Tôi đang đứng trước tình thế vô cùng khó xử, mong mọi người cho tôi lời khuyên. Vợ chồng tôi sinh được hai con. Cách đây 7 năm, con trai cả của tôi tên Tuấn bỗng dưng phát bệnh tâm thần, mất năng lực hành vi dân sự.
Gia đình đã đưa con đi chạy chữa khắp nơi nhưng tình hình không mấy khả quan. Biểu hiện bệnh của con không quá nặng, chỉ tỏ ra buồn chán, mất ngủ triền miên, thờ ơ, xa lánh người thân, lơ là vệ sinh cá nhân, thi thoảng nói nhảm một mình.
Tuấn không tự lo được những việc cá nhân mà phải có người chăm sóc. Bù lại con khá hiền lành, dễ thương, không la hét, quậy phá, không bị kích động, không có các thói quen cực đoan kiểu tự làm đau mình hay có hành vi làm hại người khác.
Vợ chồng tôi kinh doanh có của ăn của để. Nửa năm trước chồng đột ngột qua đời, chỉ còn lại mình tôi lo cho hai con nhưng điều tôi lo lắng không nằm ở vấn đề tài chính. Tôi cho thuê cửa hàng vì sau khi chồng mất tôi không còn thời gian kinh doanh.
Tôi có nhà và hơn 7 tỷ đồng tiết kiệm nằm trong ngân hàng. Con gái út sắp tốt nghiệp ra trường không cần tôi phải lo lắng quá. Nhưng có một điều, sau khi chồng nằm xuống thì tôi bắt đầu lo cho tương lai các con.
Chồng tôi đang khỏe mạnh là thế, đùng một cái ông trời gọi đi là buông tay. Cho nên tôi rất sợ, nếu chuyện đó xảy ra với tôi thì ai sẽ thay tôi nuôi con trai tội nghiệp? Nhân dịp con gái nghỉ hè ở nhà, tôi nghiêm túc tâm sự với con.
Tôi muốn con gái sau này chăm sóc anh trai thay cho bố mẹ. Toàn bộ tài sản của tôi bao gồm nhà cửa, tiền tiết kiệm tôi sẽ làm hợp đồng tặng cho con gái để con có một khoản yên tâm lo lắng cho anh.
Tôi cứ nghĩ con gái sẽ gật đầu. “Một giọt máu đào hơn ao nước lã”, ngay cả khi chẳng có đồng nào thì anh em cũng không bỏ được nhau, huống hồ tiền tôi để lại cho con không ít. Thế nhưng phản ứng của con gái khiến tôi bất ngờ.
Nó suy nghĩ rất lâu, sau đó vòng vo phân tích cho tôi nhiều vấn đề. Nghe thì tưởng là sâu sắc nhưng lại vô cùng nhẫn tâm.
Nó bảo: “Con ra trường rồi chưa chắc làm việc gần nhà, còn kế hoạch đi học thêm thạc sĩ ở nước ngoài nữa. Rồi con còn lấy chồng, có con, làm sao gánh nổi anh cả đời. Con không muốn nhận lời bừa, sau này không chăm được anh tử tế thì con thành có lỗi với cả nhà, lại mang tiếng với cả người ngoài nữa”.
Tôi bất ngờ vì điều này nằm ngoài dự đoán của tôi. Xưa giờ tình cảm của anh em chúng rất tốt, con bé cũng thương và lo lắng cho anh trai giống hệt vợ chồng tôi lo cho con vậy. Tôi cố che đậy thấy vọng, bảo con bé đừng lo lắng quá.
Bây giờ con đang chưa quen chịu trách nhiệm nên thấy căng thẳng thôi, chứ việc đến tay thì lo được hết. Chuyện khó nhất là tiền thì bố mẹ đã để dành cho con lo đủ cho anh. Vướng công việc đi xa thì thoải mái thuê thêm người hỗ trợ.
Nhưng con bé tiếp tục lắc đầu. Nó nói việc chăm người bệnh không thể nhường hết cho người giúp việc. Quá nhiều câu chuyện thương tâm, người giúp việc đánh cả người bệnh không có khả năng tự vệ. Tóm lại, biết làm không tốt thì con không dám nhận lời.
Tôi sốc thực sự. Tôi vẫn luôn dạy con bé phải thương yêu anh vì anh bị bệnh như vậy là một thiệt thòi rất lớn. Theo quan niệm của ông bà ta, gia đình có một người như vậy là đã gánh hết xui rủi cho những người còn lại trong nhà. Cho nên con may mắn hơn thì phải yêu thương bù đắp cho anh.
