Tôi lấy chồng sau 5 năm hẹn hò. Anh là kỹ sư xây dựng, công việc ổn định, lương khá. Còn tôi là một giáo viên hợp đồng tại một trung tâm tiếng Anh nhỏ. Chúng tôi yêu rồi cưới nhau, như hầu hết các cặp vợ chồng khác.
Cưới nhau đầu năm, cuối năm tôi có tin vui. Khi biết vợ mang thai, anh háo hức gọi điện báo cho cả họ hàng. Tối hôm ấy, anh mua rất nhiều đồ ăn tôi thích. Nhìn vẻ mặt hạnh phúc của anh, tôi thấy những tháng ngày mang thai trở nên nhẹ nhõm hơn.
Suốt thời gian tôi có bầu, anh chăm sóc rất kỹ. Anh đọc sách nuôi con, xem video chăm trẻ sơ sinh. Có hôm đêm khuya tôi thèm ăn thứ gì, anh vẫn chạy xe đi tìm khắp con phố. Tôi từng nghĩ mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.
Ngày con trai chào đời, anh khóc. Đó là lần đầu tiên tôi thấy anh khóc. Anh bế con rất vụng về nhưng ánh mắt đầy yêu thương. Người thân nhìn vào đều bảo anh sẽ là một người cha tốt.
Nhưng nuôi con mọn quả thực vất vả. Không biết con tôi kiểu gì, cứ ngày ngủ, nửa đêm bắt đầu dậy khóc tới sáng. Tình trạng ấy diễn ra mấy tháng liền khiến tôi mệt mỏi và lo lắng tới mức muốn trầm cảm. Cũng may, bà ngoại ở xa nhưng có bà nội ở gần chia sẻ với tôi đôi chút
Chồng tôi vẫn ăn đúng giờ, ngủ đủ giấc vì “mai anh còn phải đi làm”. Công trình xa nhà nên sáng sớm đã đi, tối muộn mới về. Tôi hiểu anh mệt. Vì thế tôi cố gắng tự xoay xở. Nhiều việc trong nhà tôi cũng không muốn phiền đến anh.
Sau 4 tháng ở cữ, tôi muốn đi làm trở lại. Nghĩ đến đi làm, tôi cảm thấy phấn chấn. Ít nhất, tôi không phải suốt ngày quanh quẩn từ bếp lên phòng ngủ và nhà vệ sinh nữa. Tôi muốn đi làm, dù biết sẽ vất vả hơn, nhưng tôi còn có quãng nghỉ.
Tôi bàn chồng nhờ bà nội sang giúp chăm cháu, đợi con cứng cáp sẽ cho đi nhà trẻ. Dù chồng nói tôi nên nghỉ thêm, nhưng tôi không muốn. Khó khăn lắm tôi mới có công việc ổn định tại trung tâm. Nếu nghỉ quá lâu, trung tâm sẽ tìm giáo viên mới thay thế. Hơn nữa, gia đình cũng cần thêm nguồn thu nhập để trang trải cuộc sống và chuẩn bị cho tương lai của con.
May mắn là mẹ chồng tôi đã nghỉ hưu nên nhận giúp việc chăm cháu. Tôi rất biết ơn bà vì điều đó. Thế nhưng công việc của tôi lại có đặc thù khác với nhiều nghề khác.
Học viên thường học vào buổi chiều và buổi tối nên giờ giấc làm việc của tôi không cố định. Tôi thường ở nhà buổi sáng và ra khỏi nhà vào giữa buổi chiều đến tối muộn. Ban đầu mọi chuyện vẫn ổn. Nhưng dần dần, việc tôi thường xuyên vắng nhà vào buổi tối khiến những lời phàn nàn xuất hiện nhiều hơn.
Mẹ chồng than rằng cháu khó chăm, lười ăn, hay quấy khóc vì nhớ hơi mẹ. Chồng tôi cũng bắt đầu cho rằng tôi đang lơ là con cái, phó thác việc chăm con cho mẹ chồng. Từ đó, những mâu thuẫn trong gia đình ngày một nhiều hơn.
Đỉnh điểm của mâu thuẫn xảy ra vào một buổi tối. Hôm đó, sau giờ dạy, trung tâm diễn ra một cuộc họp ngắn bàn về công tác đào tạo. Tôi đã gọi điện cho mẹ chồng, nói sẽ về muộn hơn thường lệ một chút.
