Tôi 35 tuổi, cuộc sống hiện tại bình thường. Tôi có công ăn việc làm ổn định, có sở thích đi du lịch đây đó. Tuy nhiên, mẹ tôi luôn than phiền sao tôi không ngoan. Mẹ muốn tôi đi làm về là phải ở nhà, lo chuyện nhà, tối phải đi ngủ sớm, dậy sớm lo chuyện nhà. Tôi mà xách ba lô đi du lịch là mẹ than phiền, làm hàng xóm ai cũng nghĩ tôi chỉ biết ăn chơi lêu lổng. Trong khi tôi đã học hết Thạc sĩ, lương tầm 30 triệu, sổ tiết kiệm tầm hơn 1,2 tỷ đồng, hai miếng đất lận lưng. Nhưng mẹ không hài lòng, muốn tôi phải lấy chồng sinh con cho giống người ta, muốn tôi chỉ có đi làm xong về ở ngoan trong nhà.
Tôi muốn hỏi các anh chị, vậy tôi có hư không, hay phải sống theo ý của mẹ mới đúng là con ngoan trò giỏi? Nhiều lúc tôi cũng ấm ức lắm, nhưng cứ nói là hai mẹ con lại cãi nhau um tỏi. Tôi biết quan điểm hai thế hệ là khác nhau nhưng nhiều lúc bực. Chưa kể hàng xóm cũng “đâm bị thóc chọc bị gạo”, cứ hỏi tôi sao nay không đi chơi, sao nay lại ở nhà. Nhiều lúc rất khó chịu. Xin các anh chị hãy cho tôi vài lời khuyên để làm sao với mẹ và hàng xóm xấu tính.
Tôi và bạn trai đều 28 tuổi, quen nhau được hơn hai năm. Trong thời gian quen nhau, chủ yếu chúng tôi gặp nhau ở thành phố vì cả hai đều đi học và đi làm ở đây. Nhà tôi ở ngoại thành Hà Nội, nhà anh ở tỉnh khác, cách nhà tôi khoảng 300 km. Trước đây anh cũng vài lần nhắc tới chuyện đưa tôi về chơi nhưng vì đường xa và công việc bận nên tôi cứ lần lữa. Gần đây anh nói sắp tới muốn tôi về nhà chơi một lần cho bố mẹ biết mặt. Anh bảo đã nói với gia đình về tôi từ lâu, bố mẹ cũng muốn gặp.
Tôi cũng muốn về nhà anh chơi cho biết nhà cửa nhưng lại băn khoăn vì khoảng cách khá xa, đi về trong ngày hơi gấp, thời gian ở lại chơi không được nhiều. Còn nếu ở lại qua đêm thì tôi hơi ngại. Tôi là con gái, ngủ lại nhà người yêu khi chưa cưới khiến tôi thấy không thoải mái. Gia đình tôi khá truyền thống, từ trước đến giờ luôn dặn dò phải giữ ý tứ trong những chuyện như vậy. Tôi sợ người nhà anh có cái nhìn không hay về tôi.
Tôi có nói với anh là thấy ngại, muốn sắp xếp đi về trong ngày hoặc đi cùng bạn bè cho đỡ ngại, nhưng anh nói đã nói hết với bố mẹ rồi, bố mẹ anh bảo cả đi cả về mất 8-9 tiếng rồi, chưa kể khá mệt. Anh bảo tôi về thì ngủ cùng với em gái anh, gia đình anh đều dễ tính và hiểu chuyện nên tôi không phải lo đâu. Hiện tại tôi vẫn còn phân vân. Mong mọi người cho tôi xin lời khuyên
Tôi 19 tuổi, anh 25 tuổi, yêu nhau được 9 tháng. Lúc mới yêu, anh quan tâm tôi rất nhiều nhưng càng ngày càng nhạt dần. Giờ chúng tôi yêu xa, anh hờ hững và vô tâm với tôi. Yêu xa là một điều vô cùng khó khăn với tôi, nhớ cũng không biết phải làm sao, nhiều lúc phải khóc trong âm thầm không dám để ai biết. Tôi chỉ cần anh quan tâm mình nhiều hơn chút. Con gái ai cũng vậy, không cần những lời hoa mĩ nhưng rất cần sự quan tâm, tôi cũng vậy. Yêu xa mà anh chỉ nhắn cho tôi vài tin, có khi ba ngày mới nhắn một lần. Tôi hỏi thì anh bảo bận công việc.
