Tôi 23 tuổi, có bạn trai được hai năm. Trước khi quen nhau, tôi không tìm hiểu kỹ về gia đình anh. Khi quen được một năm, anh dẫn tôi về ra mắt gia đình, tôi thấy gia đình anh quá trái ngược với gia đình mình về cách sống, cách giao tiếp, lối suy nghĩ. Điều tôi không thích là mẹ anh hút thuốc lá, tôi lại rất ghét mùi thuốc, quan trọng hơn người hút lại là phụ nữ. Khi tôi dẫn bạn về ra mắt gia đình, ba mẹ tôi không thích anh. Tôi nói cho mẹ biết chuyện mẹ anh hút thuốc, mẹ đã thực sự không có cảm tình với anh cũng như gia đình anh. Mẹ không thích tôi quen anh nữa.
Gia đình tôi sống rất khuôn phép, bài bản và gia giáo nên tôi cũng không thích cách sống của gia đình anh. Có vài lần anh qua nhà chở tôi đi chơi, ba mẹ tỏ vẻ bằng mặt nhưng không bằng lòng, vì tôn trọng tôi nên ba mẹ vẫn để hai đứa quen nhau, điều đó tạo ra sự gượng ép ở ba mẹ và tôi nữa. Tôi thấy ba mẹ không thích gia đình anh nên cũng thấy không thoải mái khi quen anh. Với tôi, gia đình là trên hết. Tôi đã cố gắng duy trì mối quan hệ được một năm nữa nhưng lối sống hai gia đình quá khác nhau, cộng thêm việc mẹ bạn hút thuốc, nếu sau này có tiến xa hơn cũng có sự gượng ép rất lớn giữa gia đình tôi với gia đình anh. Nếu gia đình tôi không thích, tôi cũng không thoải mái, vì vậy tình cảm dành cho anh dần vơi.
Mẹ tôi có nói hãy làm bạn, đừng yêu nhau. Tôi thấy tình cảm anh chân thành, đi học xa nhà nên chỉ có anh là người để tôi tâm sự, chia sẻ vui buồn trong học tập và cuộc sống nên không muốn xa anh. Liệu tôi có tìm được người nào khác phù hợp với mình nữa không? Giờ tôi chưa biết nên dừng lại hay tiếp tục quen anh. Nếu dừng lại, tôi thấy tiếc vì mất đi một người tốt, nhưng nếu tiếp tục tôi lại thấy không ổn vì khoảng cách giữa hai gia đình quá lớn, bản thân không thích điều này. Nếu dừng lại, tôi không biết nên nói sao để không quá tổn thương anh. Mong được chia sẻ, tôi phân vân lắm.
Nhân đọc bài: "Phòng ngủ, phòng khám tâm lý và nhà thờ là những nơi tôi được sống thật", xin chia sẻ câu chuyện của mình. Bố mẹ ly hôn khi tôi còn nhỏ, bản thân không biết nguyên nhân là gì. Tôi về sống với mẹ nhưng không bao lâu thì mẹ lập gia đình mới, tôi sang sống với bố. Bố vẫn ở vậy và nuôi tôi. Trong khi đó, giờ mẹ tôi đã lấy sang người chồng thứ ba. Tôi không tỏ thái độ gì nhưng trong thâm tâm luôn có cái gì đó không thể gọi tên, kiểu cảm giác buồn buồn, lại thấy xấu hổ khi có ai hỏi về mẹ mình. "Mẹ mày lại lấy chồng mới à"? Tôi thương bố nhiều hơn.
Tôi cũng thấy thương cho người em thứ hai, chạc tuổi tôi ngày đó (là con của mẹ với người chồng thứ hai); vì tôi thấy bóng dáng mình trong đó, lầm lũi khi có người đàn ông khác không phải bố mình cùng sống chung một mái nhà, chứng kiến mẹ chăm sóc, chiều chuộng người đàn ông xa lạ, còn mình như một kẻ thừa trong chính ngôi nhà ấy. Giờ tôi đã lớn, vẫn về thăm mẹ, cũng hiểu nhiều chuyện hơn, có cái nhìn thoáng hơn, nhưng trong thẳm sâu vẫn có cái gì đó xa cách với mẹ. Tôi chỉ ước giá như mẹ đừng vội vàng đưa ai đó về sống chung trong ngôi nhà của hai mẹ con.
