Tôi năm nay 29 tuổi, mới kết hôn được hơn 3 tháng. Vợ kém tôi 3 tuổi, hiền lành, ngoan ngoãn và hiện tại đang mang bầu đứa con đầu lòng. Đáng lẽ đây phải là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của một cuộc hôn nhân, khi cả hai bắt đầu xây dựng tổ ấm và chuẩn bị chào đón một thành viên mới.
Trước khi cưới, chúng tôi quen nhau gần một năm. Tình cảm không quá dữ dội, nhưng đủ để tôi tin rằng đây là người phù hợp để đi cùng mình lâu dài. Vợ tôi sống khá kín đáo, ít bạn bè, chủ yếu xoay quanh gia đình và công việc. Khi tôi hỏi về chuyện tình cảm trước đây, cô ấy chỉ nói từng yêu một người hồi đại học nhưng không hợp nên chia tay. Tôi cũng không hỏi thêm, vì nghĩ ai cũng có quá khứ.
Sau khi cưới, cuộc sống của chúng tôi khá êm đềm. Vợ tôi đang mang thai nên tôi càng cố gắng quan tâm, chăm sóc. Những việc như nấu ăn, dọn dẹp, đưa vợ đi khám thai, tôi đều chủ động. Cô ấy cũng rất biết điều, không đòi hỏi gì, luôn nhẹ nhàng và cố gắng thích nghi với gia đình chồng.
Mọi chuyện tưởng chừng cứ thế trôi qua bình yên, cho đến buổi tối định mệnh đó.
Sau bữa cơm, vợ tôi đi tắm, còn tôi phụ vợ dọn dẹp để cô ấy có nhiều thời gian nghỉ ngơi. Điện thoại của cô ấy để trên bàn, đúng lúc có thông báo tin nhắn hiện lên. Bình thường tôi không bao giờ kiểm tra điện thoại của vợ, nhưng như linh cảm của một người đàn ông mách bảo, tôi cầm điện thoại và ấn vào tin nhắn vừa tới đó.
Người nhắn là một tài khoản không lưu tên, nhưng chỉ cần đọc vài dòng đầu, tôi biết ngay đó là người yêu cũ của vợ. Tin nhắn gần nhất là từ tháng 6/2024, trước khi chúng tôi cưới không lâu. Nội dung không còn tình cảm, chỉ là những câu hỏi thăm xã giao. Đến đây, tôi còn nghĩ mọi chuyện không có gì đáng lo.
Nhưng khi kéo lên đọc những tin nhắn cũ hơn, tôi bắt đầu thấy mọi thứ không đơn giản như vậy. Trong những đoạn tin nhắn đó, tôi phát hiện ra một chuyện mà trước giờ vợ chưa từng nói với tôi.
Hồi năm 4 đại học, cô ấy từng mang thai với người yêu cũ. Khi đó, cô ấy muốn giữ lại đứa bé, nhưng người kia không đồng ý, không muốn cưới. Sau nhiều lần tranh cãi, cuối cùng cô ấy đã tự đi phá thai.
Có những dòng tin nhắn khiến tôi ám ảnh: “Em đã từng nghĩ nếu lúc đó anh chịu cưới thì cuộc đời em đã khác…”. Tôi thực sự chết lặng.
Tôi không biết nên gọi cảm xúc của mình là gì. Không phải tức giận bùng nổ, cũng không phải ghen tuông. Mà là một cảm giác hụt hẫng, như thể vừa phát hiện ra một phần con người của vợ mà trước giờ tôi chưa từng biết đến.
Tôi nhanh chóng đặt điện thoại lại chỗ cũ, coi như chưa từng nhìn thấy gì.
Khi vợ tôi bước ra từ nhà tắm, cô ấy vẫn nói chuyện bình thường, hỏi han tôi như mọi ngày. Nhưng tôi lại không thể đáp lại như trước. Trong đầu tôi lúc đó chỉ toàn những dòng tin nhắn vừa đọc được.
Tối hôm đó, chúng tôi nằm cạnh nhau nhưng gần như không nói chuyện. Tôi không ngủ được, cứ nhắm mắt lại là những hình ảnh đó lại hiện ra.
Sáng hôm sau, không khí trong nhà trở nên nặng nề. Vợ tôi có vẻ nhận ra sự thay đổi của tôi. Bình thường cô ấy khá hay nói, nhưng hôm nay lại im lặng. Có lẽ cô ấy cảm nhận được gì đó, nhưng không biết lý do hoặc cũng không muốn tìm hiểu.
