Kỳ World Cup năm nay chứng kiến quy mô lớn nhất từ trước đến nay với 48 đội tuyển quốc gia tham dự, diễn ra trong 39 ngày với tổng 104 trận đấu tại ba quốc gia đồng đăng cai gồm Mỹ, Canada và Mexico. Mỹ tổ chức hơn 50% trận trong giải và FIFA ước tính giải đấu thu hút hơn 5 triệu người hâm mộ cho ba quốc gia, mang lại tới 30,5 tỷ USD doanh thu du lịch. Riêng Bộ Ngoại giao Mỹ đưa ra con số dự báo 10 triệu du khách đến nước này.
Tuy nhiên, khi trái bóng bắt đầu lăn, các số liệu thực tế cho thấy ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh tại Mỹ đang đối mặt tình trạng ế khách.
Các kỳ World Cup thường có kịch bản quen thuộc là cổ động viên chi tiêu mạnh tay, di chuyển liên tục để ủng hộ đội bóng yêu thích. Tuy nhiên, rào cản chi phí và thủ tục visa tại 16 thành phố đăng cai, trải dài ba nước đang làm nản lòng người hâm mộ. Tại Mỹ, bóng đá không phải môn thể thao vua như ở châu Âu nên lượng khán giả nội địa chưa đủ bù đắp khoảng trống từ khách quốc tế.
(Theo số liệu từ công ty phân tích dữ liệu hàng không Cirium)
Lượng đặt vé từ châu Âu đến New York – nơi diễn ra trận chung kết vào ngày 19/7 – giảm tới 15,8%. Sự sụt giảm này khiến nhiều khách sạn phải áp dụng chính sách giảm giá phòng để kích cầu. Khách sạn New York Hilton Midtown đã giảm giá phòng xuống còn 415 USD/đêm, gần một nửa so với mức giá công bố hồi tháng 12/2025. Ông Vijay Dandapani, Giám đốc điều hành của Hiệp hội Khách sạn Thành phố New York, cho biết World Cup là một nỗi thất vọng.
“Tôi không còn từ nào khác để diễn tả. Hiệp hội đã phải cắt giảm dự báo doanh thu phòng khách sạn gắn liền với World Cup tới 60%, xuống còn khoảng 60 triệu USD”, ông nói.
Báo cáo của Hiệp hội Khách sạn & Lưu trú Mỹ (AHLA) chỉ ra 80% khách sạn tại 11 thành phố đăng cai ghi nhận lượng đặt phòng thấp hơn dự báo, đồng thời miêu tả giải đấu là một “sự kiện mờ nhạt”.
Chính sách nhập cư của Mỹ cũng đang gây ra tâm lý e ngại. Khoảng 25% số quốc gia tham gia tranh tài tại World Cup năm nay đang phải đối mặt với các lệnh cấm đi lại hoặc hạn chế thị thực nghiêm ngặt từ chính quyền Tổng thống Trump. Ít nhất 4 quốc gia tham dự, gồm Haiti, Iran, Bờ Biển Ngà và Senegal, đang chịu lệnh cấm du lịch toàn diện, áp dụng đối với khách du lịch. Nhiều cổ động viên Ghana muốn xem đội tuyển thi đấu tại Boston và Philadelphia đã bị từ chối cấp thị thực.
Việc Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan Mỹ (ICE) xuất hiện tại các thành phố đăng cai đã gây ra nhiều phản ứng. Từ tháng 1/2025 đến tháng 3 năm nay, lực lượng ICE đã bắt giữ 167.000 người xung quanh khu vực 11 thành phố tổ chức trận đấu. Hôm 7/6, trọng tài hàng đầu châu Phi Omar Artan từ Somalia đã bị từ chối nhập cảnh tại Miami dù có visa và hộ chiếu hợp lệ. Các đội như Senegal và Uzbekistan cũng phản ánh về các cuộc khám xét căng thẳng tại sân bay từ phía lực lượng an ninh.
Hai ngày trước khai mạc, FIFA đã thu hồi suất phân bổ 8% vé của liên đoàn bóng đá Iran, dẫn đến những cáo buộc từ phía Iran về việc Mỹ gây cản trở cổ động viên nước này.