Vừa bước vào cửa, tôi đã cảm nhận bầu không khí nặng nề trong nhà. Con trai vẫn đang khóc ngằn ngặt trong vòng tay bà nội.
Chồng tôi đứng giữa phòng khách với vẻ mặt đầy tức giận. Anh nói rằng con đã quấy khóc cả buổi tối và không ai dỗ được. Rốt cuộc, tôi có thương con không? Tôi vội vàng ôm lấy con và bảo với chồng: “Em đi làm chứ đâu phải đi chơi mà anh phải gay gắt thế. Chẳng lẽ nhà có bố và bà nội chăm còn chưa đủ yêu thương à?”. Tôi vừa dứt lời, anh liền vung tay tát mạnh vào má tôi, ngay trước mặt mẹ chồng.
Khoảnh khắc ấy, tôi chết lặng. Điều khiến tôi đau không chỉ là cái tát, mà là việc người đàn ông từng nâng niu, chăm sóc tôi trong những ngày mang thai lại có thể đối xử với tôi như vậy.
Tôi nhìn con đang khóc, nhìn mẹ chồng bối rối đứng bên cạnh, rồi nhìn người chồng của mình. Lần đầu tiên trong cuộc hôn nhân này, tôi cảm thấy khoảng cách giữa chúng tôi xa đến thế.
Vài ngày sau chuyện đó, khi con đã ngủ, anh ngồi đối diện tôi trong phòng khách. Giọng anh không còn gay gắt như trước nhưng lạnh lùng đến đáng sợ. Anh nói: “Từ tháng sau em nghỉ ở nhà đi. Tiền bạc để anh lo. Phụ nữ nên đặt gia đình lên hàng đầu. Anh không cần em kiếm tiền. Điều anh cần là con có mẹ ở bên”.
Nếu không có cái tát trước đó, có lẽ tôi đã cảm động vì câu nói ấy. Nhưng lúc đó, tôi chỉ thấy nghẹn ngào. Tôi hỏi, anh có bao giờ nghĩ công việc ấy không chỉ là tiền bạc hay không?
Tôi đã dành nhiều năm học tập, tích lũy kinh nghiệm để có được công việc mình yêu thích. Tôi làm việc không chỉ là để kiếm tiền, còn là vì muốn sống một cuộc sống tự chủ, độc lập. Tại sao sau khi trở thành mẹ, tôi phải từ bỏ tất cả?
Anh nói rằng một đứa trẻ chỉ có một tuổi thơ. Nếu bỏ lỡ những năm tháng đầu đời của con, tôi sẽ không bao giờ bù đắp lại được. Tôi đáp rằng, một người phụ nữ cũng chỉ có một cuộc đời. Nếu tôi chỉ sống vì người khác, liệu tôi có còn là chính mình nữa không?
Cuộc trò chuyện dần biến thành tranh cãi. Anh cho rằng tôi đang đặt mong muốn của mình lên trên con cái. Tôi cho rằng anh đang bắt tôi lựa chọn giữa việc làm mẹ và việc được sống với nghề nghiệp của mình.
Đến cuối cùng, anh nhìn tôi rất lâu rồi hỏi: “Nếu phải chọn giữa nghề dạy học và con trai, em sẽ chọn thế nào?”.
Tôi bật khóc. Bởi tôi biết đó là một câu hỏi không công bằng. Chưa bao giờ tôi đặt con và nghề nghiệp lên bàn cân. Chưa bao giờ tôi yêu con ít đi chỉ vì tôi muốn tiếp tục công việc của mình. Nhưng dường như trong mắt anh, chỉ cần tôi không từ bỏ công việc, điều đó đã là bằng chứng cho sự ích kỷ.
Tôi kể câu chuyện này không phải để trách chồng. Có thể anh cũng có những suy nghĩ riêng mà tôi chưa hiểu hết.
Nhưng tôi biết, rất nhiều người mẹ đã đi làm trở lại sau khi sinh con và không mấy ai cho rằng đó là một lựa chọn ích kỷ. Tại sao chồng tôi không thấu hiểu, thông cảm và sẻ chia thay vì yêu cầu vợ phải hi sinh cho con cái, cho gia đình?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay ngoài 30 tuổi, kết hôn gần 7 năm và đang mang thai bé thứ hai được 6 tháng. Vợ chồng tôi cùng quê, hai bên gia đình vốn quen biết nhau từ lâu. Khi đi học đại học và xin việc tại thành phố, chúng tôi dần gắn bó, rồi tiến tới hôn nhân.
