Theo tờ Nhân dân Nhật báo, một nông dân ở huyện Nguyên Dương, tỉnh Hồng Hà, Vân Nam, Trung Quốc, đã bị rắn hổ mang ẩn nấp trong đám cỏ cắn vào ngón tay khi đang làm việc trên đồng. Ông lập tức xuất hiện các triệu chứng nhiễm độc, bao gồm sưng, đau vết thương, chóng mặt và mệt. Trong cơn hoảng loạn, vợ ông đã trực tiếp hút nọc độc bằng miệng.
Sau khi người nông dân được đưa đến bệnh viện cấp cứu, vợ ông bắt đầu cảm thấy tê môi và lưỡi. Cảm giác tê dần lan ra mặt và tay chân. Ngày hôm sau, bà cảm thấy yếu ớt và đau nhức toàn thân. Gia đình liền đưa bà đến Bệnh viện Nhân dân số 3 tỉnh Hồng Hà để điều trị.
Các bác sĩ giải thích rằng sau khi người nông dân bị rắn hổ mang cắn, chất độc thần kinh đã xâm nhập vào cơ thể ông. Người vợ đã hút nọc độc ra, khiến niêm mạc miệng tiếp xúc trực tiếp với nồng độ nọc rắn cao, dẫn đến ngộ độc nọc rắn thứ phát. Chất độc thần kinh nhanh chóng xâm nhập vào máu, gây ra các triệu chứng như tê liệt toàn thân. Nếu việc điều trị bị trì hoãn dù chỉ một chút, cả 2 người đều có thể phải đối mặt với các tình trạng nguy kịch như suy hô hấp và rối loạn nhịp tim, đe dọa tính mạng bất cứ lúc nào.
Sau khi đánh giá nhanh, bệnh viện xác định con rắn là rắn hổ mang Bengal, một loài rắn bản địa của Vân Nam. Họ ngay lập tức tiêm thuốc giải độc cho cả 2 người, đồng thời làm sạch vết thương và khử độc. Sau điều trị, các triệu chứng tê toàn thân của cả 2 bệnh nhân dần thuyên giảm, các chỉ số sinh tồn ổn định và họ đã qua khỏi nguy hiểm.
Bệnh viện cảnh báo rằng việc hút vết cắn của rắn độc có thể dễ dàng gây ngộ độc thứ phát cho người cứu hộ. Vết rắn cắn là những vết thương nhỏ như lỗ kim và hầu hết nọc độc đã nhanh chóng thấm vào mô dưới da và máu. Việc hút bằng miệng đơn giản là không đủ để loại bỏ nọc độc đã ngấm sâu. Hơn nữa, việc cố gắng rạch vết thương để dẫn nọc độc ra ngoài là cực kỳ nguy hiểm, có thể gây chảy máu ồ ạt, làm tăng khả năng nhiễm trùng và dễ dẫn đến loét, hoại tử mô, làm tăng tốc độ lan truyền độc tố và làm trầm trọng thêm tình trạng của nạn nhân.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Gia Đình
Giàu có trong chớp mắt, bi kịch cả đời: Chân dung đại gia kiếm 1,5 tỷ/25 ngày giờ nhặt rác mưu sinh

Giữa những con phố sầm uất của Thượng Hải (Trung Quốc), hình ảnh một người đàn ông 70 tuổi lặng lẽ lục tìm từng thùng rác để nhặt ve chai khiến nhiều người không khỏi xót xa. Ít ai ngờ rằng, phía sau dáng vẻ khắc khổ ấy lại là một quá khứ từng vàng son rực rỡ.
Ông Chen nhân vật trong câu chuyện được biết đến là cháu trai của Chen Qubing, một nhà thơ hiện đại nổi tiếng của Trung Quốc. Gia đình ông từng có truyền thống đáng nể, thậm chí trong giai đoạn lịch sử trước đây còn sẵn sàng bán cả một con phố ở Tô Châu để ủng hộ sự nghiệp cách mạng.
Thừa hưởng nền tảng gia đình và kỳ vọng lớn lao, ông Chen từ nhỏ đã nuôi nhiều hoài bão. Khi trưởng thành, ông kết hôn, có công việc ổn định và từng bước xây dựng cuộc sống đáng mơ ước.
