Bệnh nhân N.T.T (43 tuổi, phường Hà Lầm, Quảng Ninh) được đưa vào Bệnh viện Đa khoa tỉnh Quảng Ninh trong tình trạng tụt huyết áp, sốt kéo dài, mệt mỏi, đau nhức toàn thân.
Trước đó khoảng 5 ngày, người bệnh xuất hiện các triệu chứng ho, sốt, mệt nhiều đã tự uống thuốc tại nhà. Tuy nhiên, tình trạng ngày càng nặng nên gia đình đưa người bệnh vào Bệnh viện Đa khoa tỉnh Quảng Ninh cấp cứu.
Qua thăm khám và thực hiện các xét nghiệm chuyên sâu, các bác sĩ phát hiện vi khuẩn Burkholderia pseudomallei gây bệnh whitmore. Trong quá trình điều trị, tình trạng bệnh diễn biến nhanh, phức tạp. Người bệnh rơi vào sốc nhiễm khuẩn, suy hô hấp, suy thận cấp và tổn thương cơ tim. Mặc dù đã được áp dụng đồng thời nhiều biện pháp hồi sức tích cực, kháng sinh phối hợp, dùng thuốc vận mạch liều cao để duy trì huyết áp, nhưng tình trạng tuần hoàn vẫn không cải thiện.
Các bác sĩ hồi sức đánh giá đây là trường hợp nhiễm khuẩn huyết biến chứng sốc nhiễm khuẩn kèm bệnh cơ tim do Sepsis, một biến chứng rối loạn chức năng tim nguy hiểm tỷ lệ tử vong cao nếu không được điều trị kịp thời.
Hội chẩn khoa quyết định triển khai kỹ thuật ECMO-VA (tim phổi nhân tạo phương thức hỗ trợ tuần hoàn). Đây là kỹ thuật hồi sức chuyên sâu được chỉ định cho những trường hợp suy tuần hoàn nặng khi các phương pháp điều trị thông thường không còn hiệu quả. Các bác sĩ hồi sức đã nhanh chóng thiết lập hệ thống ECMO-VA, thay thế tạm thời chức năng bơm máu của tim và hỗ trợ trao đổi oxy cho cơ thể, tạo điều kiện để các cơ quan tổn thương có thời gian hồi phục.
Sau 4 ngày hồi sức tích cực với ECMO-VA, thở máy, lọc máu và kháng sinh theo kháng sinh đồ, người bệnh ổn định, chức năng tim hồi phục tốt, được dừng ECMO và rút ống nội khí quản.
Hiện người bệnh tỉnh táo, tiếp xúc tốt, tự vận động đi lại được, mạch huyết áp ổn định.
Whitmore là bệnh truyền nhiễm do vi khuẩn Burkholderia pseudomallei gây ra, có biểu hiện lâm sàng đa dạng và dễ nhầm lẫn với nhiều bệnh lý nhiễm trùng khác. Vi khuẩn thường tồn tại trong đất, nước và xâm nhập vào cơ thể qua các vết xây xát trên da, đường hô hấp hoặc khi tiếp xúc với môi trường ô nhiễm. Bệnh có thể tiến triển nhanh thành nhiễm khuẩn huyết, sốc nhiễm khuẩn và suy đa cơ quan, đặc biệt ở những người có bệnh nền như đái tháo đường, bệnh gan, thận hoặc phổi mạn tính.
Các bác sĩ khuyến cáo, Việt Nam là vùng dịch tễ lưu hành bệnh Whitmore. Người dân không nên chủ quan khi xuất hiện các biểu hiện sốt kéo dài, mệt mỏi toàn thân hoặc có các ổ viêm, áp xe nhiều nơi trên cơ thể, đặc biệt ở những người có bệnh nền. Việc thăm khám sớm giúp phát hiện và điều trị kịp thời, hạn chế nguy cơ biến chứng nguy hiểm.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Trưa 21/4, khi vừa mở cửa, quán buffet chay trên đường Tạ Uyên (phường Chợ Lớn) đã đón hàng trăm người. Khách chủ yếu là người già, lao động nghèo.
Chủ quán Đỗ Thị Ngọc Phượng, 43 tuổi, cho biết, mô hình này duy trì gần 10 năm nay, hiện có hai nhà hàng trên đường Tôn Thất Đạm và cơ sở ở đường Tạ Uyên mới mở hồi tháng 2.
