Tôi năm nay 35 tuổi, kết hôn 7 năm và có một cậu con trai 6 tuổi. Hiện vợ chồng tôi sống cùng mẹ chồng trong căn hộ ở Hà Nội mà cả gia đình chắt chiu, vay mượn mới mua được.
Chồng tôi là con một. Bố anh mất từ khi anh còn nhỏ, một mình mẹ chồng tần tảo nuôi con khôn lớn. Khi anh lên đại học, bà cũng từ quê lên Hà Nội làm thuê để tiện gần con trai. Tôi và chồng gặp nhau trong một lần đi làm, thấy cùng quê nên trò chuyện rồi dần dần nên duyên.
Những năm đầu sau cưới, chúng tôi ở trọ. Đến khi con trai được gần 1 tuổi, vợ chồng quyết định mua nhà. Hai bên gia đình đều không khá giả. Bố mẹ đẻ tôi cho hơn 100 triệu đồng. Mẹ chồng gom toàn bộ số tiền tích lũy nhiều năm bà đi làm cùng số tiền chồng tôi cho biếu những năm qua được 300 triệu đồng cho chúng tôi. Hơn 1 tỷ đồng còn lại chúng tôi vay ngân hàng, trả góp trong 20 năm. Ngày đó, tôi thật lòng biết ơn cả hai bên gia đình.
Khi mua nhà xong, mẹ chồng chuyển lên ở cùng. Tôi không phản đối. Một phần vì căn nhà có phần tiền bà bỏ ra, lên ở bà cũng giúp chăm cháu, phần khác vì chồng tôi chỉ còn mẹ. Tôi nghĩ con trai mua nhà đón mẹ lên ở là chuyện bình thường.
Thế nhưng từ ngày sống chung, tôi dần nhận ra căn nhà đứng tên hai vợ chồng nhưng tôi lại không có nhiều tiếng nói trong chính ngôi nhà của mình.
Mẹ chồng muốn mua gì thì mua, muốn kê đồ ở đâu thì kê, muốn sửa sang thế nào cũng tự quyết. Nếu tôi góp ý, bà sẽ nói lại với chồng. Ban đầu tôi còn giải thích, sau rồi mệt mỏi nên thôi.
Tôi chọn nhịn vì nể công bà nuôi chồng tôi khôn lớn, cũng không muốn gia đình căng thẳng. Quan trọng hơn cả là con trai tôi từ bé đau ốm liên miên, hết nhập viện rồi lại điều trị dài ngày. Tôi vừa đi làm vừa chăm con, sức cùng lực kiệt, chẳng còn hơi đâu để tranh cãi chuyện ai đúng ai sai.
Cứ thế, năm này qua năm khác. Có lúc tôi cảm giác mình giống người thuê trọ hơn là chủ nhà.
Thời điểm khó khăn nhất là khi vợ chồng tôi gánh nợ ngân hàng quá áp lực, con liên tục nằm viện. Tôi từng đề nghị bán nhà để giảm bớt gánh nặng tài chính.
Mẹ chồng phản đối quyết liệt. Bà giận dỗi, bỏ ăn, rồi nói với hàng xóm rằng nếu chúng tôi bán nhà thì bà sẽ đòi lại toàn bộ số tiền đã cho trước đây. Thậm chí bà còn nói, sau đó vợ chồng tôi muốn sống ra sao thì sống.
Khoảng thời gian ấy, áp lực tiền bạc khiến vợ chồng tôi cãi nhau liên tục. Vì con đau ốm nhiều, tôi phải giảm tải công việc, có lúc nghỉ việc để chăm con. Thu nhập bấp bênh nên trong mắt mẹ chồng, tôi trở thành người ăn bám.
Bà luôn cho rằng con trai bà mới là người chèo chống cả gia đình. Rằng tôi có cuộc sống hôm nay là nhờ chồng.
Mỗi lần vợ chồng mâu thuẫn, bà lập tức đứng về phía con trai. Chúng tôi từng nhiều lần viết đơn ly hôn. Nhưng rồi nhìn đứa con bệnh tật, hai vợ chồng lại cố gắng nhẫn nhịn vì con.
May mắn là những năm gần đây sức khỏe của con ổn định hơn. Nợ nần cũng giảm dần sau nhiều năm tích cóp.
Tôi quay lại làm việc toàn thời gian. Thu nhập hiện tại của tôi khoảng 20 triệu đồng mỗi tháng. Trong nhà, tôi và chồng phân chia trách nhiệm khá rõ ràng. Anh trả tiền ngân hàng, tiền ăn uống hết gần 20 triệu. Tôi lo toàn bộ chi phí cho con.
