“Căn nhà diện tích gần 40 m2 từng được kỳ vọng bán hơn 7,5 tỷ đồng cuối năm ngoái, nay chỉ giao dịch thành công ở mức khoảng 6,9 tỷ đồng sau nhiều vòng thương lượng.
Tôi cầm 6,9 tỷ đồng thì chắc chắn sẽ không mua căn nhà chưa đến 40 m2 ở trong hẻm, mà sẽ tìm mua một căn hộ chung cư diện tích khoảng 100 – 120 m2”.
Độc giả Bac Son dẫn lại một trường hợp giao dịch nhà đất trong bài viết Nhà riêng, nhà phố TP HCM giảm giá vì khó bán và đưa ra lựa chọn như trên. Sau hơn 5 tháng rao bán căn nhà trong hẻm khu vực Bảy Hiền, một chủ nhà tại TP HCM, chấp nhận hạ giá hơn nửa tỷ đồng để chốt giao dịch.
Theo đánh giá chung, phân khúc nhà riêng, nhà phố tại TP HCM ghi nhận xu hướng giảm giá bán trong bối cảnh thanh khoản thị trường suy yếu, người mua thận trọng.
Độc giả nickname cafesaigon176 nhận định: “Nhà rộng 40 m2 trong hẻm thì khó bán đúng rồi. Nhà phố Sài Gòn giờ phải ngang 4 m x dài 20 m hoặc 5 m x 15 m đến 20 m, hẻm xe hơi né nhau. Nếu cần tiền muốn bán, giảm giá một chút là bán được ngay”.
Theo các môi giới khu vực, tình trạng này diễn ra khá phổ biến ở nhóm nhà phố, nhà riêng có giá trị lớn. Người bán đã bắt đầu giảm giá rao kỳ vọng khi thanh khoản có xu hướng chậm lại và nhà giá cao khó bán hơn. Dù vậy, khoảng cách giữa giá chào bán và khả năng chi trả của người mua vẫn còn khá xa, khiến thời gian giao dịch kéo dài so với giai đoạn trước.
Độc giả hungnguyenpham795 nêu: “Nhà riêng lẻ hiện thanh khoản kém là đúng rồi. Hầu hết toàn là nhà xây đã lâu, chẳng có quy hoạch hay tiện ích gì đi kèm. Chưa kể nhiều nhà trong ngõ sâu, chật hẹp, nhỡ có sự cố cháy nổ thì không đảm bảo an toàn thoát hiểm”.
“Nhìn những con đường lớn, trung tâm nội thành mà xem, nhiều nhà treo bảng cho thuê mặt bằng cả năm qua mà đến giờ vẫn còn treo bảng cho thuê…
Nhà phố bây giờ rất khó sử dụng, ở thì ồn ào cả ngày, kinh doanh thì không có người mua, cho thuê thì không ai thuê nữa. Nhà phố sắp đi vào giai đoạn thoái trào rồi, đúng là cái gì cũng có một thời, một giai đoạn mà thôi”, độc giả nickname Lão ngoan đồng nói.
Tuy nhiên, giới chuyên môn đánh giá nhà riêng và nhà phố vẫn là loại hình sở hữu lợi thế lớn về giá trị đất, nguồn cung hữu hạn và khả năng tích lũy tài sản dài hạn. Độc giả nickname vanghocr nêu quan điểm:
“Tôi thấy mọi người dồn mối quan tâm cho căn hộ, chung cư, dự án vì giá tăng chóng mặt mà bỏ qua nhà phố. Nhà phố trong vài năm qua không tăng giá, thậm chí còn giảm và dễ thương lượng. Giá căn hộ mỗi năm đều tăng vài chục phần trăm.
Quan trọng là giá căn hộ, dự án được rao bán giá cao, được tính giá trị ở tương lai, tính giá chốt khi chưa hoàn thiện. Các căn hộ, dự án từ nhà đầu tư bán thì rất nhanh, nhưng thanh khoản từ chính đời chủ riêng lẻ qua F1, F2… thì ngày càng khá chậm.
Tôi vẫn thích nhà phố vì ở bền vững, lâu dài và riêng tư”.
Trong bối cảnh quỹ đất nội đô ngày càng khan hiếm, nhà cao tầng bị hạn chế triển khai, những sản phẩm có vị trí tốt, pháp lý hoàn chỉnh, hẻm rộng, khả năng khai thác thực tế cao vẫn duy trì thanh khoản tốt hơn mặt bằng chung. Ngược lại, nhóm tài sản neo giá quá cao so với giá trị sử dụng sẽ tiếp tục chịu áp lực điều chỉnh để tiệm cận sức mua thực tế của thị trường.
Độc giả nickname GT nêu nhận định: “Cứ sang Thái Lan sẽ thấy nhiều nhà phố đóng cửa vì không bán hàng được do phố cấm đỗ xe ôtô. Khi mật độ xe cộ quá nhiều, cơ quan quản lý phải cấm đỗ xe để không cản trở giao thông.