Theo tờ El País, Cơ quan Hải quan và Bảo vệ Biên giới Mỹ (CBP) và Bộ An ninh Nội địa (DHS) cũng đưa ra thông báo chính thức đối với các nhà sáng tạo nội dung nước ngoài. Theo đó, việc người nước ngoài vào Mỹ bằng thị thực du lịch diện B-2 với mục đích duy nhất là sản xuất nội dung mạng xã hội để kiếm tiền hoặc nhận thu nhập từ các nguồn thuộc Mỹ được xác định là hành vi làm việc bất hợp pháp.
Thị thực B-2 chỉ cho phép nhập cảnh với mục đích giải trí và thăm thân, nghiêm cấm các hoạt động làm việc sinh lời. Các cơ quan chức năng cho biết sẽ tăng cường kiểm tra tại các sân bay và cửa khẩu, đặc biệt nhắm vào các người ảnh hưởng từ Mexico và những người bị nghi ngờ dùng visa du lịch để làm việc.
Ngoài các vấn đề về thị thực, chính trị, mức giá quá cao cũng được xem là yếu tố khiến World Cup tại Mỹ kém thu hút.
Vé xem World Cup 2026 được đánh giá là đắt nhất trong lịch. Giá vé rẻ nhất tại New York và Miami hiện đang tiệm cận mốc 1.000 USD, trong khi một vị trí ở hàng ghế đầu đã được bán với giá 32.000 USD. FIFA đang bị chỉ trích và điều tra về cơ chế định giá linh hoạt cũng như việc cho phép bán lại vé không kiểm soát. Tới 9/6, cổng bán lại vẫn dư tới 176.000 vé tính tới hết vòng bảng.
Tờ Business Insider ước tính tổng chi phí cho một người hâm mộ (bao gồm tiền vé, lưu trú, phương tiện di chuyển, bãi đỗ xe) có thể lên tới 30.000 USD trong suốt giải đấu.
Andy Milne, tác giả cuốn sách That World Cup Guy, cho biết một số người hâm mộ đang bỏ qua hoàn toàn kỳ World Cup này. Bạn bè của ông đang lên kế hoạch đến Ibiza để xem mọi trận đấu qua TV với chi phí chỉ bằng một phần nhỏ. Những người khác sẽ hướng đến Vegas – vẫn tốn tiền nhưng ít hơn rất nhiều so với tiền vé, chi phí đi lại, khách sạn và việc di chuyển đến các sân vận động.
Trong bối cảnh chi phí cao, các lựa chọn giá rẻ hoặc phòng nghỉ nhóm trở thành điểm sáng hiếm hoi. Theo dữ liệu từ AirDNA, nhu cầu lưu trú theo nhóm đang chuyển dịch sang các lựa chọn bình dân hoặc homestay như Airbnb tại Boston và Los Angeles. Giá phòng trung bình mỗi đêm trên hệ thống này đã tăng từ 218 USD năm ngoái lên khoảng 335 USD. Khi giải đấu đi về cuối, nhu cầu dự báo còn tăng thêm.
Dù vậy, hơn 50% người hâm mộ từ các quốc gia tham dự sẽ phải xin thị thực vào Mỹ. Nếu chờ xem đội tuyển yêu thích có tiến sâu vào vòng trong không, họ sẽ gặp khó khăn khi phải mua vé máy bay, xin thị thực với thời gian ngắn, theo đại diện Tickitto – đơn vị phân phối vé tại Anh.
10h25 ngày 12/5, lực lượng cứu hộ tìm thấy thi thể bé trai 11 tuổi tại Vườn Quốc gia Juwangsan, cách Seoul khoảng 280 km về phía đông nam. Nạn nhân được phát hiện cách đỉnh núi khoảng 100 m sau hơn 40 giờ mất tích.
Trước đó, chiều 10/5, cậu bé cùng gia đình đến tham quan vườn quốc gia. Sau khi ghé một ngôi chùa, em tự đi bộ lên đỉnh núi cao hơn 720 m một mình và không mang theo điện thoại. Chờ lâu không thấy con về, cha mẹ em trình báo chính quyền lúc 17h53 cùng ngày. Chiến dịch tìm kiếm quy mô lớn được kích hoạt ngay sau đó với sự tham gia của hơn 350 người.
