Tôi không biết mình có nên dừng lại cuộc hôn nhân vì hai con không nữa. Chồng tôi đi làm công ty cách nhà 7-8 km, tôi làm ở gần nhà. Chồng tôi trước giờ đều có thói quen đi uống rượu, ngày trước làm cùng công ty với tôi, chồng đi làm về sớm không phụ giúp vợ cơm nước và con cái, chỉ đi uống rượu tuần 3-4 buổi liền. Sau này đi làm công ty, anh hạn chế đi hơn nhưng tuần vẫn một hai buổi bia rượu, tôi cũng không cấm cản chồng không được đi. Chồng lại không bao giờ cho tôi đi đâu cả, đi ăn cưới bạn cũng không cho đi, liên hoan hay đi đâu cũng không được.
Hôm vừa rồi nhà chú mời đi ăn liên hoan. Tôi làm công ty ở nhà chú cách mấy bước chân, có nhắn chồng cho đi ăn và tôi đưa con đi cùng, anh nhất quyết không cho đi. Hôm đó chú vẫn bảo con gái về đón ba mẹ con tôi, vì thế tôi vẫn đi. Đến khi về, chồng mắng chửi và xông vào định đánh tôi. May có mẹ chồng ngăn cản nên anh chưa đánh được cái nào. Chồng cũng nói không có lần sau, tức là không cho tôi đi đâu nữa.
Mẹ chồng bênh con trai, bảo tôi rằng chồng đã không cho đi thì ở nhà, còn cố đi làm gì. Tôi bảo nửa năm nay con mới được đi ăn ngoài một bữa, hơn nữa là nhà chú mời đi, không phải tụ tập bạn bè gì mà không được đi, vậy mà chồng còn đánh chửi. Mẹ chồng bảo lấy người như thế phải nhịn, chấp nhận. Tôi thực sự không hiểu sao mẹ chồng nói ra được như vậy. Nếu tôi phải chịu, phải chấp nhận thì bao giờ mới hết đời? Giờ tôi rất muốn ly hôn nhưng vì hai con, chưa mạnh dạn để nộp đơn được. Tôi sợ ly hôn hai con phải xa nhau. Tôi thực sự rất buồn, mong được mọi người chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 30 tuổi, vợ 29 tuổi, quen nhau từ thời sinh viên, kết hôn được hai năm. Thời gian đầu mới cưới, vợ chồng thường xuyên cãi nhau, chủ yếu vì những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống; tuy nhiên, tần suất ngày càng dày đặc. Mỗi lần cãi nhau, vợ thường đòi ly hôn, nổi giận, mất kiểm soát và có những lời lẽ khá nặng nề với tôi. Sau đó, cô ấy dọn đồ về nhà ba mẹ ruột. Vì không muốn ba mẹ hai bên phải lo lắng, tôi luôn là người chủ động xin lỗi và năn nỉ vợ quay về.
Gần đây, tính chất công việc của tôi thường xuyên phải đi nhậu với khách hàng, có tuần 3-4 lần, có tuần không lần nào. Tuy vậy, mỗi lần đi nhậu tôi đều cố gắng về sớm, thường là trước 18h. Sau khi về, tôi vẫn làm việc nhà như bình thường. Vợ không giỏi việc dọn dẹp nên hầu như tôi là người làm chính. Vợ chỉ nấu ăn khi rảnh, còn lại tôi sẽ phụ hoặc tự nấu vì cô ấy ăn uống khá đơn giản. Tuy nhiên, việc tôi phải đi nhậu khiến vợ không hài lòng và mâu thuẫn giữa chúng tôi ngày càng nhiều. Tôi nhiều lần giải thích đó là yêu cầu công việc, nhưng vợ cho rằng tôi chỉ lo ăn nhậu, không quan tâm gia đình. Vợ lại đòi ly hôn. Sau đó, tôi xin lỗi và đề xuất sẽ giảm xuống còn hai lần/tuần. Vợ đồng ý.
