Khoảng 15h30, đám cháy phát ra từ lầu một của ngôi nhà 4 tầng rộng khoảng 70 m2 nằm trên đường Lê Hồng Phong, phường Vườn Lài, cách ngã 7 Lý Thái Tổ khoảng 200 m. Tầng trệt của ngôi nhà cho thuê mặt bằng làm quán cà phê, cạnh đó là dãy nhà ống, văn phòng, cửa hàng kinh doanh sầm uất.
Lúc này hai nhân viên pha chế, cùng người bên trong nhà phát hiện sự cố đã chạy ra bên ngoài thoát thân. Khói tỏa ra mù mịt ra ban công, lan lên cửa sổ ở các lầu phía trên. Anh Hưng, ở gần hiện trường cho biết, khi khói đen bao trùm cửa sổ, hàng xóm và nhân viên quán cà phê đã hô lớn để nhiều người phía trên và khách đang uống cà phê chạy ra ngoài.
“Sức nóng làm bể kính cửa sổ rơi xuống đường nhưng may mắn không trúng người ở phía dưới”, anh Hưng nói.
Đội Cảnh sát PCCC ở cách đó 2 km đã nhanh chóng điều xe chữa cháy cùng gần chục chiến sĩ đến hiện trường. Lính cứu hỏa dùng lăng xịt nước dập lửa ở lầu một còn nhiều người khác chống cháy lan.
Hỏa hoạn được dập tắt sau khoảng 10 phút, không gây thương vong. Một số tài sản bên trong ngôi nhà bị thiêu rụi. Các bức tường, ô cửa sổ ám khói đen, Nguyên nhân ban đầu có thể do chập điện gây cháy đồ nội thất ở lầu một.
Đình Văn
Nguồn: https://vnexpress.net/chay-nha-4-tang-o-trung-tam-tp-hcm-5059668.html

"Rừng nghiến nguyên sinh nhân dân tự bảo vệ" - tấm biển xi măng phủ rêu mốc được người làng Đông Đằng, xã Bắc Sơn cắm cạnh sơ đồ mô tả vị trí, diện tích rừng của ngành nông nghiệp tỉnh Lạng Sơn lập từ nhiều năm trước.
Khu rừng nguyên sinh có 184 cây nghiến, đường kính 0,2-2,04 m tập trung trên núi đá vôi. Ngọn núi nằm trong hệ thống núi đá vôi cổ, cao trung bình 600 m, trải dài ôm trọn thung lũng Bắc Sơn. Dưới chân là Đông Đằng, làng người Tày gốc với 625 nhân khẩu quần tụ trong những nếp nhà sàn.
Toàn bộ 13,3 ha rừng nghiến đã được ngành chức năng quản lý, đánh số từ năm 2013. Nghiến thuộc nhóm IIA trong danh mục loài nguy cấp, quý, hiếm theo phân loại của Bộ Nông nghiệp và Môi trường. Trên thân cây nghiến lớn nhất rừng già chi chít nu gỗ, phần dị dạng hình thành trong quá trình cây sinh trưởng liên quan rối loạn hoặc tổn thương. Nu gỗ cứng, vân cuộn đẹp, thường bị săn lùng chế tác đồ mỹ nghệ hoặc vật phong thủy.
Trước khi được đánh số quản lý, khu rừng tồn tại hàng trăm năm cùng lịch sử lập làng. Những cây cổ thụ nguyên vẹn trước hết nhờ luật lệ vô hình nhưng nghiêm khắc của cộng đồng: không được mang ra khỏi rừng thứ gì, kể cả gỗ mục.
Trưởng thôn Dương Hữu Chung kể quy ước bắt nguồn từ nếp sống người Tày, khi những hộ dân đầu tiên đến khai khẩn, dựng nhà dưới chân núi. Người Tày biết cây nghiến có bộ rễ khỏe, sống ôm chặt lấy đá có thể ngăn xói lở. Chống sạt lở, đá lăn mùa mưa lũ, dân làng dặn nhau không được chặt cây hay mang lâm sản khỏi rừng.