Con trai tôi từ tiền học, tiền thuốc, tiền khám bệnh, quần áo, sách vở.. mỗi tháng cũng ngốn 16-17 triệu đồng. Nhưng mẹ chồng không nhìn thấy những khoản đó.
Bà chỉ thấy người trả tiền ngân hàng là con trai bà. Người đưa tiền chợ là con trai bà. Vậy nên trong suy nghĩ của bà, chính con trai bà đang nuôi cả gia đình.
Điều khiến tôi tổn thương nhất không phải chuyện tiền bạc. Mà là cách bà kể với người ngoài.
Tết nào vợ chồng tôi cũng đưa bà 10 triệu đồng tiền mua sắm. Chồng tôi còn biếu thêm 10 triệu đồng để bà chi tiêu riêng. Chúng tôi mua đủ thứ mang về. Thế nhưng qua lời bà kể với hàng xóm, thành ra mọi việc trong nhà đều do một tay bà gánh vác.
Tôi nghe được nhưng cố bỏ qua. Cho đến cách đây không lâu. Một người bạn thân đến nhà chơi. Ngay trước mặt tôi, mẹ chồng buông một câu rằng, gia đình tôi có được ngày hôm nay là nhờ một mình chồng tôi lo liệu. Còn lương tôi chỉ ba cọc ba đồng, chẳng đáng bao nhiêu.
Tôi chết lặng. Bà chưa bao giờ hỏi tôi kiếm được bao nhiêu tiền, chi ra bao nhiêu mỗi tháng. Bà không biết những lúc con nằm viện, chính bố mẹ đẻ tôi âm thầm cho thêm tiền để tôi trang trải.
Bà càng không biết những hóa đơn thuốc, học phí, tiền sinh hoạt cho cháu nội bà lên đến hàng chục triệu đồng đều do tôi chi trả.
Tôi không mong bà khen mình, nhưng ít nhất bà đừng phủ nhận mọi nỗ lực của tôi như thế. Điều khiến tôi bế tắc nhất là không biết phải làm sao để mẹ chồng hiểu rằng, gia đình này tôi cũng đóng góp không kém con bà.
Nếu nói với chồng, khả năng rất cao anh sẽ bênh mẹ. Anh vốn nóng tính, chỉ cần nói vài câu là lại cãi nhau. Nếu nói thẳng với mẹ chồng, tôi sợ chẳng thể sống nổi với nhau nữa. Nhưng nếu tiếp tục im lặng, tôi cảm thấy mình đang sống trong sự ấm ức ngày một lớn.
Tôi biết mẹ chồng từng vất vả cả đời vì con trai. Tôi cũng biết bà đã giúp tôi chăm cháu trong những giai đoạn khó khăn nhất. Vì thế, tôi luôn cố gắng tôn trọng bà.
Nhưng sự tôn trọng ấy dường như đang khiến mọi người mặc nhiên cho rằng tôi không có tiếng nói, không có đóng góp và không có quyền được ghi nhận. Tôi không biết mình nên tiếp tục nhịn để giữ hòa khí hay nên một lần nói rõ suy nghĩ của mình.
Tôi chỉ biết rằng sau 7 năm làm vợ, điều làm tôi mệt mỏi nhất không phải nợ nần, không phải những đêm thức trắng chăm con bệnh, mà là cảm giác mọi cố gắng của mình đều bị xem như không tồn tại. Tôi đang vô cùng mệt mỏi, xin hãy cho tôi lời khuyên!
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Nhưng với tôi, hai kỷ vật ấy là vô giá về tình cha. Chúng không chỉ là phương tiện mưu sinh mà còn là sự hy sinh thầm lặng của một người cha tự nguyện nhận lấy gian truân, thiệt thòi, nhường phần tốt đẹp để con gái có hành trang đủ đầy vào đời.
Đầu tháng 3-2026, cha tôi qua đời ở tuổi 67 sau một cơn bệnh hiểm nghèo. Tại góc sân nhà tôi ở vùng quê Châu Đốc (An Giang), chiếc xe Wave cũ mòn - kỷ vật gắn liền với hành trình mưu sinh của cha giờ nằm im lìm như vẫn đợi chờ ông nổ máy.