Tôi không ngăn cản mẹ lập gia đình mới, nhưng giá như mẹ có thể chậm lại một chút, để tôi có thời gian thích nghi và làm quen với người chồng mới của mẹ, để tôi không thấy xa lạ và lạc lõng trong chính ngôi nhà của hai mẹ con. Tôi có lời nhắn nhủ với những người mẹ đơn thân: "Xin hãy chậm lại một chút, đừng nhân danh tình yêu, hạnh phúc mà vội vàng trong các mối quan hệ của mình. Xin đừng làm tổn thương thêm những đứa con của mình, bởi khi bố mẹ ly dị, chúng cũng rất buồn rồi, nhưng có bao giờ chúng được lên tiếng đâu. Xin đừng nghĩ con nít thì biết gì, chúng con biết hết đó, nhưng chỉ không có quyền lên tiếng thôi, có lên tiếng cũng chẳng ai quan tâm cả vì bố mẹ cũng bận hết rồi, bận với những xích mích, cãi nhau, bận với cả những mối quan hệ mới.
Tôi 35 tuổi, cuộc sống hiện tại bình thường. Tôi có công ăn việc làm ổn định, có sở thích đi du lịch đây đó. Tuy nhiên, mẹ tôi luôn than phiền sao tôi không ngoan. Mẹ muốn tôi đi làm về là phải ở nhà, lo chuyện nhà, tối phải đi ngủ sớm, dậy sớm lo chuyện nhà. Tôi mà xách ba lô đi du lịch là mẹ than phiền, làm hàng xóm ai cũng nghĩ tôi chỉ biết ăn chơi lêu lổng. Trong khi tôi đã học hết Thạc sĩ, lương tầm 30 triệu, sổ tiết kiệm tầm hơn 1,2 tỷ đồng, hai miếng đất lận lưng. Nhưng mẹ không hài lòng, muốn tôi phải lấy chồng sinh con cho giống người ta, muốn tôi chỉ có đi làm xong về ở ngoan trong nhà.
Tôi muốn hỏi các anh chị, vậy tôi có hư không, hay phải sống theo ý của mẹ mới đúng là con ngoan trò giỏi? Nhiều lúc tôi cũng ấm ức lắm, nhưng cứ nói là hai mẹ con lại cãi nhau um tỏi. Tôi biết quan điểm hai thế hệ là khác nhau nhưng nhiều lúc bực. Chưa kể hàng xóm cũng "đâm bị thóc chọc bị gạo", cứ hỏi tôi sao nay không đi chơi, sao nay lại ở nhà. Nhiều lúc rất khó chịu. Xin các anh chị hãy cho tôi vài lời khuyên để làm sao với mẹ và hàng xóm xấu tính.
Tôi và chồng cưới nhau được chín năm. Anh không ngoại tình, vẫn đi làm rồi về nhà, tiền bạc rõ ràng. Nhưng gần đây tôi thấy anh hay nhắn tin với vài người con gái khác theo kiểu "thả thính". Tôi vô tình đọc được những tin kiểu như: "Hôm nay em xinh thế", "Ngồi làm mà cứ nghĩ tới video em vừa đăng",... thỉnh thoảng còn thả tim, gửi icon tình cảm. Nội dung không quá đà nhưng tôi thấy không phải kiểu bạn bè bình thường.
Tôi hỏi thì anh bảo chỉ nói chuyện tí cho vui, không có gì nghiêm trọng. Anh còn nói tôi suy nghĩ nhiều vì anh không làm gì sai. Nhưng tôi thấy khó chịu. Tôi từng nói rõ suy nghĩ của mình, cũng từng giận dỗi nhưng chồng vẫn không thay đổi. Anh luôn nói mình chỉ đùa vui chứ không có ý gì khác, cũng không phản bội vợ con. Tôi phải làm sao đây?