Đến nay, chưa có bằng chứng nào chứng minh FIFA dàn xếp kết quả hoặc thiên vị Argentina. Tuy nhiên, nhiều sự kiện gây tranh cãi xuất hiện liên tiếp khiến các thuyết âm mưu ngày càng lan rộng, theo báo Anh Telegraph.
Hai quyết định trọng tài trước Ai Cập
Mồi lửa mới nhất là trận thắng Ai Cập tại Atlanta ngày 7/7. Đại diện châu Phi phản ứng dữ dội khi trọng tài không hủy bàn ấn định tỷ số 3-2 của Enzo Fernandez, dù trước đó Mohamed Salah ngã trong cấm địa sau pha va chạm với Julian Alvarez. Ngoài ra, bàn thắng của Mostafa Ziko cũng không được công nhận vì lỗi việt vị sau khi VAR vào cuộc.
Sau trận, Ziko tuyên bố World Cup đã bị “dàn xếp” để Argentina bảo vệ chức vô địch, trở thành phát ngôn gây chú ý nhất kể từ đầu giải. “Trọng tài thật bất công”, tiền đạo 29 tuổi nói. “Họ đã lãng phí nỗ lực của một quốc gia. Danh hiệu World Cup sẽ được trao cho Argentina”.
Messi thoát thẻ đỏ
Những nghi ngờ không bắt đầu từ trận gặp Ai Cập. Ở trận ra quân thắng Algeria, Messi lập hat-trick để cân bằng kỷ lục ghi nhiều bàn nhất lịch sử World Cup. Tuy nhiên, nhiều chuyên gia cho rằng anh đáng lẽ phải bị truất quyền thi đấu ở phút 32.
Trong một pha tranh chấp, đội trưởng Argentina giẫm gầm giày vào bắp chân Aissa Mandi. Trọng tài người Ba Lan Szymon Marciniak thổi phạt nhưng không rút thẻ, còn VAR xác định tình huống không đủ nghiêm trọng để rút thẻ đỏ.
Trên ESPN, cựu hậu vệ Nedum Onuoha nhận định đây là thẻ đỏ rõ ràng. Cựu tiền đạo Venezuela Alejandro Moreno cũng cho rằng Messi “100% đáng nhận thẻ đỏ”.
Tranh cãi càng lớn khi tiền đạo Mỹ Folarin Balogun sau đó bị đuổi khỏi sân vì một pha vào bóng được nhiều người đánh giá có mức độ tương tự. Không ít CĐV đặt câu hỏi vì sao Messi thoát án phạt, còn Balogun lại phải nhận thẻ đỏ trực tiếp.
Argentina nhận rất ít thẻ
Một thống kê khác cũng thường được những người theo thuyết âm mưu nhắc đến là số lượng thẻ phạt. Qua bốn trận đầu, Argentina chỉ nhận ba thẻ, đứng thứ hai trong tám đội vào tứ kết có ít thẻ nhất, dù họ nằm trong nhóm phạm lỗi nhiều.
Argentina không nhận bất kỳ thẻ nào khi gặp Algeria dù phạm lỗi 13 lần. Ở trận gặp Jordan, họ cũng trắng thẻ, trong khi đối thủ nhận ba thẻ vàng dù số phạm lỗi là 13-7 nghiêng về đại diện châu Á.
Trong trận gặp Ai Cập, hai đội đều không bị phạt thẻ cho tới tận thời gian bù giờ. Sau khi Fernandez ghi bàn quyết định, trọng tài liên tiếp rút bốn thẻ cho phía Ai Cập, gồm cả HLV Hossam Hassan.
Argentina trung bình phải phạm 19,7 lỗi mới nhận một thẻ. Chỉ Na Uy có tỷ lệ cao hơn (24). Trong khi đó, tuyển Anh nhận nhiều thẻ nhất trong số các đội vào tứ kết, dù số lỗi ít hơn Argentina.
Thống kê này không chứng minh có sự thiên vị, bởi số thẻ còn phụ thuộc tính chất từng pha phạm lỗi và cách điều hành của trọng tài. Tuy nhiên, đây vẫn là dữ liệu thường được viện dẫn để củng cố nghi ngờ.
