Ngày 28-4, Công an tỉnh Phú Thọ cho biết Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và lệnh bắt tạm giam Hà Văn Hiếu (32 tuổi, ở xã Mai Hạ, cựu nhân viên hỗ trợ kinh doanh của một công ty tài chính) để điều tra về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Theo cơ quan công an, trong thời gian làm nhân viên hỗ trợ kinh doanh, Hà Văn Hiếu có điều kiện tiếp cận thông tin của nhiều khách hàng và nắm rõ quy trình ký kết hợp đồng online.
Lợi dụng sự thiếu hiểu biết và tâm lý chủ quan của một số người dân, Hiếu đã tiếp cận khách hàng, đưa ra các thông tin gian dối với lý do hỗ trợ làm hồ sơ vay vốn, phát hành thẻ tín dụng hoặc xử lý các thủ tục tài chính khác.
Sau khi tạo được sự tin tưởng, Hiếu yêu cầu khách hàng cung cấp giấy tờ cá nhân, chụp ảnh chân dung, cung cấp các thông tin liên quan, thậm chí mượn điện thoại cá nhân để “hoàn tất thủ tục”.
Tuy nhiên sau đó Hiếu tự ý sử dụng thông tin của khách hàng để ký kết các hợp đồng online phát hành thẻ tín dụng, hợp đồng vay tiền đứng tên khách hàng nhưng họ không hề hay biết.
Toàn bộ số tiền trong thẻ tín dụng và số tiền vay được giải ngân đều bị Hiếu chiếm đoạt để sử dụng vào mục đích cá nhân.
Bước đầu, cơ quan điều tra xác định từ năm 2023 – 2026, Hiếu đã sử dụng thông tin của 60 người để thiết lập nhiều hợp đồng tín dụng trái phép, chiếm đoạt hơn 1,8 tỉ đồng.
Hiện vụ án đang được Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Phú Thọ tiếp tục điều tra, mở rộng.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Tối 9/12/2009, Cảnh sát biển Hàn Quốc xông lên con tàu đánh cá đang trở về cảng ở huyện Taean, tỉnh Nam Chungcheong, bao vây một người đàn ông trên boong. Khi bắt đầu lục soát, họ nghĩ sẽ tìm thấy những bao tiền mặt hoặc ma túy, nhưng thay vào đó lại chỉ có một cuốn hộ chiếu bị bỏ lại.
Cái tên trên đó khiến họ kinh ngạc. Đó là Cho Hee-pal, kẻ chủ mưu đứng sau vụ lừa đảo theo mô hình Ponzi lớn nhất Hàn Quốc cho đến nay.
Lừa đảo Ponzi, hay lừa đảo kiểu kim tự tháp, là hình thức lừa đảo tài chính lấy tiền của nhà đầu tư sau để trả lợi nhuận cho nhà đầu tư trước mà không thực hiện bất kỳ hoạt động kinh doanh hay đầu tư thực tế nào. Trò lừa đảo sụp đổ khi không thể lôi kéo đủ nhà đầu tư mới để trả lãi.
Chiêu trò lừa đảo
Đường dây lừa đảo của Cho nhắm vào những người dân bình thường đang tìm kiếm sự ổn định tài chính, được cho là đã chiếm đoạt khoảng 5.000 tỷ won (3,4 tỷ USD) từ 70.000 nạn nhân.
Cho bắt đầu đế chế kinh doanh của mình vào tháng 10/2004, mở nhiều công ty trên khắp cả nước, bắt đầu từ Daegu.
Bề ngoài, hoạt động kinh doanh có vẻ hợp pháp. Các nhà đầu tư được cho biết họ đang cho thuê các thiết bị chăm sóc sức khỏe, như ghế massage, để lắp đặt tại những nơi như tiệm làm tóc và nhà nghỉ, khách hàng sẽ trả tiền để sử dụng. Công ty của Cho cam kết quản lý các thiết bị này và chia lợi nhuận cho nhà đầu tư.
Đối tượng mục tiêu thường là những người dễ bị tổn thương: người nghỉ hưu, lao động thất nghiệp và những người vẫn đang chật vật sau cuộc khủng hoảng tài chính châu Á năm 1997.
Lợi nhuận nghe thật khó cưỡng. Với mỗi thiết bị được mua, các nhà đầu tư được hứa hẹn mức cổ tức trung bình 35.000 won mỗi ngày. Khoản đầu tư ban đầu 4,4 triệu won sẽ mang lại 5,81 triệu won chỉ sau 8 tháng - tương đương mức lợi suất hàng năm khoảng 48%. Thời điểm đó, lãi suất ngân hàng trung bình dao động quanh mức 4%.