Lời nhắc nhở dần hình thành các quy ước và được duy trì thông qua "hội hiếu"- thiết chế mạnh nhất của làng. Tổ chức hình thành từ nghi lễ truyền thống, chuyên lo tang ma, hiếu hỉ trong làng. Hội hiếu cho thấy đám ma không chỉ là việc riêng của mỗi nhà mà còn cần sự chia sẻ, giúp sức của thân tộc, bản làng.
Hội hiếu quy định không được chặt cây, mang sản vật ra khỏi rừng. Người vi phạm lần đầu phạt nhẹ nhất 500.000 đồng, bị nhắc nhở trước toàn thôn. Không có chuyện vi phạm đến lần thứ ba, bởi chỉ cần tái phạm lần hai, người đó sẽ bị dân làng họp bàn và khai trừ khỏi hội hiếu.
Mắc lỗi, người ta vẫn có thể sống ở làng, nhưng đám ma không có người khiêng quan tài, nhà có việc không còn ai giúp. Trên cả tiền bạc hay những quy định hành chính, điều khiến người dân e ngại nhất là bị loại khỏi hội hiếu, đồng nghĩa không còn nhận được tương trợ trong những việc hệ trọng của đời người.
Đông Đằng có 138 hộ. Trưởng thôn xòe tay đếm một người Dao, hai người Nùng, 5 người Kinh, còn lại là người Tày - tất cả đều mang họ Dương. Người nơi khác đến thường thắc mắc quan hệ huyết thống, nhưng thực tế họ thuộc nhiều nhánh: Dương Thần, Dương Thời, Dương Văn, Dương Đình, Dương Hữu...
Theo luật, sau ba đời có thể kết hôn. Nhưng người Tày ở đây nói "chín đời cũng không lấy" vì người già ngại xưng hô lộn xộn. Sống dựa vào đồng tộc, làng bản, nỗi sợ bị tách khỏi cộng đồng khiến mỗi người đều tuân thủ quy ước chung.
"Có dân thì thành làng bản. Nhưng rừng có trước làng. Muốn an cư thì phải giữ rừng. Lời dặn của cha ông truyền đời và tất cả thành viên trong làng đều tự nguyện tuân theo", trưởng thôn 9X kết luận.
Những quy ước hội hiếu nơi này thường trở thành "bản lề" giúp cộng đồng gìn giữ phong tục, xây dựng đời sống văn hóa. Trưởng hội thường là người cao tuổi, có uy tín, do người dân trực tiếp bình bầu. Việc lớn nhỏ của Đông Đằng thường đưa ra tổ chức này bàn bạc, lắng nghe ý kiến người dân trước khi lên các cấp chính quyền.
Một phần điều lệ hội hiếu sau này được đưa vào hương ước thôn Đông Đằng, quy định tất cả người dân có trách nhiệm bảo vệ rừng, không chặt cây đốt phá, khai thác trái phép, không săn bẫy động vật. Các hộ không phát rừng làm nương rẫy và có biện pháp chủ động phòng chống cháy rừng mùa khô. Cuối năm họp tổng kết, 138 gia đình đều ký cam kết bảo vệ rừng.
"Người lạ gần như không thể tiếp cận để phá hoại rừng hay trộm cây", chị Dương Thị Khuyên, người dân cho biết. Bởi muốn vào rừng phải đi qua làng, nhà dân ở sát chân núi sẽ lập tức báo tin khi phát hiện người lạ lên rừng.
Trong ký ức chung của dân làng, trường hợp duy nhất vi phạm là người dân lấy củi ở lối khác rồi ngược sang rừng này. Người dân phát hiện lập tức báo thành viên hội hiếu lên kiểm tra. Người vi phạm dù không cố ý vẫn tự nguyện ký biên bản và nộp phạt 500.000 đồng. Khoản tiền được sung quỹ dùng cho việc chung.