Phát biểu gây tranh cãi của Infantino
Một chi tiết khiến FIFA bị chỉ trích đến từ chính Chủ tịch Gianni Infantino. Sau khi Argentina loại Cape Verde ở vòng 1/16, ông dừng lại trả lời truyền hình Argentina và nói rằng bản thân đã “cùng chịu đựng” với đội bóng Nam Mỹ trong trận đấu.
Phát biểu này tạo phản ứng trên mạng xã hội, bởi người đứng đầu FIFA được kỳ vọng phải giữ sự trung lập tuyệt đối. Sau đó, Infantino giải thích ông nói thay cho “những khán giả trung lập cổ vũ cho cả hai đội”. Tuy nhiên, lời giải thích không làm dịu các chỉ trích, khi Argentina vốn đã là tâm điểm của nhiều tranh cãi.
Trọng tài Argentina điều hành trận của Pháp
Trước trận tứ kết giữa Pháp và Morocco, FIFA công bố toàn bộ năm thành viên tổ trọng tài trên sân đều đến từ Argentina. Pháp được xem là đối thủ lớn nhất có thể cản bước Messi bảo vệ chức vô địch, nên việc tổ trọng tài cùng quốc tịch Argentina được phân công điều hành trận đấu lập tức gây tranh cãi. Đây cũng là lần đầu các trọng tài đều tới từ một quốc gia cầm còi lại một trận World Cup.
Thông báo của FIFA trên mạng xã hội thu hút hàng chục triệu lượt xem và hàng nghìn bình luận đặt dấu hỏi về tính hợp lý của quyết định này. FIFA được cho là phải tránh mọi khả năng tạo ra xung đột lợi ích hoặc cảm giác thiếu khách quan.
Dù vậy, chính ở trận Argentina thắng Ai Cập với nhiều tranh cãi, trọng tài cầm còi và VAR đều là người Pháp.
Lá thăm thuận lợi
Ngay từ lễ bốc thăm cuối năm 2025, Argentina cũng được cho là hưởng lợi. FIFA quyết định xếp hạt giống cho nhà đương kim vô địch Argentina, Tây Ban Nha, Pháp và Anh, đồng thời bố trí để các đội này không gặp nhau trước bán kết nếu cùng đứng đầu bảng.
Argentina rơi vào bảng đấu được đánh giá khá nhẹ và nếu nhất bảng sẽ chỉ gặp một trong ba đội Uruguay, Arab Saudi hoặc Cape Verde ở vòng 1/16, trong trường hợp Tây Ban Nha đứng đầu bảng.
Không có bằng chứng cho thấy lễ bốc thăm bị can thiệp. Tuy nhiên, nhiều CĐV vẫn cho rằng Argentina đã có con đường thuận lợi hơn so với các ứng viên vô địch khác.
Argentina vào tứ kết sau khi lần lượt gặp Algeria (28 FIFA), Áo (24), Jordan (63), Cape Verde (67), Ai Cập (29) và Thụy Sĩ (19). Thứ tự trung bình của các đối thủ là 38 – cao nhất trong lịch sử các đội vào tứ kết World Cup, tính theo bảng FIFA trước khi giải khởi tranh.
Những nghi ngờ từ World Cup 2022
Năm nay không phải lần đầu Argentina đối mặt với các cáo buộc tương tự. Sau khi Messi cùng đồng đội vô địch World Cup 2022, cựu HLV Hà Lan Louis van Gaal từng nói ông tin mọi thứ đã được “sắp đặt”.
Van Gaal nhắc tới trận tứ kết mà Argentina thắng Hà Lan trên loạt luân lưu. Khi được hỏi liệu có phải Messi được tạo điều kiện để vô địch hay không, HLV người Hà Lan trả lời: “Tôi nghĩ là như vậy”.
Dù vậy, ông cũng không đưa ra bất kỳ chứng cứ nào, và chưa từng có cuộc điều tra nào xác nhận điều đó.
Tại World Cup 2022, Argentina được hưởng năm quả phạt đền, nhiều nhất giải. Ngoài ra, không đội nào có nhiều hơn hai phạt đền.
Những tranh cãi kéo dài nhiều thập kỷ
Lịch sử các kỳ World Cup cũng ghi nhận Argentina nhiều lần trở thành trung tâm của các nghi vấn.
