Ngày 30/6, Trưởng đoàn đàm phán Iran Mohammad Bagher Ghalibaf cho biết nước này đã xuất khẩu hơn 40 triệu thùng dầu thô trong 2 tuần, kể từ khi Mỹ dỡ bỏ lệnh phong tỏa với các cảng biển. Dầu thô Iran hiện cũng được bán với giá cao hơn khoảng 20% so với trước chiến sự.
“Kể từ ngày lệnh phong tỏa được dỡ bỏ, chúng tôi đã xuất khẩu hơn 40 triệu thùng dầu”, Ghalibaf nói trong cuộc phỏng vấn đăng trên kênh Telegram của mình. Ông cho biết Iran đã không thể bán ra ngoài thùng dầu nào trong khoảng hai tháng bị phong tỏa.
Trong khi đó, hãng theo dõi tàu dầu TankerTrackers.com ngày 1/7 ước tính Iran đã xuất khẩu khoảng 50 triệu thùng dầu thô trong 2 tuần qua. Công ty sử dụng hình ảnh vệ tinh, ảnh chụp từ bờ biển và hệ thống nhận dạng tự động (AIS) theo thời gian thực để theo dõi hoạt động của tàu.
Giá dầu Brent hiện giao dịch quanh 73 USD một thùng, giảm gần 40% so với đỉnh hồi tháng 4, nhờ kỳ vọng nguồn cung từ vùng Vịnh phục hồi. Gregory Brew – nhà phân tích tại Eurasia Group cho biết trước chiến sự, dầu thô Iran thường được bán thấp hơn Brent khoảng 10-15 USD một thùng để bù đắp rủi ro do các lệnh trừng phạt.
Trước chiến sự, hãng dữ liệu Kpler cho biết xuất khẩu dầu thô và khí ngưng tụ của Iran trong tháng 2 đạt 2,2 triệu thùng một ngày. Quốc gia vùng Vịnh này cũng là nước sản xuất dầu thô lớn thứ 3 trong Tổ chức Các nước Xuất khẩu Dầu mỏ (OPEC)
Ngày 17/6, Mỹ và Iran ký biên bản ghi nhớ chấm dứt gần 4 tháng chiến sự, đồng thời mở cửa lại eo biển Hormuz và tiếp tục quá trình đàm phán 60 ngày để tiến tới thỏa thuận hòa bình lâu dài. Theo biên bản, Iran đồng ý cho phép tàu thuyền đi qua Hormuz mà không thu phí trong 60 ngày, nhưng khẳng định vẫn giữ quyền kiểm soát tuyến đường thủy này.
“Chủ quyền với eo biển Hormuz thuộc về Iran và Oman. Hoạt động lưu thông tại eo biển phải tuân theo các quy định do Iran đặt ra”, ông Ghalibaf khẳng định.
Hiện vẫn chưa rõ eo biển Hormuz sẽ được quản lý thế nào sau khi thời hạn 60 ngày kết thúc. Thời gian qua, các tàu di chuyển qua eo biển theo hành lang phía nam dọc bờ biển Oman hoặc qua các tuyến phía bắc do Iran kiểm soát.
Tin Gốc: Vnexpress

Thông tin được ông Trần Kim Thành, Chủ tịch HĐQT Công ty cổ phần Tập đoàn KIDO, chia sẻ tại đại hội cổ đông sáng 28/5 ở TP HCM, khi đề cập chiến lược tăng trưởng dài hạn và mục tiêu đưa doanh nghiệp trở thành một trong ba tập đoàn thực phẩm tiêu dùng lớn nhất Đông Nam Á năm 2030.
Theo ông Trần Kim Thành, KIDO đang tái tổ chức tập đoàn theo từng ngành hàng thay vì vận hành theo mô hình tập trung như trước. Mục tiêu là phản ánh rõ hiệu quả từng lĩnh vực kinh doanh, giúp nhà đầu tư dễ định giá hơn và tạo dư địa tăng trưởng dài hạn.
Trong lộ trình tái cấu trúc, các mảng dầu ăn và thực phẩm sẽ được tổ chức thành những đơn vị chuyên biệt hơn. Theo lãnh đạo doanh nghiệp, sau khi tái cấu trúc hoàn tất, những công ty như Tường An sẽ trở lại sàn, còn Thọ Phát lần đầu niêm yết để cổ đông có thể lựa chọn đầu tư theo từng lĩnh vực riêng.