Đáng chú ý, cổ tức được trả đúng hạn mỗi ngày trong suốt bốn năm. Sự đều đặn đó đã tạo dựng niềm tin.
Nhưng thực tế, bản thân những thiết bị này hầu như không tạo ra lợi nhuận thực sự. Cổ tức được trả bằng tiền từ các nhà đầu tư mới.
Đó là một mô hình lừa đảo Ponzi điển hình. Càng nhiều người tham gia, dòng tiền đổ vào càng lớn. Và chừng nào dòng tiền đầu tư mới vẫn tiếp tục chảy vào, Cho vẫn có thể trả cổ tức cho các nhà đầu tư cũ.
Kế hoạch chạy trốn
Cho biết rằng trò lừa đảo sắp sụp đổ khi không còn khả năng trả tiền cho nhà đầu tư. Ba tháng trước khi biến mất, ông ta bắt đầu chuẩn bị cho cuộc trốn chạy được dàn dựng cẩn thận.
Cho thông báo với nhà đầu tư rằng các khoản cổ tức sẽ không còn được ghi vào sổ ngân hàng của họ nữa. Thay vào đó, họ sẽ nhận được thông báo qua tin nhắn văn bản, bất kỳ ai muốn nhận tiền lãi có thể trực tiếp đến văn phòng. Sau đó, ông ta thêm một lời cảnh báo kỳ lạ: "Đừng nói với các công ty khác. Họ sẽ bắt chước chúng ta".
8h30 mỗi sáng, các nhà đầu tư nhận được tin nhắn văn bản xác nhận việc thanh toán cổ tức. Nhưng tất cả đều là giả mạo.
Đồng thời, Cho thúc giục mọi người đầu tư nhiều hơn, cảnh báo rằng tỷ suất lợi nhuận sắp giảm. Các nạn nhân dốc hết tài sản vào đó: tiền cổ tức, tiền tiết kiệm hưu trí, tiền cưới hỏi và cả các khoản vay ngân hàng.
Thời điểm đó, mạng lưới của Cho đã mở rộng lên khoảng 80 văn phòng trên toàn quốc, bao gồm cả các công ty ma chỉ tồn tại trên giấy tờ. Nhưng khi kế hoạch đạt đỉnh, các văn phòng đột nhiên đóng cửa, điện thoại không ai bắt máy.
Các nạn nhân trình báo cảnh sát vào tháng 10/2008. Khi đột kích trụ sở của Cho vào tháng 12/2008, cảnh sát phát hiện nó trống rỗng. Tất cả những người liên quan đều biến mất, tất cả hồ sơ quan trọng đã bị xóa bỏ.
Cái chết bí ẩn
Cảnh sát Hàn Quốc yêu cầu Interpol phát lệnh truy nã đỏ, nhưng Cho đã biến mất. Ông ta chỉ mang theo một chiếc túi nhỏ khi lên thuyền trốn sang Trung Quốc. Điều tra viên nghi ngờ chiếc túi chứa hồ sơ về tài sản cất giấu và danh sách các quan chức mà ông ta đã hối lộ.
Những nghi ngờ đó không phải là vô căn cứ. Tháng 5/2009, một sĩ quan thuộc Sở Cảnh sát Daegu bị bắt sau khi bí mật gặp Cho ở Trung Quốc. Chính quyền cho biết người này đã nhận hối lộ khoảng 1 tỷ won để đổi lấy việc tiết lộ thông tin về cuộc điều tra và chuyển tiền cho các quan chức khác thay mặt Cho.
Cho cũng được cho là đã được báo trước về các cuộc đột kích của cảnh sát.
Bốn năm sau khi Cho biến mất, tháng 12/2011, chính quyền thông báo ông ta đã chết ở Trung Quốc vì bệnh tim. Điều tra viên còn công bố đoạn phim về đám tang của Cho. Trong video, Cho nằm trong quan tài kính, được con trai và các thành viên khác trong gia đình vây quanh.
Cháu trai họ của Cho, một trong những người đã giúp ông ta trốn khỏi Hàn Quốc, sau đó nói với chương trình điều tra Unanswered Questions của đài SBS rằng đám tang được quay video vì họ sợ mọi người không tin Cho đã chết.
Nhưng thông báo này chỉ làm dấy lên càng nhiều nghi ngờ. Nhiều tin báo nhìn thấy Cho còn sống. Giấy chứng nhận hỏa táng của ông ta cũng gây hoài nghi, vì ngày cấp dường như trước cả thời điểm ông ta được cho là đã chết.