Bước ngoặt đến vào năm 1990, khi ông trở thành chủ một dự án kinh doanh lớn và chỉ trong 25 ngày đã thu về 400.000 Nhân dân tệ (khoảng 1,5 tỷ đồng). Ở thời điểm đó, đây là khoản tiền khổng lồ, đưa ông bước vào hàng ngũ những người giàu có, đủ khả năng sở hữu 2 căn nhà tại Thượng Hải.
Ít ai ngờ rằng, người đàn ông ấy từng có một quá khứ giàu sang và từng được xem là ông chủ thành đạt trong giới kinh doanh. Mọi thứ thay đổi chỉ sau một quyết định bước ngoặt trong cuộc đời.
Sinh ra tại Thượng Hải, ông Chen kết hôn năm 25 tuổi và nhờ sự hỗ trợ của gia đình đã sớm có công việc ổn định. Sau một thập kỷ, cuộc sống của ông được xem là đủ đầy, yên ấm.
Đến năm 1993, ông bắt đầu bước vào con đường kinh doanh riêng và nhanh chóng gặt hái thành công lớn: Chỉ trong 25 ngày, ông đã thu về 400.000 Nhân dân tệ con số rất lớn vào thời điểm đó. Từ đây, ông thành lập công ty xây dựng và liên tiếp sở hữu 2 căn nhà tại Thượng Hải.
Xuất phát từ mong muốn cho con trai có môi trường giáo dục tốt hơn, đầu năm 2002 ông Chen quyết định bán 2 căn nhà ở quê để đưa cả gia đình sang Mỹ định cư.
Ông cho biết gia đình mình có truyền thống lâu đời, thậm chí có liên hệ với một dòng họ trí thức nổi tiếng. Ảnh hưởng từ gia đình khiến ông luôn mang trong mình kỳ vọng lớn về tương lai con cái.
Để thực hiện giấc mơ "đổi đời" cho con, ông chấp nhận từ bỏ toàn bộ giấy tờ tại Trung Quốc đồng nghĩa với việc mất quyền lợi công dân, mang theo toàn bộ tài sản sang Mỹ bắt đầu lại từ đầu.
Tuy nhiên, cuộc sống tại Mỹ không như ông kỳ vọng. Suốt hơn 10 năm, ông không thể hòa nhập, cảm thấy lạc lõng và không tìm được chỗ đứng.
Đến năm 2012, khi 58 tuổi, ông quyết định trở về Trung Quốc một mình mà không thông báo với gia đình. Thế nhưng, do đã hủy toàn bộ giấy tờ khi xuất cảnh, ông rơi vào tình trạng không có hộ khẩu, không được công nhận cư trú hợp pháp.
Không còn tiền bạc, không giấy tờ, ông Chen buộc phải sống lang thang. Ông kiếm sống bằng nghề nhặt rác, bán phế liệu; những ngày may mắn có thể kiếm được khoảng 20 Nhân dân tệ (khoảng 70.000 đồng), còn không chỉ đủ mua vài chiếc bánh bao.
Mùa hè, ông ngủ tạm trong công viên, còn mùa đông thì trú ẩn ở các nhà ga để tránh rét.
Hiện nay, ông Chen đã ngoài 70 tuổi, cơ thể suy kiệt, dáng vẻ tiều tụy. Dù vậy, ông vẫn không tìm kiếm sự giúp đỡ từ gia đình đang sống ở Mỹ.
Ông cho biết ông và vợ đã ly hôn từ lâu. Con trai ông hiện đã lập gia đình, làm việc và sinh sống tại Mỹ nhưng nhiều năm không còn liên lạc. Ông cũng không chủ động tìm lại con.
Điều ông mong muốn nhất lúc này không phải tiền bạc, mà là được khôi phục hộ khẩu để có thể sống hợp pháp tại quê nhà. Tuy nhiên, nhiều nỗ lực của ông đều không thành do vướng các thủ tục pháp lý.
Câu chuyện về ông Chen trở thành một lát cắt buồn về những lựa chọn lớn trong đời, nơi ranh giới giữa thành công và bi kịch đôi khi chỉ cách nhau bởi một quyết định tưởng như đúng đắn.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Gia Đình
Bí thư Hà Nội nói về mục tiêu xây dựng cuộc sống hạnh phúc của người dân

Sáng 25/6, Thành phố Hà Nội tổ chức Hội nghị tuyên dương Gia đình văn hóa tiêu biểu Thủ đô năm 2026.