Đứa con gái 22 tuổi của tôi, đáng lẽ ở tầm tuổi này phải đủ trưởng thành rồi mới đúng. Đáng lẽ không cần tôi nói ra, con phải chủ động nhận lãnh trách nhiệm của mình mới phải. Đằng này để mẹ đã có lời nhờ, tiền của, nhà cửa cũng để lại cho, vậy mà cư xử của nó khiến tôi thất vọng.
Có phải nó quá ích kỷ không? Tôi sẽ suy nghĩ lại chuyện để lại tài sản cho con gái. Con làm thế này tôi không yên tâm được nữa. Tôi giận con không nói chuyện suốt mấy ngày nay. Cứ lúc nào ở một mình, tôi lại nằm vắt tay nghĩ ngợi.
Không phải tôi không thương con bé, nhưng tôi cũng chẳng có cách nào. Sức khỏe của tôi mỗi năm một khác, quy luật thời gian không cho tôi ở bên các con mãi được. Tôi không biết nên làm thế nào cho ổn thỏa, chỉ sợ vì chuyện này lại gây mâu thuẫn anh em.
Tôi mong mọi người cho tôi lời khuyên, hoặc bất kì gợi ý nào vì tôi đang vô cùng bế tắc. Biết ơn mọi người lắng nghe câu chuyện của tôi.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
"Trường rộng và đẹp quá!" - nhóm học sinh lớp 9 Trường THCS Trần Bội Cơ, phường Chợ Lớn đã thốt lên như thế khi đi tham quan Trường THPT Nguyễn Hiền, phường Bình Thới, TP.HCM.
Đây là một trong những hoạt động của chương trình "Open tour" do Trường THPT Nguyễn Hiền tổ chức dành cho phụ huynh, học sinh lớp 9 trước khi đăng ký nguyện vọng vào lớp 10 năm học 2026 - 2027.
Không chỉ đơn thuần đi tham quan, các học sinh lớp 9 còn được trải nghiệm làm học sinh lớp 10 khi tham gia tiết học thử với những môn toán, văn, hóa, sử…; thực hiện các thí nghiệm tại phòng thực hành lý, hóa…; trải nghiệm các trò chơi ở câu lạc bộ…
Theo cô Võ Thị Mai Hương, Phó hiệu trưởng Trường THPT Nguyễn Hiền, trường hiện có 21 câu lạc bộ sinh hoạt thường xuyên, tạo sân chơi đa dạng cho học sinh phát triển toàn diện.
Các câu lạc bộ rải khắp cả ba lĩnh vực: học thuật (hóa học, bí ẩn sự sống, hùng biện tiếng Anh, STEM, tâm lý Nguyễn Hiền, tiếng Trung, tiếng Hàn…); kỹ năng (câu lạc bộ an ninh mạng, boardgames, handmade, báo chí truyền thông, văn nghệ…); vận động (bóng rổ, bóng chuyền, cầu lông, gym, vovinam...).
Được biết, Trường THPT Nguyễn Hiền là trường THPT công lập thực hiện mô hình trường giáo dục chất lượng cao, tiên tiến, hội nhập khu vực và quốc tế (thường gọi là trường tiên tiến, hội nhập).
Hiện trường đã được công nhận kiểm định chất lượng giáo dục cấp độ 3; đạt chuẩn quốc gia mức độ 2, đạt tiêu chuẩn trường học số.
Năm học 2026 - 2027, nhà trường dự kiến tuyển 15 lớp 10 (tăng 3 lớp so với năm học trước), sĩ số tối đa mỗi lớp không quá 35 học sinh.
Thầy Thái Quang Cường, Hiệu trưởng Trường THPT Nguyễn Hiền, thông tin thêm: "Ngoài việc bảo đảm các tiêu chuẩn, tiêu chí của trường tiên tiến, hội nhập, chúng tôi đẩy mạnh việc vận dụng dạy học giải quyết vấn đề, dạy học theo dự án. Nhà trường đẩy mạnh hoạt động nghiên cứu khoa học, đảm bảo môi trường học tập an toàn, không có bạo lực học đường, nâng cao chất lượng công tác tham vấn tâm lý, hướng nghiệp cho học sinh"…
Năm học 2025 - 2026, Trường THPT Nguyễn Hiền có 39 học sinh đạt giải trong kỳ thi học sinh giỏi lớp 12 cấp thành phố gồm 2 giải nhất, 6 giải nhì và 31 giải ba.
Một số hình ảnh của chương trình "Open tour" do Trường THPT Nguyễn Hiền tổ chức:
Ở World Cup 2026, châu Âu được phân bổ 16 vé, với 12 trong số đó dành cho giai đoạn vòng loại chính thức. Và 4 vé còn lại được phân bổ qua loạt play-off.