Năm 1978, Argentina cần thắng Peru cách biệt bốn bàn để vào chung kết, cuối cùng thắng tới 6-0. Kết quả này tạo ra cáo buộc hai chính quyền quân sự Argentina và Peru đã đạt thỏa thuận bí mật. Nhiều thập kỷ sau, một cựu thượng nghị sĩ Peru tiếp tục nhắc lại cáo buộc này trước tòa án Argentina. Tuy nhiên, chưa bao giờ có kết luận pháp lý chứng minh trận đấu bị dàn xếp.
Đến World Cup 1990, hậu vệ Brazil Branco tố cáo đã uống phải chai nước bị pha chất lạ do nhân viên y tế Argentina đưa. Sau trận, ông nói bị chóng mặt, còn HLV Carlos Bilardo sau này cũng không phủ nhận hoàn toàn khả năng sự việc xảy ra. Liên đoàn Bóng đá Brazil từng đề nghị FIFA xem xét, nhưng FIFA không công bố bất kỳ động thái xử lý nào.
Những câu chuyện từ năm 1978, 1990, 2022 và nay là World Cup 2026 khiến các thuyết âm mưu về việc FIFA ưu ái Argentina liên tục được nhắc lại. Tuy nhiên, điểm chung của tất cả các cáo buộc là đều chưa có bằng chứng trực tiếp cho thấy FIFA can thiệp để mang lợi thế cho đại diện Nam Mỹ.
Ngay đầu hiệp 2 trận Canada thắng Qatar 6-0 tại Vancouver, Ismael Kone bị gãy chân sau pha vào bóng nguy hiểm của Assim Madibo. Trọng tài ban đầu chỉ rút thẻ vàng nhưng sau khi tham khảo VAR đã truất quyền thi đấu cầu thủ Qatar.
Ismael Kone đau đớn nằm sân và phải rời sân bằng cáng trong tiếng hô vang tên anh từ hơn 52.000 khán giả tại sân BC Place. HLV Jesse Marsch tiết lộ những người đứng gần tình huống va chạm "thậm chí có thể nghe thấy tiếng xương gãy", khiến toàn đội Canada rơi vào trạng thái bàng hoàng.
Chấn thương nghiêm trọng này khiến FIFA phải kích hoạt Chương trình bảo vệ CLB (FIFA Club Protection Programme). Theo quy định, các đội bóng chủ quản sẽ được bồi thường nếu cầu thủ chấn thương khi làm nhiệm vụ quốc gia và phải nghỉ thi đấu quá 28 ngày.
Ismael Kone đang khoác áo Sassuolo tại Serie A và nhận mức lương khoảng 26.500 euro mỗi tuần. Theo Canada Pess, với việc Ismael Kone được dự báo phải nghỉ thi đấu khoảng 5 tháng, tương đương hơn 150 ngày, đội bóng nước Ý sẽ nhận khoản bồi thường 650.000 euro (hơn 19 tỉ đồng) từ FIFA.
Đây được xem là một trong những trường hợp bồi thường đáng kể đầu tiên tại World Cup 2026.
Tin vui với đội tuyển Canada là trong ngày 19.6, Ismael Kone đã hoành thành ca phẫu thuật kéo dài khoảng 90 phút tại Bệnh viện Đa khoa Vancouver dưới sự thực hiện của ba bác sĩ hàng đầu. HLV Jesse Marsch cho biết mọi thứ diễn ra thuận lợi và tiền vệ 23 tuổi được chăm sóc trong điều kiện tốt nhất.
Liên đoàn Bóng đá Canada xác nhận Ismael Kone đã phẫu thuật thành công để điều trị vết gãy ở chân trái và dự kiến sẽ hồi phục hoàn toàn, dù chưa xác định chính xác thời điểm trở lại sân cỏ.
Từ giường bệnh, tiền vệ đã có 42 lần khoác áo đội tuyển Canada gửi thông điệp đầy cảm xúc trên mạng xã hội: "Tình anh em là tất cả đối với tôi. Những gì các bạn đã làm ngày hôm qua sẽ mãi khắc sâu trong tâm trí tôi. Tôi sẽ sớm trở lại và chúng ta sẽ cùng nhau tạo nên nhiều kỷ niệm hơn nữa".
Sau trận đấu với Qatar, toàn đội Canada đã đến bệnh viện thăm đồng đội. Nathan Saliba, người vào thay Ismael Kone, ghi bàn và ăn mừng bằng cách tạo hình số 8 - số áo của Ismael Kone rồi giơ cao chiếc áo đấu của người đồng đội như một lời động viên đặc biệt.