Trước khi biến cố xảy ra, tôi từng nghĩ mình là người phụ nữ may mắn. Ngày mới cưới, chồng tôi là người sống trách nhiệm. Anh làm giám sát bán hàng tại một công ty phân phối.
Công việc anh bận rộn, áp lực doanh số, nhưng đi làm về là phụ vợ cơm nước, tắm cho con, cuối tuần thường đưa cả nhà đi chơi. Bạn bè, người thân ai cũng khen anh thương vợ, ít tụ tập, không rượu chè. Những năm qua, tôi cũng tin tưởng chồng tuyệt đối.
Nhưng từ khi tôi mang thai bé thứ hai, cuộc sống gia đình bắt đầu thay đổi. Thai kỳ lần này khiến tôi mệt mỏi hơn nhiều, thường xuyên nghén, mất ngủ, tâm trạng thất thường nên không còn đủ sức chăm chút bản thân hay quan tâm chồng như trước. Tôi dành phần lớn thời gian cho con đầu lòng và giữ gìn sức khỏe thai nhi.
Trong khi đó, chồng cũng bước vào giai đoạn áp lực công việc. Anh thường xuyên tăng ca, đi sớm về muộn, có hôm về nhà khi con đã ngủ. Những bữa cơm gia đình thưa dần, vợ chồng ít trò chuyện hơn trước. Nhiều tối nằm cạnh nhau nhưng mỗi người cầm một chiếc điện thoại.
Tôi từng nghĩ đó chỉ là giai đoạn bình thường của hôn nhân khi ai cũng bận rộn và mệt mỏi. Tôi không ngờ chính khoảng cách âm thầm ấy lại là lúc người thứ ba xuất hiện.
Cách đây 1 tháng, trong lúc vô tình xem điện thoại của chồng, tôi phát hiện anh có những tin nhắn mập mờ với một nữ nhân viên cùng công ty. Hai người nhắn tin rất thân mật, lời lẽ quan tâm nhau như người yêu. Họ liên lạc thường xuyên từ khi tôi mang bầu tháng thứ 4. Người phụ nữ này hơn tuổi chồng, là mẹ đơn thân.
Khi tôi hỏi, chồng nói chỉ là đi ăn uống, cà phê như bạn bè. Thấy tôi làm căng thì chồng thừa nhận có rung động nhưng chưa làm gì vượt giới hạn. Chồng hứa sẽ chấm dứt ngay, xóa toàn bộ liên lạc với người phụ nữ đó và xin tôi cho thêm một cơ hội vì nghĩ đến hai con còn nhỏ.
Nhìn chồng xuống nước van nài, lại nghĩ đến đứa bé trong bụng, tôi đau đớn nhưng vẫn chọn tha thứ.
Những ngày sau đó, anh tỏ ra hối lỗi, chủ động báo lịch trình đi lại, về nhà sớm hơn, quan tâm vợ con nhiều hơn và cố gắng bù đắp để lấy lại niềm tin nơi tôi.
Tôi tự nhủ rằng trên đời không ai hoàn hảo, nếu mọi chuyện chỉ mới dừng ở mức cảm nắng, chưa xảy ra điều gì nghiêm trọng, có lẽ tôi nên rộng lòng cho chồng cơ hội sửa sai.
Thế nhưng vài hôm trước, tôi lấy điện thoại của chồng để đặt hàng online thì tình cờ phát hiện lịch sử đặt mua đồ của anh có một chiếc váy ngủ gợi cảm, địa chỉ giao về cơ quan, tên và số điện thoại người nhận là người phụ nữ kia. Anh còn cẩn thận nhắn người bán không ghi tên sản phẩm bên ngoài gói hàng.
Không một người đàn ông có gia đình nào mua váy ngủ cho người phụ nữ khác nếu giữa họ chỉ là quan hệ đồng nghiệp bình thường. Sau khi bị tôi tra hỏi lần nữa, chồng mới thú nhận đó là "món quà chia tay" vì cô ta nói thích chiếc váy ngủ đó. Nhưng khi tôi hỏi sau khi tặng, hai người còn làm gì nữa không thì chồng tôi ấp úng. Anh nói rằng lần này hứa chấm dứt thực sự để quay về với gia đình.
Nhưng càng nghe, tôi càng rối bời. Tôi không biết đâu là sự thật. Nếu thật sự muốn dừng lại, vì sao anh vẫn tặng váy ngủ cho cô ta?