Ở vòng loại chính, Thụy Điển nằm trong bảng B với Thụy Sĩ, Kosovo và Slovenia. Đội bóng Bắc Âu chơi cực tệ khi không thắng nổi trận nào, xếp chót bảng với vỏn vẹn 2 điểm.
Nhưng đó cũng là khi Thụy Điển bắt đầu hành trình kỳ diệu của mình. Dù chơi cực tệ ở vòng loại chính thức, Thụy Điển vẫn giành vé vào loạt play-off nhờ thể thức lạ lùng của châu Âu.
Có 16 đội giành vé vào vòng play-off. 12 trong số đó là các đội nhì bảng của giai đoạn vòng loại World Cup chính thức (các đội đầu bảng đã giành vé đi World Cup).
4 tấm vé còn lại dành cho các đội có thành tích tốt ở 4 hạng đấu của UEFA Nations League - giải đấu mang tính giao hữu ở châu Âu.
Vì chơi rất tệ ở các mùa trước, Thụy Điển rớt xuống tận nhóm C ở UEFA Nations League mùa giải năm rồi. Kết quả họ xếp hạng 2 ở nhóm này, vốn cũng chưa đủ tốt để giành vé.
Nhưng vì hầu hết các đội đứng đầu UEFA Nations League đều đã giành vé chính thức đến World Cup, Thụy Điển chung cuộc được "hưởng sái" tấm vé play-off thông qua con đường này. Theo quy định của UEFA, một khi những đội đứng đầu không cần vé play-off, "món quà" này sẽ được chuyển cho các đội lần lượt xếp sau.
Ở loạt play-off, Thụy Điển rơi vào nhóm B, chạm trán Ukraine ở bán kết. Đến giai đoạn này, đội bóng Bắc Âu lấy lại phong độ, họ thắng thuyết phục Ukraine 3-1, giành vé vào chung kết chạm trán Ba Lan.
Với Lewandowski và nhiều ngôi sao khác, Ba Lan được đánh giá mạnh gần bằng các đại gia châu Âu. Thụy Điển cũng không hề kém cạnh với dàn ngôi sao đang chơi bóng ở Premier League như Gyokeres, Elanga, Lindelof...
Hai đội tạo ra màn rượt đuổi tỉ số mãn nhãn. Phút 20, Elanga đưa Thụy Điển vượt lên dẫn trước, để rồi Zalewski gỡ hòa ở phút 33.
Màn rượt đuổi này tiếp diễn khi Lagerbielke nâng tỉ số 2-1 lên cho Thụy Điển ở phút 44, rồi Swiderski gỡ hòa ở phút 55.
Đến phút 87, người hùng Gyokeres lên tiếng, với một pha dứt điểm quyết đoán sau loạt sai lầm của hàng thủ Ba Lan, ấn định chiến thắng 3-2 chung cuộc cho Thụy Điển.
Và như vậy, đội bóng Bắc Âu chính thức giành vé dự World Cup với thành tích có lẽ là vô tiền khoáng hậu trong lịch sử, khi họ không thắng nổi trận nào ở vòng loại chính thức.
Vợ chồng tôi có tiệm phở nhỏ, kinh tế không giàu nhưng đủ ăn. Một ngày tồi tệ của 6 năm về trước, đứa con gái duy nhất của tôi bị tai nạn giao thông phải nằm bệnh viện. Tôi và vợ thay phiên nhau chạy đi chạy lại, xác định chăm con lâu dài.
Tối đó tôi vẫy xe ôm từ bệnh viện về nhà. Tài xế là một cậu thanh niên chỉ trạc tuổi con tôi, tự dưng trong tôi phát sinh cảm giác rất thương. Tôi nhắc cậu đi xe cẩn thận. Con tôi là sinh viên Đại học năm hai, vừa buổi tối xin bố mẹ đi gặp bạn, vài tiếng sau có người báo tai nạn rồi.
Cậu trai cảm ơn tôi, nói rằng cậu không dám đi ẩu bởi vì nếu cậu mà nằm viện thì vừa không có tiền, vừa không có người chăm. Tôi bị thu hút bởi cách nói chuyện già hơn tuổi của cậu.
Hỏi ra thì từ nhỏ cậu đã sống với bà, cả bố mẹ đều đi xuất khẩu lao động, nhiều năm nay không về. Tiền chạy xe mỗi tháng chia ra trả trọ, ăn uống, còn lại gửi về quê. Tôi khuyên cậu: "Còn bà thì chịu khó về thăm, tuổi già thèm con cháu". Câu trả lời của cậu khiến tôi xót xa: "Cháu cũng muốn, nhưng về ngày nào mất thu nhập ngày đó. Bây giờ thất nghiệp thì cả bà, cả cháu chết đói".