Ít ai biết chính chiếc xe ấy đã cùng cha con tôi trải qua bước ngoặt lớn cuộc đời tôi. Năm 2016, tôi tốt nghiệp lớp 12 với tâm thế đầy bất định, không dám chọn trường đại học hay lập kế hoạch cụ thể, bởi nỗi lo lớn nhất vẫn là bài toán kinh tế chật vật của gia đình.
Để con gái được đi học, cha mẹ tôi đã dồn hết số tiền tích góp ít ỏi, kết hợp với khoản vay từ Ngân hàng Chính sách xã hội. Nhờ đó tôi không chỉ có cơ hội chạm tay vào giảng đường đại học mà còn có được người bạn đồng hành là chiếc xe máy cũ hiệu Wave để đi học ở Sài Gòn.
Chiếc xe đó, dù là hàng "xài rồi", tức qua một đời chủ trong nhiều năm, đã theo tôi suốt bốn năm đại học, đưa tôi đi làm thêm, thực tập, chở cả những bao gạo ngon, thùng đồ ăn làm sẵn của mẹ gửi từ quê lên. Trước đó nó còn cùng cha con tôi ngược xuôi khắp các quận nội thành ở Sài Gòn để chọn trường, tìm thuê nhà trọ trước ngày tôi nhập học.
Và suốt những năm tháng ấy, cha tôi vẫn chạy chiếc xe cũ nát mua tận năm 2001, món đồ "cà tàng" mà ông chưa bao giờ có ý định thay mới cho riêng mình.
Khi tôi ra trường năm 2021 và gia đình cố gắng dành dụm được ít tiền, cha mẹ quyết định sắm xe mới để tôi tiện đi làm, đỡ nỗi lo con gái đêm hôm bị trục trặc xe cộ cũ kỹ giữa đường.
Và cha đã âm thầm thực hiện một cuộc "hoán đổi" để con gái đỡ vất vả. Sau khi mua xe mới cho tôi, cha bán đi chiếc xe nát đời 2001 vốn đã "tới tuổi" hư hao quá nhiều, rồi nhận lại chiếc Wave cũng cũ mèm mà tôi từng đi học để mang về quê.
Rồi chiếc xe ấy lại cùng cha rong ruổi khắp các nẻo đường quê, theo những cuộc mưu sinh vô cùng nhọc nhằn. Dù đôi lúc bị hỏng song cha tôi rất quý nó vì "xe này con nhỏ chạy kỹ, máy còn tốt lắm". Cha không nói thêm nhưng tôi còn biết cha thích chiếc xe ấy vì như thấy hình bóng con gái thương yêu trên chiếc xe mà tôi từng đi.
Suốt cả đời, cha tôi luôn chọn ở lại với những gì cũ kỹ, nhường cho đứa con duy nhất cơ hội bước ra phố thị với sự trang bị mới mẻ, hiện đại dù phải đánh đổi biết bao mồ hôi vất vả và mái đầu ngày càng bạc thêm của cha.
Nếu chiếc Wave cũ là phương tiện mưu sinh thì điện thoại Nokia phím bấm phổ thông là thế giới kết nối duy nhất của cha tôi - người luôn chọn đứng ngoài vòng xoáy công nghệ, cũng chưa từng tiếp xúc smartphone "quẹt quẹt" hiện đại nào.
Thứ cha tôi sử dụng suốt nhiều năm chỉ là cái máy ông hay gọi vui là "cùi bắp", giá 700.000 đồng có tích hợp 3G song chưa bao giờ được ông dùng quá chức năng nghe và gọi, mà chắc chắn những cuộc gọi dài nhất ông dành cho con gái mình.
Thế nhưng những vật dụng lỗi thời ấy lại là cần câu cơm bền bỉ, giúp cha xoay xở tiền nong nuôi tôi suốt bốn năm đại học. Cha tôi tự nhận mình "dốt" công nghệ, đến mức phải... dán hai miếng keo màu xanh và đỏ lên điện thoại để dễ phân biệt nút nghe/gọi và phím tắt. Vậy mà ông chưa bao giờ để con gái lạc hậu.
Từ xe tay ga, điện thoại iPhone, laptop đến chiếc máy ảnh chuyên dụng phục vụ công việc, những thứ tôi may mắn được sở hữu ấy thực ra đều được trả bằng mồ hôi lao động quá đỗi nhọc nhằn của cha và sự tần tảo, chắt chiu từng đồng của mẹ.
Trong khi tôi được đi học, được đi làm với những thiết bị đời mới, cha vẫn hài lòng với cái điện thoại "cùi bắp", không cần thêm tính năng hay sự đổi mới, chỉ cần gọi được cho con mình.