Những ngày này, tinh thần tôi suy sụp. Đêm nào tôi cũng trằn trọc đến sáng, đầu óc quay cuồng với hàng trăm câu hỏi. Chỉ cần nhắm mắt lại là những dòng tin nhắn, những lời nói dối và hình ảnh chồng bên người khác lại hiện ra.
Tôi thương hai con vô cùng. Một đứa còn quá nhỏ, một đứa chưa kịp chào đời. Tôi sợ các con lớn lên trong gia đình tan vỡ, thiếu vắng cha. Tôi cũng thương mái ấm mà mình đã dành bao năm vun đắp, từng tin rằng đó sẽ là nơi bình yên nhất đời mình.
Hiện tại, tôi rơi vào tình thế khó khăn. Nếu tha thứ thì tôi sợ nỗi đau này sẽ lặp lại, rằng tôi sẽ sống trong nghi ngờ và tổn thương suốt những năm tháng sau này. Tôi không muốn sống mà luôn phải dò xét, đoán già đoán non chồng có người khác hay không. Nhưng là nhân viên văn phòng với đồng lương ít ỏi, lại đang mang bầu, tôi có thể làm gì lúc này? Nếu chia tay, tôi sẽ là người thiệt thòi nhất.
Xin hãy cho tôi lời khuyên để có lựa chọn tốt nhất cho tôi và các con.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi lấy chồng khi mới 24 tuổi. Quê chồng cách nhà tôi 150km. Ban đầu, mẹ tôi không muốn con gái lấy chồng xa, nhưng thấy anh ấy hiền lành, chăm làm ăn, gia đình tử tế, nên dần dần cũng chấp nhận.
Chồng tôi làm kinh doanh tại nhà, không rượu chè, thu nhập đưa hết cho vợ làm "tay hòm chìa khóa". Vợ chồng tôi được bố mẹ chồng cho đất xây nhà ở riêng. Thời gian đầu kết hôn, tôi sống trong thế giới màu hồng, mọi thứ về chồng đều khiến tôi hài lòng. Nhưng một thời gian sau tôi mới nhận ra, có những kiểu vô tâm, thói quen tưởng nhỏ nhặt nhưng cũng đủ tạo nên mâu thuẫn lớn trong hôn nhân.
Nhà vợ chồng tôi cách nhà bố mẹ chồng chừng 500m. Nhà bên đó hiện có bố mẹ chồng và cô em gái của anh sống cùng. Em gái anh lập gia đình, có con nhưng chồng đi làm xa nên thường xuyên về ở với bố mẹ đẻ. Thành ra bên đó lúc nào cũng đông vui, có người nói chuyện, cơm nước rôm rả.
Còn nhà tôi thì chỉ có hai vợ chồng. Tôi là con gái lấy chồng xa, bỏ hết bạn bè, nếp sống quen thuộc để theo anh về quê sống. Những ngày đầu mới cưới, tôi nghĩ chỉ cần chồng thương là đủ. Nhưng càng về sau, tôi càng thấy mình giống... người ở trọ.
Chồng tôi có thói quen gần như ngày nào cũng sang nhà bố mẹ. Hôm nào cửa hàng bận rộn thì còn đỡ, nhưng cứ rảnh rỗi hoặc có nhân viên phụ việc là từ sáng sớm anh đã chạy xe qua đó. Ăn sáng bên nhà bố mẹ, ngồi chơi bên đó, đến trưa mới về ăn cơm với vợ cho có lệ rồi ngủ một giấc. Chiều anh lại tiếp tục sang nhà bố mẹ tới tối mịt mới về.
Tôi chưa đi làm, lại không có bạn bè ở đây nên hầu như ở nhà một mình. Nhiều hôm trời tối mịt, chờ chồng về mà tôi thấy chạnh lòng kinh khủng. Tôi từng thử sang nhà nội cùng chồng vài lần để hòa nhập, nhưng thật lòng tôi không quen cảm giác ngày nào cũng “tụ tập” bên nội như thế.
Tôi thích không gian riêng tư hơn, thích cảm giác vợ chồng cùng ăn cơm, cùng xem phim, hay ra ngoài đi chơi cùng nhau. Nhưng với chồng tôi, dường như nhà bố mẹ mới là nơi anh muốn ở.
