Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF) ngày 24/6 cho biết họ đã dồn hàng chục thành viên Hezbollah vào hệ thống hầm ngầm ở khu vực làng Kfar Tebnit, sau đó phong tỏa các lối vào.
Hai quan chức Lebanon cấp cao nói rằng Hezbollah đã xây dựng các cơ sở ngầm lớn nhất trong dãy núi Ali al-Taher, gần làng Kfar Tebnit, cách biên giới Israel khoảng 15 km. Dãy núi Ali al-Taher án ngữ khu vực đông nam Lebanon, trong đó có thành phố Nabatieh.
Theo giới chức Israel, Hezbollah nhiều lần sử dụng pháo đài ngầm này để lên kế hoạch và mở các cuộc tập kích qua biên giới. Họ tin rằng những tay súng Hezbollah mắc kẹt trong pháo đài ngầm đang dần cạn kiệt lương thực và nước uống.
Theo một nguồn tin an ninh, IDF đã chuyển thông điệp qua các bên trung gian tới những người bên trong, yêu cầu họ “đầu hàng hoặc bị hạ bên trong hệ thống hầm ngầm”. Các nguồn tin khác cho biết theo khuôn khổ lệnh ngừng bắn hiện tại, thành viên Hezbollah có thể đầu hàng IDF, song họ chọn cách cố thủ trong pháo đài ngầm này.
“Mọi thứ có thể thay đổi nhanh chóng. Cho tới lúc đó, mọi người phải hiểu Israel coi trọng mô hình phi quân sự hóa hiệu quả nhằm đẩy lùi Hezbollah và xóa sổ các cơ sở của họ khỏi khu vực”, một người am hiểu vấn đề nói. “Kịch bản tương tự từng xảy ra với các thành viên Hamas mắc kẹt trong hầm ở Rafah, họ phải ra ngoài để chiến đấu hoặc đầu hàng”.
Nhiều người lo ngại đơn vị đặc nhiệm Radwan của Hezbollah, vốn tránh đối đầu trực tiếp với IDF, có thể mở chiến dịch bắt cóc binh sĩ Israel để trao đổi với những thành viên đang bị mắc kẹt trong pháo đài ngầm.
Binh sĩ Israel được lệnh luôn phải đi theo nhóm 2-3 người, trong khi các đơn vị được yêu cầu phải đảm bảo phối hợp nhanh chóng giữa lục quân và không quân khi xảy ra vụ tấn công nhằm vào xe tăng, thiết giáp, phương tiện hoặc cơ sở quân sự.
Hezbollah chưa bình luận về các thông tin trên.
IDF hôm 31/5 chiếm pháo đài Beaufort, công trình nằm trên ngọn đồi chiến lược được xây từ thời Thập tự chinh. IDF khi đó cho biết đây là bước đầu tiên trong chiến dịch tiến công trên bộ kéo dài cả tháng, với mục tiêu là chiếm được pháo đài ngầm gần làng Kfar Tebnit, nằm cách đó khoảng 4,6 km.
Theo các chuyên gia Israel, Hezbollah mất hơn 20 năm để xây dựng hệ thống công trình ngầm này với hỗ trợ từ Iran. Đây là trụ sở của đơn vị Badr thuộc Hezbollah, là một phần trong lực lượng phòng thủ tiền tuyến và đơn vị chủ lực của nhóm ở miền nam Lebanon.
Israel từng kiểm soát dãy Ali al-Taher sau khi tấn công Lebanon năm 1982. Đây là khu vực cuối cùng mà IDF rời đi khi rút quân vào năm 2000. Theo một quan chức Lebanon, các hầm trú ẩn và công trình ngầm của Hezbollah chiếm phần lớn diện tích trong khu vực.