Chị Phượng chọn cách phục vụ theo hình thức buffet để mọi người cùng lúc có thể thưởng thức được nhiều món ăn. "Bà con trả tiền tùy tâm để thấy thoải mái, không có thì không trả cũng được và không ai mang nợ ai", chị Phượng nói.
Trưa 21/4, khi vừa mở cửa, quán buffet chay trên đường Tạ Uyên (phường Chợ Lớn) đã đón hàng trăm người. Khách chủ yếu là người già, lao động nghèo.
Chủ quán Đỗ Thị Ngọc Phượng, 43 tuổi, cho biết, mô hình này duy trì gần 10 năm nay, hiện có hai nhà hàng trên đường Tôn Thất Đạm và cơ sở ở đường Tạ Uyên mới mở hồi tháng 2.
Chị Phượng chọn cách phục vụ theo hình thức buffet để mọi người cùng lúc có thể thưởng thức được nhiều món ăn. "Bà con trả tiền tùy tâm để thấy thoải mái, không có thì không trả cũng được và không ai mang nợ ai", chị Phượng nói.
Chị Phượng chuẩn bị các món ăn chay bày biện ra khay trước giờ mở cửa.
Nhà hàng chay thiện nguyện là dự định ấp ủ từ lâu của chị, với mong ước trả ơn cuộc đời. 18 năm trước, chị Phượng rời quê Sóc Trăng lên TP HCM với ước vọng đổi đời. Thời gian đầu khó khăn, có những ngày chị chỉ còn vài nghìn đồng, không đủ tiền ăn, bị chủ trọ đòi lại phòng, phải ngủ ngoài công viên.
Trong những lúc khó khăn đó, luôn có người xa lạ giúp chị xin việc, cho chỗ ăn ở. "Tôi tâm nguyện sau này khấm khá hơn nhất định phải làm gì ý nghĩa để trả ơn cuộc đời còn bao dung với mình", người phụ nữ 43 tuổi nói.
Chị Phượng chuẩn bị các món ăn chay bày biện ra khay trước giờ mở cửa.
Nhà hàng chay thiện nguyện là dự định ấp ủ từ lâu của chị, với mong ước trả ơn cuộc đời. 18 năm trước, chị Phượng rời quê Sóc Trăng lên TP HCM với ước vọng đổi đời. Thời gian đầu khó khăn, có những ngày chị chỉ còn vài nghìn đồng, không đủ tiền ăn, bị chủ trọ đòi lại phòng, phải ngủ ngoài công viên.
Trong những lúc khó khăn đó, luôn có người xa lạ giúp chị xin việc, cho chỗ ăn ở. "Tôi tâm nguyện sau này khấm khá hơn nhất định phải làm gì ý nghĩa để trả ơn cuộc đời còn bao dung với mình", người phụ nữ 43 tuổi nói.
Mỗi ngày quán chế biến hơn 30 món, phục vụ khoảng 1.000 suất, riêng ngày rằm và mùng một thì tăng gấp đôi. Để đủ phần ăn, từ sáng hơn 10 nhân viên chuẩn bị thực phẩm, sơ chế, nấu nướng suốt 4 tiếng trong bếp.
Mỗi ngày quán chế biến hơn 30 món, phục vụ khoảng 1.000 suất, riêng ngày rằm và mùng một thì tăng gấp đôi. Để đủ phần ăn, từ sáng hơn 10 nhân viên chuẩn bị thực phẩm, sơ chế, nấu nướng suốt 4 tiếng trong bếp.
Mỗi ngày quán chế biến hơn 30 món, phục vụ khoảng 1.000 suất, riêng ngày rằm và mùng một thì tăng gấp đôi. Để đủ phần ăn, từ sáng hơn 10 nhân viên chuẩn bị thực phẩm, sơ chế, nấu nướng suốt 4 tiếng trong bếp.
Bếp trưởng Nguyễn Thị Thu Nguyệt, 56 tuổi, cho biết, mỗi ngày tiêu thụ 600 kg rau củ quả, 200 kg gạo và bún. Nếu tính tất cả chi phí, một ngày quán chi tiêu gần 25 triệu đồng.