Trong khi đó, Sassuolo cũng xác nhận ca phẫu thuật thành công và cho biết Ismael Kone sẽ bắt đầu quá trình phục hồi chức năng trong những ngày tới. Dù mất đi một trụ cột quan trọng, đội tuyển Canada khẳng định sẽ biến sự cố của Ismael Kone thành động lực để tiếp tục hành trình tại World Cup 2026.
HLV Jesse Marsch nhấn mạnh: "Chúng tôi là một gia đình. Chứng kiến một người anh em phải rời sân theo cách đó thật đau lòng, nhưng điều đó cũng mang đến cho cả đội thêm động lực để chiến đấu".
World Cup 2026 không chỉ mở rộng quy mô lên 48 đội tuyển, mà lần đầu tiên từ kỳ 1994 có sự trở lại của bảng xếp hạng dành cho các đội đứng thứ ba. Số lượng 48 đội không thể chia thành 32 theo cách hợp lý. Các đội giành vé đi tiếp từ vòng bảng sẽ gồm 12 đội nhất, 12 đội nhì và 8 đội đứng thứ ba có thành tích tốt nhất.
Đồng thời, đây là World Cup đầu tiên trong lịch sử áp dụng thành tích đối đầu trực tiếp, thay vì hiệu số bàn thắng bại làm tiêu chí phân hạng ưu tiên khi các đội bằng điểm. Quy định tính thành tích đối đầu đồng nghĩa với việc các đội có thể định đoạt vị trí đầu bảng hoặc chính thức bị loại chỉ sau hai lượt trận. Hiện tại, đã có 8 đội tuyển rơi vào cảnh "đá thủ tục" ở lượt trận cuối vòng bảng.
Ví dụ tại bảng J, Argentina đã giành 6 điểm và chắc chắn không thể bị soán vị trí đầu bảng do đã đánh bại cả hai đội đang có ba điểm là Áo và Algeria. Ngược lại, Jordan với 0 điểm chắc chắn bị loại vì để thua cả hai đối thủ kể trên.
Nếu hiệu số bàn thắng bại vẫn là tiêu chí được ưu tiên hàng đầu, mọi đội tuyển hẳn vẫn còn mục tiêu để chiến đấu. Nhưng giờ đây, các đội tuyển đã hoàn thành xong mục tiêu vòng bảng có thể sẽ tung ra sân đội hình dự bị ở lượt trận cuối.
Chưa kể, với cục diện các đội đứng thứ ba, do có tới 12 bảng đấu, ban tổ chức phải mất tới 5 ngày mới hoàn thành lượt trận cuối. Điều này dẫn đến việc một số đội phải đá sớm sẽ hoàn toàn không thể biết được mình cần bao nhiêu điểm, qua đó chen chân vào nhóm các đội đứng thứ ba giành quyền đi tiếp. Nói cách khác, đó sẽ là những "trận chiến trong bóng tối" với các đội này. Ngược lại, các đội đá cuối lại biết chính xác họ cần phải làm gì.
Lấy Scotland làm ví dụ. Thầy trò Steve Clarke đang đứng thứ ba tại bảng C và chuẩn bị bước vào trận đấu với Brazil tại Miami (Mỹ). Morocco và Haiti, hai đội còn lại trong bảng, sẽ chạm trán nhau tại Atlanta (Mỹ) cùng giờ. Xét trong hoàn cảnh bình thường, lịch thi đấu đó sẽ đảm bảo tính công bằng và sòng phẳng. Nhưng Scotland không chỉ phải đua với Brazil, Morocco hay Haiti. Họ đang phải đấu với gần 40 đội tuyển khác, tức những đối thủ về mặt lý thuyết vẫn có thể xếp thứ ba vào lúc này.
Do đó, Scotland phải cố chen chân vào top 8 trên tổng số 12 đội đứng thứ ba. Đúng là đội tuyển có biệt danh "Quân đoàn Tartan" có thể tự định đoạt số phận bằng cách đánh bại Brazil, nhưng về lý thuyết đây vẫn là đối thủ được đánh giá mạnh hơn họ rất nhiều. Vì vậy, mục tiêu khả dĩ là Scotland tìm kiếm một kết quả hòa.