Tương lai Việt Nam có thể sẽ giống vậy. Lúc đó, ở nhà mặt phố cả ngày chịu đựng tiếng ồn, bụi bặm mà chẳng kinh doanh được gì mấy, giá sẽ giảm không phanh”.
"Với tôi mặt bằng treo bảng hàng loạt là tôi rất mừng đến lệ rơi. Vì như vậy nhà đất không bị ngáo giá, nên những ai có nhu cầu thuê hoặc mua nhà thực sự dễ dàng tiếp cận hơn".
Độc giả nickname hancuasat567 bày tỏ quan điểm như trên, sau bài viết Bán bánh bao lời 75 nghìn mỗi ngày trong căn nhà 9 tỷ đồng. Trong bài viết này, tác giả kể lại câu chuyện hai vợ chồng người bác ruột quyết định không cho thuê mặt bằng tầng trệt của căn nhà ba tầng, chỉ để một xe bánh bao "bán cho vui cửa vui nhà".
Độc giả le919291 nói: "Chi phí mặt bằng sẽ được tính vào giá hàng hóa dịch vụ. Nên nếu giá thuê mặt bằng giảm sẽ giúp kéo giảm giá, từ đó giúp nâng cao hơn cuộc sống người dân. Người dân ai cũng muốn giá hàng hóa dịch vụ giảm, hay ít nhất là không tăng.
Dữ liệu của kênh rao tin trực tuyến Batdongsan chỉ ra mức độ quan tâm phân khúc nhà riêng tại Hà Nội giảm 22% so với cuối năm ngoái. Một số phường ghi nhận giá chào thuê trung bình loại hình nhà phố lao dốc 13-37% so với mức đỉnh 2025 như Cát Linh (giảm 37%), Kim Mã (32%), Bùi Thị Xuân (28%), Trung Hòa (23%), Ô Chợ Dừa (13%)...
Độc giả huvi cho rằng giá mặt bằng thuê giảm không đồng nghĩa giá nhà cũng sẽ giảm theo: "Nhà ở đô thị sẽ luôn tăng giá, tăng ít hay nhiều thôi vì nhu cầu càng cao trong khi nguồn cung không tăng nhanh được.
Xu hướng càng phát triển thì dân sẽ càng tập trung ở đô thị, nơi có giáo dục, y tế phát triển. Cứ nhìn sinh viên từ rất nhiều nơi về thành phố, khi đi làm họ có quay lại quê hương bao nhiêu đâu? Cứ nhìn các nước phát triển trước chúng ta là thấy, giá nhà ở đô thị thì hầu như không giảm mà nó càng tăng cao so với thu nhập".
Đồng quan điểm, độc giả Crystal Rose nói: "Lúc mà nhà giảm giá là lúc có bất ổn vĩ mô, lúc đó người ít tiền cũng không mua được nhà đâu mà mừng.
Lúc mặt bằng bỏ trống là lúc buôn bán ế ẩm, buôn bán ế là do tiêu dùng yếu, tiêu dùng yếu là do thu nhập giảm, vậy giá nhà giảm cùng lúc thu nhập cũng giảm thì bạn mua được nhà hay sao?".
Là một người có mặt bằng cho thuê, độc giả tuangull35 chia sẻ:
"Tôi có một mặt bằng mặt tiền. Đơn vị cũ chuyển đi được 6 tháng rồi, có người mới hỏi thuê nhưng tôi không đồng ý vì thấy ngành kinh doanh của họ không phù hợp. Vợ tôi thì hỏi 'sao anh không cho người ta thuê?'.
Với tôi, không có người thuê cũng chẳng sao, khi nào có đơn vị nào phù hợp, kinh doanh sạch sẽ, giữ gìn nhà thì cho thuê".
Trong khi đó, độc giả vandong2402 nhìn nhận: "Ngày xưa nếu nhiều nhà mặt tiền ế ẩm thì rất đáng lo ngại. Nhưng bây giờ thì không, vì đó chỉ là hiện tượng bên ngoài.
Bây giờ nhờ hiệu ứng internet, người ta thuê mặt bằng trong hẻm nhỏ vẫn kinh doanh tốt và giảm được tiền thuê nhà. Gần nhà chị tôi ở trong một con hẻm ở phường Nhiêu Lộc, TP HCM các mặt bằng kinh doanh rất đông khách dù ở trong hẻm sâu, thậm chí có cửa hàng khách hàng vô tấp nập".
"Năm 2009, khi đang sống ở đường Phan Văn Trị, Gò Vấp, nhận mình thấy đường sá chật chội, đi lại quá vất vả, dân cư lại đông đúc, nên gia đình tôi quyết định chuyển về Quận 2 sống. Hồi đó, nhiều người bảo tôi dại khi là không chọn ở trung tâm mà ra ngoại thành sống, khu toàn cỏ với đồng. Vậy mà chỉ sau 10 năm thì khu rìa Quận 2, Quận 9 cũ cũng đông đúc dân cư. Tuy nhiên, ở đây, tôi đi lại vẫn dễ chịu hơn các khu trung tâm và nội thành.