Chính quyền cho biết không thể xác minh ADN của Cho vì thi thể đã được hỏa táng.
Cuộc điều tra bỏ ngỏ
Dù chính thức tuyên bố Cho đã chết, cảnh sát vẫn giữ tên ông ta trong danh sách truy nã vì gia đình Cho chưa bao giờ làm thủ tục đăng ký khai tử.
Sau đó, một đoạn ghi âm cuộc gọi điện thoại liên quan đến cháu trai của Cho được tiết lộ. Trong cuộc gọi, người cháu nói với một người khác rằng "chú ấy đang vô cùng tức giận" và "chú chỉ có thể nghĩ theo cách này". Cuộc gọi được ghi âm vào tháng 2/2012, trong khi Cho được cho là đã chết ba tháng trước đó.
Phát hiện này khiến vụ án một lần nữa nóng lên. Sau khi cuộc điều tra được mở lại vào tháng 7/2014, cảnh sát và công tố viên tranh đấu giành quyền dẫn dắt.
Phía cảnh sát cáo buộc một công tố viên đã nhận hối lộ từ Cho và yêu cầu lệnh bắt giữ. Các công tố viên bác bỏ yêu cầu này, đồng thời thành lập một đội điều tra đặc biệt gồm 13 người. Sau đó, công tố viên đó bị phát hiện đã nhận hối lộ 3,5 tỷ won.
Bức xúc trước việc chính quyền tập trung vào các quan chức tham nhũng thay vì tìm kiếm Cho, các nạn nhân bắt đầu tự truy dấu. Nhờ kiên trì, họ đã thuyết phục được cháu trai Cho tiết lộ tung tích của Kang Tae-yong, cánh tay phải của Cho, nắm quyền quản lý tài chính của tổ chức.
Tháng 10/2015, Kang bị bắt và bị dẫn độ từ Trung Quốc về nước.
10 ngày sau, cháu trai Cho tự tử. Chỉ hai ngày sau đó, một trợ lý thân cận khác của Cho - người phụ trách hệ thống máy tính và dữ liệu điện tử của đường dây lừa đảo - đã ra đầu thú.
Bảy năm sau khi Cho chạy trốn, vụ án được khôi phục, mang lại hy vọng cho các nạn nhân rằng cuối cùng họ có thể nhận được câu trả lời. Nhưng vào tháng 6/2016, các công tố viên tuyên bố họ tin rằng Cho đã chết và khép lại vụ án, viện dẫn lý do không đủ bằng chứng cho thấy ông ta vẫn còn sống.
Đối với nhiều nạn nhân, quyết định này là một cú sốc lớn. Chính quyền đã thu hồi được 95,2 tỷ won tài sản Cho cất giấu, chia cho 70.000 nạn nhân thì con số đó chỉ tương đương 1,36 triệu won mỗi người - một phần nhỏ so với số tiền mà nhiều người đã bỏ ra.
Mộ của Cho vẫn còn ở công viên tưởng niệm tại tỉnh Bắc Gyeongsang, những câu hỏi chưa được giải đáp quanh cái chết của ông ta cũng còn đó.
Tin Gốc: Vnexpress
Pháp Luật
Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung: 'Tôi đã quá quen với việc bị ăn cắp chất xám'

Sau thông tin Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an ra quyết định khởi tố năm vụ án hình sự về tội "xâm phạm quyền tác giả, quyền liên quan”, cụm từ “đánh gậy bản quyền YouTube” lại được nhắc đến nhiều trên mạng xã hội.
Thời gian qua nhiều nghệ sĩ bức xúc khi nhiều lúc họ lại trở thành người vi phạm bản quyền trên chính sản phẩm của mình. Nhạc sĩ Giáng Son từng bức xúc chuyện mình bị "đánh bản quyền" với ca khúc Giấc mơ trưa mà chị là tác giả.
Chị cho biết sau khi đưa video ca khúc Giấc mơ trưa Khánh Linh cover lên kênh Giáng Sol Official được vài ngày thì "có thông báo khiếu nại của BH Media thay mặt Hồ Gươm Audio Video là chủ sở hữu bản quyền”.
“Album này tôi tự bỏ tiền làm riêng tất cả bản phối, ghi âm, mời ca sĩ, không đụng hàng ở đâu hết, không chạm bản quyền với ai. Tức là mọi bản quyền về tác giả, phối khí, thu âm là thuộc về tôi" - nhạc sĩ từng chia sẻ với Tuổi Trẻ Online.