Bà Nguyệt từng làm nghề nấu ăn ở sân bay, hồi dịch Covid thất nghiệp nên tìm đến quán chay làm thiện nguyện. Tính làm một thời gian nhưng khi thấy niềm vui của người nghèo có bữa ăn đủ đầy nên bà ở lại.
"Có những lúc quán khó khăn, chủ phải đi vay mượn tiền, bán tư trang hay nợ lương nhân viên nhưng chưa khi nào để bà con lỡ bữa", bà Nguyệt nói.
Bếp trưởng Nguyễn Thị Thu Nguyệt, 56 tuổi, cho biết, mỗi ngày tiêu thụ 600 kg rau củ quả, 200 kg gạo và bún. Nếu tính tất cả chi phí, một ngày quán chi tiêu gần 25 triệu đồng.
Bà Nguyệt từng làm nghề nấu ăn ở sân bay, hồi dịch Covid thất nghiệp nên tìm đến quán chay làm thiện nguyện. Tính làm một thời gian nhưng khi thấy niềm vui của người nghèo có bữa ăn đủ đầy nên bà ở lại.
"Có những lúc quán khó khăn, chủ phải đi vay mượn tiền, bán tư trang hay nợ lương nhân viên nhưng chưa khi nào để bà con lỡ bữa", bà Nguyệt nói.
Quán phục vụ hai khung giờ gồm: 11h - 14h và 17h - 20h. Tuy nhiên ngày nào người dân cũng ghé trước hơn nửa tiếng ngồi chờ.
Chắp tay cầu nguyện tượng Bồ tát trước khi dùng bữa, ông Diệp Mỹ Quyền nói mỗi tuần ghé buffet ba lần khi chạy xe ôm ngang qua. "Vật giá leo thang, cơm trưa giờ phải 40.000 đồng, nhờ có quán mà tôi đỡ khoản chi phí lại được no bụng", người đàn ông 63 tuổi nói.
Quán phục vụ hai khung giờ gồm: 11h - 14h và 17h - 20h. Tuy nhiên ngày nào người dân cũng ghé trước hơn nửa tiếng ngồi chờ.
Chắp tay cầu nguyện tượng Bồ tát trước khi dùng bữa, ông Diệp Mỹ Quyền nói mỗi tuần ghé buffet ba lần khi chạy xe ôm ngang qua. "Vật giá leo thang, cơm trưa giờ phải 40.000 đồng, nhờ có quán mà tôi đỡ khoản chi phí lại được no bụng", người đàn ông 63 tuổi nói.
Quán phục vụ hai khung giờ gồm: 11h - 14h và 17h - 20h. Tuy nhiên ngày nào người dân cũng ghé trước hơn nửa tiếng ngồi chờ.
Chắp tay cầu nguyện tượng Bồ tát trước khi dùng bữa, ông Diệp Mỹ Quyền nói mỗi tuần ghé buffet ba lần khi chạy xe ôm ngang qua. "Vật giá leo thang, cơm trưa giờ phải 40.000 đồng, nhờ có quán mà tôi đỡ khoản chi phí lại được no bụng", người đàn ông 63 tuổi nói.
Quán đông nhưng bà con đều trật tự lấy đủ khẩu phần, thức ăn liên tục được mang lên. Không gian rộng khoảng 300 m2 nhưng số lượng người đến nhiều nên có lúc không còn bàn trống.
Quán đông nhưng bà con đều trật tự lấy đủ khẩu phần, thức ăn liên tục được mang lên. Không gian rộng khoảng 300 m2 nhưng số lượng người đến nhiều nên có lúc không còn bàn trống.
Để kiểm soát chất lượng món ăn, chị Phượng mua rau củ quả tươi, chế biến trong ngày. Những món ăn cần nhiều thời gian quán sẽ nấu chuẩn bị từ tối hôm trước. Các món ăn đa dạng như cơm, bún, mì, súp để hợp với khẩu vị mọi người.
Để kiểm soát chất lượng món ăn, chị Phượng mua rau củ quả tươi, chế biến trong ngày. Những món ăn cần nhiều thời gian quán sẽ nấu chuẩn bị từ tối hôm trước. Các món ăn đa dạng như cơm, bún, mì, súp để hợp với khẩu vị mọi người.
