Tôi năm nay 31 tuổi, vợ tôi 30 tuổi. Chúng tôi có một cậu con trai vừa kết thúc lớp 2, đang rục rịch sinh thêm đứa nữa.
Vợ tôi là người tỉnh lẻ lên thành phố làm việc. Chúng tôi quen và yêu nhau khi tình cờ đi phỏng vấn ở một công ty. Vẻ hiền lành, chân thật của cô gái mang nét chân quê khiến tôi chú ý.
Ngày tôi đưa cô ấy về nhà chơi, mẹ tôi không ưng ý. Gia đình tôi không giàu có gì, cũng không phải mong có một nàng dâu cành vàng lá ngọc. Mẹ tôi chỉ không muốn tôi lấy vợ tỉnh lẻ xa xôi cách trở, bất tiện. Tôi phải làm “công tác tư tưởng” với mẹ mãi, mẹ mới không phản đối nữa.
Sau khi cưới, vợ chồng tôi ở chung với bố mẹ. Nhưng cuối năm đó, em gái tôi lấy chồng. Chồng em gái cũng ở xa, nếu cưới nhau vợ chồng em ấy sẽ thuê trọ. Mẹ tôi thương con gái bèn quyết định cho chúng tôi ra riêng trên mảnh đất bên cạnh nhà. Còn vợ chồng em gái sẽ về ở chung cùng bố mẹ. Để xây nhà, bố mẹ cho chúng tôi mượn sổ đỏ vay ngân hàng, chỉ mới hết nợ vài năm trước
Vợ tôi sinh con được 1 tháng thì em gái cũng sinh con. Hết thời gian ở cữ, con dâu và con gái đều đi làm. Mẹ tôi cùng lúc phải chăm 2 đứa cháu khá vất vả nên mở lời bảo vợ tôi nhờ bà ngoại lên hỗ trợ. Vì trước đó bà ngoại đã lên chăm tháng đầu ở cữ rồi nên vợ tôi không muốn phiền. Cô ấy quyết định bế con đi gửi trẻ để mẹ chồng toàn tâm lo cho cháu ngoại.
Thấm thoắt, con trai tôi và con trai em gái đã học lớp 2. Mấy hôm trước, con trai tôi đi tổng kết năm học về. Vừa xuống xe, con đã cầm giấy khen vội chạy sang khoe bà nội. Tuy nhiên, thay vì khen ngợi cháu, bà lại vội tới nói nhỏ với thằng bé: “Con cất giấy khen đi, kẻo em nó thấy lại buồn”.
Tối đó, trong bữa cơm, thằng bé buồn bã hỏi vợ chồng tôi: “Tại sao em Bin lớp 1 có giấy khen thì được bà nội thưởng, mà năm nay con được giấy khen thì bà lại bảo phải giấu đi?”.
Câu hỏi của con khiến tôi nhớ lại cuối năm học năm ngoái, con tôi không có giấy khen, còn con của em gái thì có. Hôm đó về, mẹ tôi đưa tờ 500.000 đồng ra thưởng cháu ngoại vì học giỏi, còn động viên con trai tôi năm sau cố gắng mang giấy khen về bà sẽ thưởng.
Là trẻ con, thấy em được thưởng, mình thì không, con trai tôi cũng buồn. Nhưng lúc đó vợ tôi nói với con: ” Bà thưởng bạn nào có giấy khen, còn mẹ sẽ thưởng con trai mẹ chăm ngoan được không? Mẹ tin sang năm con sẽ cố gắng để mang giấy khen về, không sao hết”. Vậy mà năm nay, tình thế ngược lại, bà vì sợ cháu ngoại buồn liền bảo cháu nội cất giấy khen đi.
Vợ tôi nghe xong, đặt nhanh bát cơm xuống bàn đi sang nhà mẹ chồng. Tôi không biết cô ấy có ý gì, cũng vội đặt bát đi theo. Thì ra là, cô ấy sang “kiện” mẹ chồng không công bằng, phân biệt cháu nội cháu ngoại khiến cháu buồn, tổn thương.
Mẹ tôi có phân bua, rằng năm ngoái con tôi còn nhỏ chưa biết buồn, còn cu Bin năm nay nhìn anh có giấy khen, mình không có nên khóc. Vợ tôi bắt đầu không giữ được bình tĩnh, cho rằng việc gì nên ra việc đó. Vì lời hứa của bà, con tôi đã cố gắng cả năm học vừa qua. Cầm tờ giấy khen, việc đầu tiên con làm là sang khoe ông bà nội. Vậy mà bà lại có thái độ phủ nhận hết thành tích của cháu.
