Tôi năm nay 34 tuổi, vợ ít hơn tôi 1 tuổi. Chúng tôi cưới nhau 7 năm, có 2 con gái sinh đôi.
Trước khi gặp tôi, vợ tôi từng yêu vài người. Còn với tôi, cô ấy là mối tình đầu, là người phụ nữ vừa gặp tôi đã yêu, vừa yêu đã muốn cưới.
Vợ tôi xinh đẹp, tính tình có chút yếu đuối, nhõng nhẽo tiểu thư nhưng tôi chiều được. Từ ngày cưới nhau, tôi chưa từng để vợ phải làm việc gì một mình. Kể cả những khi về quê, ăn cơm xong, thấy vợ rửa bát một mình tôi cũng ngồi rửa cùng cho cô ấy đỡ tủi.
Ai cũng nói tôi chiều vợ quá. Nhưng tôi nghĩ, vợ mình không chiều thì còn chiều ai. Hơn nữa, chứng kiến quá trình vợ tôi mang thai đôi vất vả, sinh nở khó khăn, tôi càng thêm thương, càng tự nhủ bản thân mình phải yêu vợ nhiều hơn nữa.
Để kiếm tiền, tôi có thể làm nhiều công việc một lúc, không để vợ phải thiếu thốn thứ gì. Cô ấy thích đổi điện thoại, tôi cho đổi, thích xe máy đẹp, tôi mua xe, dù đồ đang dùng vẫn còn tốt. Tôi luôn tự nhủ, mình vất vả là để cho vợ con đủ đầy, sung sướng.
Tôi luôn cảm thấy gia đình mình hạnh phúc, hay nói đúng hơn, tôi luôn cố gắng để gia đình mình hạnh phúc. Thế nhưng, một ngày, mọi thứ như sụp đổ dưới chân tôi chỉ vì vô tình đọc tin nhắn trong điện thoại của vợ.
Hôm đó, tôi đi làm về, vừa tới cửa thì thấy vợ ngồi trên sofa chăm chú vào điện thoại. Tôi rón rén bước vào từ phía sau, định bụng sẽ hù cô ấy một cái. Nhưng tôi chưa kịp lên tiếng thì mắt đã chạm phải dòng chữ vừa hiện lên trong cuộc trò chuyện trên điện thoại: “Em yêu nấu cơm chưa mà rảnh rỗi nhắn tin cho anh thế? Nhớ em quá”.
Người tôi như chạm phải điện, miệng nhanh hơn não kêu lên: “Ai mà dám gọi em là em yêu đấy?”. Vừa nói, tôi vừa đưa tay định lấy điện thoại nhưng vợ tôi nhanh hơn. Cô ấy quay phắt lại, tay nắm chắc điện thoại, trách tôi về mà không lên tiếng khiến cô ấy giật mình.
Vợ tránh né câu hỏi của tôi, bảo rằng bạn bè trêu chọc cho vui thôi. Nhưng khi tôi khăng khăng đòi cô ấy đưa điện thoại cho xem thì những dòng vừa rồi đã biến mất. Cô ấy đã rất nhanh tay xóa hết.
Không có tật thì sao lại giật mình. Nếu chỉ là đùa vui, sao cô ấy phải nhanh tay xóa dấu vết? Tôi không còn giữ được bình tĩnh. Vợ càng chối, tôi càng khẳng định cô ấy ngoại tình. Hai từ “em yêu” vừa đọc như dán trước mắt, khiến tôi không thể nào chịu được.
Trước sự cuồng nộ của tôi, vợ bắt đầu khóc. Kể từ ngày yêu rồi cưới nhau mấy năm, cô ấy chỉ thấy tôi chiều chuộng, dỗ dành, chưa từng thấy tôi tức giận như vậy. Điều đó khiến cô ấy sợ. Cô ấy thề thốt rằng mình không hề ngoại tình, chỉ là bạn bè trêu chọn nhau. Nếu cô ấy có sai trái gì với tôi, cô áy không xứng đáng làm mẹ hai đứa con.
Thế nhưng, khi tôi yêu cầu gặp người kia để “ba mặt một lời” cho rõ, cô ấy lại không đồng ý với lý do “không cần phải làm lớn chuyện như vậy”, rằng sau này, cô ấy tuyệt đối không nhắn tin kiểu đó nữa.