Vừa rồi vợ mang thai. Do bị ốm nghén nặng, cô ấy xin làm việc online tại nhà một tháng và muốn chuyển về nhà ba mẹ ruột để có người chăm sóc. Thấy vợ vất vả, tôi đồng ý chuyển sang ở cùng bên nhà vợ để tiện chăm sóc cô ấy. Hiện tại, sức khỏe của vợ đã tốt hơn nhiều. Tuy nhiên, thời gian gần đây, mỗi khi tôi đi nhậu, vợ thường nói những lời không hay ngay trước mặt ba mẹ vợ, kiểu như: "Suốt ngày chỉ biết đi nhậu, vợ đang bầu mà không quan tâm". Tôi có nhắc lại rằng hai vợ chồng đã thống nhất mỗi tuần tôi chỉ đi nhậu hai lần, tuần đó tôi đã đủ số lần nên sẽ không đi thêm nữa. Vợ vẫn nói: "Phải đi đủ như vậy anh mới chịu à? Làm chồng, làm cha như thế thì không được". Tôi chọn im lặng để tránh cãi nhau trước mặt ba mẹ vợ.
Có lần tôi đi nhậu về rất mệt nhưng vẫn cố gắng nấu ăn, rửa bát như mọi ngày. Căng thẳng lên đến đỉnh điểm khi vợ bắt đầu kiểm soát và nghi ngờ tôi ngoại tình. Cô ấy yêu cầu mỗi lần tôi đi nhậu phải check-in địa điểm, chụp ảnh những người có mặt, nếu có phụ nữ thì không được tham gia. Một lần tôi quên không thực hiện. Trong buổi nhậu đó, phía đối tác có một đồng nghiệp nữ đi cùng. Sau buổi gặp, người đó kết bạn zalo với tôi để tiện trao đổi công việc sau này. Vợ vào zalo và phát hiện ra chuyện này. Sáng hôm sau, trước khi tôi đi làm, vợ hỏi: "Hôm qua đi nhậu có phụ nữ không". Tôi đoán là vợ đã kiểm tra điện thoại nên thẳng thắn thừa nhận. Tôi cũng giải thích rõ đó chỉ là mối quan hệ công việc, không có gì mờ ám. Tuy nhiên, vợ tôi không chấp nhận.
Vì quá bức xúc khi bị nghi ngờ, tôi đã phản ứng lại. Lúc đó, vợ hét lớn, gọi ba mẹ vào và yêu cầu họ phải mắng, dạy dỗ, bắt tôi thừa nhận lỗi, thế nhưng ba mẹ vợ chỉ im lặng. Điều này khiến tôi cảm thấy không được tôn trọng. Tôi nói rằng mình phải đi làm và không muốn tiếp tục tranh cãi. Khi tôi đứng dậy, vợ yêu cầu tôi ngồi xuống, không được đi khi chưa nói rõ mọi chuyện. Tôi vẫn đeo ba lô và đi, vợ giật lấy ba lô và ném xuống trước mặt ba mẹ. Cô ấy nói tôi là người không tử tế, nếu không biết nhận sai thì cứ đi luôn đi. Tôi im lặng, nhặt ba lô và rời đi.
Sau đó, vợ nhắn tin bảo tôi đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cô ấy và con nữa. Cô ấy muốn chấm dứt hoàn toàn vì cho rằng hai người không có tiếng nói chung, sợ sau này con sẽ bị ảnh hưởng xấu từ tôi. Về đứa con, vợ nói sẽ cho theo họ mẹ và tự nuôi dạy, tôi không được gặp con, nếu ông bà nội muốn thăm cháu thì có thể sang thăm. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Ngọc Quân
Nguồn: https://vnexpress.net/phat-hien-toi-tham-gia-buoi-nhau-co-doi-tac-nu-vo-lam-loan-nha-5058689.html

Tôi 33 tuổi, nhân viên văn phòng ở Sài Gòn, đang sống với nhà chú ruột tại đây. Gia đình có vợ chồng chú và hai người con cả trai lẫn gái. Tôi sống ở đây từ lúc học đại học. Sau khi ra trường, tôi dọn ra ở trọ vì muốn có cuộc sống riêng. Lúc tôi đi, chú không muốn nhưng cũng đồng ý. Chú là em ruột của ba, rất thương tôi. Thời gian sống ở đây, chú không lấy tiền, còn lo luôn chi phí ăn uống và cho tôi một phần tiền đóng học phí. Chú nói ba tôi đã hy sinh và kiếm tiền để chú ăn học nên mới thành công như hôm nay, chú sẽ giúp đỡ gia đình tôi. Chú được đi học, từng là giảng viên và có công ty riêng, làm ăn rất phát đạt. Nhà chú rất rộng rãi và giàu có, các con chú đều du học và về Việt Nam làm cho gia đình. Em trai đang tiếp quản công ty gia đình vì mấy năm gần đây, sau khi phẫu thuật chú dừng hẳn ở công ty, hiện tại chỉ ở nhà, thỉnh thoảng đi đánh golf.