Còn tôi thì không biết phải bắt đầu từ đâu.
Điều khiến tôi khó chịu không hẳn là việc cô ấy có quá khứ. Tôi hiểu ai cũng từng có những điều đã qua. Nhưng cái khiến tôi không thể chấp nhận là cô ấy đã giấu tôi. Chúng tôi đã nói với nhau rất nhiều về tương lai, về gia đình, về con cái. Nhưng chưa bao giờ cô ấy nhắc đến chuyện này. Tôi bắt đầu tự hỏi liệu còn điều gì tôi chưa biết nữa hay không.
Lòng tôi rất rối, có rất nhiều câu hỏi được đặt ra. Vợ tôi bây giờ vẫn là một người tốt. Cô ấy ngoan, biết điều, đang mang trong mình đứa con của tôi. Từ một người quen được bố mẹ bao bọc, giờ phải tập làm dâu, học cách thích nghi với gia đình chồng. Có những lúc tôi thấy cô ấy lóng ngóng, nhưng vẫn cố gắng.
Nhưng cứ mỗi lần nghĩ đến chuyện kia, cảm xúc trong tôi lại chùng xuống. Tôi bắt đầu lạnh nhạt, không còn muốn nói chuyện nhiều, cũng không còn cảm giác gần gũi như trước.
Đã nhiều ngày trôi qua, nhưng không biết phải làm sao. Nói ra thì sợ làm tổn thương vợ, nhất là khi cô ấy đang mang bầu. Giữ trong lòng thì chính tôi lại ngày càng mất đi cảm xúc với cuộc hôn nhân này.
Càng kéo dài, khoảng cách giữa hai vợ chồng lại càng lớn. Tôi đang rơi vào một trạng thái rất mệt mỏi, nửa muốn bỏ qua để tiếp tục, nửa lại không thể quên được những gì đã biết.
Tôi có nên nói thẳng với vợ? Hay cứ im lặng để mọi thứ trôi qua? Nhưng nếu cứ tiếp tục im lặng, tôi sợ rằng đến một lúc nào đó, thứ mất đi không chỉ là cảm xúc… mà là cả cuộc hôn nhân này…
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Công ty CP Tập đoàn Sunshine vừa có thông báo gửi Ủy ban Chứng khoán về việc hủy ngày đăng ký cuối cùng thực hiện quyền chốt danh sách cổ đông tham dự họp Đại hội đồng cổ đông thường niên năm 2026.
Đồng thời tập đoàn này cũng hủy thời gian tổ chức Đại hội đồng cổ đông thường niên năm 2026 diễn ra vào ngày 11-4 như dự kiến.
Lý do hủy theo doanh nghiệp, đó là cần thêm thời gian để đảm bảo chuẩn bị tốt hơn cho công tác tổ chức đại hội năm nay.
Chưa ấn định cụ thể sẽ họp ngày nào sau khi hoãn, Sunshine chỉ cho biết thời gian gia hạn đại hội sẽ không muộn hơn 30-6-2026. Ngày đăng ký cuối cùng chốt danh sách cổ đông tham dự cuộc họp này sẽ vào 16-4 tới.
Trong thông báo gửi cơ quan quản lý và cổ đông, Sunshine không nêu rõ cần "chuẩn bị tốt hơn" cho đại hội với nội dung gì.
Trước đó, tập đoàn này đã công bố một số tài liệu liên quan đến hoạt động quản trị, trong đó có báo cáo về thù lao và chi phí hoạt động của hội đồng quản trị (HĐQT) trong năm 2025.
Theo tài liệu công bố, tổng thù lao chi trả cho ban lãnh đạo trong năm qua đạt gần 17 tỉ đồng. Đáng chú ý, ông Đỗ Anh Tuấn - Chủ tịch HĐQT - nhận mức thù lao 7,2 tỉ đồng trong cả năm.
Dù thị trường bất động sản được dự báo tiếp tục đối mặt với nhiều thách thức, Sunshine cho biết đã đánh giá toàn diện tình hình hoạt động, nguồn lực nội tại cũng như tiềm năng thị trường để xây dựng kế hoạch kinh doanh cho năm 2026.
Theo đó, doanh nghiệp đặt kế hoạch tổng doanh thu đạt 40.000 tỉ đồng và lợi nhuận trước thuế 15.000 tỉ đồng cho năm 2026.