126 gia đình văn hóa tiêu biểu đại diện cho 126 xã, phường trên địa bàn thành phố đã được tuyên dương, nhận bằng khen.
Đây là những gia đình tiêu biểu trên nhiều lĩnh vực, gương mẫu chấp hành chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước; tích cực tham gia các phong trào thi đua yêu nước, các hoạt động xã hội; xây dựng gia đình no ấm, tiến bộ, hạnh phúc, văn minh; có nhiều đóng góp trong đối với đời sống văn hóa ở cơ sở.
Phát biểu tại hội nghị, Bí Thư Thành ủy Hà Nội Trần Đức Thắng, Trưởng ban Chỉ đạo về phát triển Văn hóa Thủ đô Hà Nội nhấn mạnh vai trò đặc biệt quan trọng của gia đình - nơi khởi nguồn của tình yêu thương, sự sẻ chia và lòng hiếu thảo.
Đối với xã hội, gia đình là nền tảng của sự phát triển bền vững; đối với dân tộc, gia đình là nơi gìn giữ, bồi đắp và trao truyền bản sắc văn hóa qua các thế hệ, là mạch nguồn vun đắp tinh thần đại đoàn kết toàn dân tộc và sức mạnh trường tồn của đất nước.
“126 gia đình văn hóa tiêu biểu Thủ đô được vinh danh hôm nay chính là những tấm gương sáng của hàng triệu gia đình của Thủ đô”, ông Thắng nhấn mạnh.
Bí thư Thành ủy Hà Nội cũng cho biết, thành phố bước vào giai đoạn phát triển mới với mục tiêu xây dựng Thủ đô "Văn hiến - Văn minh - Hiện đại - Hạnh phúc"; lấy con người làm trung tâm, chủ thể, mục tiêu và động lực của phát triển.
Để mỗi gia đình có cuộc sống ấm no, hạnh phúc, phát triển toàn diện, cả hệ thống chính trị của thành phố đặt quyết tâm cao, nỗ lực từng ngày cho mục tiêu tăng trưởng, nâng cao thu nhập.
Thành phố đang tập trung giải quyết 5 điểm nghẽn: Ùn tắc giao thông, trật tự đô thị, úng ngập, ô nhiễm môi trường và an toàn thực phẩm; nhằm xây dựng môi trường sống an toàn, văn minh, hiện đại, nhân văn, hạnh phúc cho nhân dân Thủ đô.
Hà Nội cũng ưu tiên bố trí nguồn lực cho thực hiện các chính sách an sinh xã hội, chăm lo cho các gia đình chính sách, đồng bào dân tộc thiểu số.
Mỗi người dân Thủ đô sẽ được hỗ trợ khám sức khỏe định kỳ hoặc khám sàng lọc miễn phí mỗi năm một lần bắt đầu từ 1/7. Học sinh tiểu học sẽ được nâng mức hỗ trợ bữa ăn trưa để đảm bảo chế độ dinh dưỡng, phát triển thể chất.
Thành phố đã và đang thúc đẩy phát triển nhà ở xã hội, nhà ở cho thuê, xây dựng trường học, bệnh viện để mỗi gia đình có cơ hội tiếp cận nhà ở phù hợp với thu nhập; giảm tải áp lực trường học cho các bậc cha mẹ; khắc phục tình trạng quá tải ở các cơ sở khám chữa bệnh; phát triển nhiều hơn nữa các không gian cho người cao tuổi sinh hoạt văn hoá, các em nhỏ vui chơi.
“Thành phố luôn xác định công tác gia đình là nhiệm vụ quan trọng, thường xuyên và lâu dài; gắn xây dựng gia đình với xây dựng môi trường văn hoá của Thủ đô thanh lịch, văn minh; gắn hạnh phúc của mỗi gia đình với sự phát triển bền vững của Thủ đô và đất nước”, Trưởng ban Chỉ đạo về phát triển Văn hóa Thủ đô Hà Nội nói.
Đối với mỗi gia đình Thủ đô, Bí thư Hà Nội mong muốn các gia đình phát huy truyền thống nghìn năm văn hiến, nếp sống văn hoá của người Hà Nội cùng nhau tạo lập môi trường sống tốt đẹp; xây dựng thành phố trở thành đô thị xanh, thông minh, hiện đại, người dân hạnh phúc, trở thành điểm đến an toàn, thân thiện và hấp dẫn.