Cô ấy ấm ức nói: “Không phải con cần mấy trăm nghìn của mẹ, nhưng làm bà thì phải công bằng. Mẹ cũng đừng quên, con trai con mới là cháu đích tôn, là cháu nối dõi, là đứa sau này có trách nhiệm lo hương khói cho ông bà chứ phải là cháu ngoại của mẹ đâu”. Cô ấy nói xong rồi về, bỏ mặc mẹ tôi đứng đó tím mặt vì giận, cho rằng con dâu trù ẻo mình.
Tối đó về, vợ còn lôi hết chuyện cũ chuyện mới ra trút hết lên tôi. Rằng trước đây mẹ tôi chê cô ấy xuất thân ở quê, nhưng con rể cũng xuất thân từ quê thì lại không chê. Rằng mẹ tôi vì chăm cháu ngoại mà để mặc cháu nội mới 7 tháng đã phải đi nhà trẻ. Rồi bây giờ, bà còn coi trọng cháu ngoại hơn cả cháu nội.
Chuyện từ gần chục năm trước rồi, vậy mà vợ tôi vẫn lôi ra nói. Hóa ra là, cô ấy dồn hết mọi chuyện vào lòng, nay nhân chuyện này mới bung ra. Chứng tỏ bao năm nay, vợ tôi đối với mẹ chồng không có chút tình cảm nào tốt đẹp.
Tôi bảo vợ, có thể có những chuyện mẹ không đúng, không công bằng. Nhưng ở đời này, làm gì có ai một lúc có thể làm hài lòng tất cả, cũng làm gì có chuyện gì là công bằng tuyệt đối. Huống hồ, mẹ có lo cũng là lo cho con gái, có bênh cũng là bênh cháu ngoại, đâu phải người ngoài.
Cô ấy làm dâu, dù không hài lòng vì mẹ chồng cũng không nên tỏ rõ thái độ như vậy. Thái độ của cô ấy vừa rồi là hỗn láo, là không phải đạo. Ai đời, bố mẹ còn khỏe mạnh như vậy đã nói chuyện hương khói cúng bái sau này. Mẹ tôi không giận mới là lạ.
Tôi khuyên vợ, hãy vì tôi, vì hòa khí gia đình, sang xin lỗi mẹ một câu cho mẹ bớt giận. Nhưng cô ấy tuyệt đối không là không, cho rằng mình chỉ nói đúng, không sai chỗ nào. Cô ấy còn bảo mẹ tôi nên xin lỗi cháu nội vì cư xử không công bằng.
Mẹ tôi thì trách tôi không biết dạy vợ, để con dâu nói như tát nước vào mặt mẹ chồng. Mẹ bảo, nếu tôi không dạy bảo được vợ, sau này bà cũng chẳng trông mong được gì ở tôi nữa.
Một bên là mẹ giận, một bên là cô vợ “cứng đầu”. Hai nhà sát vách nhau mà gần cả tuần nay như người dưng khiến tôi khổ sở. Tôi không nói mẹ mình làm vậy là đúng. Nhưng thái độ của vợ tôi với mẹ chồng như vậy là sai, phải không?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 5-4, Đội Cảnh sát giao thông đường bộ cao tốc số 6 (Phòng 6, Cục Cảnh sát giao thông - Bộ Công an) cho biết vừa lập biên bản xử phạt tài xế và chủ xe đầu kéo chở hàng quá tải trọng khi chạy trên cao tốc Vĩnh Hảo - Phan Thiết.
Hôm 4-4, Đội 6 dừng chiếc đầu kéo kéo theo sơmi rơmooc chở hàng chạy trên cao tốc Vĩnh Hảo - Phan Thiết, đoạn qua nút giao Chợ Lầu (km163).
Đơn vị dùng cân di động kiểm tra tải trọng chiếc đầu kéo trên cho thấy chở hàng vượt tải trọng hơn 126% được ghi trong giấy đăng kiểm.
Với lỗi trên, tài xế lái chiếc đầu kéo là N.V.Đ. (47 tuổi, ngụ phường Lái Thiêu, TP.HCM) đối diện với mức phạt 7,5 triệu đồng và trừ 8 điểm trên bằng lái.