Người Đông Đằng bền bỉ tuân thủ lệ làng một phần xuất phát từ niềm tin tín ngưỡng khi thờ Ông Đuôi - vị thần đại diện cho núi rừng. Dưới gốc đa cổ thụ ngay cửa rừng vẫn còn dấu tích phiến đá lớn nguyên khối khắc dòng chữ cổ chưa được giải nghĩa, trên đặt bát hương cũng tạc từ đá. Người lớn trong làng dặn trẻ nhỏ không được trèo lên phiến đá, không vệ sinh hay nói bậy tại khu vực này. Niềm tin càng được củng cố qua một số lần chứng kiến người xâm phạm "ngẩn ngơ như ma nhập", gia đình phải mang đồ lễ vào cúng tạ lỗi thần linh.
Nhưng nỗi lo đôi lúc không đến từ con người mà còn từ những biến đổi bất thường của tự nhiên. Năm 2020, người dân phát hiện kén sâu giăng như tơ nhện trắng vườn nhà. Vào rừng kiểm tra, họ thấy loài thân như sâu róm, răng đỏ sắc như cưa, ăn trụi lá nghiến. Ngành chức năng phải cấp thuốc sinh học, cho máy móc về phun ba ngày mới kiểm soát được.
Rừng che chở cho làng, chống xói lở, trải dài ôm trọn thung lũng Bắc Sơn. Dưới chân là đồng ruộng ven suối với những nếp nhà sàn của các làng Đông Đằng, Trí Yên, Quỳnh Sơn - nơi vừa được công nhận là Làng du lịch tốt nhất thế giới năm 2025.
Trưởng thôn cho biết trong kế hoạch phát triển du lịch, địa phương sẽ thiết kế tuyến đường từ chân núi để tham quan rừng nghiến nguyên sinh. Song nguyên tắc cốt lõi là rừng phải được giữ nguyên trạng như cách mà các thế hệ trước đã làm. Với mức thu nhập bình quân đầu người 56 triệu đồng mỗi năm chủ yếu từ trồng thuốc lá, hoa màu, cây ăn quả, anh Chung kỳ vọng người dân có thể làm giàu trên chính quê hương mình từ thành quả của bảo vệ rừng.
Không riêng cây nghiến, người dân Đông Đằng được giao khoán bảo vệ tổng cộng 427 ha rừng thuộc Khu bảo tồn Bắc Sơn. Một số khoảnh rừng không có nghiến vẫn đa dạng các loài lý, bông, vàng tâm sinh trưởng. Biết địa chất núi đá vôi hợp cho loài sinh trưởng, người dân đôi lúc sẽ đưa cây con mọc sát chân núi lên trồng trong rừng. Sinh trưởng chậm, nhiều thân nghiến bằng ngón út sau vài chục năm mới lớn bằng cổ tay. Ven bìa rừng, một vài cây mọc thẳng thắp thành hàng rào tự nhiên, ngăn cách rừng với khu dân cư.
Tổ tuần tra bảo vệ rừng được thành lập bảy năm trước, ngoài lực lượng chuyên trách còn có trai tráng thôn Đông Đằng. Họ tuần tra định kỳ mỗi tháng một lần, tăng tần suất vào mùa khô. Mỗi chuyến đi các thành viên mang cơm nắm, dụng cụ, luồn lách kiểm tra từng gốc nghiến, chụp ảnh và báo cáo hiện trạng về trung tâm quản lý. Điểm nghỉ chân ưa thích của cả đội là dưới tán đại thụ đường kính thân 2,04 m, mọc đầy nu gỗ và phong lan rừng. Sau mỗi chuyến tuần tra, kinh phí hỗ trợ mỗi thành viên nhận được là 200.000 đồng.
"Kể cả khi không có tiền, người dân nơi này đã giữ rừng từ nhiều đời trước và sẽ tiếp tục giữ cho những đời sau", anh Chung nói, tự hào về truyền thống quê mình, ngôi làng người Tày cũng là nôi cách mạng của đội du kích Bắc Sơn.
Tin Gốc: Vnexpress
Thời Sự
Trưởng khoa BV đa khoa Đức Giang bị lừa 3,5 tỉ vì 'chạy chức' phó giám đốc

Ngày 2.4, TAND TP.Hà Nội mở phiên tòa xét xử, tuyên phạt bị cáo Chu Văn Tuấn (52 tuổi, trú tại Hưng Yên) mức án 16 năm tù về tội "lừa đảo chiếm đoạt tài sản".