Sau phẫu thuật, chú gọi cho tôi, bảo tôi về nhà sống vì chú ở nhà thường xuyên, muốn gia đình đông vui, ở nhà buồn lắm. Thấy chú nói thế, nghĩ chú bệnh nên tôi đồng ý quay về, mặc dù không muốn vì không thuận ý với thím dâu. Thím từ xưa đã không thích gia đình tôi, coi thường vì nhà tôi nghèo. Trước mặt chú, thím bình thường, sau lưng nhiều lần thím bóng gió chê bai. Tôi không trả lời, không phản ứng hay vô lễ, nhưng trong lòng rất buồn. Sống ở nhà chú, tôi vẫn gửi tiền phụ chi phí sinh hoạt, thực tế sống ở đây thoải mái và đầy đủ hơn ở trọ vì nhà giàu nên cái gì cũng có. Chuyện sẽ không có gì nếu cách đây hơn ba tháng tôi không gặp anh, bạn làm ăn của chú.
Ngày mời anh về nhà chơi, chú vui vẻ ra mặt, đứng trước tủ rượu ngắm nghía, chọn chai rượu ngon nhất để chào đón anh, còn dặn thím chuẩn bị nhiều món ăn. Lúc anh đến, tôi phụ cả nhà mang thức ăn lên bàn, gặp và cúi đầu chào anh. Anh hỏi chú đây có phải con gái chú không. Chú bảo tôi là cháu gái lên Sài Gòn đi học và đi làm. Anh không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ. Lúc anh ra về, bác vú ra mở cổng, anh hỏi tuổi của tôi, tôi nghe bác vú kể lại như vậy. Mấy hôm sau, nghe chú nói chuyện điện thoại và cười to, rồi tôi biết tối anh sẽ ghé qua nên chú bảo thím chuẩn bị đồ ăn. Khi anh đến lại không ở lại ăn tối, chỉ tiện đường tặng chú tôi chai rượu.
Ra về, anh hỏi chú gần đây có chỗ đổ xăng không vì xe sắp hết xăng rồi. Chú chỉ nhưng cũng hơi xa vì gia đình tôi sống ở khu dân cư. Anh hỏi tôi có tiện chỉ đường cho anh không, tôi nhìn chú và chú đồng ý ngay. Tôi theo anh chỉ đường ra cây xăng. Khi đưa tôi về, chúng tôi có nói chuyện nhưng rất ít. Tôi vào nhà, anh xin số điện thoại để sau này gọi bác không được thì gọi cho cháu gái. Tôi chỉ nghĩ đây là bạn của chú nên không ngần ngại cho anh. Anh 41 tuổi, tôi nghe chú khen anh nhiều lắm: giỏi giang, đạo đức và rất đàn ông. Anh là Việt kiều làm ăn ở nhiều nước trên thế giới. Mỗi lần nói về anh trong bữa cơm là mặt chú sáng ra và cười rất vui vẻ. Chú muốn anh đến nhà nhiều hơn và đang có ý định làm mối con gái cho anh. Chú nói mời anh về nhà rất khó do anh bận rộn và rất giữ khoảng cách, không xu nịnh nên chú nể và quý mến anh. Chú bàn với gia đình và con gái, ai cũng thích và muốn anh làm rể, vì vậy chú mời anh về nhà để mọi người có cơ hội gặp mặt, tiếp xúc.
Quay lại phía tôi, sau khi có số điện thoại, anh kết bạn và nhắn tin. Anh không nhắn nhiều nhưng hầu như ngày nào cũng nhắn, chỉ là những lời chào hỏi bình thường, có hẹn tôi đi ăn. Thật sự tôi cũng ngại vì giữa nam và nữ, tôi cũng không biết gì về anh nên từ chối. Đến lần ba, tôi sợ làm phật lòng anh nên chúng tôi đi ăn với nhau. Đi với anh, tôi rất bất ngờ vì ban đầu hai đứa còn khá ngại ngần, rồi anh nói chuyện nhiều hơn và khá vui tính, rất khác hình ảnh nghiêm nghị lúc ở nhà chú. Chúng tôi đi hai xe riêng, anh lái xe chạy theo đưa tôi về nhà, anh đề nghị đón nhưng tôi từ chối. Khi chào tạm biệt để vào nhà, tôi thấy xe anh vẫn đậu ở ngoài, tất nhiên gia đình không biết tôi đi với anh. Sau đó tôi nhận được tin nhắn của anh: "Em đẹp lắm". Tôi không trả lời và nhận ra có gì đó ở anh. Đến khuya anh lại nhắn: "Cám ơn em vì đã dành thời gian cho anh hôm nay, anh rất vui và hy vọng những lần sau em sẽ không từ chối".