Điều khiến tôi buồn nhất là cách anh ưu tiên gia đình bên nội một cách vô thức. Em gái anh nhờ gì anh cũng chạy đi ngay. Bố mẹ gọi là có mặt liền. Nhà bên đó thiếu cái bóng đèn, cái quạt hỏng hay cần dọn dẹp gì, anh đều sốt sắng làm giúp. Còn vợ ở nhà nhiều khi đau đầu, mệt mỏi hay muốn chồng ở cạnh nói chuyện một chút cũng khó.
Có lần tôi trách nhẹ: “Anh có vợ rồi mà, sao lúc nào cũng ở bên đó vậy?”. Anh chỉ đáp tỉnh bơ: “Nhà bố mẹ anh chứ có phải đi chơi đâu”.
Đúng là tôi chưa từng cấm anh về với bố mẹ. Tôi hiểu chữ hiếu quan trọng thế nào. Nhưng hiếu với bố mẹ đâu có nghĩa là bỏ mặc cảm xúc của vợ? Tôi không cần anh ở cạnh 24/24, cũng không bắt anh phải chọn bên nào. Thứ tôi cần chỉ là cảm giác mình được ưu tiên một chút trong cuộc sống của chồng.
Nhiều đêm anh về muộn, tắm rửa xong rồi nằm xuống cạnh vợ như hoàn thành nghĩa vụ. Có hôm vợ chồng gần gũi xong là anh quay lưng ngủ. Tôi nằm nhìn trần nhà mà tủi thân đến phát khóc. Cảm giác cuộc hôn nhân của mình chỉ còn giống một nơi để anh về ngủ, còn tâm trí và sự quan tâm đều dành hết cho gia đình lớn bên kia.
Mỗi lần tôi về nhà ngoại chơi một, hai hôm là anh đã giục về liên tục. Nhưng tôi trở về thì anh vẫn như cũ, lại chạy sang nhà bố mẹ từ sáng đến tối. Tôi bắt đầu tự hỏi rốt cuộc mình lấy chồng để làm gì? Để sống cô đơn trong chính căn nhà của mình sao?
Tôi từng nghĩ hay do mình ích kỷ, do mình không hợp nếp sống gia đình chồng nên mới thấy ngột ngạt. Nhưng cảm xúc bị bỏ rơi kéo dài khiến tôi dần kiệt sức. Tôi không ghen với bố mẹ chồng, cũng không ghét nhà chồng. Thứ tôi buồn là chồng chưa bao giờ nhận ra vợ mình đang cô đơn thế nào.
Nhiều lúc tôi chỉ ước cuối tuần anh chịu ở nhà ăn với vợ một bữa cơm, cùng đi chợ hay chở vợ đi đâu đó. Những điều rất bình thường thôi, nhưng với tôi lại xa xỉ vô cùng.
Nhiều người khuyên tôi phải nói chuyện thẳng thắn với chồng, nhưng thật lòng tôi đã nói không biết bao nhiêu lần rồi. Lần nào anh cũng chỉ bảo tôi “nghĩ nhiều”, hoặc hứa sẽ dành thời gian cho vợ hơn nhưng rồi đâu lại vào đấy.
Dạo gần đây tôi còn nghĩ đến chuyện về nhà ngoại ở một thời gian để cả hai tạm xa nhau, xem anh có nhận ra sự thiếu vắng của vợ hay không. Nhưng tôi cũng sợ nếu “chiến tranh lạnh” thì khoảng cách vợ chồng lại càng lớn hơn. Nếu là mọi người, mọi người sẽ làm thế nào?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi 27 tuổi, vốn là con một trong nhà. Tôi đã kết hôn được gần 2 năm và đang mang thai con đầu lòng ở tháng thứ 5. Trước khi cưới, tôi luôn nghĩ mình là người may mắn khi lấy được một người chồng hiền lành, ít nói, không rượu chè, không cờ bạc, làm nghề lập trình máy tính.
Khi cưới, tôi đồng ý sống chung với gia đình chồng vì giai đoạn này kinh tế khó khăn, hai vợ chồng trẻ mua một căn hộ ở Hà Nội không dễ. Xác định sống cùng nhà chồng, tôi chấp nhận những va chạm nhỏ, chỉ mong giữ được một cuộc sống ổn định.
Nhưng sự “ổn định” đó, thực chất lại là sự cam chịu kéo dài suốt 2 năm qua.
Bố chồng tôi là người gia trưởng, nóng tính. Ông luôn muốn tất cả mọi việc lớn nhỏ trong nhà phải theo ý ông. Nếu trái ý, ông sẽ văng tục, đập phá. Đã nhiều lần ông nhắc nhở chồng tôi phải "trọng chấn phu cương", dạy bảo vợ ngoan ngoãn.
