“Người ta hỏi tôi tại sao không ăn mừng, nhưng bóng đá cũng chính là nơi để thể hiện sự tôn trọng. Đúng là chúng tôi vui vì chiến thắng, nhưng khi tiếng còi kết thúc trận, tôi nhìn sang và thấy một đội tuyển Nhật Bản đã cống hiến tất cả những gì họ có. Họ đã chiến đấu với một tinh thần quả cảm phi thường, và tôi hiểu rất rõ nỗi đau mà một thất bại như vậy mang lại”, Carlo Ancelotti, HLV đội tuyển Brazil, nói sau trận thắng Nhật 2-1 tại vòng loại trực tiếp World Cup 2026.
Nhật Bản bước vào giải đấu với hình ảnh quen thuộc: một tập thể gọn gàng, kỷ luật và được tổ chức chặt chẽ. Họ không sở hữu nhiều ngôi sao có thể định đoạt trận đấu theo cách truyền thống, nhưng lại có một hệ thống vận hành đồng bộ, khi mọi cầu thủ đều hiểu rõ vai trò của mình trong cấu trúc chung.
Dưới thời HLV Hajime Moriyasu, Nhật Bản duy trì lối chơi pressing tập thể, di chuyển có tổ chức và chuyển trạng thái nhanh. Họ kiểm soát không gian tốt, giữ cự ly đội hình ổn định và hạn chế tối đa sai lầm cá nhân. Trong nhiều thời điểm, Nhật Bản không hề lép vế trước các đối thủ mạnh hơn về thể hình hay đẳng cấp cá nhân. “Khoảng cách giữa chúng tôi đang thu hẹp lại”, HLV Moriyasu nói với các phóng viên sau trận đấu. “Brazil là một đội bóng hàng đầu, nhưng chúng tôi chắc chắn đang tiến gần đến đẳng cấp đó”.
Điểm đáng chú ý tại World Cup 2026 không chỉ nằm ở cách tuyển Nhật vận hành trong thi đấu, mà còn ở quá trình chuẩn bị kéo dài nhiều năm trước đó. Nhật Bản thường xuyên tổ chức các trận giao hữu với những đội tuyển hàng đầu thế giới, từ châu Âu đến Nam Mỹ. Những trận đấu này không đơn thuần mang tính thử nghiệm, mà là cách họ “đặt hệ thống vào áp lực thật”, kiểm tra khả năng thích ứng trước các phong cách bóng đá đa dạng và cường độ cao. Chính điều đó giúp Nhật Bản duy trì được sự ổn định khi bước vào sân chơi World Cup.
Ở các kỳ World Cup gần đây, Nhật Bản luôn là một đội bóng “khó chịu”. Họ tổ chức tốt, kiểm soát trận đấu ổn định và hạn chế sai lầm. Nhưng khi bước vào các trận đấu loại trực tiếp, họ thường thiếu một khoảnh khắc mang tính bẻ gãy thế trận.
Sự tiến bộ của bóng đá Nhật Bản là kết quả của một quá trình dài, bắt đầu từ hệ thống giáo dục và được mở rộng qua J-League. Từ bóng đá học đường đến đại học, rồi lên chuyên nghiệp, Nhật Bản xây dựng một chuỗi đào tạo khép kín, nơi cầu thủ được rèn luyện trong môi trường cạnh tranh cao và giàu tính kỷ luật.
Ở cấp độ trung học, các giải đấu mang tính tuyển chọn khốc liệt. Lên đại học, cầu thủ được hoàn thiện về thể lực và tư duy chiến thuật. Khi bước vào J-League, họ đã có nền tảng đủ vững để hòa nhập với bóng đá chuyên nghiệp. Kết quả là Nhật Bản tạo ra một thế hệ cầu thủ ổn định, hiểu hệ thống, hơn là những cá nhân chơi bóng dựa trên cảm hứng thuần túy.
Ở bóng đá nữ, Nhật Bản từng đạt đỉnh cao với chức vô địch World Cup 2011. Thành công này phản ánh rõ hơn hiệu quả của mô hình tổ chức, trong bối cảnh yếu tố thể chất và cá nhân không tạo ra chênh lệch quá lớn.
