năm 2008 cho đến khi những đứa trẻ lớn lên, tự tin bước ra đời.
Chị Minh Phương cho biết có thời điểm Nụ Cười chăm lo cùng lúc hơn 50 trẻ hoàn cảnh đặc biệt khó khăn. Trong đó, có nhiều em trụ lại, vươn lên thay đổi số phận.
Chị Phương khẳng định bà Leslie là người "vận hành mạch máu" cho Nụ Cười hoạt động. Bà có nhiều sáng tạo, từng dẫn các em đi gặp những người trực tiếp làm nghề như nhà thiết kế, lính cứu hỏa, nhà nông… để trẻ trải nghiệm thực tế và có ý tưởng hơn cho tương lai.
"Khi nghĩ đến cô Leslie, tôi nghĩ đến một người luôn muốn làm những điều tốt đẹp cho những người yếu thế xung quanh, luôn muốn những cái xấu phải bị đẩy lùi, luôn muốn tìm những điều mới mẻ bổ ích trong cuộc sống để cống hiến. Cô ấy cũng luôn dõi theo quá trình phát triển của Việt Nam, am hiểu lịch sử Việt, từng làm phim về chất độc da cam, đã gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp…", chị Phương bày tỏ với niềm tiếc nhớ khôn nguôi.
Năm 2019, bà Leslie phát hiện mình bị ung thư tuyến tụy. Dù phải chống chọi với những cơn đau và trải qua quá trình điều trị tại Pháp, tâm trí bà dường như vẫn quyến luyến Việt Nam cùng những đứa trẻ Nụ Cười.
Chị Phương kể mỗi lần chị qua Pháp thăm bà Leslie chữa bệnh, bên cạnh sức khỏe và cuộc sống, thì chủ đề của hai người vẫn là Nụ Cười. Bà Leslie luôn hỏi thăm thông tin từng đứa trẻ và gia đình các em để cập nhật, kể cả khi Nụ Cười ngưng hoạt động sau đại dịch Covid-19.
Năm 2023, dù bệnh tình trở nặng, bà Leslie vẫn trở lại Việt Nam trong hai tuần. Bà dành nhiều ngày đi thăm những chốn cũ, vui chơi cùng phụ huynh và các em nhóm Nụ Cười. Không ngờ, đó là lần cuối bà ở Việt Nam. Ngày 26.3.2025, trái tim bà ngừng đập, nhưng lòng nhân ái của nữ đạo diễn Mỹ vẫn tiếp tục được lan tỏa.
Bà Minh (50 tuổi, ở TP.HCM) bồi hồi nhớ lại cảm giác chới với cách đây gần 20 năm, khi chồng chết, còn bà mắc bệnh hiểm nghèo mà phải nuôi 4 đứa con thơ dại. Với bà, nhóm Nụ Cười chính là phao cứu sinh giúp mẹ con bà vượt qua dòng đời khắc nghiệt.
"Nhờ bà Leslie và nhóm Nụ Cười, mấy đứa nhỏ nhà tui mới được nên người. Nay bé đầu học xong quản lý nhà hàng và đã lập gia đình, còn thằng út học ngành bếp. Không riêng con tui, trong nhóm nhiều đứa học cao đẳng, đại học được Nụ Cười lo học phí cho tới lúc ra trường luôn", bà Minh khoe.
Chị Thảo My (28 tuổi) cho biết từ nhỏ đã có cơ duyên gặp bà Leslie, được bà dang tay đón nhận với sự ấm áp và yêu thương như người thân. Bà luôn dốc lòng cưu mang và giúp đỡ cho My cũng như những bạn trẻ nhóm Nụ Cười có được nhiều cơ hội học tập, phát triển.
"Con mãi nhớ về bà, người mẹ thứ hai của con - Leslie kính yêu!", chị Thảo My xúc động thầm thì.
Tin Gốc: Thanh Niên

Doanh nghiệp tôi có trụ sở ở P.Chợ Quán, TP.HCM, chuyên thi công xây dựng các công trình nên thường xuyên tiêu thụ lượng điện năng lớn mỗi ngày.
Trước đây vẫn thường xuyên xảy ra "sự cố" quá tải nguồn điện và hay bị mất điện bất thình lình vì cầu dao tổng ở trụ điện phía trước doanh nghiệp (do điện lực quản lý) bị sập nguồn, nhất là vào mùa nắng nóng khốc liệt. Một ngày có khi cầu dao tổng bị sập "bất ngờ" vài ba lần.