Trước đó, Sunshine kết thúc 2025 với lợi nhuận trước thuế hợp nhất vượt 11.200 tỉ đồng, tăng gấp 11 lần so với năm 2024. Tổng tài sản đạt gần 120.000 tỉ đồng, vốn chủ sở hữu 19.799 tỉ đồng, tăng tương ứng gần 6 lần và gần 3 lần so với đầu năm.
Theo tờ trình dự kiến trình đại hội đồng cổ đông, tổng mức thù lao dành cho hội đồng quản trị của công ty trong năm 2026 (từ tháng 1 đến tháng 12-2026) là 18,6 tỉ đồng.
Công ty dự kiến giao chủ tịch HĐQT quyết định mức thù lao cụ thể cho từng thành viên, trên nguyên tắc tổng chi không vượt quá mức đã được đại hội thông qua.
Bạn gái tôi sở hữu một vẻ đẹp rạng rỡ, thanh thoát và một trái tim vô cùng ấm áp. Trong công việc, cô ấy thể hiện sự bản lĩnh và sáng tạo, luôn là tâm điểm của sự chú ý nhờ cách ứng xử tinh tế và duyên dáng.
Ở bên cạnh cô ấy, tôi luôn cảm nhận được sự chăm sóc ân cần. Cô ấy biết cách lắng nghe, chia sẻ và luôn dành cho tôi những sự quan tâm ngọt ngào nhất trong cuộc sống thường nhật.
Bạn bè và gia đình tôi đều dành cho cô ấy những lời khen ngợi chân thành. Mọi người thường nói tôi là một người đàn ông vô cùng may mắn khi có được người bạn đồng hành vẹn toàn đến vậy. Bản thân tôi cũng luôn nâng niu và trân trọng mối quan hệ này, thầm nghĩ rằng đây chính là mảnh ghép hoàn hảo nhất cho bức tranh gia đình tương lai của mình.
Thế nhưng, khi mùa World Cup đến, cũng mở ra một khía cạnh hoàn toàn mới mẻ ở người phụ nữ tôi yêu. Cô ấy dành một tình yêu vô cùng to lớn cho trái bóng tròn.
Ban đầu, tôi chỉ nghĩ đó là một sở thích giải trí thông thường, một cách để thư giãn sau những giờ làm việc căng thẳng. Nhưng sự say mê ấy lớn hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.
Cô ấy thuộc nằm lòng chiến thuật của các đội tuyển, tên của từng cầu thủ, và sẵn sàng thức trắng đêm để theo dõi trọn vẹn những trận cầu đỉnh cao. Cô ấy thường xuyên tụ tập xem bóng đá, tổ chức những buổi ăn uống, bình luận chiến thuật cùng một hội bạn thân… toàn là nam giới.
Đó là những người bạn đã đồng hành cùng cô ấy từ lâu, những người cùng chung một tần số đam mê cuồng nhiệt với bóng đá. Mỗi đêm có trận đấu lớn, phòng khách của người yêu tôi lại rộn ràng tiếng bình luận, tiếng chạm cốc chúc mừng và những tràng vỗ tay không ngớt.
Họ có một sự thấu hiểu sâu sắc về những đường chuyền, những pha ghi bàn. Đó là một thế giới mà tôi, một người không quá am hiểu về thể thao, khó lòng chạm tới.
Chính trong những khoảnh khắc ngồi lặng lẽ quan sát cô ấy tỏa sáng, cười nói vui vẻ và chia sẻ sự đồng điệu tuyệt đối với những người bạn khác giới ấy, một cảm giác chênh vênh bắt đầu len lỏi trong tâm trí tôi.
Tôi suy nghĩ, trăn trở khi nghĩ về hôn nhân. Hôn nhân, theo góc nhìn của tôi, đòi hỏi sự hòa hợp sâu sắc và những nền tảng chung vững vàng để xây dựng tổ ấm.
Một mặt, người yêu tôi xinh đẹp và có nhiều đức tính tốt đẹp. Mặt khác, tôi phải đối diện với một phong cách sống vô cùng phóng khoáng, những đêm thức trắng và sự gắn kết bền chặt với những người bạn khác giới.
Liệu phong cách sống này có thể dung hòa với hình ảnh của một gia đình nhỏ trong tương lai? Khi những đứa trẻ ra đời, khi những trách nhiệm chung cần được sẻ chia, liệu đam mê mãnh liệt và những buổi tụ tập đến sáng này có trở thành một khoảng cách khó lấp đầy giữa hai vợ chồng?
