Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Cuộc đua trụ hạng Ngoại hạng Anh mùa này đang bước vào giai đoạn nghẹt thở, và cái tên gây chú ý nhiều nhất chính là Tottenham. Từ vị thế quen thuộc ở nửa trên bảng điểm, đội bóng thành London rơi vào vòng xoáy khủng hoảng.
Sau vòng 33, họ đang đứng thứ 18 với 31 điểm, kém hai điểm so với đội đứng ngay trên là West Ham. Trận hòa muộn trước Brighton khiến đội bóng này lỡ cơ hội thoát khỏi nhóm đèn đỏ, nhưng cũng không bị tụt lại sâu hơn vì West Ham chỉ có một điểm trên sân Crystal Palace. Cục diện vì thế gần như giậm chân tại chỗ, giữ nguyên thế bám đuổi giữa hai đội bóng thành London.
Trong khi đó, Leeds United và Nottingham Forest lại tận dụng tốt cơ hội. Leeds thắng liên tiếp để tạo khoảng cách 8 điểm so với nhóm nguy hiểm, còn Nottingham cũng vươn lên cách vị trí xuống hạng 5 điểm. Với diễn biến này, cuộc chiến trụ hạng dần thu hẹp lại, chủ yếu xoay quanh Tottenham và West Ham.
Nỗi lo lớn nhất của Tottenham là phong độ. Họ đã trải qua 15 trận liên tiếp không thắng tại Ngoại hạng Anh, và cũng chỉ thắng hai trận kể từ cuối tháng 10 năm ngoái.
Thống kê này đặt Tottenham vào nhóm có chuỗi phong độ tệ bậc nhất lịch sử giải đấu. Trước đây, những đội như Derby County mùa 2007-2008 hay Sunderland mùa 2002-2003 từng trải qua chuỗi trận không thắng dài tương tự, và đều phải xuống hạng. Dữ kiện quá khứ không đảm bảo tương lai, nhưng cho thấy mức độ nguy hiểm Tottenham đang đối mặt.
Không chỉ yếu kém về kết quả, Spurs còn gây thất vọng ở khả năng tận dụng lợi thế sân nhà. Họ mới thắng hai trận trên sân nhà ở hệ thống giải chuyên nghiệp Anh mùa này, thành tích chỉ nhỉnh hơn Sheffield Wednesday - đội đã xuống hạng từ Championship. Với một CLB từng nhiều năm góp mặt ở nhóm cạnh tranh châu Âu, đây là bước thụt lùi khó chấp nhận.
Trái ngược Tottenham, các đối thủ trực tiếp lại cho thấy dấu hiệu khởi sắc. West Ham giành 19 điểm trong 12 trận gần nhất, đủ để duy trì khoảng cách an toàn nếu tiếp tục được giữ vững. Nottingham cũng không kém cạnh với 18 điểm sau 13 trận, đồng thời bất bại trong 5 vòng gần đây. Leeds thậm chí còn bứt lên mạnh mẽ hơn khi thắng liền hai trận để tiến sát cột mốc an toàn.
Sự khác biệt về phong độ là yếu tố quan trọng ở giai đoạn cuối mùa. Khi áp lực gia tăng, những đội có phong độ tốt thường duy trì được sự tự tin và hiệu quả thi đấu. Ngược lại, một tập thể như Tottenham vốn không biết thắng suốt nhiều tháng, dễ rơi vào trạng thái căng cứng và đánh mất cơ hội ở những thời điểm quyết định.
Dù vậy, Tottenham vẫn còn một điểm tựa nhất định, đó là lịch đấu. Ở trận tiếp theo, họ sẽ gặp chủ nhà Wolverhampton, đội đã chính thức xuống hạng. Đây là cơ hội rõ ràng nhất để thầy trò Roberto De Zerbi chấm dứt chuỗi trận thất vọng.
Ngoài ra, trận tiếp Leeds trên sân nhà cũng mang ý nghĩa bản lề, nhất là nếu đối thủ đã gần như trụ hạng và không còn động lực lớn. Tottenham còn gặp Aston Villa khi đội bóng này phải phân tâm cho bán kết Europa League, điều có thể tạo ra lợi thế nhất định.