Những lúc không đối diện vợ, tôi thường bình tĩnh hơn một chút. Tôi muốn tin cô ấy không làm gì sai trái, không lừa dối tơ tưởng ai khác bên ngoài. Nhưng chỉ cần nhìn mặt, ý nghĩ vợ ngoại tình lại lập tức xuất hiện.
Nhất là những khi vợ đi làm về muộn một chút, ăn mặc trau chuốt hơn một chút, hay chăm chú vào điện thoại, tôi lại nghĩ cô ấy vừa hẹn hò hoặc nhắn tin với trai. Và chỉ cần suy nghĩ ấy xuất hiện, tôi sẽ bắt đầu bằng một câu liên quan đến chuyện đó. Và thế là vợ chồng cãi nhau.
Lạ là, cứ sau mỗi lần cãi nhau, trái tim tôi sẽ dịu đi một chút như thể nỗi buồn bực được xả đi. Nhìn vợ khóc, tôi lại thấy thương, lại nghĩ rằng có lẽ do mình suy diễn, thiếu tin tưởng và hứa sau này không thế nữa. Nhưng suy nghĩ tích cực ấy không tồn tại được bao lâu.
Có những hôm, tôi tỉnh giấc lúc giữa đêm và không thể ngủ lại. Tôi suy nghĩ nhiều thứ. Nhớ về những ngày chúng tôi mới yêu nhau, nhớ về những kỷ niệm đẹp đẽ. Tôi tự hỏi, tôi yêu chiều cô ấy nhiều như thế, hết lòng vì cô ấy như thế, sao cô ấy lại nỡ phản bội tôi?
Cái ý nghĩ ấy tiếp tục cào xé tim gan tôi. Tôi lay vợ dậy, và chúng tôi cãi nhau. Có hôm, con nhỏ thức dậy khóc giữa đêm vì bố mẹ to tiếng. Vợ tôi gào lên: “Anh nên đi khám tâm thần đi. Anh bị bệnh hoang tưởng rồi”.
Lúc ấy, tôi lặng người đi. Hay là tôi bị bệnh rồi? Nếu không, tại sao tôi lại cứ giày vò, ám ảnh chỉ vì một dòng tin nhắn như thế? Tôi muốn quên đi mọi chuyện. Kể cả vợ tôi có từng ngoại tình đi chẳng nữa, tôi cũng muốn tha thứ. Tôi yêu cô ấy, thật sự muốn gia đình êm ấm, vợ chồng vui vẻ trở lại. Tôi không muốn các con mình phải khổ.
Tôi từng một mình đến bệnh viện lớn, ngồi chờ trước phòng khám tâm thần một hồi lâu rồi tự hỏi “tại sao tôi lại phải ngồi ở đây?” và rồi quyết định bỏ về.
Cho đến bây giờ, tôi cũng không chắc chắn việc vợ mình có ngoại tình thật hay không. Tôi chỉ biết bản thân mình đang bị ám ảnh bởi một chuyện mà chính tôi cũng không biết rõ.
Ai từng trải qua nỗi đau này, xin hãy cho tôi lời khuyên: Làm cách nào để thoát khỏi tâm trạng tồi tệ này?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Vòng tuyển chọn 2 World Cup billiards carom 3 băng TP.HCM thu hút hơn 240 VĐV, diễn ra từ ngày 1 đến ngày 5-4 tại CLB billiards Bà Chiểu 3 (phường Hiệp Bình, TP.HCM).
Giải đấu được tổ chức bởi Liên đoàn Billiards & Snooker TP.HCM nhằm chọn ra 8 suất cuối cùng đại diện Việt Nam (trừ các hạt giống đã có trên bảng xếp hạng thế giới) tham dự World Cup.
Trước đó vòng tuyển 1 diễn ra vào tháng 3 đã giúp xác định 8 cái tên đầu góp mặt.
Ở lượt trận quyết định tranh suất dự World Cup diễn ra vào chiều 5-4, tài năng trẻ 17 tuổi Nguyễn Minh Trí gây bất ngờ khi giành chiến thắng trước Nguyễn Như Lê.