Dù vậy đã có nhiều cuộc gọi từ cha bị tôi để lỡ hoặc nói qua loa những lúc bận rộn, nghĩ rằng sẽ gọi lại sau vì cơ hội nói chuyện với cha lúc nào chẳng có, cho đến khi không còn bất kỳ cơ hội nào nữa!
Cha mất nhanh đến mức tôi không kịp chuẩn bị tâm lý. Mọi thứ diễn ra gấp gáp, rồi lắng xuống cũng vội, chỉ còn nỗi đau dành cho mẹ con tôi ở lại, nhất là khi trông thấy kỷ vật của người cha đã khuất bóng.
Sau ngày cha ra đi, tôi thu dọn di vật ít ỏi cha để lại. Chiếc điện thoại phím bấm nằm im lìm trong tủ với pin vẫn đầy nhưng sợi dây kết nối giữa hai cha con đã vĩnh viễn đứt. Tôi ôm mãi chiếc điện thoại như còn ấm hơi cha và ước mong máy của tôi lại reo lên, lại hiện số của cha để tôi được gọi: Cha ơi cha!
Chiếc xe máy cũ kỹ cũng được cha rửa sạch sẽ nằm im trong góc nhà. Tôi dắt xe ra nổ máy cho đỡ bám bụi, tiếng động cơ quen thuộc làm sống dậy hình ảnh cha ra bến xe đón tôi từ Sài Gòn về quê, hay cuộc gọi yêu thương "Chừng nào con về, đặt vé xe chưa?" mỗi dịp Tết đến. Mọi thứ vẫn như mới hôm qua...
Giờ đây sau nhiều năm làm việc, tôi đã có thể tự sắm cho mình những thiết bị hiện đại hơn, song vẫn giữ lại những món đồ ngày ấy cha mẹ đã yêu thương dành cho mình. Và bây giờ mỗi lần dùng đến đồ của cha, tôi không còn thấy chúng chỉ đơn thuần là vật dụng, bởi ở đó có một phần cuộc đời của cha tôi - người đã chọn lùi lại trong sự cũ kỹ, nhọc nhằn và âm thầm hy sinh vì con, mà bản thân tôi vô tình không nhận ra khi còn kịp.
Chiếc xe nhuốm màu thời gian và cái điện thoại bình dân của cha tôi đã hoàn thành sứ mệnh mưu sinh gian khổ, chúng sẽ thay cha ở lại làm điểm tựa tinh thần để mỗi lần được về quê, tôi biết mình vẫn còn một chốn nhớ về người cha đã dành cả cuộc đời thương con theo cách lặng lẽ nhất.
Mười năm cuối đời đầy vất vả rồi bệnh tật của cha, tôi - đứa con gái duy nhất lại ít khi được ở bên, vì tôi hết lên TP học lại cuốn vào cuộc mưu sinh xa nhà. Giờ nhìn lên bàn thờ, nhìn những kỷ vật cũ kỹ như còn đẫm mồ hôi cha, tôi ước gì lại được nghe giọng thân thương cha gọi: "Bao giờ con về?". Chắc chắn tôi sẽ trả lời: "Con sẽ về ngay, cha ơi"!
*******************
Má mất, mấy cha con lục trong ngăn tủ thấy những lá thư, trang nhật ký má viết từ mấy chục năm trước.
Chiều 2-4, tại họp báo định kỳ, ông Lưu Văn Tấn - Trưởng Phòng Quản lý đường thủy (Sở Xây dựng TP.HCM) - đã thông tin về kế hoạch khởi công, khánh thành các công trình trọng điểm nhân dịp lễ 30-4 và 1-5.
Trong số đó có 2 dự án quy mô lớn tại khu vực trung tâm và Thủ Thiêm sẽ được động thổ trong dịp này.
Cụ thể, dự án khu vực cảng Nhà Rồng - Khánh Hội kết hợp mở rộng khu di tích, Bảo tàng Hồ Chí Minh do Công ty TNHH Đầu tư và Phát triển Mặt trời Sài Gòn làm chủ đầu tư.
Giai đoạn 1 triển khai khoảng 9ha tại khu số 1 - khu trung tâm Bến Nhà Rồng, bao gồm công viên cảnh quan, quảng trường, không gian công cộng ven sông và hạ tầng kỹ thuật.
Tổng mức đầu tư hơn 20.000 tỉ đồng, trong đó giai đoạn 1 khoảng 1.224 tỉ đồng từ nguồn vốn PPP (BT). Dự kiến động thổ ngày 30-4.