Ở mảng dầu ăn, KIDO cho biết sẽ tiếp tục tái cấu trúc nhằm nâng hiệu quả vận hành và tăng tính liên kết trong chuỗi giá trị. Theo phương án được cổ đông thông qua tại đại hội đồng cổ đông thường niên 2026 ngày 28/5, Tường An dự kiến được tái cấu trúc để trở thành trung tâm của chuỗi ngành dầu ăn trong hệ sinh thái KIDO.
Sau tái cấu trúc, KIDO sẽ sở hữu tối thiểu 97% vốn Tường An, trong khi Tường An nắm tối thiểu 93% vốn tại Vocarimex và Vocarimex sở hữu 99% vốn KIDO Nhà Bè.
Để thực hiện kế hoạch này, Vocarimex sẽ chuyển nhượng toàn bộ phần vốn tại Tường An, còn KIDO chuyển nhượng cổ phần KIDO Nhà Bè cho Vocarimex hoặc bên thứ ba với giá không thấp hơn giá vốn đầu tư. Đồng thời, Tường An dự kiến phát hành riêng lẻ cho KIDO để hoán đổi cổ phần Vocarimex, qua đó nâng vốn điều lệ từ 338,8 tỷ đồng lên 3.188 tỷ đồng.
Song song với tái cấu trúc, KIDO tiếp tục mở rộng chuỗi giá trị trong ngành thực phẩm thiết yếu theo mô hình hợp tác thay vì tự đầu tư từ đầu. Theo Chủ tịch Trần Kim Thành, tập đoàn ưu tiên hợp tác với các doanh nghiệp đã có năng lực sản xuất nhưng chưa mạnh về phân phối để rút ngắn thời gian mở rộng thị trường.
Theo mô hình này, đối tác tập trung sản xuất, còn KIDO đảm nhận thương hiệu và hệ thống phân phối. Doanh nghiệp cho biết đang mở rộng hợp tác trong các lĩnh vực thực phẩm thiết yếu, bánh hấp đông lạnh và thực phẩm đông lạnh.
Ở kế hoạch kinh doanh năm 2026, KIDO đặt mục tiêu doanh thu khoảng 12.000 tỷ đồng, chưa bao gồm đóng góp từ một số ngành hàng mới dự kiến ra mắt. Tập đoàn kỳ vọng lợi nhuận vượt 700 tỷ đồng.
Ban lãnh đạo đánh giá căng thẳng địa chính trị tại Trung Đông, đặc biệt liên quan Iran, có thể tác động đến giá dầu và chi phí logistics, song ảnh hưởng đến KIDO không lớn nhờ lợi thế thương hiệu và năng lực quản trị chi phí.
Ngoài chiến lược kinh doanh, KIDO cũng cập nhật tiến độ một số dự án bất động sản đang hoàn thiện pháp lý như dự án khu phức hợp 17ha ở phường Phú Thuận, khu đất 436 Nơ Trang Long (phường Bình Lợi Trung) và dự án 8-12 Lê Duẩn.
Theo Tổng giám đốc Trần Lệ Nguyên, dự án 17ha ở phường Phú Thuận đang thực hiện thủ tục chuyển đổi từ đất cổ phần hóa sang đất thương mại theo Nghị quyết về cơ chế cho phép doanh nghiệp cổ phần hóa chuyển đổi mục đích sử dụng đất.
Trong khi đó, dự án 8-12 Lê Duẩn đang được KIDO phối hợp với các sở ngành liên quan và UBND TP HCM để hoàn thiện hồ sơ. Doanh nghiệp kỳ vọng sẽ sớm được cơ quan chức năng chấp thuận để tiếp tục triển khai.
Lãnh đạo KIDO cho biết các dự án bất động sản chưa thể ghi nhận lợi nhuận trong năm 2026 do vẫn trong quá trình hoàn thiện thủ tục theo quy định của Nhà nước. Nếu được phê duyệt đúng tiến độ, doanh nghiệp kỳ vọng các dự án có thể ghi nhận chuyển biến đáng kể từ cuối năm nay hoặc bước sang giai đoạn tăng tốc trong năm 2027.