Tuy nhiên, hai trận còn lại, làm khách trên sân Chelsea và tiếp Everton đều tiềm ẩn rủi ro khi các đối thủ vẫn còn mục tiêu cạnh tranh suất dự Cup châu Âu. Lịch thi đấu vì thế không hẳn dễ, nhưng ít nhất mang lại cơ hội nhiều hơn so với West Ham.
West Ham phải đối mặt với chuỗi trận khó khăn hơn. Sau cuộc tiếp Everton và chuyến làm khách tại Brentford, họ sẽ lần lượt chạm trán Arsenal và Newcastle United, hai đội có thực lực và động lực lớn. Vòng cuối, họ gặp Leeds, trong một trận có thể mang tính quyết định.
Nottingham thậm chí còn có lịch thi đấu nặng nhất, với các chuyến làm khách trước Chelsea và Man Utd. Dù vậy, khoảng cách 5 điểm hiện tại giúp họ có phần chủ động hơn, khi chỉ cần thêm một chiến thắng là tiến gần mốc an toàn.
Trong nhiều mùa giải gần đây, mốc 36 đến 40 điểm thường đủ để trụ hạng. Leeds đã đạt con số này, trong khi Nottingham và West Ham cũng đang tiến gần mốc này. Vì thế, Tottenham cần một cú bứt phá mạnh mẽ ở giai đoạn cuối, điều chưa từng xảy ra với họ suốt nhiều tháng qua.
Lịch sử cũng mang đến một lời cảnh báo cho West Ham. Chính họ từng lập cột mốc buồn khi giành tới 42 điểm ở mùa 2002-2003 nhưng vẫn xuống hạng. Điều này cho thấy không có ngưỡng an toàn tuyệt đối, đặc biệt trong một mùa giải mà khoảng cách giữa các đội rất sít sao.
HLV De Zerbi vẫn lạc quan khi tin rằng Tottenham có thể thắng liền 5 trận để tự quyết số phận. Nhưng thực tế mùa giải lại không ủng hộ nhận định này. Một đội bóng không thắng suốt 15 vòng khó có thể đột ngột thay đổi hoàn toàn bộ mặt chỉ trong vài tuần.
Vấn đề của Tottenham nằm ở chiến thuật, lực lượng và cả tâm lý thi đấu. Những bàn thua muộn, những trận hòa đáng tiếc và chuỗi kết quả nghèo nàn khiến niềm tin bị bào mòn. Trong cuộc chiến sinh tồn, yếu tố tinh thần đôi khi mang tính quyết định không kém chuyên môn. Đó là lý do cựu hậu vệ Jamie Carragher và tiền đạo Dean Ashton cùng dự đoán Tottenham sẽ phải xuống hạng.
5 vòng đấu còn lại sẽ quyết định số phận của Tottenham. Họ vẫn còn cơ hội, thậm chí có lịch đấu không quá bất lợi. Nhưng để tận dụng được lợi thế đó, Tottenham cần điều mà họ chưa thể làm suốt nhiều tháng, đó là thắng, và không chỉ một trận.
Tin Gốc: Vnexpress

Trước lượt cuối, Việt Nam dẫn đầu bảng A với 6 điểm, hơn Indonesia và Malaysia 3 điểm. Thầy trò HLV Cristiano Roland chỉ cần không thua là chắc chắn nhất bảng, và chỉ bị loại khi thua cách biệt 8 bàn. Indonesia thì phải thắng để đi tiếp.
Với tâm thế thoải mái, ban huấn luyện Việt Nam tiếp tục xoay tua. So với trận thắng Timor Leste 10-0 cách đây ba ngày, đội tuyển thay ba vị trí, và vẫn giữ bộ khung gồm thủ môn Lý Xuân Hòa, hậu vệ đội trưởng Nguyễn Huỳnh Đăng Khoa, Chu Ngọc Nguyễn Lực và Lê Trọng Đại Nhân.
Bất chấp sức ép từ khán giả chủ nhà, các cầu thủ Việt Nam vẫn đứng vững, thậm chí không cho Indonesia cơ hội rõ rệt để ghi bàn. Trên mặt trận tấn công, đội tuyển tạo ra nhiều pha dứt điểm hơn, nhưng thiếu chính xác.