Theo cáo buộc, bị cáo Tuấn vốn làm nghề kinh doanh tự do. Cần tiền chi tiêu cá nhân và trả nợ, bị cáo đưa ra thông tin gian dối về việc mình là thiếu tướng công tác tại Bộ Công an, có nhiều mối quan hệ với lãnh đạo các ngành công an, y tế, công thương và tòa án.
Tuấn "nổ" mình có thể tác động vào việc bổ nhiệm chức danh lãnh đạo, xin cấp giấy chứng nhận bán hàng đa cấp hoặc dàn xếp, giải quyết các tranh chấp dân sự…, nhằm chiếm đoạt tiền của những người cả tin.
Với chiêu trò này, Tuấn đã lừa đảo, chiếm đoạt tổng cộng hơn 11 tỉ đồng của nhiều người.
Một trong những người bị hại là ông Hoàng (tên nhân vật đã được thay đổi), trưởng khoa thuộc Bệnh viện đa khoa Đức Giang (Hà Nội), đang có mong muốn được bổ nhiệm làm phó giám đốc bệnh viện này.
Biết chuyện, một người bạn của ông Hoàng nói quen Chu Văn Tuấn hiện là thiếu tướng của Bộ Công an, có nhiều mối quan hệ nên có thể giúp.
Đầu tháng 5.2021, người bạn mang chuyện ông Hoàng muốn lên chức kể với bị cáo Tuấn. Tuấn nói dối quen biết lãnh đạo Bộ Y tế, có thể giúp ông Hoàng được bổ nhiệm trong vòng 3 tháng.
Tuấn yêu cầu gửi thông tin lý lịch cá nhân, các quyết định, văn bằng chứng chỉ của ông Hoàng, đồng thời "phát giá" 150.000 USD, tương đương 3,5 tỉ đồng.
Người bạn thuật lại lời bị cáo Tuấn cho ông Hoàng nghe. Vợ chồng ông này đồng ý, chuyển 3,5 tỉ đồng cùng các giấy tờ cho người bạn, để người bạn chuyển cho Tuấn.
Tháng 8.2021, Sở Y tế TP.Hà Nội quyết định bổ nhiệm vị trí phó giám đốc Bệnh viện đa khoa Đức Giang cho một bác sĩ khác tại bệnh viện. Vợ chồng ông Hoàng thắc mắc thì Tuấn nói vẫn thiếu một vị trí phó giám đốc và bảo tiếp tục chờ.
Đến tháng 7.2022, Bệnh viện đa khoa Đức Giang bổ nhiệm vị trí phó giám đốc cuối cùng, song vẫn không phải ông Hoàng.
Vợ chồng ông Hoàng hỏi người bạn, người bạn hỏi Tuấn thì Tuấn cắt đứt liên lạc. Người bạn của ông Hoàng do đó làm đơn tố giác. Người này được xác định không phải đồng phạm với Tuấn. Ông này đã chủ động bỏ tiền túi trả lại toàn bộ tiền cho vợ chồng ông Hoàng, đồng thời yêu cầu Tuấn trả lại tiền cho mình.
Ngoài vụ việc trên, Chu Văn Tuấn bị cáo buộc giả danh từng công tác trong ngành công an, có nhiều mối quan hệ với lãnh đạo Bộ Công thương.
Tin lời, một doanh nghiệp nhờ Tuấn "chạy" thủ tục cấp giấy chứng nhận bán hàng đa cấp. Tuấn cam kết 3 - 5 tháng sẽ giải quyết xong, đồng thời yêu cầu chi phí "ngoại giao" 400.000 USD, tương đương 9,1 tỉ đồng.
Phía doanh nghiệp sau đó chuyển đủ 9,1 tỉ đồng cho Tuấn. Bị cáo nhận tiền nhưng không làm thủ tục cho công ty như đã hứa hẹn mà chi tiêu cá nhân hết.