Trước đó Nguyễn Như Lê thể hiện một phong độ ấn tượng suốt từ đầu giải, trong đó có trận đấu ghi series 18 điểm cùng hiệu suất ghi điểm lên đến hơn 4 điểm/lượt cơ, khiến đối thủ thua khi chưa kịp nghỉ giải lao.
Trước người đàn anh kỳ cựu, Minh Trí nhập cuộc tự tin, tung series 7 điểm để dẫn trước 15-4 sau hiệp đầu. Sang hiệp 2, Như Lê cũng đáp trả với đường cơ 7 điểm, rút ngắn cách biệt còn 14-18. Dù vậy tài năng 17 tuổi vẫn thi đấu bình tĩnh để giữ vững lợi thế, thắng 30-19 sau 19 lượt cơ.
Minh Trí trở thành cơ thủ nhỏ tuổi nhất trong lịch sử carom 3 băng Việt Nam tham dự World Cuo billiards. Trước đó vinh dự này thuộc về Chiêm Hồng Thái vào năm 2019, khi anh 20 tuổi.
Đáng chú ý cơ thủ kỳ cựu Nguyễn Ngọc Trị đã có chiến thắng kịch tính 30-29 trước Phạm Quốc Thích. Ngọc Trị vừa chính là chú ruột, vừa là thầy của tài năng trẻ 17 tuổi Nguyễn Minh Trí. Kết quả này chứng kiến cả hai chú cháu cùng dự World Cup billiards TP.HCM năm nay.
Vòng tuyển chọn 2 còn chứng kiến nhiều đại diện khác của Việt Nam lần đầu có suất dự World Cup. Ấn tượng bậc nhất phải kể đến Nguyễn Viết Thụ. Ở lượt trận quyết định, sau khi bị Cao Phan Triết Luận dẫn 29-22, Viết Thụ xuất sắc có series 8 điểm để thắng ngược 30-29.
Cơ thủ Hồ Quan Thái hay Tống Văn Đào cũng lần đầu đến đấu trường World Cup. Các cơ thủ còn lại có suất dự giải là Đoàn Minh Kiệt, Võ Cao Thắng và Võ Quốc Thắng.
Công ty CP Tập đoàn Sunshine vừa có thông báo gửi Ủy ban Chứng khoán về việc hủy ngày đăng ký cuối cùng thực hiện quyền chốt danh sách cổ đông tham dự họp Đại hội đồng cổ đông thường niên năm 2026.
Đồng thời tập đoàn này cũng hủy thời gian tổ chức Đại hội đồng cổ đông thường niên năm 2026 diễn ra vào ngày 11-4 như dự kiến.
Lý do hủy theo doanh nghiệp, đó là cần thêm thời gian để đảm bảo chuẩn bị tốt hơn cho công tác tổ chức đại hội năm nay.
Chưa ấn định cụ thể sẽ họp ngày nào sau khi hoãn, Sunshine chỉ cho biết thời gian gia hạn đại hội sẽ không muộn hơn 30-6-2026. Ngày đăng ký cuối cùng chốt danh sách cổ đông tham dự cuộc họp này sẽ vào 16-4 tới.
Trong thông báo gửi cơ quan quản lý và cổ đông, Sunshine không nêu rõ cần "chuẩn bị tốt hơn" cho đại hội với nội dung gì.
Trước đó, tập đoàn này đã công bố một số tài liệu liên quan đến hoạt động quản trị, trong đó có báo cáo về thù lao và chi phí hoạt động của hội đồng quản trị (HĐQT) trong năm 2025.
Theo tài liệu công bố, tổng thù lao chi trả cho ban lãnh đạo trong năm qua đạt gần 17 tỉ đồng. Đáng chú ý, ông Đỗ Anh Tuấn - Chủ tịch HĐQT - nhận mức thù lao 7,2 tỉ đồng trong cả năm.
Dù thị trường bất động sản được dự báo tiếp tục đối mặt với nhiều thách thức, Sunshine cho biết đã đánh giá toàn diện tình hình hoạt động, nguồn lực nội tại cũng như tiềm năng thị trường để xây dựng kế hoạch kinh doanh cho năm 2026.