Cha con bé Hứa Ngọc, 12 tuổi, là khách quen của quán chay từ những ngày đầu. Cha ngoài 80 tuổi không còn sức lao động, mọi sinh hoạt trông đợi vào đồng lương tạp vụ của mẹ Ngọc. Mỗi lần đến quán, cô bé đều xin thêm phần ăn cho mẹ và anh chị ở nhà.
Cha con bé Hứa Ngọc, 12 tuổi, là khách quen của quán chay từ những ngày đầu. Cha ngoài 80 tuổi không còn sức lao động, mọi sinh hoạt trông đợi vào đồng lương tạp vụ của mẹ Ngọc. Mỗi lần đến quán, cô bé đều xin thêm phần ăn cho mẹ và anh chị ở nhà.
Trương Mai Gia Bảo, sinh viên ĐH Y Dược TP HCM, cùng nhóm bạn đến ăn chay mỗi tuần 2-3 lần. Theo Bảo, các món phong phú, sạch sẽ đảm bảo nhu cầu ăn no của sinh viên. "Chúng em thường mua thêm nước hoặc quyên góp bằng số tiền mua cơm trưa ở trường để ủng hộ quán", nam sinh nói.
Trương Mai Gia Bảo, sinh viên ĐH Y Dược TP HCM, cùng nhóm bạn đến ăn chay mỗi tuần 2-3 lần. Theo Bảo, các món phong phú, sạch sẽ đảm bảo nhu cầu ăn no của sinh viên. "Chúng em thường mua thêm nước hoặc quyên góp bằng số tiền mua cơm trưa ở trường để ủng hộ quán", nam sinh nói.
Chị Phượng cùng mạnh thường quân hỏi thăm hoàn cảnh và ủng hộ khoản tiền cho bà Đỗ Mỹ Hoa, 79 tuổi. Nhiều trường hợp khó khăn khác cũng được quán giúp đỡ thêm nhu yếu phẩm.
Ngày nào cũng hai lần trưa chiều, bà Hoa đạp xe một tiếng từ nhà trọ ở đường Phạm Thế Hiển lên quán để tiết kiệm tiền ăn. Trước kia, bà thường đi xin cơm từ thiện và nhặt ve chai để nuôi mẹ già 107 tuổi. "Dù đi xa nhưng tôi có nơi cố định để kiếm bữa cơm cũng là đỡ nhiều lắm", bà Hoa nói.
Chị Phượng cùng mạnh thường quân hỏi thăm hoàn cảnh và ủng hộ khoản tiền cho bà Đỗ Mỹ Hoa, 79 tuổi. Nhiều trường hợp khó khăn khác cũng được quán giúp đỡ thêm nhu yếu phẩm.
Ngày nào cũng hai lần trưa chiều, bà Hoa đạp xe một tiếng từ nhà trọ ở đường Phạm Thế Hiển lên quán để tiết kiệm tiền ăn. Trước kia, bà thường đi xin cơm từ thiện và nhặt ve chai để nuôi mẹ già 107 tuổi. "Dù đi xa nhưng tôi có nơi cố định để kiếm bữa cơm cũng là đỡ nhiều lắm", bà Hoa nói.
Người ăn bỏ tiền tùy tâm tại bàn thờ Phật trong quán ăn. Số tiền này giúp bù đắp được khoảng 30% chi phí duy trì quán. Nguồn kinh phí còn lại do các mạnh thường quân ủng hộ và trích từ lợi nhuận từ việc kinh doanh của chủ quán.
Thời gian tới chị Phượng dự tính bán hàng trực tuyến để có thêm nguồn thu nhằm duy trì và nhân rộng mô hình thiện nguyện. "Niềm vui của mọi người là hạnh phúc của tôi", chị nói.
Người ăn bỏ tiền tùy tâm tại bàn thờ Phật trong quán ăn. Số tiền này giúp bù đắp được khoảng 30% chi phí duy trì quán. Nguồn kinh phí còn lại do các mạnh thường quân ủng hộ và trích từ lợi nhuận từ việc kinh doanh của chủ quán.
Thời gian tới chị Phượng dự tính bán hàng trực tuyến để có thêm nguồn thu nhằm duy trì và nhân rộng mô hình thiện nguyện. "Niềm vui của mọi người là hạnh phúc của tôi", chị nói.