Nói qua về bản thân, tôi có ngoại hình cân đối và gương mặt theo mọi người nói là đẹp. Trước đây có nhiều người làm quen nhưng tôi không thích. Tính tôi hơi trầm, ở nhà hay tâm sự với bác vú. Tôi có kể với bác, bác nói mấy lần ở nhà thấy ánh mắt anh nhìn tôi, biết anh có tình ý nhưng không dám chắc vì khi đó chú nói sẽ làm mai cho con gái nên bác lại càng không dám nói. Anh vẫn tiếp tục nhắn tin và hẹn tôi nhiều hơn nhưng tôi luôn tìm cách từ chối bởi cảm giác lạ và bất ổn. Sau khi hẹn tôi ra ngoài không được, anh gọi điện và tỏ tình, muốn tôi làm bạn gái. Anh hỏi tôi tránh có phải vì thấy anh già không, hay có điều gì làm tôi ngại, nói ra để anh giải quyết. Tôi bảo không có tình cảm nên không đồng ý.
Nghe xong, tôi thấy anh im lặng, được mấy ngày anh lại nhắn tin, xin tôi cho cơ hội. Anh nói đã yêu rồi nên không ngừng nghĩ về tôi. Tôi thật sự rất bối rối vì sau khi nghe chú nói muốn làm mối cho con gái, tôi biết mình càng không thể xen vào chuyện này. Không hiểu sao tôi lại thấy bùi ngùi khó tả khi anh gọi mà mình không nghe, nhắn tin tôi không trả lời. Ngày anh đến nhà, sau khi cả nhà cùng ăn tối, chú mở lời về chuyện mai mối cho con gái. Khi nghe chú nói, anh ngước lên nhìn tôi, trả lời là đã có bạn gái rồi. Lúc đó tôi rất sợ anh sẽ nói tôi chính là bạn gái. Không khí gia đình trầm hẳn.
Khi ra về, anh có nhắn tôi vào xe ngồi một chút, có chuyện muốn nói, thế nhưng tôi không ra. Hôm sau anh nhắn đã biết vì sao tôi từ chối anh như vậy, bảo tôi đừng lo, anh sẽ nói chuyện với chú để không làm tôi khó xử. Tôi không cho phép anh làm thế, bảo không hề thích anh, không phải vì lý do của chú. Anh nói tôi không cần thích anh, chỉ cần đừng né tránh, cho anh cơ hội là được. Bề ngoài tôi từ chối nhưng thật lòng cũng nhớ đến anh, nhận ra mình cũng có cảm tình với anh rồi.
Cách đây hơn một tuần, anh đã nói hết chuyện với chú tôi. Anh bảo để ý đến tôi ngay lần đầu đến nhà nên mong chú hiểu và không làm khó tôi. Chú hiểu chuyện nên không trách tôi, nhưng còn em họ và thím nữa, họ chưa biết. Tôi biết tính họ, nếu biết chuyện sẽ làm ầm lên và không để tôi và ba mẹ tôi yên. Con gái chú có vẻ rất thích anh. Anh cao ráo, gương mặt hơi nghiêm nghị nhưng rất đàn ông. Anh bảo nếu tôi thấy khó sống ở nhà chú, có thể dọn qua nhà anh, hoặc tôi muốn sống ở đâu anh đều có thể lo cho tôi. "Nếu em không ngại, anh có thể mua cho em một căn nhà để em có cuộc sống tốt hơn", anh nhắn cho tôi như vậy.