Dịp này, dự án trung tâm hành chính mới và công viên cảnh quan tại hồ trung tâm Thủ Thiêm cũng sẽ được động thổ.
Dự án gồm trung tâm hành chính cao 33 tầng, nhà hát đa năng, công viên cảnh quan khoảng 10ha, mặt nước hơn 12ha và hầm đậu xe ngầm. Tổng mức đầu tư dự kiến khoảng 30.800 tỉ đồng theo đề xuất của nhà đầu tư, hình thức PPP (BT).
Theo Sở Xây dựng TP.HCM, trong dịp này thành phố dự kiến có 2 công trình, hạng mục hoàn thành, gồm nhánh cầu N3 thuộc dự án nút giao An Phú và công viên Tân Chánh Hiệp.
Bên cạnh đó tổng cộng 10 dự án dự kiến được triển khai, gồm 3 dự án khởi công và 7 dự án động thổ.
Cụ thể 3 dự án khởi công thuộc lĩnh vực xây dựng dân dụng và công nghiệp gồm nâng cấp Trường THPT Long Trường; xây dựng mới Trường cao đẳng Kinh tế - Kỹ thuật TP.HCM (cơ sở 2, giai đoạn 2); Trường THPT chuyên Hùng Vương.
Với 7 dự án động thổ, ngoài 2 dự án nêu trên, còn có các dự án ở nhiều lĩnh vực.
Trong đó lĩnh vực giao thông đường bộ có dự án đường cao tốc đô thị Hồ Tràm - Cảng hàng không quốc tế Long Thành. Lĩnh vực đường sắt đô thị có tuyến metro số 2 đoạn Bến Thành - Thủ Thiêm.
Lĩnh vực đường thủy có các dự án cảng Cái Mép Gemadept - Terminal Link (giai đoạn 2), cảng tổng hợp và container Cái Mép Hạ, và cảng trung chuyển quốc tế Cần Giờ (giai đoạn 1).
Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia cho biết hôm nay 6-4, từ Thanh Hóa đến TP Đà Nẵng và phía đông các tỉnh từ Quảng Ngãi đến Đắk Lắk nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt.
Nhiệt độ cao nhất 35-37 độ C, có nơi trên 39 độ C, độ ẩm thấp nhất từ 40-45%.
Miền Nam nắng nóng diện rộng. Đông Nam Bộ nắng nóng với nhiệt độ cao nhất 35-36 độ C, có nơi trên 36 độ C, độ ẩm thấp nhất từ 45-50%.
Cao nguyên Trung Bộ nắng nóng vài nơi với nhiệt độ cao nhất có nơi trên 35 độ C.
Ngoài ra tại khu vực Tây Bắc Bộ và đồng bằng Bắc Bộ xuất hiện nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt và đang mở rộng ra nhiều nơi.
Nắng nóng ở các khu vực trên khả năng kéo dài trong nhiều ngày tới.
Do ảnh hưởng của nắng nóng và nắng nóng gay gắt kết hợp với độ ẩm trong không khí giảm thấp nên nguy cơ xảy ra cháy nổ ở khu vực dân cư do nhu cầu sử dụng điện tăng cao. Ngoài ra, nắng nóng còn có thể gây mất nước đối với cơ thể người khi tiếp xúc lâu với nền nhiệt độ cao.
Nhiệt độ dự báo trong các bản tin nắng nóng và nhiệt độ cảm nhận thực tế ngoài trời có thể chênh lệch từ 2-4 độ C, thậm chí có thể cao hơn phụ thuộc vào các điều kiện mặt đệm như bê tông, đường nhựa.
TP Hà Nội có mây, ngày nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 24-26 độ C, cao nhất 34-36 độ C.
Tây Bắc Bộ có mây, ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 21-25 độ C, cao nhất 33-38 độ C.
Đông Bắc Bộ có mây, ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 35-36 độ C.
Thanh Hóa đến Huế có mây, ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 24-27 độ C, cao nhất 35-39 độ C.
Duyên hải Nam Trung Bộ có mây, ngày nắng nóng, phía bắc có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 24-27 độ C, cao nhất 35-39 độ C.
Cao nguyên Trung Bộ có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 19-22 độ C, cao nhất 32-35 độ C.
Nam Bộ có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 24-27 độ C, cao nhất 32-36 độ C.
TP.HCM có mây, ngày nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 24-26 độ C, cao nhất 34-36 độ C.