Các chuyên gia an ninh cho biết Hezbollah có thể xây dựng và duy trì hạ tầng tại dãy Ali al-Taher do nơi này nằm phía bắc sông Litani, ngoài phạm vi hoạt động của Lực lượng Lâm thời Liên Hợp Quốc tại Lebanon (UNIFIL). Khu vực này cũng nằm ngoài phạm vi giải giáp Hezbollah của quân đội Lebanon sau thỏa thuận ngừng bắn năm 2024.
"Nếu Mỹ sẵn sàng mở cửa lại Hormuz, điều đó là rất tốt. Đó là những gì chúng tôi đã kêu gọi ngay từ đầu", Tổng thống Pháp Emmanuel Macron phát biểu tại cuộc họp của các lãnh đạo châu Âu ở Armenia ngày 5/4.
Tuyên bố được ông Macron đưa ra sau khi Tổng thống Mỹ Donald Trump ngày 3/5 thông báo khởi động chiến dịch "Dự án Tự do" nhằm dẫn đường cho tàu hàng qua eo biển Hormuz, gọi đây là "cử chỉ nhân đạo từ Mỹ và Iran".
Tổng thống Macron cho biết Pháp ủng hộ việc mở cửa trở lại eo biển Hormuz, nhưng nhấn mạnh rằng Paris sẽ không tham gia vào bất kỳ chiến dịch sử dụng vũ lực nào nếu không có sự ủy quyền rõ ràng.
"Trước hết điều chúng tôi mong muốn là sự phối hợp giữa Mỹ và Iran, đó là giải pháp bền vững duy nhất để đảm bảo tự do hàng hải không bị hạn chế và không bị thu phí tại eo biển Hormuz", ông nói.
Pháp cùng với Anh đã dẫn đầu các nỗ lực tập hợp một liên minh gồm nhiều nước châu Âu để mở lại eo biển Hormuz, vốn bị phong tỏa sau khi chiến sự Iran bùng phát, nhưng khẳng định điều này chỉ được thực hiện sau khi xung đột chấm dứt.
Ông Macron thêm rằng châu Âu đang phát triển kiến trúc an ninh của chính mình và sẽ không tham gia vào bất cứ chiến dịch quân sự nào để mở lại Hormuz trong một "khuôn khổ không rõ ràng".
"Châu Âu đang tự định đoạt số phận của mình, tăng cường khả năng phòng thủ và chi tiêu an ninh, cũng như xây dựng các giải pháp chung", Tổng thống Pháp cho hay.
Tuy nhiên, triển vọng về việc Mỹ - Iran cùng phối hợp để mở lại eo biển Hormuz đang trở nên xa vời. Ông Ebrahim Azizi, Chủ tịch Ủy ban An ninh Quốc gia Quốc hội Iran, đã cảnh báo sẽ coi bất kỳ nỗ lực nào của Mỹ nhằm can thiệp vào eo biển Hormuz là hành động vi phạm lệnh ngừng bắn.
Chuyên gia Jennifer Parker tại Viện Lowy, Australia, nhận định rằng khi tiến hành chiến dịch "Dự án Tự do", quân đội Mỹ sẽ tăng cường hiện diện quanh eo biển Hormuz để trấn an các tàu thương mại tìm cách đi qua đây, nhưng không tham gia hộ tống trực tiếp.
Điều đó có thể bao gồm một vài tàu chiến của hải quân Mỹ và một loạt máy bay bay được giao nhiệm vụ "phát hiện và tiêu diệt" bất kỳ tàu thuyền nào tìm cách tấn công tàu thương mại đi qua eo biển, chuyên gia Parker nói.
"Đây dường như là một chiến dịch không phải để hộ tống trực tiếp một hoặc một vài tàu, mà là nỗ lực thay đổi tình hình trong eo biển để các tàu cảm thấy an toàn khi di chuyển", chuyên gia này nói.
Tuy nhiên, Mỹ chưa công bố các bước đi cụ thể để hướng dẫn tàu thương mại rời khỏi vịnh Ba Tư. Khoảng vài nghìn tàu mắc kẹt tại khu vực này do eo biển Hormuz bị phong tỏa kể từ khi chiến sự bùng phát.