Cuốc xe chỉ 38.000 đồng nhưng tôi gom toàn bộ tiền trong ví của tôi cho cậu, cũng chẳng rõ bao nhiêu. Ban đầu cậu không nhận nhưng tôi kiên quyết đưa, còn bảo cậu đừng ngại, cứ coi như tôi làm việc thiện cho con.
Tiền để về thăm bà, nếu bị đuổi việc thì trở lại đây tôi cho học nghề nấu phở. Tôi nhớ lúc đó tôi đã hứa như vậy.
Sau khi con tôi xuất viện, tôi không thấy cậu bé xe ôm quay lại. Rồi thời gian trôi, tôi không còn nhớ nhiều chuyện đó nữa. Hiện khoảng thời gian này tôi mải bận thu dọn quán phở. Nhà chúng tôi đóng cửa quán vì vợ tôi phát hiện ung thư. Tôi phải ở bên cô ấy lúc này.
Một chiều muộn, nhà tôi xuất hiện chàng trai dáng dấp khỏe mạnh, nước da đen bóng. Cậu chào chúng tôi giống như người con đi xa trở về khiến vợ chồng tôi bất ngờ. Cậu giới thiệu mình chính là cậu bé xe ôm tôi từng cho tiền nhiều năm về trước.
Ngày đó cậu nghe lời tôi về quê thăm bà. Thời gian ngắn sau thì bà qua đời, còn cậu theo chân người quen vào miền trong lập nghiệp. Từ chỗ là người được thuê để quản lý đầm tôm, hiện tại cậu đã tự thuê đầm nuôi tôm, kinh tế rất ổn. Trong lòng cậu luôn mang ơn tôi. Nếu không có lời khuyên của tôi hẳn cậu đã bỏ mất cơ hội được chăm bà những ngày còn lại.
Về phía tôi, giúp được ai thì giúp, coi như việc thiện nên làm. Nhưng qua lăng kính của cậu, giống như tôi đã làm một việc vô cùng ý nghĩa. Ngày ấy tôi rút ví đưa tiền cho cậu, không lăn tăn, cũng không kiểm đếm. Nhưng cậu thì không quên. Trước khi vào miền trong lập nghiệp, cậu rẽ qua ăn phở của tôi.
"Cái bàn kia, con từng ngồi đó", cậu chỉ tay nói. "Lúc ấy con không có gì trong tay, chỉ có quyết tâm nhất định phải đàng hoàng, lương thiện, thành công sẽ quay lại tìm chú", cậu tiếp lời. Mắt tôi cay xè, với tay cầm cốc nước để chế xúc động: "Vậy là con đã thành công rồi".
"Chưa ạ, nhưng con đủ tự tin lo được cuộc sống bình ổn. Con vô tình đi qua đây và thấy quán cô chú đóng cửa, hỏi thăm một người hàng xóm mới biết cô bị bệnh, nghĩ cô chú cần con lúc này nên vội xếp công việc ra ngay", cậu đáp lời tôi.
Cậu đặt cọc tiền vào tay tôi: "Đây là tiền con đang có sẵn, để cô chú lo những việc trước mắt".
Giọng cậu chân thành và chậm rãi. Cậu cho tôi xem một tờ 50.000 đã cũ. "4.250.000 đồng chú cho, vì lúc đó nghèo, phải lo việc của bà nên con đã dùng, chỉ giữ lại tờ này lúc nào cũng mang trong ví.
"Khi khó khăn nhất, trong người không còn đồng nào con cũng trân trọng không tiêu. Chứ không chỉ cho con tiền, chú còn cho con niềm tin, động lực. Ngày đó chú vét toàn bộ tiền trong túi cho con không do dự, bây giờ để con phụ cô chú", cậu nói.
Tôi nghẹn ngào chảy nước mắt. Một gã đàn ông bán buôn thô kệch như tôi, va chạm đủ chai sạn cuộc đời, lần đầu tiên khóc trước mặt chàng trai chỉ ngang tuổi con. Lòng biết ơn và sự tử tế đã giúp cậu ấy trưởng thành tới mức này. Điều đó khiến tôi tự hào và hạnh phúc. Cậu đã tặng tôi món quà đắt giá không tiền nào mua được, tuy nhiên hỗ trợ thì tôi từ chối.
Tôi ôm cậu thật chặt thay cho lời biết ơn, chỉ muốn nói rằng cậu mới chính là món quà tuyệt vời nhất mà tôi nhận được.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.