Ông không thích tôi nuôi mèo, nhiều lần buông lời khó nghe với con vật mà tôi xem như một người bạn đồng hành suốt 5 năm và đã mang theo từ ngày cưới. Chồng tôi biết, nhưng luôn chọn cách im lặng hoặc khuyên tôi “nhịn cho êm nhà”. Tôi cũng hiểu phận dâu con trong nhà nên chỉ nhốt mèo trong chuồng, không dám nuôi thả.
Chuyện cứ tưởng êm xuôi cho đến một hôm, mọi thứ vượt quá giới hạn. Hôm đó, tôi đi làm vắng nhà. Bố chồng tôi đã lặng lẽ mở cửa chuồng mèo, thả nó xuống từ tầng 4. Tôi về nhà tìm mèo không thấy, kiểm tra camera an ninh mới biết chuyện. May là khi đó con mèo của tôi vẫn còn sống nhưng mắc kẹt ở bậu cửa tầng 2.
Tôi vội tìm một người chăm thú cưng đến giúp tôi cứu mèo. Chẳng ngờ lúc vừa cứu được con mèo, bố chồng tôi đã ở sau lưng. Ông tức giận, hùng hổ cầm một cây gậy gỗ, lao về phía con vật đang co rúm trong tay người chăm mèo.
Khoảnh khắc đó, tôi không còn kịp suy nghĩ. Dù đang mang thai, tôi vẫn lao vào chắn trước con mèo. Cuộc giằng co diễn ra trong vài giây. Tôi giật được cây gậy, còn bố chồng tôi mất thăng bằng, trượt chân ngã xuống bậc thềm.
Ông được đưa vào viện ngay lập tức. Kết quả chẩn đoán sau đó khiến tôi choáng váng: Ông bị rạn xương đùi và trật khớp cổ tay trái. Bác sĩ nói, ông phải ở viện vài ngày để điều trị và theo dõi thêm.
Khi chồng tôi vào bệnh viện, anh không hỏi tôi đầu đuôi câu chuyện, không hỏi đứa con trong bụng ra sao. Câu nói đầu tiên của anh là trách mắng. “Nó chỉ là một con mèo, đánh chết thì thôi. Sao không biết nhịn một người già?”, anh nói, giọng lạnh lùng.
Khi tôi còn chưa kịp nói gì, anh tiếp tục nói rằng, tôi đang mang thai nên “tâm lý không ổn định” nên mới gây sự với bố chồng. Anh muốn tôi xin lỗi bố và hứa sẽ không tạo ra mâu thuẫn gia đình. Đương nhiên, con mèo tôi nuôi là "đối tượng" gây mâu thuẫn, cần phải loại bỏ.
Tôi nhìn người đàn ông đứng trước mặt mình mà không nhận ra nữa. Người mà tôi từng nghĩ sẽ là chỗ dựa, hóa ra lại là người chẳng hề quan tâm đến tình cảm của tôi. Khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng vấn đề không còn nằm ở bố chồng, mà nằm ở chính người đàn ông bên cạnh tôi.
Tôi nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt: “Em đã nói với anh, nếu muốn giữ gia đình này thì đừng để bố anh làm tổn thương em thêm nữa. Nhưng chính ông ấy cố tình đẩy mọi thứ đến giới hạn, để chuyện này xảy ra”.
Sau khi nói xong, tôi rời khỏi bệnh viện. Tôi không về nhà chồng. Tôi thuê chỗ ở tạm, mang theo con mèo mà tôi suýt mất đi.
Trong những ngày sau đó, tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi từng nghĩ mình là nạn nhân. Nhưng rồi tôi nhận ra, nếu tiếp tục ở lại, tôi sẽ tự biến mình thành nạn nhân thêm một lần nữa nếu không thay đổi.
Tôi về nhà bố mẹ đẻ, kể rõ mọi chuyện rồi viết đơn ly dị. Tôi không đòi hỏi gì cả. Tôi chỉ muốn rời đi.
Điều tôi nhận ra rõ nhất sau chuyện này là tôi không muốn con tôi lớn lên trong một gia đình như vậy. Tôi phải tự bảo vệ mình, vì sẽ không ai làm điều đó thay tôi. Cuộc sống phía trước chắc chắn không dễ dàng. Nhưng ít nhất, tôi biết mình đã chọn đúng một lần. Tôi làm thế, có đúng không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.