Vụ việc khác liên quan đến tranh chấp dân sự xảy ra tại tỉnh Bắc Ninh. Ông Ân vay của ông Cường (tên các nhân vật đã được thay đổi) 4 tỉ đồng, trong thời gian trả lãi đã trả được 2,8 tỉ đồng. Tuy vậy, ông Cường vẫn khởi kiện, đòi ông Ân cả gốc lẫn lãi tổng số gần 4,4 tỉ đồng.
Thông qua các mối quan hệ, ông Ân quen Tuấn, được Tuấn giới thiệu là thiếu tướng tình báo. Tuấn nói có thể giúp ông Ân chứng minh đã trả 2,8 tỉ đồng, chỉ cần trả thêm 1 tỉ đồng là ông Cường sẽ rút đơn. Đổi lại, ông Ân phải chi phí 350.000 triệu đồng.
Ngỡ là thật, vợ chồng ông Ân chuyển đủ số tiền theo yêu cầu cho Tuấn. Tuấn nhận tiền nhưng chi tiêu cá nhân hết, còn ông Ân thua kiện. Ông Ân liên lạc với Tuấn không được nên đã gửi đơn trình báo tới cơ quan công an.

Sáng 11.4, Quốc hội thảo luận về dự án luật sửa đổi, bổ sung một số điều của luật Công chứng.
Một nội dung được nhiều đại biểu quan tâm là quy định hạn chế công chứng ngoài trụ sở và chỉ cho phép công chứng giao dịch bất động sản tại địa phương nơi có tài sản.
Đại biểu Lê Thanh Hoàn (đoàn Thanh Hóa) cho rằng nếu giữ nguyên quy định này và chỉ quy định lộ trình trong tương lai với quá nhiều điều kiện, đó là sau khi cơ sở dữ liệu công chứng được vận hành và các cơ sở dữ liệu liên quan được cơ cơ quan chủ quản cơ sở dữ liệu công bố, chúng ta không chỉ đang thiết kế một quy phạm kỹ thuật mà còn đang tiếp tục cấu trúc dịch vụ công chứng theo hướng khép kín và và tiềm ẩn nguy cơ lợi ích nhóm.
Theo ông Hoàn, việc thực hiện cung cấp dịch vụ phi địa giới hành chính không phụ thuộc vào đơn vị hành chính là chủ trương lớn của Đảng và Nhà nước. Nếu chúng ta vẫn giữ cách tiếp cận cũ sẽ làm chậm quá trình chuyển đổi số, làm giảm năng lực cạnh tranh của hệ thống pháp lý quốc gia.
Đồng quan điểm, đại biểu Nguyễn Trường Giang (đoàn Lâm Đồng) đề nghị cần mở rộng thẩm quyền công chứng mà không chia theo địa giới hành chính. Công chứng viên khi không đủ thông tin, có quyền từ chối công chứng đối với các hợp đồng giao dịch liên quan đến bất động sản.
Trả lời về việc này, Bộ trưởng Bộ Tư pháp Hoàng Thanh Tùng khẳng định thẩm quyền công chứng giao dịch bất động sản theo địa giới hành chính tỉnh, thành phố (điều 44) vẫn cần thiết.
Trong bối cảnh cơ sở dữ liệu công chứng tập trung toàn quốc đang trong quá trình xây dựng, chưa được liên thông hoàn toàn, việc duy trì địa giới hành chính giúp công chứng viên kiểm tra thực tế tài sản và xác thực nhân thân tốt nhất, từ đó ngăn chặn gian lận, lừa đảo đối với loại tài sản có giá trị lớn này.
Tuy nhiên, dự thảo luật đã đưa ra bước cải cách quan trọng là thu hẹp phạm vi địa giới hành chính, chỉ áp dụng với các giao dịch trực tiếp có đối tượng là bất động sản.
Các giao dịch gián tiếp có thể thực hiện tại bất kỳ tổ chức hành nghề công chứng nào trên toàn quốc.
Khi hệ thống cơ sở dữ liệu liên thông quốc gia hoàn thiện, Chính phủ sẽ xem xét bãi bỏ hoàn toàn quy định về địa giới hành chính.