Nhìn tổng thể tại World Cup 2026, Nhật Bản đã khẳng định vị thế của một trong những đội tuyển được tổ chức tốt nhất ngoài nhóm “cường quốc” truyền thống. Họ không còn là hiện tượng gây bất ngờ, mà trở thành đối thủ luôn duy trì kỷ luật và sự ổn định xuyên suốt 90 phút.
Nhưng ở đẳng cấp cao nhất, sự ổn định không đủ để định đoạt kết quả. Các trận đấu thường được quyết định bởi những chi tiết rất nhỏ, nơi một khoảnh khắc cá nhân hoặc sai số bất ngờ có thể làm thay đổi cục diện, dù thế trận trước đó được kiểm soát chặt chẽ đến đâu.
Họ đã tiến rất gần đến sự hoàn hảo. Nhưng chính điều đó lại tạo ra một nghịch lý của bóng đá hiện đại: làm thế nào để một cỗ máy vận hành trơn tru có thể tạo ra khoảnh khắc vượt khỏi chính khuôn khổ mà nó được xây dựng.
U17 World Cup 2026 đánh dấu sân chơi thế giới tiếp theo bóng đá Việt Nam góp mặt. 10 năm qua, các đội tuyển Việt Nam đã dự VCK World Cup ở các nội dung futsal nam (2016, 2021), U20 nam 2017 và ĐTQG nữ 2023.
Xét về số lần dự các VCK World Cup, Việt Nam xếp thứ hai Đông Nam Á, chỉ sau Thái Lan với 12 lần, trong đó phần lớn đến từ futsal. Nếu chỉ tính cùng giai đoạn từ 2016 đến nay, Thái Lan bằng Việt Nam về số lần dự World Cup, gồm futsal nam (2016, 2021, 2024), futsal nữ 2025 và nữ 2019. Nhưng xét riêng bóng đá 11 người từ năm 2015, Việt Nam dẫn đầu với 3 lần dự World Cup. Xếp sau là Indonesia, Thái Lan (2), Myanmar (1).
Sau khi đội U17 giành vé dự World Cup, FIFA và LĐBĐ châu Á (AFC) một lần nữa ngợi khen bóng đá Việt Nam về nỗ lực trong đào tạo trẻ và phát triển cả bóng đá nam và nữ. "Cơn mưa lời khen" cũng bay đến Arab Saudi, nơi U17 Việt Nam đang dự giải, nhưng nhanh chóng bị chặn đứng bởi HLV Roland và Chủ tịch LĐBĐ Việt Nam (VFF) Trần Quốc Tuấn.
HLV Roland chỉ cho học trò ăn mừng một đêm sau khi hạ UAE 3-2 ở lượt cuối bảng C, rồi yêu cầu cả đội gác lại niềm vui giành vé dự World Cup để tập trung tối đa cho tứ kết. Chủ tịch VFF thì nhắn nhủ các cầu thủ về sự cân bằng. "Mạng xã hội có hai mặt. Đội nhận được nhiều lời khen khi chiến thắng, nhưng khi thất bại, các bạn cũng chịu áp lực lớn. Điều quan trọng nhất là giữ tập trung trong công việc, sống bằng nghề bóng đá và thi đấu chuyên nghiệp", ông Tuấn nhấn mạnh.
Đối thủ tại tứ kết của Việt Nam là Australia - đội nhì đứng bảng D sau khi lần lượt thắng Ấn Độ 4-0 và thua Uzbekistan 0-2. So với Uzbekistan, Australia được đánh giá dễ thở hơn cho thầy trò Roland, và cho thấy giá trị của việc dẫn đầu bảng C.
Australia là đối thủ quen thuộc của Việt Nam ở cấp độ U16, U17 vài năm qua. Việt Nam lần lượt hòa 1-1 tại vòng bảng U17 châu Á 2025 và thắng 2-1 tại bán kết U17 Đông Nam Á 2026. Tính riêng tại vòng chung kết châu lục, Việt Nam từng thua 1-3 tại vòng bảng 2010, nhưng thắng Australia 3-2 ở vòng bảng 6 năm sau.