Qua những lời chú kể, tôi biết anh có tiềm lực kinh tế rất mạnh. Chiếc xe anh đi cũng rất đắt. Chúng tôi hẹn nhau sau lễ sẽ gặp để nói rõ mọi chuyện. Tôi không phủ nhận, trước một người đàn ông giàu có như vậy, được anh để ý tôi cũng có suy nghĩ. Tôi luôn chờ mong tin nhắn của anh, cũng thấy nhớ anh. Với người ở tầng lớp bình thường như mình, tôi thấy lo lắng nếu bước vào mối quan hệ này vì hai thế giới quá khác nhau. Không biết anh thật lòng hay tôi chỉ là bến dừng tạm thời? Tôi tin với anh, việc tìm phụ nữ đẹp không khó. Nếu tôi đồng ý tiến xa hơn, gia đình chú sẽ không vui. Nếu sau này có chuyện không hay, liệu người ta có chê cười tôi và gia đình tôi không? Tôi cảm thấy rất lúng túng. Mong mọi người cho lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là tác giả của bài viết "Ở tuổi 37, tôi chọn đàn ông chưa từng có vợ hay người đã đổ vỡ". Rất cảm ơn những lời động viên và góp ý chân thành từ mọi người. Hôm nay, tôi xin phép được trải lòng rõ ràng hơn về những trăn trở của mình. Sự muộn chồng của tôi đến từ hai lý do: một là cá tính yêu thích tự do, độc lập; hai là tôi đã dành quãng thời gian dài để chăm sóc cháu. Việc quấn quýt bên con trẻ khiến tôi dần quên đi hạnh phúc riêng. Cho đến vài năm nay, khi mẹ cháu đã ở bên cạnh, tôi mới bắt đầu tách riêng để sống cuộc đời của mình.
Có ý kiến cho rằng ở bên tôi đàn ông sẽ "rất mệt". Tôi chưa từng chung sống với người đàn ông nào ngoài gia đình nên không dám khẳng định. Nhưng tôi tin vào cảm nhận của những người thân thuộc nhất: Mẹ và các chị đều muốn ở cùng tôi khi về già; cháu tôi nói dì rất tâm lý; năm 17 tuổi bố tôi từng bảo: "Ai lấy được con là có phúc". Và đặc biệt, tôi có người em tri kỷ chia sẻ rằng thời gian ở bên tôi là vui vẻ nhất trong đời em ấy...
Tôi sống giản dị, đôi khi bị mẹ trêu là "như bà già 70" vì một bộ quần áo có thể mặc hơn chục năm. Tôi không chạy theo trào lưu mà tin vào những giá trị nội tại. Tôi thừa nhận mình bướng tính, khó bị khuất phục nhưng ở bất kỳ môi trường nào, tôi cũng chọn cách sống lặng lẽ, hòa thuận. Tôi không còn nét tươi mới hay sự nồng nhiệt điệu đà của cô gái trẻ và tôi cũng không muốn gồng mình để trở thành một hình mẫu nào khác.
Về chuyện tình cảm, tôi vẫn giữ tư tưởng của phụ nữ xưa: coi trọng sự "xứng lứa vừa đôi". Tôi không kết nối với người kém tuổi vì cảm thấy rủi ro cao và bản thân cũng không có cảm xúc. Với tôi, đàn ông từng đổ vỡ hôn nhân thường có sự vững chãi và thấu hiểu. Nếu gặp người đang nuôi con, tôi sẵn sàng cùng họ chăm sóc đứa trẻ, vì tôi vốn dĩ rất yêu trẻ con. Có con ruột là phúc, không có thì con nuôi cũng là duyên, miễn chúng ta có sự đồng điệu.
Mong ước của tôi bây giờ chỉ đơn giản là tìm được một người "hợp chuyện". Không nhất thiết phải có tình cảm nam nữ quá dạt dào ngay từ đầu, chỉ cần nói chuyện hợp, nhìn nhau thấy mến, để rồi từ từ thương nhau, biết nấu cho nhau chén cháo khi đau bệnh. Đã có người ngỏ lời nhưng dường như họ chỉ tìm một người để tròn vai làm vợ, làm mẹ theo bản năng mà thiếu đi sự đồng điệu về tâm hồn. Dù 5 năm hay 10 năm nữa, tôi vẫn chọn cách kiên nhẫn chờ đợi. Chờ từ khi tóc còn xanh đến lúc tóc bạc cũng được, miễn là khi ở bên người ấy, tôi được là chính mình, bình an và cùng nhau già đi. Chân thành cảm ơn độc giả đã lắng nghe.
Hoài Thư