Nếu Scotland ở một bảng đấu World Cup truyền thống - tức hai đội đi tiếp, hai đội bị loại - mục tiêu lại rất rõ ràng. Họ chỉ cần liếc sang trận đấu ở Atlanta để biết mình phải làm gì, và khả năng cao là họ buộc phải thắng Brazil. Nhưng thực tế ở World Cup 2026 lại mang đến viễn cảnh nhiều dấu hỏi cho Scotland. Họ hiện có 3 điểm. Số điểm đó có thể đủ để đi tiếp qua nhóm đội xếp thứ ba tốt nhất hoặc không, tùy vào hiệu số bàn thắng bại, số bàn ghi được và kết quả ở nhiều sân đấu khác.
Vấn đề là Scotland không thể biết được cái đích nhắm tới là bao nhiêu, cho đến khi các trận đấu cuối cùng ở vòng bảng kết thúc vào ngày 28/6. Giả sử trong trận đấu với Brazil, Scotland có thể đang thua hai bàn, và tỉ số đó có khi lại là vừa đủ. Nhưng vì không biết, họ buộc phải dâng lên tìm bàn gỡ và để thủng lưới thêm. Bàn thua đó hoàn toàn có thể tiễn họ về nước. Mấu chốt là họ không có cách nào biết được thế nào là đủ.
Tua nhanh đến các trận đấu vào ngày 28/6, như Croatia gặp Ghana ở Philadelphia (Mỹ), hay Algeria gặp Áo ở Kansas City (Mỹ). Những đội tuyển này sẽ biết chính xác sứ mệnh. Họ có thể biết một trận thua sát nút không quá hai bàn vẫn đủ để đi tiếp, biết một trận hòa là chắc suất, hay chỉ cần một bàn thắng nữa là giải quyết xong xuôi. Họ có thể toan tính cách đá, điều chỉnh nhân sự theo đúng yêu cầu của cơ chế chọn ra 8 đội đứng thứ ba tốt nhất. Trong khi đó, Scotland và tất cả các đội phải đá sớm đều phải "chơi trong bóng tối".
Việc dùng thành tích đối đầu làm tiêu chí phân hạng đầu tiên không còn là mới mẻ. UEFA vốn luôn ưu ái thể thức này trong mọi giải đấu của họ. Lý thuyết đằng sau quy định này là phân định các đội dựa trên chính kết quả trận đấu giữa họ, loại bỏ tác động từ những trận thắng đậm bất thường trước các đối thủ khác, vốn là yếu tố dễ làm bóp méo hiệu số bàn thắng bại.
Dù quy mô chỉ bằng một nửa xét về số lượng các đội tham dự, nhưng kể từ năm 2016, vòng chung kết Euro đã áp dụng thể thức tương tự World Cup hiện tại, cho phép một số đội đứng thứ ba giành vé đi tiếp. Ví dụ ở Euro 2016, Italy chiếm vị trí đầu bảng và Ukraine bị loại chỉ sau hai lượt trận. Euro 2020 cũng từng tạo ra một trận cầu thủ tục giữa Hà Lan và Bắc Macedonia. Hay ở Euro 2024, Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha xây chắc vị trí dẫn đầu ở các bảng đấu của họ, còn Ba Lan sớm phải xách va ly về nước.
Tuy nhiên, số đội tuyển sớm bị loại hoặc giành vé vào vòng 32 đội tại kỳ World Cup 2026 (8 đội) đã vượt qua tổng số của cả ba kỳ Euro gần nhất cộng lại (7 đội).
Mexico, Mỹ, Đức và Argentina đã chắc suất nhất bảng. Haiti, Thổ Nhĩ Kỳ, Tunisia, Jordan và Panama đều biết họ sẽ phải xách va-li về nước sớm. Các cặp đấu Mỹ gặp Thổ Nhĩ Kỳ và Argentina gặp Jordan giờ chỉ còn mang tính chất thủ tục giữa một đội nhất bảng và một đội đã bị loại. Để so sánh, ở World Cup 2022, chỉ Canada và Qatar là hai đội hiếm hoi bị loại sau hai lượt trận đầu.
Những đội tuyển như Argentina hay Đức sẽ tiếp cận lượt trận cuối vòng bảng như thế nào? Rất khó để dự đoán, nhưng trong một kỳ giải có mật độ dày đặc, mục tiêu cho các trụ cột nghỉ ngơi là khó tránh khỏi. Các đội nhất bảng đang có đặc quyền đưa một đội hình hoàn toàn sung sức vào vòng 1/16.