Ông Nguyễn Minh Giao (phường Cầu Giấy) cho biết, gia đình ông cảm thấy vô cùng vinh dự và xúc động khi được tham dự hội nghị đúng dịp kỷ niệm Ngày Gia đình Việt Nam 28/6.
Theo ông Giao, gia đình nhiều thế hệ của ông luôn tâm niệm rằng, để xây dựng một mái ấm hạnh phúc, trước hết mỗi thành viên phải biết yêu thương, tôn trọng, lắng nghe và sẻ chia với nhau.
"Ông bà là tấm gương để con cháu noi theo, cha mẹ là cầu nối gìn giữ nếp nhà, còn con cháu được giáo dục bằng chính những việc làm hàng ngày hơn là những lời dạy bảo", ông nói.
Đối với gia đình ông, danh hiệu gia đình văn hóa không chỉ là sự ghi nhận mà còn là quá trình bền bỉ được vun đắp từ những điều giản dị trong cuộc sống như bữa cơm sum họp, sự quan tâm khi người thân gặp khó khăn hay tinh thần trách nhiệm của mỗi thành viên với cộng đồng.
Từ câu chuyện của gia đình mình, ông Giao cho rằng xây dựng gia đình văn hóa không phải điều gì lớn lao hay xa vời mà bắt đầu từ những hành động rất giản dị mỗi ngày: Yêu thương người thân, giữ gìn nếp nhà, chấp hành quy định của địa phương và sẵn sàng sẻ chia với những hoàn cảnh khó khăn.
Vinh dự là thành viên trong gia đình được tuyên dương sáng 25/6, ông Phạm Văn Bắc (xã Chuyên Mỹ) cho hay, gia đình ông cảm thấy rất phấn khởi và tự hào khi nhận danh hiệu gia đình văn hóa tiêu biểu Thủ đô năm 2026.
Theo ông Bắc, danh hiệu không chỉ mang ý nghĩa động viên mà còn nhắc nhở các thành viên trong gia đình phải luôn giữ gìn hình ảnh, sống gương mẫu, tích cực tham gia các phong trào của địa phương và đóng góp cho cộng đồng.
Tin Gốc: Dân Trí
Gia Đình
Trẻ cậy cha, già cậy con: Dựa vào nhau trong yêu thương, không phải gánh nặng

Trong xã hội truyền thống nông nghiệp, câu nói này gần như là chân lý tuyệt đối. Cha mẹ sinh con, nuôi con, truyền nghề, cho ruộng đất. Con cái trưởng thành ở lại phụng dưỡng cha mẹ, nối dõi tông đường.
1. "Cậy" mang nghĩa dựa dẫm một cách chính đáng, hợp lẽ trời. Trẻ không cậy cha thì khó khôn lớn, già không cậy con thì cô đơn, thiếu thốn. Đạo hiếu "phụ mẫu chi ân, sơn cao hải thâm" được thể hiện rõ nét qua việc con cái báo đáp công sinh thành dưỡng dục. Quan niệm này góp phần duy trì sự ổn định của dòng họ và làng xã qua hàng trăm năm.
Tuy nhiên, trong bối cảnh xã hội hiện đại, câu nói ấy đang đối mặt với nhiều thách thức và diễn giải mới. Đô thị hóa mạnh mẽ, kinh tế thị trường, toàn cầu hóa đã thay đổi cấu trúc gia đình truyền thống. Nhiều gia đình hạt nhân chỉ gồm vợ chồng và con nhỏ. Con cái trưởng thành lập nghiệp xa quê, thậm chí ra nước ngoài. Cha mẹ già ở lại một mình hoặc vào viện dưỡng lão.
Hiện tượng "trẻ không cậy cha" ngày càng phổ biến khi thế hệ trẻ muốn tự lập sớm, không muốn dựa dẫm vào bố mẹ. Ngược lại, "già không cậy con" cũng xuất hiện khi cha mẹ có hưu trí, tiết kiệm, hoặc chủ động sống độc lập để không trở thành gánh nặng cho con cái.
Tôi có một trải nghiệm buồn khi đi viếng tang một vị trí thức có tên tuổi của thành phố. Ông chỉ có một người con gái, nhưng chị lập gia đình và theo chồng sang châu Âu. Vợ chồng ông ban đầu có thuê một người giúp việc để coi sóc nhà cửa, đưa đón ông bà đi khám bệnh..., dần dần ông nhận làm con nuôi, rồi dựng vợ gả chồng.