Phút 23, Văn Dương sút vào góc thấp trái khiến thủ môn Indonesia cản phá vất vả. Sau đó, anh sút chệch cột phải trong vòng cấm ở phút 45. Đầu hiệp hai, từ đường chuyền ở cánh trái đến cột xa, Nguyễn Lực đệm cận thành vẫn không qua được thủ môn chủ nhà.
Tỷ số hòa 0-0 đủ để Việt Nam khép lại bảng A với ngôi đầu và không thủng lưới. Trước đó, đội lần lượt hạ Malaysia 4-0 và Timor Leste 10-0. Trong khi đó, Indonesia lần đầu dừng bước ở vòng bảng sau bốn kỳ tham dự.
Ở bán kết vào ngày 22/4, Việt Nam sẽ chạm trán đội nhất bảng C là Australia. Trận bán kết còn lại là giữa Lào (nhất bảng B) và Malaysia (nhì thành tích tốt nhất).
Giải U16/U17 Đông Nam Á tổ chức lần đầu vào năm 2002, và năm nay là kỳ giải thứ 17. Trong quá khứ, giải đấu có nhiều lần mở rộng với các đội khách mời ngoài khu vực như Nhật Bản, Trung Quốc, Bahrain, Bangladesh. Thái Lan, Việt Nam và Australia dẫn đầu với cùng ba lần đăng quang. Xếp sau là Myanmar, Indonesia, Malaysia (2) và Nhật Bản (1).
Giải năm nay tổ chức tại Indonesia từ ngày 11/4 đến 24/4. Đây là kỳ thứ tư liên tiếp Việt Nam vượt qua vòng bảng. Đội tuyển ba lần vô địch năm 2006, 2010 và 2017, về nhì năm 2016, 2022 cùng hai lần đứng thứ tư năm 2019 và 2024.
Tin Gốc: Vnexpress
Thể Thao
Ronaldo đáng yêu cỡ này, lại cứ bị so sánh với Messi: Anh khó chịu là phải!
Chỉ vài ngày trước, Cristiano Ronaldo vẫn là tâm điểm của những lời chỉ trích.
Trận hòa nhạt nhòa trước đội tuyển CHDC Congo khiến đội tuyển Bồ Đào Nha bị nghi ngờ về sức mạnh thực sự tại World Cup 2026. Trong đó, Ronaldo là người chịu áp lực lớn nhất khi tiếp tục bị đặt dấu hỏi về tuổi tác và khả năng tạo khác biệt ở sân chơi đỉnh cao.
Sau 10 trận liên tiếp không ghi bàn tại các giải đấu lớn, nhiều ý kiến cho rằng tiền đạo 41 tuổi đã đi đến những năm tháng cuối cùng của sự nghiệp quốc tế. Nhưng giống như rất nhiều lần trong hơn 2 thập niên qua, Ronaldo lại chọn cách đáp trả trên sân cỏ.
Cú đúp vào lưới đội tuyển Uzbekistan giúp anh góp công vào chiến thắng 5-0 của đội tuyển Bồ Đào Nha, đồng thời trở thành cầu thủ đầu tiên trong lịch sử ghi bàn ở 6 kỳ World Cup khác nhau. Sau trận đấu, Ronaldo tiến đến máy quay truyền hình và hét lớn: "Tôi đã trở lại, tôi đã trở lại".
Khi được hỏi về màn trình diễn của mình, Ronaldo thừa nhận những ngày vừa qua không hề dễ dàng.
"Đó là một tuần lễ khó khăn và đen tối. Tôi cảm giác như mình đã giải nghệ khỏi bóng đá rồi. Nhưng tôi vẫn kiên trì như mọi khi bởi tôi tin vào sự chăm chỉ. Mọi thứ thật sự rất khó khăn, nhưng chúng tôi đã trở lại", anh chia sẻ.
Đó là phát biểu hiếm hoi cho thấy áp lực mà Ronaldo phải đối mặt trong những ngày gần đây. Ở tuổi 41, mọi trận đấu của anh đều bị soi xét kỹ lưỡng hơn trước. Mỗi lần tịt ngòi đều kéo theo những cuộc tranh luận về việc liệu đội tuyển Bồ Đào Nha có nên bắt đầu hành trình hậu Ronaldo hay không.