Tin Gốc: Vnexpress

Ngày nay, xã hội hiện đại đòi hỏi phụ nữ vừa phải đi làm vừa phải giỏi giang thành công như thể họ không có con cái và "yêu cầu" họ chăm sóc, nuôi dạy con như thể người... không có việc làm. Chính "tiêu chuẩn kép" này đang đẩy nhiều phụ nữ trẻ vào một cuộc đua không hồi kết, để rồi đổi lại sự độc lập bằng cách vắt kiệt thể xác lẫn tinh thần…
Thực tế, điều khiến nhiều phụ nữ trẻ áp lực nhất không phải là khối lượng công việc, mà là cảm giác bản thân không được phép thất bại ở bất kỳ vai trò nào.
Sau 8 tiếng quay cuồng với áp lực công việc tại văn phòng, nhiều phụ nữ trở về nhà và ngay lập tức bước vào một "ca làm việc thứ hai" không lương, không ngơi nghỉ.
Ban ngày, họ là phải những "chiến binh" nơi công sở, đối mặt với áp lực KPI, doanh số và những cuộc họp căng thẳng. Buổi chiều, khi cởi bỏ bộ vest thanh lịch, họ lập tức khoác lên mình chiếc tạp dề, bước vào một ca làm việc thứ hai: đi chợ, nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa và dạy con học.
Chị Minh Anh, trưởng phòng kế hoạch của một công ty nước ngoài ở TP.HCM, chia sẻ: "Nhiều người nói phụ nữ thời nay sướng, đi làm văn phòng ngồi máy lạnh, bình đẳng với nam giới. Nhưng thực tế chúng tôi đang phải gánh gấp đôi. Ở cơ quan đòi hỏi hiệu suất bình đẳng, về nhà đòi hỏi sự toàn diện. Nhiều đêm nằm xuống, toàn thân rệu rã, đầu óc vẫn căng như dây đàn.
Tôi luôn sống trong nỗi sợ hãi rằng mình sẽ thất bại ở một vai trò nào đó. Chỉ cần một ngày không kịp chuẩn bị hộp cơm cho con, hoặc một dự án ở công ty bị chậm tiến độ, tôi liền rơi vào trạng thái dằn vặt, tự trách bản thân kém cỏi".
Những người phụ nữ cầu toàn như Minh Anh không hiếm. Họ không cho phép mình yếu đuối, luôn gồng mình lên để chứng minh rằng "tôi có thể làm được tất cả". Nhưng sự thật là năng lượng của con người có hạn, và khi bạn cố gắng làm tốt 100% ở mọi vai trò, thứ duy nhất bị bào mòn chính là năng lượng sống của bạn.
Sự phát triển của xã hội mở ra nhiều cơ hội hơn cho phụ nữ. Họ có quyền học tập, làm việc, kiếm tiền và xây dựng sự nghiệp riêng. Nhiều người đạt được vị trí cao trong công việc, tự chủ tài chính, sở hữu nhà cửa và có tiếng nói trong gia đình. Nhưng nghịch lý là khi phụ nữ càng chứng minh mình "làm được", người xung quanh lại càng đặt thêm kỳ vọng.
Tại sao họ kiệt quệ nhưng không dừng lại? Bởi vì họ mắc kẹt trong cơn nghiện mang tên sự hoàn hảo. Khi một người phụ nữ phát hiện ra rằng việc tự mình làm mọi thứ giúp bản thân an tâm hơn, họ sẽ có xu hướng đẩy mọi sự giúp đỡ ra xa.
Sự độc lập lúc này không còn là một lựa chọn sống tự do nữa, mà trở thành một cơ chế phòng vệ. Họ sợ việc bộc lộ sự yếu đuối sẽ khiến mình bị tổn thương hoặc bị kiểm soát. Kết quả là họ cô độc trong chính thế giới hoàn hảo mà mình tự tay xây dựng nên.
Chị Thúy Hà (32 tuổi, giám đốc marketing tại TP.HCM) cho biết chị từng rất tự hào khi mua được căn hộ riêng bằng tiền tích góp của bản thân sau nhiều năm đi làm. "Tôi từng nghĩ chỉ cần đủ giỏi và đủ cố gắng thì mình sẽ có tất cả. Nhưng đến lúc đạt được nhiều thứ rồi, tôi lại thấy bản thân trống rỗng", chị nói.