Theo đó, doanh nghiệp đặt kế hoạch tổng doanh thu đạt 40.000 tỉ đồng và lợi nhuận trước thuế 15.000 tỉ đồng cho năm 2026.
Trước đó, Sunshine kết thúc 2025 với lợi nhuận trước thuế hợp nhất vượt 11.200 tỉ đồng, tăng gấp 11 lần so với năm 2024. Tổng tài sản đạt gần 120.000 tỉ đồng, vốn chủ sở hữu 19.799 tỉ đồng, tăng tương ứng gần 6 lần và gần 3 lần so với đầu năm.
Theo tờ trình dự kiến trình đại hội đồng cổ đông, tổng mức thù lao dành cho hội đồng quản trị của công ty trong năm 2026 (từ tháng 1 đến tháng 12-2026) là 18,6 tỉ đồng.
Công ty dự kiến giao chủ tịch HĐQT quyết định mức thù lao cụ thể cho từng thành viên, trên nguyên tắc tổng chi không vượt quá mức đã được đại hội thông qua.
Chồng tôi là một người đàn ông tốt, yêu vợ, thương con, chịu khó làm ăn. Anh luôn khao khát làm giàu "để vợ con đỡ khổ" và chính điều đó khiến anh đánh liều đi vay mượn. Lúc đầu chỉ là ít một, sau lại lớn dần. Tôi không hiểu hết chuyện làm ăn của chồng, chỉ biết mỗi lần anh về nhà, gương mặt lại thêm phần căng thẳng.
Cho đến một ngày, anh đến trước mặt tôi, thú nhận rằng mình đầu tư thất bại, thua lỗ. Anh nói về khoản nợ, về những người bạn từng thân thiết giờ trở thành chủ nợ. Sau khi kể hết những khó khăn đang gặp phải, anh nói muốn đi xuất khẩu lao động. Chỉ có cách đó mới mong trả được nợ.
Quá bất ngờ, tôi không nhớ lúc đó mình đã phản ứng ra sao và nói những gì. Chỉ biết rằng tôi không thể cản anh, vì cũng không biết cản bằng cách nào. Ngày anh đi, tôi đứng nhìn theo, lòng buồn hiu hắt. Vì tôi biết, kể từ ngày mai, mọi thứ sẽ đổi khác.
Khoản tiền anh gửi về mỗi tháng không nhiều mà nợ thì như một cái hố sâu không đáy. Người ta bắt đầu tìm đến nhà. Có người khó chịu, có người gay gắt. Nhưng có một chủ nợ khá đặc biệt.
Anh ta là bạn của chồng tôi, trước kia cũng hay lui tới, nói chuyện thân tình. Tôi biết chồng tôi có vay anh một khoản tiền không nhỏ. Nhưng anh không phải đến đòi nợ, chỉ hỏi chồng tôi sang bên đó làm ăn thế nào, mấy mẹ con ở nhà có khó khăn quá không...
Dù anh không đòi, nhưng mỗi tháng chồng gửi tiền về, tôi vẫn gom góp cân đối để trả trước mỗi người một ít, kể cả anh. Lạ là, sau khi nhận tiền, anh chỉ giữ phần gốc, còn phần lãi lại đưa cho tôi. Anh bảo tôi giữ lấy mà lo cho con, đừng nói với chồng, để anh ấy yên tâm làm việc.
Ban đầu, tôi không dám nhận, cầm tiền mà tay run run. Nhưng anh nói rất nhẹ nhàng, tự nhiên, tạo cho tôi cảm giác yên tâm. Tôi không biết mình đang mang ơn hay đang mắc thêm một món nợ khác, một món nợ không có giấy trắng mực đen.
Anh cũng hay mang quà cho hai đứa con tôi. Không phải thứ gì đắt tiền, nhưng vừa đủ để chúng vui. Lũ trẻ không biết chuyện, cứ quấn lấy anh mà gọi chú. Nhìn cảnh ấy, lòng tôi vừa ấm, vừa lo, như có một sợi dây vô hình đang kéo mọi thứ lệch khỏi quỹ đạo.