"Australia có thể hình, thể lực, tốc độ và kỹ chiến thuật rất tốt", tiền vệ Nguyễn Minh Thủy cho biết. "Chiến thắng ở giải Đông Nam Á đã là quá khứ. Toàn đội phải sẽ cố gắng làm theo chiến lược của ban huấn luyện, để tiến sâu nhất có thể".
Việc chạm trán liên tục cũng dẫn đến đối thủ hiểu rất rõ Việt Nam. Các học trò của HLV Carl Veart chắc chắn sẽ tập trung hơn mỗi khi Việt Nam chuyển đổi trạng thái nhanh, hay phối hợp từ tình huống cố định để ghi bàn như cách Chu Ngọc Nguyễn Lực ấn định chiến thắng 2-1 tại giải Đông Nam Á hồi tháng 4.
Đội hình của Australia tại giải lần này cũng được bổ sung nhóm cầu thủ đang ăn tập tại châu Âu. Thủ môn Charlie Wilson-Papps thuộc biên chế Brighton, hậu vệ Harrison Bond của Red Bull Salzburg hay tiền đạo Gabriel Lombardi từ Parma là những gương mặt mới được chú ý. Họ hứa hẹn giúp Australia mạnh hơn khi kết hợp với dàn cầu thủ vừa dự giải Đông Nam Á như Georgio Hassarati, Luke Becvinovski, Corey Da Cruz hay Aston Reid.
Thể lực cũng là yếu tố Australia đang nhỉnh hơn, khi chỉ đá hai trận ở bảng D do Triều Tiên rút lui. Trong khi đó, Việt Nam chơi nhiều hơn một trận dùng cùng một đội hình xuất phát suốt vòng bảng. HLV Roland cũng phải tính toán để cân bằng tấn công cánh và trung lộ. Tại vòng bảng, hơn 65% các pha tấn công của Việt Nam đến từ cánh phải, với Lê Sỹ Bách và Nguyễn Ngọc Anh Hào.
Nếu thắng Australia, Việt Nam sẽ lần thứ hai vào bán kết U17 châu Á. Lần đầu tiên là năm 2000, với thế hệ của Phạm Văn Quyến, nhưng giải khi ấy không có vòng tứ kết. Việt Nam sau đó thua Iran 0-4, rồi bị Nhật Bản hạ 4-2 và mất vé dự World Cup.
Trong khi đó, thành tích tốt nhất của Australia là ba lần vào bán kết, các năm 2010, 2014 và 2019.
Phút 41, khi đang dẫn 1-0, Na Uy phản công với tình huống hai đánh một. Sorloth cầm bóng bên cánh phải dẫn vào trung lộ, cùng Erling Haaland băng lên khi tuyển Anh chỉ còn trung vệ John Stones.
Haaland liên tục giơ tay xin bóng, nhưng Sorloth không chuyền. Thay vào đó, tiền đạo thuộc biên chế Atletico Madrid đi bóng cắt vào trung lộ rồi dứt điểm chạm người cầu thủ Anh rồi bị thủ thành Jordan Pickford bắt gọn. Haaland lắc đầu tỏ ra ngán ngẩm với pha xử lý của đồng đội.
Sau trận đấu tại Miami, Sorloth khẳng định ngay từ đầu đã muốn chuyền bóng cho Haaland. "Tất cả những gì tôi muốn trong tình huống đó là đưa bóng cho Erling. Nhưng khi ở trên sân, tôi cảm thấy đường chuyền không thể thực hiện được, nên tôi quyết định dứt điểm", anh nói với báo Na Uy Nettavisen.
Tiền đạo 30 tuổi cho biết Stones đã che chắn phương án chuyền bóng, đồng thời thừa nhận rất khó nuốt trôi khoảnh khắc bỏ lỡ cơ hội này. "Tôi chạm bóng và nhìn lên. Khi đó tôi thấy Stones đã chặn đường chuyền", anh giải thích. "Tôi chạm thêm một nhịp nữa, nhưng pha xử lý đó không tốt. Tôi chờ cậu ấy lao ra thay vì chủ động khiến cậu ấy phải đưa ra quyết định. Đó là những tình huống mà bạn ước mình có thể làm tốt hơn. Tôi biết sẽ còn những cơ hội khác, nhưng thật sự rất nặng nề khi điều đó xảy ra ở sân khấu lớn nhất, khi chúng tôi đang chiến đấu để giành vé vào bán kết World Cup".