Theo chị Hà, điều đáng sợ nhất không phải là khối lượng công việc khổng lồ, mà là cảm giác không còn năng lượng để vui hay buồn."Có những ngày tan làm về, tôi chỉ muốn ngồi yên trong bóng tối. Không muốn nói chuyện, không muốn gặp ai. Nhưng sáng hôm sau vẫn phải tiếp tục guồng quay cũ", chị Hà trải lòng.
Những người phụ nữ độc lập thường rất khó mở lời yêu cầu sự giúp đỡ. Sự gồng gánh này kéo dài dẫn đến sự kiệt quệ về cảm xúc. Nhiều phụ nữ thừa nhận họ dễ nổi nóng với con cái, lạnh nhạt với bạn đời và mất đi niềm vui sống, dù bề ngoài họ có tất cả mọi thứ.
Đã đến lúc phụ nữ hiện đại phải học cách buông bỏ, chọn thứ mình ưu tiên. Ít ai có thể vừa làm lãnh đạo xuất sắc, vừa làm người mẹ điểm 10, vừa làm người vợ hoàn mỹ. Hãy chấp nhận một ngôi nhà hạnh phúc nhưng đôi khi bừa bộn, một bữa tối đơn giản mà ấm cúng, và cho phép bản thân được nghỉ ngơi.
Thực tế không ai có thể duy trì trạng thái hoàn hảo ở mọi vai trò trong thời gian dài mà không đánh đổi sức khỏe tinh thần. Từ bỏ tư duy hoàn hảo không đồng nghĩa với việc làm việc kém hay sống buông thả, thiếu trách nhiệm, chấp nhận sự cẩu thả, mà là cách để bảo vệ sức khỏe của bản thân.
Khi người mẹ, người vợ trong gia đình không còn ép mình vào khuôn khổ hoàn hảo, không khí tổ ấm lập tức trở nên dễ thở hơn. Con cái học được cách chấp nhận những thất bại đầu đời, người chồng cảm thấy mình được cần đến và có cơ hội sẻ chia gánh nặng cùng vợ. Quan trọng hơn, người phụ nữ có thể sống thật với cảm xúc của mình thay vì lúc nào cũng gồng lên mạnh mẽ.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Gia Đình
Từng bỏ học vì bị coi là 'kẻ khùng', thành chàng trai giúp nghề cho người khuyết tật khác

Tôi sinh ra và lớn lên tại mảnh đất Tây Đô (Cần Thơ), ở một vùng quê cách xa sự nhộn nhịp của trung tâm thành phố đến 50km.
Con đường học vấn của tôi đứt gánh giữa chừng khi mới lên lớp 6. Không phải vì tôi không thể tiếp thu bài vở, mà vì tôi không thể chịu đựng nổi những lời trêu chọc ác ý từ bạn bè. Họ gọi tôi là "khùng", là kẻ bất bình thường.
Tôi bỏ học, thu mình lại trong bốn bức tường, ngày qua ngày lầm lũi phụ giúp gia đình những công việc vặt vãnh không tên. Tương lai của tôi lúc đó mờ mịt và u tối, giống hệt như cái cách bà con lối xóm vẫn thường tặc lưỡi khi nhắc về những đứa trẻ khiếm khuyết.
Nhưng cuộc đời đã cho tôi một trang mới từ một chuyến đi truyền thông của Hội Người khuyết tật về tận xã. Hôm đó, cha tôi may mắn gặp được cô Lê Thái Thị Phương Thảo - Phó chủ tịch hội. Bằng sự thấu hiểu, cô không trao cho gia đình tôi một món quà từ thiện để ăn vội vàng qua ngày, mà trao một cơ hội thay đổi cuộc đời bằng lời đề nghị: "Có muốn cho em nó đi học nghề không?".
Sự kết nối của cô và cái gật đầu của cha ngày hôm ấy đã phá vỡ bức tường định kiến giam cầm tôi suốt bao năm.
Hành trình từ một người chỉ mang vốn liếng học vấn lớp 6 đến lúc chạm tay vào nghề thiết kế đồ họa và chỉnh sửa ảnh là một chuỗi ngày đầy mồ hôi và nước mắt.
Rào cản không chỉ là cơ thể khiếm khuyết, mà còn là lỗ hổng kiến thức quá lớn.