Đội 6 cũng lập biên bản chủ chiếc xe đầu kéo trên là HTX TM A.D. với mức phạt là 70 triệu đồng.
Theo báo cáo, tổng sản phẩm trên địa bàn (GRDP) quý 1-2026 của Đà Nẵng ước tăng 8,45% so với cùng kỳ năm 2025. Thông tin này vừa được UBND thành phố Đà Nẵng cho biết tại buổi họp đánh giá tình hình kinh tế - xã hội quý 1 và triển khai nhiệm vụ quý 2 vào chiều tối 6-4.
Trong đó hoạt động du lịch tiếp tục là điểm sáng khi tổng lượt khách do các cơ sở lưu trú phục vụ ước đạt 2,47 triệu lượt, tăng 10,8%. Riêng khách quốc tế đạt khoảng 1,5 triệu lượt, tăng 6,6%.
Bà Trương Thị Hồng Hạnh, Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Đà Nẵng, cho rằng việc duy trì đà tăng trưởng này là kết quả của sự phối hợp liên ngành chặt chẽ.
Thành phố đã mở thêm nhiều đường bay mới đến các thị trường quốc tế, đồng thời duy trì tần suất cao với các thị trường truyền thống.
Đáng chú ý, tỉ lệ lấp đầy phòng tại các khách sạn 4-5 sao đạt tới 90%, cho thấy sức hút mạnh của điểm đến.
Tuy nhiên theo lãnh đạo sở, lượng khách tập trung đông vào khung giờ từ 19h đến 22h đang gây áp lực lớn lên công tác đảm bảo an ninh trật tự, đặc biệt tại khu vực ven biển. Do đó cần nghiên cứu chính sách chi trả làm thêm giờ, để động viên lực lượng làm nhiệm vụ.
"Một trong những vấn đề chúng tôi lo lắng là an toàn giao thông và an toàn thực phẩm. Du khách rất ưa chuộng ẩm thực đường phố và các khu chợ truyền thống. Vì vậy phải kiểm soát an toàn thực phẩm, vì nếu xảy ra ngộ độc thực phẩm sẽ ảnh hưởng lớn đến hình ảnh du lịch của thành phố", bà Hạnh nói.
Đồng thời bà Hạnh đề nghị tăng cường kiểm tra đột xuất tại các khu phố đi bộ, chợ đêm. Ngoài ra, một số khu vực du lịch trọng điểm như bán đảo Sơn Trà đang đối mặt với nguy cơ ùn tắc, cần sớm có giải pháp điều tiết để đảm bảo an toàn cho du khách.
Theo ông Phạm Đức Ấn - Chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng, việc công suất phòng tại các khách sạn tiêu chuẩn 4-5 sao đạt mức cao là tín hiệu tích cực, nhưng cũng đặt ra những vấn đề cần tính toán.
Ông cho rằng việc lấp đầy phòng tới 90% ngay từ đầu năm chưa hẳn là hoàn toàn thuận lợi.
Thành phố cần nghiên cứu cơ chế điều tiết, có thể giới hạn mức nhận đặt phòng trước ở khoảng 60-70% công suất nhằm tránh các tác động tiêu cực.
"Cần dự phòng cho các hoạt động lớn của thành phố. Việc giữ lại một phần công suất phòng giúp đảm bảo đủ nơi lưu trú cho các sự kiện khi cần thiết, tránh tình trạng không bố trí được chỗ ở. Đồng thời cũng hạn chế việc các cơ sở lưu trú tùy ý điều chỉnh giá sát thời điểm diễn ra sự kiện để tối đa hóa lợi nhuận, gây ảnh hưởng đến mặt bằng giá chung"- ông Ấn lưu ý.
Ngoài ra, Chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng cũng yêu cầu kiểm soát, xử lý sớm các điểm có nguy cơ sạt lở tại đèo Hải Vân và bán đảo Sơn Trà nhằm đảm bảo an toàn cho du khách.
Tôi và bạn trai quen nhau khi cùng học đại học. Ban đầu, chúng tôi chỉ là bạn bè trong một nhóm học tập. Sau nhiều lần trò chuyện, đi cà phê rồi cùng nhau ôn thi, cả hai dần nảy sinh tình cảm.