Tôi vẫn thấy quyết định chuyển nhà của mình ngày đó là hoàn toàn đúng đắn. Bây giờ, mỗi lần đi tới sân bay Tân Sơn Nhất, Quận 1, Quận 3, Quận 7 hay đi về miền Tây, miền Đông, dù phải di chuyển quãng đường xa hơn, nhưng tôi vẫn thấy thuận tiện hơn nhiều".
Đó là chia sẻ của độc giả Trang về quyết định chuyển nhà từ trung tâm ra vùng ven TP HCM trong bối cảnh khu vực nội đô ngày càng ngột ngạt. Theo Sở Xây dựng, riêng khu vực TP HCM cũ có hơn 1.500 chung cư cùng hàng loạt tổ hợp nhà ở, thương mại, văn phòng tập trung ở nội thành. Nhiều tuyến đường phải gánh lượng dân cư vượt xa thời điểm quy hoạch ban đầu. Thành phố hiện còn 22 điểm ùn tắc kéo dài. Tỷ lệ đất dành cho giao thông mới đạt khoảng 15% diện tích đô thị, thấp hơn đáng kể so với mục tiêu 20-25% theo quy hoạch.
Thành phố định hướng hạn chế phát triển thêm chung cư cao tầng ở trung tâm và các nơi đông dân cư, thay vào đó mở rộng không gian đô thị ra các khu vực ngoại vi gắn với đầu tư hạ tầng kết nối. Những khu đất có vị trí thuận lợi, có khả năng phát triển thành công viên sẽ được ưu tiên dành cho không gian công cộng.
>> 40 tuổi vẫn ở thuê vì tiếc 1,2 tỷ mua nhà Sài Gòn
Ủng hộ TP HCM kiểm soát phát triển cao tầng tại khu vực trung tâm, bạn đọc Gacib.oark bình luận "Tôi ở Gò Vấp từ nhỏ nhưng cuối cùng vẫn phải chạy ra khỏi nội đô vì chịu không nổi. Ngày hai buổi trần ai trên con đường từ nhà ở đường Nguyễn Thái Sơn lên Quận 1 làm việc khiến tôi kiệt sức. Có cảm giác thành phố càng cố xóa kẹt xe thì tình hình càng trở nên nghiêm trọng, nhất là khu vực qua công viên Gia Định. Thật khó tin khi con đường nhỏ nhưng lại mọc lên một loạt chung cư mấy chục tầng".
Là một người lựa chọn rời bỏ khu vực trung tâm TP HCM vì quá chật chội, độc giả Kthdtsd kể lại: "Nội đô kẹt xe, khói bụi lại thêm cao ốc mọc lên san sát thế này thì bảo sao chất lượng sống giảm sút. Nhà tôi cũng quyết định chuyển ra một đại đô thị vùng ven được hơn một năm nay và thấy đây là quyết định sáng suốt nhất. Bước chân ra khỏi nhà là có công viên, cây xanh, không khí thoáng đãng, con cái có không gian chạy nhảy an toàn... Trong khi đó, hạ tầng kết nối bây giờ rất tốt, tiện ích trường học, bệnh viện, siêu thị chẳng thiếu thứ gì. Vậy tội gì phải cố bám trụ trong lõi nội đô ngột ngạt cho khổ?".
"Nhiều người cứ sợ đi xa tốn thời gian, nhưng thực tế kẹt xe 5 km trong nội đô mất 45 phút, trong khi đi 15-20 km từ đại đô thị vùng ven qua các trục lộ lớn, đại lộ cũng chỉ mất ngần ấy thời gian. Cái khác biệt là một bên là 45 phút hít khói bụi, ức chế thần kinh; còn một bên là lái xe thông thoáng, tâm lý thoải mái. Nội đô quá tải hạ tầng rồi, giãn dân ra vùng ven là bài toán cứu cánh cho sức khỏe cả thể chất lẫn tinh thần", bạn đọc Vete nói thêm.
"Có một thứ mà thành phố mất đi là kinh tế đêm. Thành phố nổi tiếng với dịch vụ ăn uống, mua sắm, dịch vụ giải trí... Nhưng dường như mọi thứ dần mất đi, bây giờ chạy ngoài đường buổi tối tôi thấy vắng tanh".
Độc giả nickname mr.Trí đặt câu hỏi về kinh tế đêm của TP HCM như trên, sau bài viết TP HCM hụt hơi trên 'đường ray cũ'. Theo đó, sau sáp nhập, TP HCM mang vóc dáng siêu đô thị nhưng đối mặt nguy cơ hụt hơi khi nhiều động lực tăng trưởng từng tạo nên vị thế đầu tàu kinh tế dần chạm ngưỡng.
Quan điểm của bạn thế nào?
Nhiều năm qua, TP HCM tập trung phát triển 4 ngành công nghiệp trọng yếu gồm chế biến lương thực - thực phẩm; hóa chất - nhựa cao su; cơ khí; điện tử - công nghệ thông tin. Tuy nhiên, khu vực này vẫn vận hành song song hai mô hình: phát triển công nghệ và chế biến sâu nhưng đồng thời tiếp tục dựa vào gia công, lao động giá rẻ và mở rộng theo chiều rộng để duy trì các chỉ số kinh tế - xã hội.