Ngoài hoạt động kinh doanh, KIDO cho biết đang đào tạo AI cho toàn bộ nhân sự và dự kiến ứng dụng công nghệ này trong quản trị nội bộ cũng như hỗ trợ đội ngũ bán hàng dựa trên hệ thống dữ liệu tích lũy nhiều năm.
Trả lời thắc mắc của cổ đông về diễn biến cổ phiếu bị bán mạnh cuối tháng 5, Tổng giám đốc Trần Lệ Nguyên cho rằng đây là biến động bình thường của thị trường, có thể đến từ hoạt động cơ cấu danh mục của các quỹ ngoại hoặc sự dịch chuyển dòng vốn. Ban lãnh đạo khẳng định sẽ tập trung vào tăng trưởng nội lực, mở rộng thị phần và duy trì hiệu quả tài chính thay vì can thiệp vào diễn biến giá cổ phiếu.
Tin Gốc: Vnexpress

Theo số liệu của Cục Thống kê Quốc gia Trung Quốc, PPI tháng 3 tăng 0,5% so với tháng 32025, chấm dứt chuỗi giảm phát sản xuất dài nhất trong nhiều thập kỷ. Kết quả này cao hơn dự báo trong thăm dò của Reuters, ở mức 0,4%.
Giá sản xuất tăng mạnh trong các ngành tiêu thụ nhiều năng lượng như khai thác kim loại màu tăng 36,4%; luyện kim và chế biến kim loại màu tăng 22,4%. Tính chung quý I, chỉ số giá sản xuất vẫn giảm 0,6% so với cùng kỳ 2025.
PPI của nền kinh tế lớn thứ hai thế giới quay đầu tăng trở lại tháng trước do xung đột Trung Đông đẩy giá dầu tăng, khiến chi phí nhiên - nguyên liệu sản xuất leo thang. Đến ngày 10/4, dầu Brent hợp đồng giao tháng 6 được giao dịch ở mức 96,7 USD mỗi thùng, tăng 33% kể từ khi chiến sự bắt đầu. Dầu WTI hợp đồng giao tháng 5 có giá 98,5 USD mỗi thùng, tăng 47%.
Từ cuối tháng 2, Trung Quốc đã cho phép giá nhiên liệu trong nước tăng, nhưng áp trần, nhằm giảm tác động từ giá dầu leo thang. Zhiwei Zhang, kinh tế trưởng tại Pinpoint Asset Management, cho rằng tình hình Trung Đông vẫn còn rất bất ổn. "Triển vọng lạm phát với nhiều nước, bao gồm cả Trung Quốc, cũng vậy", ông nói.
Trung Quốc là nhà nhập khẩu dầu lớn nhất thế giới, nhưng nhờ dự trữ lớn và nguồn cung năng lượng đa dạng nên giảm được tác động kinh tế từ cuộc xung đột ở Vùng Vịnh, theo Robin Xing, Kinh tế trưởng Trung Quốc tại Morgan Stanley.
"Trung Quốc ứng phó tốt hơn các nước khác trước cú sốc dầu, nhờ khả năng linh hoạt trong chuyển đổi nguồn năng lượng và dư địa chính sách khi lạm phát thấp", ông Robin Xing nhận định. Ông dự báo PPI nước này tăng 1,2% năm nay.
Tháng 3, chỉ số giá tiêu dùng (CPI) của Trung Quốc tăng 1%, thấp hơn mức dự báo 1,2% của các nhà kinh tế do Reuters khảo sát và chậm hơn so với mức tăng 1,3% trong tháng 2. CPI lõi, không bao gồm các mặt hàng dễ biến động như thực phẩm và năng lượng, tăng 1,1% trong tháng 3.
Ông Xu Tianchen, chuyên gia kinh tế cấp cao tại Economist Intelligence Unit, cho biết trong số các nền kinh tế châu Á đã công bố dữ liệu lạm phát tháng 3 đến nay, Trung Quốc là nước duy nhất ghi nhận tốc độ CPI giảm theo tháng.
Với lạm phát thấp và tăng do chi phí đẩy (giá đầu vào) chứ không phải nhu cầu cao, Marco Sun, Trưởng bộ phận phân tích thị trường tài chính tại MUFG (Trung Quốc), dự báo Bắc Kinh sẽ không có điều chỉnh về chính sách điều hành kinh tế.