Tôi tôn trọng sở thích cá nhân của cô ấy, nhưng việc tìm kiếm một tiếng nói chung để dung hòa giữa đam mê tự do và sự gắn kết gia đình lại là một thử thách lớn. Nhiều người có thể cho rằng tôi đang suy nghĩ quá xa, hoặc chưa đủ bao dung để hòa mình vào thế giới của người yêu.
Tôi băn khoăn giữa tình yêu sâu sắc dành cho cô ấy và những trăn trở về một tương lai xa hơn. Việc giữ gìn một tình yêu đẹp và đồng thời xây dựng một nền tảng hôn nhân hài hòa đang là một câu hỏi lớn mà tôi cần tìm lời giải đáp.
Bạn nghĩ sao về ranh giới giữa việc tôn trọng đam mê cá nhân của đối phương và việc bảo vệ sự gắn kết cốt lõi để chuẩn bị cho một cuộc hôn nhân lâu dài?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 31 tuổi, vợ tôi 30 tuổi. Chúng tôi có một cậu con trai vừa kết thúc lớp 2, đang rục rịch sinh thêm đứa nữa.
Vợ tôi là người tỉnh lẻ lên thành phố làm việc. Chúng tôi quen và yêu nhau khi tình cờ đi phỏng vấn ở một công ty. Vẻ hiền lành, chân thật của cô gái mang nét chân quê khiến tôi chú ý.
Ngày tôi đưa cô ấy về nhà chơi, mẹ tôi không ưng ý. Gia đình tôi không giàu có gì, cũng không phải mong có một nàng dâu cành vàng lá ngọc. Mẹ tôi chỉ không muốn tôi lấy vợ tỉnh lẻ xa xôi cách trở, bất tiện. Tôi phải làm “công tác tư tưởng" với mẹ mãi, mẹ mới không phản đối nữa.
Sau khi cưới, vợ chồng tôi ở chung với bố mẹ. Nhưng cuối năm đó, em gái tôi lấy chồng. Chồng em gái cũng ở xa, nếu cưới nhau vợ chồng em ấy sẽ thuê trọ. Mẹ tôi thương con gái bèn quyết định cho chúng tôi ra riêng trên mảnh đất bên cạnh nhà. Còn vợ chồng em gái sẽ về ở chung cùng bố mẹ. Để xây nhà, bố mẹ cho chúng tôi mượn sổ đỏ vay ngân hàng, chỉ mới hết nợ vài năm trước
Vợ tôi sinh con được 1 tháng thì em gái cũng sinh con. Hết thời gian ở cữ, con dâu và con gái đều đi làm. Mẹ tôi cùng lúc phải chăm 2 đứa cháu khá vất vả nên mở lời bảo vợ tôi nhờ bà ngoại lên hỗ trợ. Vì trước đó bà ngoại đã lên chăm tháng đầu ở cữ rồi nên vợ tôi không muốn phiền. Cô ấy quyết định bế con đi gửi trẻ để mẹ chồng toàn tâm lo cho cháu ngoại.
Thấm thoắt, con trai tôi và con trai em gái đã học lớp 2. Mấy hôm trước, con trai tôi đi tổng kết năm học về. Vừa xuống xe, con đã cầm giấy khen vội chạy sang khoe bà nội. Tuy nhiên, thay vì khen ngợi cháu, bà lại vội tới nói nhỏ với thằng bé: “Con cất giấy khen đi, kẻo em nó thấy lại buồn”.
Tối đó, trong bữa cơm, thằng bé buồn bã hỏi vợ chồng tôi: “Tại sao em Bin lớp 1 có giấy khen thì được bà nội thưởng, mà năm nay con được giấy khen thì bà lại bảo phải giấu đi?”.
Câu hỏi của con khiến tôi nhớ lại cuối năm học năm ngoái, con tôi không có giấy khen, còn con của em gái thì có. Hôm đó về, mẹ tôi đưa tờ 500.000 đồng ra thưởng cháu ngoại vì học giỏi, còn động viên con trai tôi năm sau cố gắng mang giấy khen về bà sẽ thưởng.