Bản thân Ronaldo cũng hiểu điều đó.
"Suốt 23 năm thi đấu chuyên nghiệp, cứ mỗi khi mọi thứ không suôn sẻ thì người ta lại nói Cristiano đã hết thời, Cristiano đã già. Nhưng đây là câu trả lời rất tốt từ tôi và các đồng đội", anh nói.
Điều đáng chú ý là dù lập kỷ lục cá nhân mới, Ronaldo không dành nhiều thời gian nói về bản thân. Anh liên tục nhấn mạnh tới phản ứng tích cực của toàn đội sau những chỉ trích:"Điều quan trọng nhất là những gì đội bóng đã thể hiện. Chúng tôi nhận rất nhiều chỉ trích trong tuần qua nhưng đã cải thiện rất nhiều".
Phát biểu đó phản ánh thực tế rằng chiến thắng trước Uzbekistan không chỉ giúp Ronaldo giải tỏa áp lực mà còn mang ý nghĩa vực dậy niềm tin cho toàn đội tuyển Bồ Đào Nha.
Quan trọng hơn, nó một lần nữa cho thấy vì sao Ronaldo vẫn duy trì được vị thế đặc biệt trong bóng đá thế giới. Mỗi khi bị nghi ngờ, anh thường tìm ra cách đáp trả bằng những màn trình diễn trên sân cỏ thay vì những cuộc tranh luận bên ngoài đường biên.
Điều thú vị là màn trình diễn của Ronaldo đến chỉ 1 ngày sau khi Lionel Messi lập cột mốc lịch sử mới tại World Cup. Trong khi Messi trở thành cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất lịch sử giải đấu, Ronaldo lại tạo nên dấu ấn riêng bằng thành tích ghi bàn ở 6 kỳ World Cup khác nhau - điều chưa cầu thủ nào từng làm được.
Khi được hỏi về thành tích của Messi, Ronaldo trả lời ngắn gọn: "Tôi không quan tâm đến Messi".
Trước đó, khi được phỏng viên hỏi về Messi ở mix-zone ngay sau trận đấu, anh đã xua tay gạt đi ngay và yêu cầu hỏi câu khác.
Dù vậy, rất khó để tách rời 2 huyền thoại này khỏi những cuộc so sánh. Trong gần 20 năm qua, Messi và Ronaldo đã cùng nhau tạo nên một trong những cuộc cạnh tranh lớn nhất lịch sử thể thao. Mỗi kỷ lục của người này thường kéo theo phản ứng từ người còn lại, dù vô tình hay hữu ý.
HLV Roberto Martinez cũng thừa nhận điều đó: "Cả 2 đều đang làm nên lịch sử cho bóng đá. Họ giúp bóng đá phát triển và sự cạnh tranh giữa họ cũng góp phần giúp cả 2 hoàn thiện bản thân hơn".
Chiến thắng trước Uzbekistan chưa thể biến đội tuyển Bồ Đào Nha thành ứng viên số 1 cho chức vô địch. Những thử thách lớn hơn vẫn đang chờ phía trước. Tuy nhiên, trận đấu này đã mang lại một thông điệp quan trọng.
Ronaldo có thể không còn sở hữu tốc độ và sức mạnh như thời kỳ đỉnh cao. Nhưng khát khao chiến thắng, bản lĩnh trước áp lực và khả năng xuất hiện đúng lúc trong những thời khắc quan trọng vẫn còn nguyên vẹn.
Chỉ 1 ngày sau khi Messi bước lên một cột mốc lịch sử mới, Ronaldo cũng tìm thấy khoảnh khắc của riêng mình. Có thể cuộc đua giữa 2 huyền thoại đang đi đến những chương cuối cùng, nhưng họ vẫn chưa ngừng tạo ra những dấu ấn khiến cả thế giới phải nhắc đến. Và nếu những gì diễn ra tại Houston là dấu hiệu báo trước, thế giới bóng đá có lẽ vẫn chưa nên vội vàng gạch tên Cristiano Ronaldo khỏi cuộc đua tại World Cup 2026.
Tin Gốc: Thanh Niên