Washington và Tehran vẫn duy trì lệnh ngừng bắn, song triển vọng đạt được thỏa thuận hòa bình lâu dài vẫn chưa rõ ràng. Trong khoảng thời gian này, hai nước tiếp tục mâu thuẫn về vấn đề quanh eo biển Hormuz.
Kể từ khi xung đột nổ ra, Iran đã phong tỏa eo biển Hormuz với hầu hết tàu thuyền, ngoại trừ tàu của nước này và một số quốc gia "thân thiện", trong khi Mỹ áp đặt phong tỏa ngược lại lên mọi cảng biển của Iran từ ngày 13/4.
NY Post ngày 2/6 dẫn thông báo từ Cục Hàng không Liên bang (FAA) cho biết trên chuyến bay mang số hiệu 3345 của Frontier Airlines khởi hành từ San Juan, Puerto Rico, hướng đến sân bay Quốc tế Chicago O'Hare, cuối tuần trước đã xảy ra "vụ gây rối của khách hàng".
Theo CBS, nam hành khách Juan Reyes, 51 tuổi, đã đòi nhảy khỏi máy bay giữa không trung, tìm cách cạy cửa thoát hiểm, xông vào buồng lái. Tổ bay và các hành khác xung quanh phải cùng xông vào khống chế người này.
Một tiếp viên hàng không đang ngoài giờ làm việc đã tình nguyện ngồi cùng hàng ghế của Reyes để giữ yên anh ta. Tuy nhiên, khi tiếp viên này đứng lên để vào nhà vệ sinh, Reyes lao vào giật túi, bóp cổ người tiếp viên.
Josh Longood, một cựu võ sĩ MMA, sau đó đã khống chế Reyes và trói anh ta bằng dây thít.
Sự cố hỗn loạn khiến chuyến bay phải chuyển hướng, hạ cánh khẩn cấp xuống Miami. Khi máy bay hạ cánh, cảnh sát trưởng Miami-Dade đã bắt giữ Juan Reyes. "Lực lượng thực thi pháp luật đã lên máy bay ở Miami và đưa hành khách đó ra ngoài. Chuyến bay sau đó tiếp tục đến Chicago vài giờ sau", hãng Frontier Airlines xác nhận.
Thông tin trên được tờ The Wall Street Journal hôm qua dẫn một số nguồn tin thân cận tiết lộ.
Theo đó, các cuộc không kích mà UAE đã không công khai thừa nhận bao gồm 1 cuộc tấn công vào một nhà máy lọc dầu trên đảo Lavan của Iran ở Vịnh Ba Tư. Gây ra một đám cháy lớn và khiến nhà máy lọc dầu ở Lavan phải mất nhiều tháng mới có thể khôi phục, vụ tấn công này được cho là xảy ra đầu tháng 4, nằm trong khoảng thời gian Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố ngừng bắn với Iran.
Đại diện Iran cho biết vào thời điểm đó rằng nhà máy lọc dầu đã bị tấn công trong một cuộc tấn công, nên Tehran đã tung ra một loạt các cuộc tấn công bằng tên lửa và máy bay không người lái (UAV) nhằm vào UAE và Kuwait để đáp trả. Còn một nguồn tin khác cho biết chẳng những không khó chịu về cuộc tấn công, Mỹ còn âm thầm hoan nghênh sự tham gia của UAE và bất kỳ quốc gia vùng Vịnh nào khác muốn tham gia vào cuộc chiến.
Bộ Ngoại giao UAE từ chối bình luận về các cuộc không kích nhưng chỉ ra các tuyên bố trước đó của nước này có khẳng định quyền đáp trả - bao gồm cả quân sự - đối với các hành động thù địch. Lầu Năm Góc lẫn Nhà Trắng cũng từ chối bình luận về thông tin UAE tham chiến.