Cơ quan chức năng nghi ngờ nạn nhân trượt chân dẫn đến tai nạn và tử vong. Giới chức đang điều tra nguyên nhân cụ thể và xem xét điều trực thăng để vận chuyển thi thể do địa hình hiểm trở. Công tác tìm kiếm trước đó gặp trở ngại do đường mòn lên đỉnh núi hẹp, dốc, đòi hỏi nhiều thiết bị chuyên dụng, gồm cả trực thăng.
Vườn Quốc gia Juwangsan được đặt theo tên một ngọn núi thuộc dãy Baekdudaegan, nơi được ví là "xương sống" của Hàn Quốc. Đây là núi đá lớn thứ ba cả nước với nhiều vách đá dựng đứng.
Núi Juwangsan được công nhận là điểm du lịch từ ngày 30/5/1972 và trở thành Vườn Quốc gia vào ngày 30/3/1976.
Với diện tích hơn 105.000 m2, nơi đây có hệ thống đường mòn dọc các thung lũng dẫn đến thác nước, phù hợp cho hoạt động đi bộ đường dài. Ngoài những đỉnh núi đá, Vườn Quốc gia Juwangsan còn sở hữu 4 thác nước, hệ thống hang động và chùa Daejeonsa, tạo thành một khu du lịch tổng hợp.
Chuyên gia du lịch kiêm nhà văn người Mỹ, Rick Steves, cho hay khi đi du lịch và tìm hiểu phong tục mới, những cử chỉ nhỏ như để lại tiền lẻ trên bàn có thể bị hiểu sai.
"Du khách đang vô tình khiến nhân viên kỳ vọng nhiều vào tiền boa và phá vỡ sự cân bằng thu nhập địa phương. Đó là một cách hành xử thiếu tinh tế. Ngoài ra, ở những nơi đông đúc, những người không liên quan có thể nẫng tay trên số tiền lẻ đó", Steves viết trên blog.
Tại châu Âu, nơi nhân viên phục vụ được trả mức lương đủ sống, tiền boa không phải một nghĩa vụ bắt buộc. Tại các quốc gia như Đức, Áo, Bỉ hay Luxembourg, cùng với một số vùng ở Thụy Sĩ và Liechtenstein, việc dùng tiền xu để boa thậm chí còn bị coi là khiếm nhã, thiếu tôn trọng nhân viên.
Steve Schwab, CEO của Casago, công ty quản lý tài sản và cho thuê nghỉ dưỡng có trụ sở tại Arizona (Mỹ), nhấn mạnh điều quan trọng cần nhớ là tại châu Âu, không có một công thức chung nào áp dụng được cho tất cả các quốc gia.
"Mỗi quốc gia khác nhau, vì vậy chúng ta không thể đánh đồng tất cả là văn hóa tiền boa của châu Âu. Các quốc gia Bắc Âu là nơi ít kỳ vọng tiền boa nhất, phần lớn là vì họ nổi tiếng với việc trả lương cao cho nhân viên hoặc đã tính sẵn phí dịch vụ vào hóa đơn", ông Schwab cho hay.
Tuy nhiên điều này không có nghĩa du khách bỏ hẳn việc boa. Steves khuyên nên áp dụng cách tiếp cận trực tiếp, điều này phù hợp tại các quốc gia nói tiếng Đức, nơi việc để lại tiền xu trên bàn không được thiện cảm.
"Khi thanh toán hóa đơn 10 euro bằng tờ 20 euro, bạn có thể nói 'Lấy tôi 11 euro nhé (Eleven, please)'. Đây là tín hiệu để nhân viên giữ lại 1 euro làm tiền tip và trả phần tiền thừa còn lại", Steves cho hay.
Nhưng tại Mỹ, nhân viên phục vụ thường phải dựa vào tiền boa để bù đắp cho mức lương cơ bản thấp. Ở Mỹ, mức boa cũng khá cao. Khoảng 5% được xem là thỏa đáng, 10% là hào phóng, nhiều nơi có thể lên tới 15% đến 20%, theo Steves.
Chính thực trạng này, cùng với sự xuất hiện dày đặc của các yêu cầu boa trên ứng dụng điện tử, đã làm gia tăng sự bức bối. Gần 90% người Mỹ cho rằng văn hóa tiền boa "đang vượt tầm kiểm soát". Tại châu Âu, những mức boa thế này bị coi là quá mức cần thiết. "Hãy kiềm chế ý muốn boa theo kiểu Mỹ", ông Steves nói thêm.