Những lúc cầu dao tổng bị sập, bác bảo vệ doanh nghiệp thường dùng cây xào nhỏ bằng gỗ dài chừng gần 4 mét để đẩy cầu dao điện bật lên. Thế nhưng, tôi quan sát thấy nếu làm như vậy liên tục và thường xuyên sẽ rất nguy hiểm lại gây ra nguy cơ mất an toàn, có thể dẫn đến chập điện cháy nổ thì hậu quả khó lường.
Thế là tôi bàn tính và không cho phép bảo vệ làm vậy nữa mà theo hướng mỗi khi cầu dao ngoài trụ điện bị sập nguồn bất ngờ hãy gọi điện thoại qua tổng đài số 1900545454 để báo cho ngành điện lực cử công nhân xuống kiểm tra, hỗ trợ.
Từ đầu dây phía bên kia cô nhân viên trực tổng đài nhiệt tình hỏi tên người gọi, tên địa chỉ trụ sở doanh nghiệp và cho biết sẽ cử nhân viên điện lực xuống xử lý sự cố ngay. Chừng 15 phút là các anh công nhân thợ điện đã có mặt phía trước trụ sở doanh nghiệp để kiểm tra và sau đó đóng mở cầu dao điện.
Thú thật, giữa cái nóng đến rát mặt vào giờ trưa, nhìn mồ hôi thấm đẫm cả lưng áo nhưng các anh vẫn cố gắng bắt thang, sử dụng đầy đủ dụng cụ bảo hộ lao động như dây treo an toàn để leo lên trụ điện kiểm tra và sửa chữa, chúng tôi mới thấy sự vất vả, trách nhiệm, sự tận tụy và cả lòng yêu nghề của anh công nhân điện lực.
Chính vì tình yêu nghề mà có anh công nhân ngành điện lực đã gắn bó với nghề điện mấy chục năm qua cho đến lúc nghỉ hưu. Có anh còn tâm sự thật lòng "Nghề nuôi mình, mình nuôi nghề thì xá gì là vất vả, nguy hiểm và gian lao. Phải yêu nghề lắm và chấp nhận sự vất vả và cả hiểm nguy thì mới trụ được lâu với nghề...".
Hiện siêu đô thị TP.HCM với hơn 14 triệu người, hàng trăm doanh nghiệp đang hoạt động, đó là chưa kể trụ sở các cơ quan nhà nước. Để luôn duy trì dòng điện thắp sáng mỗi ngày, mỗi giờ, bất kể ngày đêm thì đó là sự nỗ lực, trách nhiệm, sự sáng tạo, sáng kiến, thậm chí là cả những hy sinh của ngành điện thành phố mang tên Bác trong vòng 50 năm qua.
Có những lúc chạy xe trên đường giữa trưa nắng gắt thế nhưng đâu đó bóng dáng quen thuộc của những anh công nhân điện lực trong màu áo chuyên ngành đang treo mình trên trụ điện hay giữa khoảng không để xử lý sự cố cho dòng điện chiếu sáng kịp thời mới thấy sự vất vả, gian lao và cả sự hy sinh thầm lặng vì nghề của các anh. Đó là sự hy sinh thầm lặng một cách đúng nghĩa.
50 năm qua ngành điện thành phố mang tên Bác đã có những thành tựu đáng tự hào và cũng đáng trân trọng với những đóng góp thật sự to lớn. Dòng điện lung linh, những ánh sáng "nhiệm màu" ngày càng tô đẹp thêm, để thành phố mang tên Bác ngày càng hiện đại và nghĩa tình... 50 năm ấy biết bao nhiêu tình.
Ở đâu có sự cố về điện, ở đó sẽ có mặt anh công nhân điện lực. Cảm xúc dường như trào dâng khi đang viết bài dự thi Tự hào 50 năm ngành điện thành phố mang tên Bác.
Tôi bày tỏ lòng cảm kích, sự tri ân và sẻ chia với sự vất vả, gian nan và cả những hy sinh, tình người của người công nhân ngành điện lực thành phố mang tên Bác 50 năm qua. Cảm ơn các anh luôn hết lòng vì nghề, vì cái tình, vì dân, vì doanh nghiệp và vì sự phát triển tươi đẹp, nghĩa tình hơn của TP.HCM hôm nay.
Tin Gốc: Thanh Niên