Có những hôm anh ghé qua, ở lại lâu hơn. Chúng tôi nói chuyện nhiều hơn, không còn chỉ xoay quanh tiền bạc. Anh hỏi tôi về cuộc sống, về những ngày chồng đi vắng và bảo rằng nếu có khó khăn gì cứ nói với anh. Với tư cách là bạn bè, giúp được gì anh sẽ giúp. Lúc đầu tôi còn dè dặt, sau dần cũng quen. Có những điều, tôi không biết nên nói với ai, lại nói với anh.
Tôi từng nghĩ mình chỉ đang biết ơn. Nhưng cảm xúc là thứ không dễ gọi tên. Nó đến chậm, len lỏi, rồi một lúc nào đó, ta mới nhận ra nó đã ở đó từ lâu. Tôi bắt đầu mong những lần anh đến, dù trong đầu vẫn có một tiếng nói nhỏ nhắc mình nên dừng lại.
Rồi một ngày chủ nhật, hai đứa nhỏ đi sang nhà bạn chơi. Nhà vắng. Anh đến như thường lệ. Chúng tôi nói chuyện, rồi im lặng. Khoảng lặng ấy dài hơn mọi khi.
Tôi không nhớ rõ ai là người tiến lại gần trước. Chỉ nhớ khi tôi nhận ra, mình đã ở trong vòng tay anh. Một cái ôm không quá chặt, nhưng đủ để tôi thấy mình yếu đi. Tôi không đẩy anh ra. Có lẽ, chính khoảnh khắc ấy, tôi đã vượt qua một ranh giới.
Sau đó, tôi sợ. Tôi tránh anh, nhưng anh vẫn đến, không nhắc lại chuyện hôm đó, không ép buộc, không đòi hỏi. Anh chỉ nói, anh biết mình như vậy là không nên, nhưng tình cảm là thứ không phải cứ biết sai là dừng lại được. Anh nói thích tôi. Sự thẳng thắn này lại khiến lòng tôi chao đảo.
Có nhiều đêm, tôi nằm trong bóng tối, nghĩ đến chồng. Ở nơi xa, anh đang cày cuốc mong sớm trả hết nợ để sớm được về nhà. Tôi thương anh, điều đó là thật. Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận những rung động kia. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, bền bỉ.
Người ta vẫn nói, đàn ông xa vợ rất dễ yếu lòng mà sa ngã. Thực ra, đàn bà vắng chồng, điều đáng sợ nhất chính là sự cô đơn. Tôi muốn gạt đi những tình cảm sai trái kia, nhưng càng muốn quên đi lại càng nghĩ nhiều.
Có lẽ, điều khiến tôi day dứt nhất không phải là đúng sai, mà là cảm giác mình không còn là mình nữa. Tôi vừa thương chồng, vừa không dứt được những rung động kia. Hai thứ tình cảm ấy không thể tồn tại cùng nhau, nhưng lại đang cùng tồn tại trong tôi.
Anh ấy vẫn đến, tần suất ngày một nhiều. Và điều đáng sợ là tôi đã coi đó như một thói quen. Có lần, anh ôm tôi trong vòng tay thủ thỉ: “Có lẽ chúng ta nên dừng lại. Nếu mọi chuyện vỡ lỡ, anh cùng lắm cũng chỉ mất một người bạn, nhưng em sẽ mất rất nhiều. Anh thương em và lo cho em. Nếu như em đủ dũng cảm dừng lại với chồng và đến với anh thì lại là chuyện khác. Em có muốn một lần thử cân nhắc lựa chọn không?”.
Nghe những lời đó, không hiểu sao trái tim tôi bỗng thắt lại. Tôi chỉ ước mọi thứ cứ mãi như thế, đừng phải lựa chọn bất cứ điều gì. Tối qua, chồng gọi điện về. Anh nói vừa tăng ca về tới nhà trọ, mệt nhoài, nhớ vợ con và chỉ muốn khóc. Giây phút đó, tôi cũng bật khóc thật to. Vì lúc đó tôi nhìn thấy rõ nhất mình là một người vợ tồi tệ thế nào.
Tôi biết mình phải chọn điều gì. Nhưng dừng lại, không có nghĩa là có thể quên đi. Tôi muốn tự tha thứ cho mình. Nhưng không ngờ chấp nhận sai lầm của bản thân cũng khó đến thế.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.