Những hệ lụy này từng diễn ra. Ở Euro 2024, Bồ Đào Nha toàn thắng hai trận đầu và chắc suất nhất bảng. Ở lượt trận thứ ba gặp Georgia, HLV Roberto Martinez đã thay đổi tới 8 vị trí trong đội hình xuất phát. Kết quả là Georgia thắng 2-0, leo lên vị trí thứ ba và vào vòng 1/8, vô tình gián tiếp đẩy Hungary khỏi nhóm các đội đứng thứ ba có thành tích tốt nhất và bị loại.
Kịch bản tương tự hoàn toàn có thể tái diễn tại World Cup 2026. Curacao và Bờ Biển Ngà đều đã phơi áo trước một tuyển Đức tung ra đội hình mạnh nhất ở bảng E. Giống như Georgia, Ecuador buộc phải thắng ở lượt trận cuối để nuôi hy vọng đi tiếp, và họ có lợi thế lớn khi nhiều khả năng chỉ phải đối đầu với một "Die Mannschaft" gồm nhiều cầu thủ dự bị. Điều này mang lại cảm giác bất công, không chỉ cho Curacao và Bờ Biển Ngà, mà còn cho cả những đội tuyển khác đang chắt chiu, toan tính từng cơ hội để tranh suất thứ ba.
Thể thức vòng bảng truyền thống ở World Cup cũng có những vết gợn. Các đội có thể bước vào trận đấu khi đã biết rõ kết quả nào sẽ đưa cả hai đi tiếp, từ đó bắt tay nhau, chủ động đá thong dong để tránh các chấn thương và đôi bên cùng có lợi. Hãy nhớ lại "bóng ma" ở World Cup 1982 giữa Tây Đức và Áo.
Một chiến thắng tối thiểu của Tây Đức giúp cả hai đội đi tiếp và loại Algeria. Kết quả đúng là Tây Đức thắng 1-0 và hiệp hai không khác gì một trận giao hữu. Trận cầu năm đó mãi được khắc ghi trong lịch sử bằng cái tên "nỗi hổ thẹn Gijon" (Gijon, Tây Ban Nha là nơi diễn ra trận đấu).
Hay như một đội cũng có thể biết chính xác mình cần thắng bao nhiêu bàn, như trường hợp Argentina gặp Peru tại World Cup 1978. Biết mình cần thắng cách biệt bốn bàn để đi tiếp, Argentina đã vùi dập đối thủ 6-0, để lại những hoài nghi về áp lực khủng khiếp đè nặng lên Peru cho đến tận ngày nay.
Cả hai sự kiện tai tiếng đó đều xuất phát từ việc sắp xếp thời gian không hợp lý của ban tổ chức. Tây Đức và Áo có thể toan tính vì Algeria đã đá với Chile từ ngày hôm trước. Argentina cũng vậy, họ chứng kiến những gì Brazil làm trước Ba Lan vài giờ trước đó và biết rõ số bàn thắng mình cần ghi.
Chính từ sau World Cup 1982, FIFA đã thay đổi thể thức để các trận đấu cuối cùng của mỗi bảng phải diễn ra cùng giờ. World Cup 2026 cũng vậy. Nhưng mục đích đó lại trở nên vô nghĩa trong một vài trường hợp, bởi thể thức chọn đội đứng thứ ba một lần nữa làm lệch lạc dòng thời gian. Nỗi lo sợ về việc World Cup năm nay đang quay trở lại thời kỳ trước năm 1986 là có cơ sở.
Giải đấu do FIFA khởi xướng sẽ diễn ra trong khung thời gian FIFA Days mở rộng mới, khi gộp đợt tập trung đội tuyển tháng 9 và 10 thành giai đoạn kéo dài từ 21/9 đến 6/10. Giải dự kiến chia thành hai hạng đấu, với 11 đội tuyển thuộc Đông Nam Á và ba khách mời, là Trung Quốc, Ấn Độ và Hong Kong.