LaDell Carter, đối tác sáng lập của Royal Expression Travels tại Maryland (Mỹ), cho biết: "Không phải lúc nào số lượng tiền boa cũng là yếu tố quyết định. Quan trọng là cách đưa và ý định đằng sau đó". Bà Carter nói thêm rằng, đặc biệt trong các không gian sang trọng, những đồng xu nằm rải rác trên bàn mang lại cảm giác giống như một sự bố thí hoặc hành động tùy tiện.
Steves cũng khuyến nghị rằng du khách có thể bỏ qua tiền boa tại các quầy phục vụ tự chọn, chỉ cần làm tròn tiền cước taxi và đưa những khoản boa nhỏ cho hướng dẫn viên hoặc nhân viên khách sạn.
Phương thức thanh toán cũng là một yếu tố quan trọng. Thanh toán bằng thẻ rất phổ biến, nhưng boa tốt nhất nên đưa tiền mặt để đảm bảo số tiền đó đến thẳng tay người phục vụ, bởi một số cơ sở kinh doanh có thể sẽ không chuyển lại đầy đủ khoản tiền thưởng này nếu khách hàng thanh toán thẻ.
Các chuyên gia cũng khuyên du khách kiểm tra kỹ hóa đơn đã bao gồm phí dịch vụ hay chưa, đồng thời quan sát thói quen của người bản địa trước khi quyết định boa. Nếu còn phân vân, đừng ngại hỏi người dân địa phương về những quy chuẩn riêng biệt tại quốc gia đó.
Cụ thể, 4 quốc gia thành viên ASEAN được yêu thích nhất để du lịch gồm Thái Lan, Singapore, Malaysia và Việt Nam; đây cũng chính là 4 quốc gia được yêu thích nhất để định cư. Trong khi đó, trong số 5 quốc gia lớn nhất khu vực là Việt Nam, Indonesia, Malaysia, Philippines, Thái Lan, người trả lời bày tỏ sự ưa thích cao đối với du lịch nội địa. Trong ASEAN, Thái Lan là điểm đến du lịch được ưa chuộng nhất; điều thú vị là, người Thái Lan phần lớn chọn du lịch tại đất nước của mình (85,7%).
Sức hấp dẫn của khu vực này được cho là nhờ môi trường kinh doanh thân thiện, tiêu chuẩn cao về giáo dục, chăm sóc sức khỏe và giao thông; tỷ lệ tội phạm thấp và ổn định chính trị, cùng nhiều yếu tố khác.
Nhật Bản từ lâu đã là điểm đến số 1 của khách du lịch Đông Nam Á, với nhiều người Indonesia, Philippines và Thái Lan tìm được việc làm trong nhiều lĩnh vực của nền kinh tế già hóa nhanh nhất thế giới. Các khoản đầu tư lớn của Nhật Bản vào phát triển nguồn nhân lực, thương mại và viện trợ tại các quốc gia này đã giúp duy trì sức mạnh mềm của Nhật Bản. Những nỗ lực quảng bá du lịch mạnh mẽ và đồng tiền yếu hơn càng góp phần làm tăng sức hấp dẫn của Nhật Bản - không chỉ đối với người dân Đông Nam Á.
Sự khác biệt giữa các quốc gia được người trả lời yêu thích để tham quan và để sinh sống hoặc làm việc cho thấy những sắc thái tinh tế hơn của "quyền lực mềm", một thuật ngữ do nhà khoa học chính trị người Mỹ Joseph Nye đặt ra vào năm 1990, được hiểu rộng rãi trong quan hệ quốc tế như một khía cạnh cơ bản về sức hấp dẫn của một quốc gia, bên cạnh sức mạnh quân sự và kinh tế, hay "quyền lực cứng". Nye định nghĩa quyền lực mềm là "khả năng đạt được kết quả mong muốn bằng cách thu hút chứ không phải bằng sự cưỡng chế hoặc trả tiền". Hiện nay, mức độ hấp dẫn của một quốc gia với tư cách là "nơi đầu tư, giao thương, làm việc, học tập hoặc tham quan" là yếu tố then chốt, SCMP nhận định.
Theo khảo sát, ngoài 11 quốc gia thành viên ASEAN, người trả lời có thể chọn một quốc gia thành viên của Liên minh châu Âu, Úc, Canada, Trung Quốc, Nhật Bản, New Zealand, Hàn Quốc, Anh và Mỹ.