Tỷ giá nhân dân tệ và USD ổn định sau khi dữ liệu lạm phát được công bố, trong khi thị trường chứng khoán đại lục tăng điểm.
Morgan Stanley vừa hạ dự báo tăng trưởng Trung Quốc năm nay 10 điểm cơ bản, còn 4,7%, với giả định giá dầu trung bình đạt 110 USD mỗi thùng trong quý II trước khi hạ nhiệt. Trường hợp xung đột Trung Đông leo thang, đẩy giá dầu vượt 150 USD mỗi thùng quý này, GDP thực của Trung Quốc có thể giảm tốc còn 4,2%.
"Ngay cả khi eo biển Hormuz được mở lại, quá trình bình thường hóa nguồn cung chậm và nhu cầu tái tích trữ có thể khiến giá dầu duy trì ở mức cao", ông Xing nói.
Phiên An (theo CNBC, Reuters)
Nguồn: https://vnexpress.net/gia-hang-hoa-xuat-xuong-trung-quoc-tang-sau-3-nam-5060893.html

Nếu mức sinh lời 177% trong 5 năm qua khiến giới đầu tư ngỡ ngàng, chặng đường tiếp theo của kim loại quý này có thể còn khốc liệt hơn. Từ mốc 1.585 USD/ounce của năm 2020, vàng đã thiết lập mặt bằng giá mới trên 4.500 USD/ounce ở thời điểm hiện tại.
Thậm chí, thị trường từng chứng kiến khoảnh khắc lịch sử khi vàng xuyên thủng ngưỡng 5.000 USD/ounce hồi đầu tháng 1/2026 trước khi điều chỉnh. Đằng sau sự bứt phá ngoạn mục này không đơn thuần là tâm lý đầu cơ ngắn hạn, mà là một sự dịch chuyển mang tính cấu trúc của dòng vốn toàn cầu.
Động lực từ các "cá mập" ngân hàng Trung ương
Ngân hàng đầu tư Đức Deutsche Bank vừa gây chú ý với dự báo giá vàng có thể tăng gần gấp đôi, chạm mốc 8.000 USD/ounce vào năm 2031. Theo báo cáo nghiên cứu công bố cuối tháng 4, các chiến lược gia của định chế này chỉ ra rằng một nhóm các quốc gia mới nổi đang âm thầm quét sạch nguồn cung vàng trên thị trường.
Danh sách này trải dài từ Trung Quốc, Ấn Độ đến các quốc gia giàu tài nguyên như Saudi Arabia, Qatar, UAE và Kazakhstan. Theo The Northern Miner, tính từ sau cuộc khủng hoảng tài chính 2008, nhóm các ngân hàng Trung ương này đã bổ sung hơn 225 triệu ounce vào kho dự trữ quốc gia. Deutsche Bank xây dựng một mô hình toán học cho thấy, nếu các tổ chức này nâng tỷ trọng vàng lên mức 40% trong tổng dự trữ ngoại hối, mốc 8.000 USD/ounce là hoàn toàn có cơ sở.
Lý giải cho cơn khát vàng này, các chuyên gia nhận định đây là bước đi chiến lược nhằm đa dạng hóa tài sản quốc gia. Thay vì phụ thuộc hoàn toàn vào hệ thống tài chính truyền thống dựa trên đồng bạc xanh, nhiều nền kinh tế đang chọn vàng làm mỏ neo mới.
Khảo sát mới nhất của Hội đồng Vàng Thế giới (WGC) minh chứng rõ nét cho xu hướng này. Có tới 76% ngân hàng Trung ương lên kế hoạch tăng dự trữ vàng trong nửa thập kỷ tới, đồng thời 73% dự kiến cắt giảm tỷ trọng đồng USD. Vàng giờ đây được xem là công cụ phòng vệ tối thượng trước rủi ro lạm phát, biến động lãi suất và những đứt gãy thương mại toàn cầu.
