‘Canh’ quốc bảo trên đỉnh Ngọc Linh

'Canh' quốc bảo trên đỉnh Ngọc Linh

Mùa này, đường lên xã vùng cao Trà Linh (TP.Đà Nẵng) quanh co giữa những tầng mây trắng đục. Càng lên cao, rừng nguyên sinh càng dày đặc, nhiệt độ giảm nhanh, hơi nước phủ kín những triền núi. Giữa màu xanh thẫm ấy, những vườn sâm nằm nép mình dưới tán cây cổ thụ, được che phủ cẩn thận bằng lưới, hàng rào và cả những chòi canh dựng tạm bằng gỗ rừng.

Trong căn chòi nhỏ lợp tôn ở vườn sâm gốc Tắk Ngo (thôn 2, xã Trà Linh), anh Hồ Văn Rủi (41 tuổi), người có nhiều năm trồng và bảo vệ sâm, vừa nhóm bếp vừa kể về những đêm trắng giữa đại ngàn. Ngoài trời, mưa rừng rả rích đập lên mái tôn lạnh buốt. “Có thời điểm giá sâm tăng dữ lắm, một ký sâm giá 120 – 150 triệu đồng. Người lạ tìm lên núi ngày càng nhiều. Mình phải chia nhau trực đêm, ngủ cạnh vườn, nghe động là bật dậy soi đèn đi kiểm tra”, anh Rủi nói.

Vườn sâm gốc Tắk Ngo là nơi bảo tồn và cung cấp sâm giống, hiện có 4 nhân viên trực chiến ngày đêm. Nghề canh sâm không có giờ giấc. Ban ngày kiểm tra đất, chống sâu bệnh; ban đêm tuần tra liên tục. Có những hôm mưa lớn kéo dài, cả nhóm khoác áo mưa đi từng luống kiểm tra nước có tràn vào gốc hay không. “Sâm rất khó tính, chỉ cần đất úng hoặc nhiệt độ thay đổi mạnh là có thể chết hàng loạt. Người ngoài nhìn cây sâm nhỏ xíu tưởng dễ trồng, nhưng để có một củ sâm 10 năm tuổi là cả quá trình giữ rừng, giữ đất và giữ luôn cả sự kiên nhẫn của mình”, anh Rủi cười, bàn tay chai sần liên tục gạt tàn lửa khỏi bếp củi.

Giữa cái lạnh dưới tán rừng già, những vườn sâm hiện lên như một thế giới biệt lập. Không tiếng xe máy, không sóng điện thoại ổn định, chỉ có tiếng gió hú và mùi đất ẩm ngai ngái. Người canh sâm sống lặng lẽ hàng tháng trời giữa không gian ấy.

Chàng trai Hồ Văn Thật (26 tuổi), người Xê Đăng, đang chăm sóc hàng trăm héc ta sâm cho một doanh nghiệp, kể rằng có thời gian anh gần như ở hẳn trên núi suốt mùa mưa. “Đêm ở đây lạnh lắm, nhiều hôm xuống dưới 10 độ C là bình thường. Nhưng sợ nhất không phải lạnh mà là… bị mất sâm. Chỉ cần sơ hở một đêm thôi là công sức mấy chục năm coi như mất trắng”, Thật nói.

Theo Thật, nạn trộm sâm hiện nay tinh vi hơn trước. Kẻ gian thường men theo đường rừng vào ban đêm, thậm chí có người giả làm khách tham quan để dò đường. Vì vậy, các vườn sâm luôn giữ bí mật vị trí, hạn chế người lạ tiếp cận. “Nhiều khi nghe chó sủa giữa đêm là cả nhóm bật dậy cầm đèn pin đi kiểm tra. Có lần phát hiện dấu chân lạ quanh hàng rào, tụi mình thức trắng tới sáng”, anh kể.