Chị càng bức xúc vì chị không hề ký bản quyền với Hồ Gươm Audio Video và BH Media. Giáng Son cho biết sau đó BH Media có liên hệ, giải thích là máy quét tự động của YouTube nhưng nhạc sĩ không chấp nhận lời giải thích.
Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung bày tỏ: “Tôi đã quá quen với việc bị ăn cắp chất xám và lợi nhuận của mình, từ lần đầu tiên vào năm 2008 (trong lĩnh vực nhạc chuông chờ). Thời gian đó đúng là một cú sốc mất mát mà tôi phải chịu trên con đường sự nghiệp. Từ lúc đó tôi đã nghĩ rằng không phải ai làm nghệ thuật cũng vô tư như mình, mà đó chính là kinh doanh”.
“Trải qua bao nhiêu năm tôi tự sản xuất những bài hát mình làm chỉ cố gắng cho đỡ thất thoát, tuy nhiên rất nhiều lần vẫn đột nhiên bị những đơn vị lạ hoắc (hoặc rất quen) ở trong nước hoặc ngoài nước claim (khiếu nại Content ID - PV) bài hát của chính mình và hưởng phần tiền YouTube hoặc các nền tảng nhạc trả về dù cho mình không hề ủy quyền cho những đơn vị đó. Tự dưng mình phải đi xin những đơn vị đó "hỗ trợ nhả claim cho bài của mình?".
Điều đó cũng xảy ra với những bài hát về gia đình, thiếu nhi và quê hương đất nước của tôi. Số tiền mất tôi đã rất tiếc, tuy nhiên tôi cảm thấy thật khó xử khi các đơn vị, trường học, các chương trình phi lợi nhuận, các chương trình phục vụ quần chúng… tôi đã cho phép sử dụng miễn phí cũng bị đánh gậy và gây khó dễ trong việc đăng tải - phát.
Cơ quan chức năng vào cuộc vụ việc bản quyền đối với tôi là một tín hiệu đáng mừng. Điều này khiến tôi có niềm tin rằng mình sắp thật sự được bảo vệ, rằng những kẻ cắp chất xám sẽ bị trừng trị nghiêm khắc, rằng bản quyền âm nhạc sẽ được tôn trọng”, ông Chung chia sẻ.
Với nhiều người, cụm từ này có thể còn khá mới mẻ hay mơ hồ nhưng với các nhà sáng tạo nội dung, YouTube đây lại là nỗi ám ảnh mỗi khi dính đến.
Theo YouTube, Content ID là công cụ kiểm soát bản quyền tự động của YouTube. Đây là hệ thống nhận diện âm thanh và hình ảnh tự động.
Các đơn vị sở hữu bản quyền/người dùng YouTube tải "file gốc" lên hệ thống. Sau đó có video mới được đăng lên YouTube, nền tảng này sẽ quét và so sánh dữ liệu để xác định nội dung có trùng khớp với nội dung đã được bảo vệ bản quyền hay không.
Nếu Content ID tìm thấy video trùng khớp, hệ thống có thể gắn thông báo bản quyền; chặn để khán giả không xem được video đó; chuyển doanh thu quảng cáo về cho người, đơn vị sở hữu bản quyền.
YouTube cũng lưu ý rằng tất cả những biện pháp trên còn tùy thuộc vào khu vực địa lý cụ thể. Ví dụ một video có thể được kiếm tiền ở quốc gia/khu vực này nhưng bị chặn hoặc theo dõi ở quốc gia/khu vực khác.
Như vậy cụm từ "đánh gậy" là cách nhiều người hay dùng để nói đến việc video bị cảnh báo hoặc bị xử lý bản quyền trên YouTube.
YouTube phân biệt rõ giữa "copyright strike" (gậy bản quyền) và "Content ID claim" (khiếu nại Content ID). Khi bị "gậy bản quyền" có thể khiến kênh bị hạn chế hoặc xóa nếu vi phạm nhiều lần. Còn khiếu nại Content ID chủ yếu liên quan đến việc nhận diện và phân chia quyền sở hữu nội dung.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Sự việc được phát hiện ngày 17/2/2025, khi cảnh sát thành phố Waterbury tới xử lý vụ cháy nhà tại một khu dân cư yên tĩnh ở bang Connecticut (Mỹ).
Tại hiện trường, lực lượng chức năng phát hiện một người đàn ông 32 tuổi trong tình trạng suy kiệt nghiêm trọng: gầy trơ xương, tóc bết rối, cơ thể bẩn thỉu và răng gần như mục nát, theo báo cáo bắt giữ.
Nạn nhân được gọi là "S" để bảo vệ danh tính, chỉ nặng khoảng 31 kg vào thời điểm được đưa ra khỏi nhà.