Những lúc tôi giận, anh bảo hãy suy nghĩ chín chắn một tí, cuộc sống còn nhiều điều phải lo, thế nhưng anh toàn đi nhậu hay cà phê với bạn. Những lúc đó anh cũng chẳng thèm hỏi han, mặc cho tôi đợi tin nhắn của anh. Có lúc anh bảo lát gọi tôi rồi mất tăm luôn đến tận 23h, cũng nhắn mỗi tin bảo anh ngủ trước đây, trong khi biết tôi vẫn đợi anh gọi. Những lúc như thế tôi lại buồn, khóc, giận rồi vẫn bỏ qua cho anh.
Hôm nay cũng lại như vậy, anh không hề có sự thay đổi nào. Anh đâu biết bên cạnh tôi cũng có người quan tâm, chăm sóc, vui buồn cùng tôi và luôn lắng nghe tôi. Tôi sợ sự vô tâm của anh khiến tôi ngã vào vòng tay người khác, cả hai mất nhau. Mong được sự chia sẻ, chân thành cảm ơn.
Tôi đã trải qua hai lần sinh con. Hai cô công chúa giờ là điều tuyệt vời nhất mà tôi có và cảm thấy rất may mắn, mãn nguyện khi làm mẹ của hai bạn nhỏ. Nhưng cơ thể tôi thay đổi rất nhiều, hơn những gì tôi có thể tưởng tượng và chấp nhận được (tôi sinh bé sau được một năm). Tôi biết đó là điều bình thường sau sinh nhưng cảm giác tự ti thì không vì thế mà biến mất. Vòng hai nhăn nheo, tách cơ bụng và bị xổ. Vòng một thực sự thảm thương khiến mỗi lần nhìn vào gương, tôi thấy cơ thể mình rất tệ. Là một người phụ nữ, việc thay đổi quá nhiều về ngoại hình sau sinh đã khó, nhưng điều khiến tôi buồn hơn là tôi không cảm nhận được sự thấu hiểu và yêu thương từ chồng trong giai đoạn này.
Điều khiến tôi bế tắc nhất là không thể chia sẻ hay trao đổi với chồng. Tôi không biết nên bắt đầu từ đâu, vì trong lòng luôn có nỗi sợ rằng anh sẽ không lắng nghe, không coi đó là điều quan trọng và nói những câu khiến tôi càng thêm tổn thương. Tôi từng thử mở lời. Sau khi sinh bé đầu, tôi có nhắc đến việc nâng ngực (thực sự tôi sợ đau, sợ nhiều thứ nhưng cũng sợ bản thân không còn hấp dẫn với chồng) nhưng phản ứng của chồng khiến tôi bị tổn thương rất nhiều. Anh nói "nếu như vậy, thà mua búp bê tình dục cho anh còn hơn". Câu nói đó khiến tôi đến giờ vẫn không thực sự hiểu và tổn thương. Giờ đây, sau khi sinh bé thứ hai, nhìn cơ thể minh tôi không biết phải làm sao.
Tôi cố gắng tập luyện, ăn uống để giảm vòng bụng nhưng việc cải thiện chưa rõ ràng, trong khi đó vòng một không cải thiện cùng lớp da nhăn nheo. Tôi có tìm hiểu các phương pháp phẫu thuật thẩm mỹ nhưng chưa đủ dũng cảm, bởi đọc những bài chia sẻ của nhiều anh về việc mất cảm xúc khi vợ phẫu thuật (Trước giờ tôi không có ý định và cũng không mong muốn phẫu thuật gì ngoài việc cải thiện vòng một). Tôi hiểu nếu thực sự yêu thương và muốn giữ gìn hôn nhân, hai người có thể cùng nhau vượt qua những giai đoạn như thế này. Nhưng hiện tại, chúng tôi thiếu sự kết nối và tôi bế tắc trong việc trao đổi và kết nối với chồng.
Tôi đang rất cần những góc nhìn và chia sẻ thực tế: những chị em từng trải qua sự tự ti sau sinh, từng gặp khó khăn trong việc chia sẻ với chồng, mọi người đã làm thế nào để vượt qua? Và tôi cũng muốn hiểu thêm từ góc nhìn của đàn ông: khi vợ thay đổi nhiều sau sinh và trở nên tự ti, các anh thực sự nghĩ gì? Có nhận ra sự tổn thương của vợ không, hay mọi thứ với các anh lại đơn giản theo một cách khác? Tôi mong nhận được những lời chia sẻ chân thành, từ cả hai phía. Cảm ơn mọi người đã đọc.