Khairul Asyraf, HLV và chuyên gia tư vấn bóng đá Singapore sinh năm 1988, cho rằng FIFA cần chắc chắn với kế hoạch. Ba đội khách mời không quá nổi bật, và mục tiêu của FIFA dường như là nhắm vào các thị trường đông dân, nhưng không được dự World Cup. "Đây như một giải đấu hạng ba, đang cố gắng tạo sân chơi và nền tảng cạnh tranh", Khairul nói với báo Singapore Straits Times. "Nhưng thực tế, FIFA có thể kiếm tiền từ thị trường Trung Quốc, Ấn Độ và Đông Nam Á, đang chiếm tỷ lệ đáng kể dân số toàn cầu với khoảng 3,5 tỷ người".
Khairul cho rằng các khách mời không quá nổi bật, khi Trung Quốc đang xếp thứ 94 FIFA, Ấn Độ và Hong Kong lần lượt là 136 và 155 FIFA. Trong khi đó, ASEAN Cup, giải đấu truyền thống của khu vực với tên gọi trước đây là Tiger Cup và AFF Cup, diễn ra trước đó một tháng. Thay vì gặp lại nhau, các đội tuyển Đông Nam Á có thể đá giao hữu với những đội tuyển khác trong châu lục hoặc thế giới.
HLV người Malaysia Raja Isa Raja Akram Syah cũng chung quan điểm với Khairul, và cho rằng bóng đá khu vực có thể rơi vào tình trạng "ếch ngồi đáy giếng". "Các đội tuyển trong khu vực sẽ khó phát triển nếu liên tục gặp những đối thủ quen thuộc", Syah nói với báo Indonesia Bola. "Họ nên cố gắng đối đầu những đội tuyển có thứ bậc FIFA cao hơn để tích lũy kinh nghiệm và kiểm tra sức mạnh".
Tiền thưởng cho FIFA ASEAN Cup dự tính khoảng 4 triệu USD, tương đương 100 tỷ đồng. Đội vô địch hạng Nhất nhận 1 triệu USD, vô địch hạng Nhì nhận 300.000 USD. Mỗi đội tối thiểu nhận 125.000 USD, chưa tính thưởng thêm từ các trận hòa và thắng. Tuy nhiên, con số này chưa đủ thuyết phục Khairul.
"Tiền thưởng của giải đấu không đáng kể so với chi phí chuẩn bị", chuyên gia người Singapore cho hay. "Tôi cho rằng đây là một sự lãng phí vào lúc này, trong khi ngân sách hoạt động của các Liên đoàn vốn đã ep hẹp".
Báo New Straits Times thì miêu tả bóng đá Đông Nam Á "đông đúc và hơi hỗn loạn", khi có hai kỳ ASEAN Cup trong năm với điểm khác biệt duy nhất là chữ "FIFA". Tờ báo của Malaysia cho rằng FIFA và LĐBĐ Đông Nam Á (AFF) nên cân nhắc về một giải chung. Trong khi đó, hai giải đấu chỉ cách nhau một tháng là không hợp lý trong bối cảnh lịch thi đấu bóng đá ngày càng dày.
Tuy nhiên, FIFA ASEAN Cup vẫn nhận được nhiều sự ủng hộ. Đội trưởng tuyển Singapore Hariss Harun cho rằng việc được FIFA công nhận là "yếu tố vô cùng quan trọng" và "mang lại lợi ích lớn cho khu vực". Anh cho biết: "FIFA ASEAN Cup cho phép những cầu thủ xuất sắc nhất tham gia. Giải đấu truyền thống thì vắng những cầu thủ giỏi nhất, trong khi ngày càng nhiều cầu thủ Đông Nam Á thi đấu ở các giải đấu lớn".
Dự thảo giải đấu dự kiến hạng Nhất gồm Thái Lan, Trung Quốc, Việt Nam, Indonesia, Philippines, Ấn Độ, Malaysia, và Singapore. Hạng Nhì có Hong Kong, Myanmar, Campuchia, Lào, Brunei, và Timor Leste.
Hạng Nhất thi đấu ở hai địa điểm tập trung, với một nơi là Indonesia. Hạng Nhì thì tập trung tại Hong Kong.
Mỗi hạng chia cũng chia làm hai bảng, để các đội thi đấu vòng tròn một lượt. Ở cả hai hạng, đội nhất mỗi bảng sẽ vào chung kết, còn hai đội nhì tranh giải ba. Các trận phân định vị trí 5-6 và 7-8 chưa được tính đến. Vì vậy, các đội dự giải sẽ thi đấu tối thiểu hai trận và tối đa bốn trận, phù hợp với khoảng thời gian tập trung khoảng 15 ngày.