Những ngày đầu tiếp xúc với máy tính, nhìn những dòng lệnh tiếng Anh, những công cụ cắt ghép (layer), phối màu trên phần mềm... tôi choáng ngợp và tưởng chừng như mình đang đứng trước một ngọn núi không thể vượt qua.
Đã có lúc tôi gục mặt xuống bàn, muốn bỏ cuộc vì thấy mình quá kém cỏi, cộng thêm những cơn đau nhức khi phải ngồi lâu trước màn hình.
Nhưng trong những giờ phút đen tối nhất, tôi đã không bị bỏ lại. Nhờ sự kiên nhẫn cầm tay chỉ việc của các thầy cô, sự động viên không ngừng của những người đi trước, tôi lồm cồm đứng dậy. Những đêm thức trắng tự mày mò học thêm trên mạng, học từ những video hướng dẫn nhỏ nhất, cuối cùng tôi cũng dần làm chủ được công cụ.
Tôi bắt đầu nhận được những dự án thiết kế đầu tiên, rồi tự học và dấn thân sâu hơn vào con đường Digital Marketing.
Sự nỗ lực đó đơm hoa kết trái khi tôi chính thức đảm nhiệm vai trò cộng tác viên thiết kế tại mạng lưới RTT Online - một tập thể chuyên nghiệp từng được Đài Truyền hình Việt Nam khu vực Tây Nam Bộ (VTV10) vinh danh trong phóng sự "Hành trình về dân: Thắp sáng niềm tin cho người khuyết tật".
Tại đây, môi trường làm việc trực tuyến đã xóa nhòa mọi rào cản vật lý. Tôi không chỉ có nguồn thu nhập ổn định để tự lo cho bản thân, san sẻ gánh nặng gia đình mà còn được các trưởng nhóm và đồng nghiệp tận tình chỉ dạy.
Tôi được trực tiếp tham gia vào các chiến dịch truyền thông, tự tay thiết kế các ấn phẩm quảng cáo, tối ưu hóa công cụ tìm kiếm (SEO) và thực hành marketing hiện đại.
Thái độ của bà con xóm giềng cũng từ đó mà thay đổi hoàn toàn. Tôi vẫn nhớ ánh mắt ngỡ ngàng của những người từng chê cười mình khi thấy tôi không còn ru rú trong nhà, mà có thể tự mua sắm đồ đạc, phụ giúp cha mẹ bằng chính đồng tiền mình làm ra từ chiếc máy tính.
Những lời xì xầm "đồ khùng", "gánh nặng" ngày xưa dần biến mất, thay vào đó là những cái gật đầu tôn trọng, nể phục trước một người thợ có chuyên môn đàng hoàng.
Sự công nhận ấy là món quà tinh thần lớn nhất mà tôi từng nhận được. Tôi nhận ra, nếu công nghệ số và một nghề có thể cứu rỗi cuộc đời tôi, nó cũng có thể giúp đỡ những người đồng cảnh ngộ khác.
Với vai trò là Trưởng ban vận động Chi hội Người khuyết tật huyện Cờ Đỏ hiện tại, tôi không muốn người khuyết tật quê mình chỉ dừng lại ở việc chờ đợi sự trợ cấp. Chúng tôi cần "cần câu" và một hệ sinh thái để tự câu cá.
Cùng với các cộng sự trong chi hội, chúng tôi đang triển khai dự án "Lục bình tiếp lực". Trong dự án này, tôi vận dụng chính chuyên môn của mình để hỗ trợ bà con: không chỉ dừng ở việc dạy nghề đan tết lục bình thủ công truyền thống, tôi trực tiếp hướng dẫn hội viên cách chụp ảnh sản phẩm sao cho bắt mắt, cách thiết kế hình ảnh, sáng tạo nội dung và đưa sản phẩm lên các nền tảng mạng xã hội (như Zalo, TikTok) để mở rộng đầu ra.
Tâm huyết lớn nhất của tôi hiện nay là dự án "Cờ Đỏ kết nối". Chúng tôi đang dồn lực xây dựng một nền tảng Zalo mini app và website chuyên biệt dành riêng cho địa phương, nhằm số hóa việc phân phối nông sản, sản phẩm thủ công và đặc biệt là tạo ra một kênh kết nối việc làm linh hoạt cho người yếu thế ngay trên không gian mạng.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