"S" cho biết anh bị giam giữ trong một không gian nhỏ, chỉ 6,5 m2, với cánh cửa bị khóa bằng ván ép. Căn phòng không có hệ thống sưởi hoặc điều hòa, và bị khóa từ bên ngoài.
"Anh ấy nói rằng mình đã không được tắm suốt hơn một năm", một nhân viên cứu hộ kể lại. Cảnh sát cũng ghi nhận anh chỉ được phép ra khỏi phòng để làm việc nhà, và phần lớn thời gian bị giới hạn từ 22 đến 24 giờ mỗi ngày.
Hơn 100 bức ảnh do cảnh sát Waterbury công bố cho thấy điều kiện sống tồi tệ bên trong ngôi nhà. Tường nhà phủ đầy nấm mốc, sàn nhà hư hỏng nặng, nhiều khu vực bị cháy xém, trong khi các phòng khác ngập trong rác và bụi bẩn.
Nạn nhân khai với cảnh sát rằng đã bị mẹ kế là Kimberly Sullivan giam giữ trong căn nhà suốt hơn hai thập kỷ.
Bà Sullivan sau đó bị bắt giữ với các cáo buộc bắt cóc và hành hung nghiêm trọng, song bà đã phủ nhận các cáo buộc này.
Sullivan được tại ngoại sau khi nộp khoản tiền bảo lãnh 300.000 USD. Luật sư của bà, ông Ioannis Kaloidis, bày tỏ nghi ngờ về thời điểm công bố các bức ảnh: "Những hình ảnh này không chứng minh được điều gì. Còng tay đâu? Xích sắt đâu? Nếu nhìn nhận một cách khách quan, những bức ảnh này đặt ra nhiều câu hỏi hơn là câu trả lời".
Liên quan đến vụ việc, trong đơn khiếu nại, người giám hộ Kristan Exner cho rằng bang Connecticut đã không thực hiện đầy đủ trách nhiệm bảo vệ trẻ em, khi không đưa "S" ra khỏi môi trường sống nguy hiểm, dù các nhân viên trường học từng nhiều lần báo cáo tới Sở Trẻ em và Gia đình bang (DCF).
Đơn nêu rõ, nếu các báo cáo ban đầu được điều tra đúng mức, "S" có thể đã được giải thoát và sống cuộc sống bình thường, không phải chịu cảnh bị giam cầm, tra tấn hay ngược đãi. Để khởi kiện chính thức, đơn này cần được cơ quan chức năng bang phê duyệt.
Bà Exner cho biết sẽ yêu cầu bồi thường tối thiểu 50.000 USD cho nạn nhân. Trong hồ sơ, bà dẫn lại lời ông Tom Pannone – Hiệu trưởng Trường Tiểu học Barnard vào thời điểm "S" theo học – cho rằng ông từng nhận thấy dấu hiệu bạo hành và đã báo cáo tới DCF, nhưng "không có bất kỳ hành động nào được thực hiện".
Ông Pannone cũng cho biết "S" có thể trạng rất nhỏ bé, gầy yếu và từng nói với nhà trường rằng không được ăn uống tại nhà từ khi 5 tuổi. Theo đơn kiện, phía nhà trường đã gọi tới DCF ít nhất 20 lần.
Theo thông tin từ cơ quan điều tra, "S" được giải cứu sau khi cố ý phóng hỏa căn phòng nơi mình bị nhốt suốt nhiều năm.
Sau khi được đưa đi cấp cứu và hồi phục do hít phải khói, nạn nhân bắt đầu cung cấp lời khai. Người này cho biết từ năm 3 tuổi đã phải uống nước từ bồn cầu, đến năm 11 tuổi bị cho thôi học sau khi cơ quan chức năng vào cuộc vì phát hiện em ăn thức ăn trong thùng rác.
Nạn nhân cho biết lần cuối cùng anh được ra ngoài là khi khoảng 14-15 tuổi. Sau khi cha qua đời vào năm 2024, việc giam giữ càng trở nên nghiêm ngặt hơn.
Nạn nhân hiện trải qua quá trình điều trị thể chất và tâm lý để phục hồi sau quãng thời gian dài bị giam giữ. Cảnh sát Waterbury đã tổ chức quyên góp quần áo, sách và các vật dụng thiết yếu để hỗ trợ anh.
"Chúng tôi cam kết sẽ giúp đỡ anh ấy trên hành trình hồi phục sau bi kịch này", Thị trưởng Waterbury, ông Paul K. Pernerewski, khẳng định.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