Kể từ khi xung đột Iran bùng nổ, nước này đã đáp trả Mỹ và Israel bằng cách tập kích cả vào cơ sở hạ tầng của một số nước trong khu vực, đặc biệt là các đồng minh của Washington như: Ả Rập Xê Út, UAE, Kuwait, Bahrain. Trong đó, Iran tập trung phần lớn hỏa lực vào UAE, khi phóng hơn 2.800 tên lửa và UAV, nhiều hơn bất kỳ quốc gia nào khác, bao gồm cả Israel.
Tại các nước vùng Vịnh bị Tehran tấn công, thì thiệt hại không chỉ là các cơ sở khai thác, chế biến dầu khí, mà còn có cả hạ tầng khác như các nhà máy khử mặn để biến nước biển thành nước uống. Tại vùng Vịnh, việc khử mặn để biến nước biển thành nước uống đóng vai trò quan trọng trong nguồn cung nước sạch tại nhiều quốc gia. Điển hình, tỷ lệ nguồn cung này ở UAE chiếm đến 42%, Ả Rập Xê Út là 70%, Oman, Qatar và Kuwait thì tỷ lệ này gần 90%.
Thế nhưng, sau hơn 2 tháng bùng nổ chiến sự, về mặt công khai thì các đồng minh trên của Mỹ được cho là không tham chiến, chỉ Washington và Tel Aviv tấn công Iran. Chính vì thế, nếu thông tin UAE tấn công Iran là chính xác, thì chiến sự Iran rõ ràng phức tạp hơn.
Suy đoán về sự tham gia của UAE vào cuộc chiến đã lan truyền kể từ giữa tháng 3, khi một chiến đấu cơ được cho là không thuộc về Mỹ lẫn Israel, đã xuất hiện trên bầu trời Iran.
Khi xung đột Iran mới nổ ra, UAE lẫn Ả Rập Xê Út không muốn cuộc chiến này kéo dài vì những tổn thất kinh tế. Nhưng quan điểm này được cho là dần thay đổi.
Theo chuyên gia Hussein Ibish (thuộc Viện Nghiên cứu các chính phủ Ả Rập vùng Vịnh), kể từ khi Iran giành quyền kiểm soát eo biển Hormuz, Ả Rập Xê Út và UAE đã đặc biệt trở nên lo lắng về viễn cảnh Tổng thống Trump rời khỏi cuộc chiến và để mọi thứ như trước đây. UAE đã thường xuyên lên tiếng khẳng định rằng chiến tranh không thể kết thúc cho đến khi Iran bị hạn chế về năng lực tên lửa cũng như nguồn lực hỗ trợ các lực lượng quân sự ở khu vực. UAE cũng đã đóng cửa các hoạt động thương mại và các tổ chức khác của Iran trên lãnh thổ UAE, đồng thời đe dọa đóng băng hàng tỉ USD tài sản của Tehran.
Nếu như Iran chủ yếu là dòng Hồi giáo Shia thì UAE lẫn Ả Rập Xê Út lại là dòng Hồi giáo Sunni. Từ hàng chục năm qua, UAE lẫn Ả Rập Xê Út đều bất hòa với Iran. Nên nếu cuộc chiến lần này kết thúc mà Iran không hề thay đổi chế độ và vẫn giữ được chương trình hạt nhân cũng như tên lửa, thì Tehran có thể sẽ đẩy nhanh năng lực hạt nhân lẫn tên lửa. Khi đó, Iran là mối họa tiềm ẩn đối với UAE lẫn Ả Rập Xê Út. Hơn thế nữa, việc Tehran phong tỏa eo biển Hormuz cho thấy Ả Rập Xê Út và UAE có thể trở thành "con tin" của Iran về nguồn cung dầu khí bất cứ lúc nào.
Chính vì thế, với hai nước này thì kịch bản tốt nhất là thà "một lần đau" khi chấp nhận thiệt hại về kinh tế do cuộc chiến kéo dài, nhưng chế độ Iran sụp đổ hoặc mất đi phần lớn năng lực quân sự.