Là trẻ con, thấy em được thưởng, mình thì không, con trai tôi cũng buồn. Nhưng lúc đó vợ tôi nói với con: " Bà thưởng bạn nào có giấy khen, còn mẹ sẽ thưởng con trai mẹ chăm ngoan được không? Mẹ tin sang năm con sẽ cố gắng để mang giấy khen về, không sao hết". Vậy mà năm nay, tình thế ngược lại, bà vì sợ cháu ngoại buồn liền bảo cháu nội cất giấy khen đi.
Vợ tôi nghe xong, đặt nhanh bát cơm xuống bàn đi sang nhà mẹ chồng. Tôi không biết cô ấy có ý gì, cũng vội đặt bát đi theo. Thì ra là, cô ấy sang “kiện” mẹ chồng không công bằng, phân biệt cháu nội cháu ngoại khiến cháu buồn, tổn thương.
Mẹ tôi có phân bua, rằng năm ngoái con tôi còn nhỏ chưa biết buồn, còn cu Bin năm nay nhìn anh có giấy khen, mình không có nên khóc. Vợ tôi bắt đầu không giữ được bình tĩnh, cho rằng việc gì nên ra việc đó. Vì lời hứa của bà, con tôi đã cố gắng cả năm học vừa qua. Cầm tờ giấy khen, việc đầu tiên con làm là sang khoe ông bà nội. Vậy mà bà lại có thái độ phủ nhận hết thành tích của cháu.
Cô ấy ấm ức nói: “Không phải con cần mấy trăm nghìn của mẹ, nhưng làm bà thì phải công bằng. Mẹ cũng đừng quên, con trai con mới là cháu đích tôn, là cháu nối dõi, là đứa sau này có trách nhiệm lo hương khói cho ông bà chứ phải là cháu ngoại của mẹ đâu”. Cô ấy nói xong rồi về, bỏ mặc mẹ tôi đứng đó tím mặt vì giận, cho rằng con dâu trù ẻo mình.
Tối đó về, vợ còn lôi hết chuyện cũ chuyện mới ra trút hết lên tôi. Rằng trước đây mẹ tôi chê cô ấy xuất thân ở quê, nhưng con rể cũng xuất thân từ quê thì lại không chê. Rằng mẹ tôi vì chăm cháu ngoại mà để mặc cháu nội mới 7 tháng đã phải đi nhà trẻ. Rồi bây giờ, bà còn coi trọng cháu ngoại hơn cả cháu nội.
Chuyện từ gần chục năm trước rồi, vậy mà vợ tôi vẫn lôi ra nói. Hóa ra là, cô ấy dồn hết mọi chuyện vào lòng, nay nhân chuyện này mới bung ra. Chứng tỏ bao năm nay, vợ tôi đối với mẹ chồng không có chút tình cảm nào tốt đẹp.
Tôi bảo vợ, có thể có những chuyện mẹ không đúng, không công bằng. Nhưng ở đời này, làm gì có ai một lúc có thể làm hài lòng tất cả, cũng làm gì có chuyện gì là công bằng tuyệt đối. Huống hồ, mẹ có lo cũng là lo cho con gái, có bênh cũng là bênh cháu ngoại, đâu phải người ngoài.
Cô ấy làm dâu, dù không hài lòng vì mẹ chồng cũng không nên tỏ rõ thái độ như vậy. Thái độ của cô ấy vừa rồi là hỗn láo, là không phải đạo. Ai đời, bố mẹ còn khỏe mạnh như vậy đã nói chuyện hương khói cúng bái sau này. Mẹ tôi không giận mới là lạ.
Tôi khuyên vợ, hãy vì tôi, vì hòa khí gia đình, sang xin lỗi mẹ một câu cho mẹ bớt giận. Nhưng cô ấy tuyệt đối không là không, cho rằng mình chỉ nói đúng, không sai chỗ nào. Cô ấy còn bảo mẹ tôi nên xin lỗi cháu nội vì cư xử không công bằng.
Mẹ tôi thì trách tôi không biết dạy vợ, để con dâu nói như tát nước vào mặt mẹ chồng. Mẹ bảo, nếu tôi không dạy bảo được vợ, sau này bà cũng chẳng trông mong được gì ở tôi nữa.
Một bên là mẹ giận, một bên là cô vợ “cứng đầu”. Hai nhà sát vách nhau mà gần cả tuần nay như người dưng khiến tôi khổ sở. Tôi không nói mẹ mình làm vậy là đúng. Nhưng thái độ của vợ tôi với mẹ chồng như vậy là sai, phải không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.