Khi ông bệnh chỉ có vợ chồng người con nuôi này bên cạnh chăm sóc. Ngày ông mất, người con gái không thu xếp về ngay được nên ông được quàn trong phòng lạnh chờ...
Một thực tế đáng buồn là tình trạng con cái "vô hiếu", bỏ mặc cha mẹ già. "Vô hiếu" không phải là "bất hiếu", có thể vì vô tâm, có thể vì do điều kiện riêng mà không thể chăm sóc cha mẹ toàn tâm toàn ý, chứ không phải hoàn toàn cố ý ruồng rẫy, ngược đãi. Báo chí không ít lần đưa tin về những vụ việc người già sống cô đơn, bệnh tật mà con cái giàu có lại thiếu sự gần gũi. Đây là sự tha hóa của quan niệm "già cậy con".
Ngược lại, cũng có không ít bậc cha mẹ "cậy con" quá mức, coi con là "máy ATM", can thiệp sâu vào cuộc sống riêng của con cái, gây áp lực tâm lý và xung đột thế hệ.
Trong bối cảnh kinh tế khó khăn, nhiều gia đình trẻ lại rơi vào tình cảnh "trẻ cậy cha" kéo dài. Con cái sau khi ra trường vẫn ở nhờ cha mẹ, không có việc làm ổn định, thậm chí lấy vợ lấy chồng vẫn dựa vào cha mẹ để lo nhà cửa, nuôi con. Đến độ, có một số người coi điều đó là "nghĩa vụ" của cha mẹ. Hay hiện tượng "con ông cháu cha" cũng là dạng "cậy cha" tiêu cực...
2. Như vậy, quan niệm "Trẻ cậy cha, già cậy con" không còn đơn giản như xưa. Nó cần được nhìn nhận linh hoạt và trách nhiệm hơn. "Cậy" không có nghĩa là ỷ lại, vô trách nhiệm. Với con cái, phải là sự dựa dẫm tạm thời để vươn lên, sau đó tự lập và trở thành chỗ dựa cho cha mẹ. Với cha mẹ, việc con cậy mình là trách nhiệm nuôi dạy nhưng không phải là trao hết cho con, mà phải dạy con biết tự lập. Khi già, cha mẹ có quyền "cậy con", nhưng cũng nên chuẩn bị kinh tế và tinh thần để không trở thành gánh nặng.
Trong việc "cậy con", việc am hiểu pháp lý rất quan trọng. Tôi từng chứng kiến những gia đình cha mẹ có điều kiện, nên đã "sang tên" sẵn các tài sản cho con, không giữ gì cho riêng mình, đến khi đau bệnh hoặc cần dùng thì phải nhìn sắc mặt của con, hoàn toàn bị phụ thuộc.
Cũng có trường hợp con cái mặc định tài sản của cha mẹ sẽ để lại cho mình, nên ép buộc, thậm chí uy hiếp, để cha mẹ phải cho mình ngay lúc cần. Nhưng hiểu "cậy cha" này là người già chẳng những không "cậy con" được, mà còn trở nên xung đột, những ngày cuối đời sống mệt mỏi, đau buồn... Vì vậy, việc quản lý tốt tài sản ở tuổi già cũng có thể khiến con cái không "cậy cha" một cách vô trách nhiệm.
Ở góc độ truyền thống, quan niệm "Trẻ cậy cha, già cậy con" vẫn còn giá trị cốt lõi, nhưng trong xã hội hiện đại, nó cần được bổ sung bởi tinh thần tự lập, tự cường, lòng nhân ái và hiểu biết pháp luật. Một xã hội văn minh không phải là nơi con cái vô trách nhiệm với cha mẹ, cũng không phải nơi cha mẹ trói buộc con cái bằng tình cảm và nghĩa vụ.
Vì vậy, mỗi người nên để "cậy" trở thành sự dựa vào nhau trong yêu thương và trách nhiệm, chứ không phải gánh nặng hay ỷ lại. Chỉ khi ấy, câu nói dân gian xưa mới tiếp tục là kim chỉ nam cho các thế hệ, giúp gia đình Việt Nam vững mạnh trong thời đại mới. Cũng như trên tinh thần đó, "dưỡng nhi" không phải chỉ để "đãi lão" mà là sự trao đổi yêu thương, sẻ chia trách nhiệm ở một xã hội văn minh.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