Mức cầu thực tế lớn hơn nhiều so với dữ liệu công bố
Trong khi thị trường đang tiêu hóa dự báo dài hạn của Deutsche Bank, Goldman Sachs lại mang đến một góc nhìn thực tế trong ngắn hạn. Theo ngân hàng đầu tư Mỹ, tốc độ gom vàng của các ngân hàng Trung ương hiện nay mạnh mẽ hơn rất nhiều so với những gì được ghi nhận trên giấy tờ.
Goldman Sachs vừa phải điều chỉnh mạnh mô hình theo dõi nhu cầu vàng sau khi phát hiện những "lỗ hổng" trong dữ liệu thương mại chính thức. Cụ thể, các báo cáo trước đây đã bỏ lọt một lượng lớn vàng được rút khỏi các kho lưu trữ tại London kể từ tháng 8/2025. Theo ước tính mới, các ngân hàng Trung ương sẽ thâu tóm trung bình khoảng 60 tấn vàng mỗi tháng trong suốt năm 2026. Con số này cao gấp đôi so với mức 29 tấn theo phương pháp tính toán cũ.
Dựa trên lực cầu khổng lồ này, Goldman Sachs kiên định với mục tiêu giá vàng sẽ đạt 5.400 USD/ounce ngay vào cuối năm nay. Đáng chú ý, các chiến lược gia của Goldman nhấn mạnh xu hướng mua vàng hiện tại không phải là những giao dịch lướt sóng theo sự kiện. Thay vào đó, dòng tiền đang phản ứng với những rủi ro mang tính hệ thống như tính bền vững tài khóa của các quốc gia và sự suy giảm giá trị tiền tệ trong dài hạn.
Sự chuyển dịch dòng vốn quy mô lớn đã buộc cả những tên tuổi gạo cội nhất phố Wall phải thay đổi góc nhìn. CEO JPMorgan Chase, ông Jamie Dimon, mới đây thừa nhận giá vàng hoàn toàn có thể vươn lên mốc 5.000-10.000 USD. Người đứng đầu định chế tài chính lớn nhất nước Mỹ cho rằng đây là một trong số ít thời điểm trong lịch sử mà việc phân bổ vốn vào vàng trở thành một quyết định kinh doanh hợp lý.
Bài toán phòng thủ cho danh mục cá nhân
Trước làn sóng gom tài sản trú ẩn của các định chế khổng lồ, giới đầu tư cá nhân cũng đang ráo riết tái cơ cấu danh mục. Chỉ tính riêng năm 2025, giá vàng đã ghi nhận mức tăng 65% khi lo ngại về đà tăng trưởng kinh tế chậm lại thúc đẩy dòng tiền tháo chạy khỏi các kênh rủi ro. Không gắn liền với báo cáo lợi nhuận của bất kỳ doanh nghiệp nào, kim loại quý này đang hoàn thành xuất sắc vai trò "bộ giảm sốc tài chính".
Dù vậy, giới phân tích tài chính cảnh báo người tham gia thị trường không nên để cảm xúc chi phối và "tất tay" vào một loại tài sản duy nhất. Các chuyên gia quản lý quỹ hàng đầu, điển hình như tỷ phú Ray Dalio hay các nhà chiến lược tại Sprott Asset Management, đều khuyến nghị tỷ lệ vàng hợp lý chỉ nên dao động trong khoảng 5-15% tổng giá trị danh mục.
Bên cạnh vàng, dòng vốn thông minh cũng đang tìm đến bất động sản như một kênh thay thế để chống lại "thuế lạm phát". Tương tự kim loại quý, bất động sản sở hữu giá trị nội tại hữu hình nhưng mang lại một lợi thế vượt trội là khả năng tạo ra dòng tiền đều đặn từ khai thác cho thuê. Tuy nhiên, tính thanh khoản thấp và yêu cầu cao về nguồn lực quản lý là rào cản buộc nhà đầu tư phải tính toán kỹ lưỡng giữa hai lớp tài sản này.
Thị trường tài chính năm 2026 đang chứng kiến sự trỗi dậy mạnh mẽ của các tài sản phòng thủ. Dù rủi ro chốt lời trong ngắn hạn luôn hiện hữu nếu bức tranh vĩ mô bớt u ám, nhưng với vị thế là "tài sản chiến lược số 1", vàng dường như đã thiết lập được một mặt bằng giá trị hoàn toàn mới cho kỷ nguyên tài chính tiếp theo.
Tin Gốc: Dân Trí