Trên BBC, cựu tiền đạo Alan Shearer không hài lòng với pha xử lý cá nhân của Sorloth. "Lẽ ra cậu ấy phải chuyền bóng để Haaland đối mặt thủ môn. Cậu ấy đã không làm vậy, và sau đó không còn khoảng trống để xuyên phá", huyền thoại bóng đá Anh bình luận.
Kênh thể thao Mỹ ESPN cũng nhắc đến tình huống này như một trong những bước ngoặt của trận đấu.
Trên sân Hard Rock hôm 11/7, Na Uy khởi đầu tốt và vượt lên nhờ siêu phẩm của Andreas Schjelderup. Nhưng đội bóng Bắc Âu không thể bảo toàn lợi thế và thua ngược 1-2 sau hai bàn thắng của Jude Bellingham.
Trận đấu cũng để lại nhiều tranh cãi. Các cầu thủ Na Uy cho rằng bóng đã chạm vào dây cáp camera trên nóc sân dẫn đến bàn gỡ của Anh cuối hiệp một. Sang hiệp hai, Na Uy tiếp tục phản ứng khi VAR vào cuộc, khước từ bàn của Torbjorn Heggem khi xác định Haaland đã phạm lỗi đẩy người.
"Tôi nghĩ chúng tôi hoàn toàn ngang ngửa với Anh", Sorloth cho biết. "Nếu có thêm may mắn, chúng tôi đã thắng. Erling bị thổi phạt và tôi không nghĩ đó là lỗi. Một cầu thủ đã ngã xuống và được hưởng lợi từ điều đó. Tôi thấy thật vô lý. Ở bàn đầu tiên, bóng còn chạm vào dây cáp trên trần khiến quỹ đạo thay đổi".
Trong khi đó, Haaland muốn lưu giữ những ký ức đẹp trong hành trình đáng nhớ trên đất Mỹ. "Đây là những tuần lễ tuyệt vời nhất và cũng là trải nghiệm tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi", anh chia sẻ. "Mọi thứ thật sự khó tin, rất khó để tiếp nhận ngay lúc này. Bạn cảm thấy hơi trống rỗng. Khi nhìn lại 40 ngày vừa qua, đó là một hành trình điên rồ".
Haaland ghi 7 bàn, gồm cú đúp trong trận thắng Brazil 2-1, giúp Na Uy lần đầu vào tứ kết một kỳ World Cup. "Thật tuyệt vời. Đánh bại Brazil là một chuyện, nhưng điều khiến tôi tự hào nhất là cách chúng tôi đưa Na Uy trở lại bản đồ bóng đá thế giới", tiền đạo thuộc biên chế Man City bày tỏ. "Thật khó để cảm nhận hết một hành trình với quá nhiều cảm xúc, quá nhiều khoảnh khắc trong 6 tuần qua".
Tiền đạo 25 tuổi cho rằng hành trình tại World Cup 2026 sẽ giúp bóng đá Na Uy tạo thêm sự gắn kết và niềm tin. Dù thất vọng vì dừng bước ở tứ kết, anh khẳng định đội tuyển cần nhìn nhận thất bại như một bài học để tiếp tục phát triển.
Theo Haaland, những gì thể hiện tại giải đấu cho thấy Na Uy đang xây dựng được nền tảng vững chắc và có thể cạnh tranh với các đội tuyển hàng đầu thế giới. Với quốc gia chỉ có khoảng 5,6 triệu dân, chiến tích vào tứ kết World Cup được xem là bước ngoặt quan trọng, mở ra chương mới cho bóng đá nước này.