Thật cùng các cộng sự cũng vất vả đối phó lũ chuột rừng. Quanh vườn sâm luôn đặt hàng trăm bẫy để ngăn loài gặm nhấm phá hoại. “Chuột không bao giờ ngủ. Chỉ cần lơ là là chúng tràn vào cắn sâm. Anh em phải tạo cả một “ma trận bẫy” quanh vườn”, Thật bộc bạch.

Ngăn trộm cắp, người canh giữ sâm còn mang trên vai nhiệm vụ giữ rừng. Bởi muốn sâm sống được thì rừng phải còn nguyên. Tán rừng càng dày, đất càng ẩm và lạnh, cây sâm càng phát triển tốt. Ở Trà Linh, người dân có một quy ước bất thành văn: mất rừng là mất sâm. Vì vậy, người trồng sâm đồng thời trở thành “người giữ rừng”, tuần tra, ngăn chặn khai thác gỗ trái phép và bảo vệ hệ sinh thái nguyên sinh.

  Công ty giải trí xây dựng hàng loạt ki ốt, quán ăn trái phép ở Bãi Sau

Ông Nguyễn Đức Ánh, chủ một vườn sâm ở Trà Linh, cho biết có những khu vườn trị giá hàng trăm đến hàng nghìn tỉ đồng nằm giữa rừng sâu. “Nếu không có những người bám rừng ngày đêm, thì không thể có vườn sâm nào tồn tại. Họ vừa làm vườn, vừa làm bảo vệ, vừa giữ rừng. Công việc rất cực nhọc nhưng cũng rất quan trọng”, ông Ánh nói.

Theo ông Ánh, nhiều thanh niên địa phương chọn ở lại quê để làm nghề trồng và canh sâm thay vì rời núi xuống thành phố. Điều này đang tạo ra thay đổi lớn trong đời sống vùng cao, giúp kinh tế ổn định hơn nhưng cũng đặt ra yêu cầu cao hơn về lực lượng bảo vệ. “Ngày trước người dân chỉ sống nhờ nương rẫy. Bây giờ cây sâm giúp bà con có thu nhập ổn định hơn. Nhưng muốn giữ được nghề thì phải giữ được đội ngũ canh sâm – những người hiểu rừng và sống cùng rừng”, ông Ánh chia sẻ.

Ông Nguyễn Hữu Quang, Trưởng phòng Văn hóa – Xã hội xã Trà Linh, cho biết chính quyền địa phương hiện phối hợp với người dân để tăng cường bảo vệ vùng sâm, đồng thời xây dựng các tổ tự quản giữ rừng, giữ vườn sâm. “Người canh sâm có vai trò rất đặc biệt. Họ không chỉ bảo vệ tài sản cho gia đình, cho Nhà nước và cho doanh nghiệp mà còn góp phần giữ gìn thương hiệu sâm Ngọc Linh và bảo vệ hệ sinh thái rừng nguyên sinh. Có thể nói, họ là những người giữ “quốc bảo” giữa đại ngàn”, ông Quang nhấn mạnh.

Sự phát triển của cây sâm mở ra hướng đi mới cho kinh tế miền núi, nhưng đi kèm là nguy cơ tranh chấp, trộm cắp và xâm hại rừng. Vì vậy, bảo vệ vùng sâm phải được xem như bảo vệ một tài nguyên đặc biệt của quốc gia. “Từ cây dược liệu mọc tự nhiên trong rừng sâu, sâm Ngọc Linh nay trở thành sinh kế của hàng trăm hộ dân miền núi. Nhiều gia đình thoát nghèo, xây nhà, cho con học đại học nhờ loại sâm này. Nhưng giá trị kinh tế càng lớn thì áp lực bảo vệ càng nặng nề”, ông Quang chia sẻ.

Đêm trên đỉnh Ngọc Linh xuống rất nhanh. Mưa lạnh phủ kín những mái chòi cheo leo bên sườn núi. Những người canh sâm lại nhóm lửa, chuẩn bị cho một vòng tuần tra mới. Ở nơi mà một gốc sâm có giá bằng cả gia tài, sự bình yên chưa bao giờ là điều dễ dàng.

Tin Gốc: Thanh Niên