Bạn trai tôi là người khá hiền và sống chừng mực. Ngược lại, tôi là người thẳng thắn, cởi mở hơn trong cách thể hiện cảm xúc. Khi mới hẹn hò được khoảng một tháng, chính tôi là người chủ động nói lời yêu trực tiếp và thường nhắn cho anh những lời ngọt ngào.
Gia đình tôi rất quý bạn trai mỗi lần tôi dẫn anh về chơi. Ba mẹ và người thân đều coi anh như người trong nhà, thường xuyên hỏi han, động viên. Vì thế, tôi luôn nghĩ chuyện tình cảm của mình đang đi đúng hướng cho tương lai. Chúng tôi ra trường được 1 năm, vừa xin được việc làm. Tôi cũng nghĩ 1-2 năm nữa khi chúng tôi ổn định sẽ tính chuyện kết hôn.
Thế nhưng, mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ lần đầu tôi về ra mắt gia đình anh. Ngay từ buổi gặp ấy, tôi có cảm giác ba mẹ anh không thực sự thiện cảm với mình. Tôi vốn là cô gái năng động, thích phong cách trẻ trung, thường mặc quần cạp trễ, áo croptop cá tính.
Có lẽ hình ảnh đó khiến ba mẹ anh cho rằng tôi quá phóng khoáng, chưa đủ chín chắn. Dù hai người vẫn giữ lịch sự, tôi luôn cảm nhận được khoảng cách và sự dè dặt từ phía gia đình anh.
Điều khiến tôi bất ngờ hơn là cách đây không lâu, ba mẹ anh đã vô tình đọc được những tin nhắn riêng tư tôi gửi cho anh. Do anh cài đặt chế độ hiển thị nội dung tin nhắn Zalo ngay trên màn hình khóa điện thoại, mỗi khi có tin nhắn mới gửi đến, một phần nội dung sẽ hiện lên. Từ đó, ba mẹ anh biết được những lời nhắn tình cảm mà tôi vẫn thường gửi cho con trai họ.
Trong những đoạn trò chuyện ấy, tôi gọi anh là "chồng", xưng "vợ", viết những lời nhớ nhung, đôi khi pha chút hài hước và lãng mạn "thả thính". Với tôi, đó chỉ là cách các cặp đôi trẻ thể hiện tình cảm với nhau, là những lời có phần riêng tư chỉ dành riêng cho hai người.
Nhưng khi những dòng tin nhắn ấy đến tay phụ huynh, mọi thứ lại bị nhìn theo một cách hoàn toàn khác.
Ba mẹ anh cho rằng tôi quá táo bạo, không giữ ý tứ và không phù hợp để gắn bó lâu dài với con trai họ. Từ chỗ chưa có nhiều thiện cảm, họ càng kiên quyết phản đối mối quan hệ này.
Điều khiến tôi buồn nhất không phải là việc bị đánh giá, mà là cảm giác đời sống riêng tư của mình bị xâm phạm. Tôi hiểu mỗi thế hệ có một quan điểm khác nhau về tình yêu, cũng không trách ba mẹ anh vì lo lắng cho con. Nhưng tôi vẫn nghĩ những cuộc trò chuyện riêng giữa hai người yêu nhau không nên trở thành căn cứ để phán xét nhân cách của một người.
Sau đó, tôi và ba mẹ anh đã có lời qua tiếng lại. Tôi cho rằng họ đã can thiệp quá sâu vào chuyện tình cảm của chúng tôi, đồng thời mong nhận được một lời xin lỗi vì họ đã đọc những tin nhắn riêng tư của tôi và đưa ra những nhận xét khiến tôi tổn thương.
Thế nhưng, điều đó chỉ khiến khoảng cách giữa hai bên ngày càng lớn. Ba mẹ bạn trai nói tôi vô lễ, thiếu chín chắn, yêu cầu tôi không được tiếp tục quen con trai họ nữa.
Những ngày gần đây, bạn trai nói rằng anh bị ba mẹ "chiến tranh lạnh" nên rất mệt mỏi. Anh đứng giữa một bên là ba mẹ, một bên là bạn gái nên cũng vô cùng khó xử.
Còn tôi cũng đang rối bời. Tôi thực lòng không muốn chia tay. Tôi yêu anh và cũng rất trân trọng mối quan hệ này.
Mọi người cho tôi hỏi ai đúng ai sai trong trường hợp này? Liệu "mưa dầm thấm lâu", gia đình bạn trai có chấp nhận mối quan hệ này không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!