Thông báo được công bố hôm 22/5, chưa đầy năm tháng sau khi Carrick trở lại dẫn dắt đội một. Cựu tiền vệ 44 tuổi giúp Man Utd giành suất dự Champions League mùa tới với thành tích 11 chiến thắng qua 16 trận, đồng thời giúp đội đứng thứ ba chung cuộc.
Trong thông báo trên trang chủ, Carrick cho biết ông cảm nhận được sự kỳ diệu của Man Utd ngay từ ngày đầu gia nhập CLB cách đây 20 năm. HLV người Anh nói rằng dẫn dắt đội bóng là niềm tự hào lớn, đồng thời khẳng định Man Utd phải hướng tới cạnh tranh những danh hiệu lớn nhất.
"Trong năm tháng qua, nhóm cầu thủ này cho thấy họ có thể đạt tới những tiêu chuẩn về sự kiên cường, đoàn kết và quyết tâm mà CLB yêu cầu", Carrick nói. "Giờ là lúc cùng nhau tiến lên với tham vọng và mục tiêu rõ ràng. Man Utd cùng những CĐV tuyệt vời xứng đáng trở lại cuộc đua cho các danh hiệu lớn".
Carrick tiếp quản ghế nóng ngày 13/1, sau khi Ruben Amorim bị sa thải. Khi đó, Man Utd đứng thứ bảy Ngoại hạng Anh và đối mặt nguy cơ vắng mặt ở Champions League. Chỉ sau hơn bốn tháng, cựu tuyển thủ Anh giúp đội cải thiện mạnh mẽ về điểm số lẫn phong độ.
Man Utd giành nhiều điểm nhất Ngoại hạng Anh kể từ ngày Carrick nhậm chức. Ông cũng đoạt giải HLV hay nhất tháng của giải ngay trong tháng đầu tiên cầm quân, sau các trận thắng Man City và Arsenal.
Giám đốc bóng đá Jason Wilcox cho rằng Carrick xứng đáng được trao cơ hội dài hạn, nhờ kết quả trên sân lẫn cách tiếp cận phù hợp với giá trị truyền thống của CLB. "Michael đã xây dựng được mối liên kết mạnh mẽ với cầu thủ và tạo ra văn hóa chiến thắng ở Carrington cũng như trong phòng thay đồ", Wilcox nói. "Đưa đội trở lại Champions League là thành tích không nên bị xem nhẹ".
Theo truyền thông Anh, ban lãnh đạo Man Utd từng cân nhắc một số ứng viên khác như Andoni Iraola, Julian Nagelsmann hay Luis Enrique. Tuy nhiên, sau khi loại khả năng tiếp cận Iraola tuần trước, Giám đốc điều hành Omar Berrada cùng Wilcox đã đề xuất đồng sở hữu Jim Ratcliffe trao công việc chính thức cho Carrick.
Carrick trở thành HLV chính thức thứ bảy của Man Utd kể từ khi Sir Alex Ferguson giải nghệ năm 2013. Trước ông, đội chủ sân Old Trafford lần lượt trải qua các triều đại của David Moyes, Louis van Gaal, Jose Mourinho, Ole Gunnar Solskjaer, Erik ten Hag và Ruben Amorim.
Bổ nhiệm Carrick được xem là lựa chọn thiên về sự ổn định sau nhiều năm biến động. Là cựu đội trưởng và từng chơi 464 trận cho Man Utd, Carrick hiểu rõ môi trường CLB và được đánh giá cao nhờ khả năng kiểm soát phòng thay đồ.
Trong thời gian khoác áo Man Utd, Carrick giành năm chức vô địch Ngoại hạng Anh, một Champions League, một Europa League, một Cup FA, hai Cup Liên đoàn và một FIFA Club World Cup. Ông từng làm HLV tạm quyền cuối năm 2021 sau khi Solskjaer rời ghế.
Ban huấn luyện hiện tại nhiều khả năng tiếp tục được giữ nguyên. Trợ lý Steve Holland, cùng Jonathan Woodgate, Jonny Evans và Travis Binnion sẽ nhận hợp đồng mới. Man Utd cũng muốn bổ sung chuyên gia bóng chết nhằm cải thiện hiệu quả ở các tình huống cố định.