“Người ta hỏi tôi tại sao không ăn mừng, nhưng bóng đá cũng chính là nơi để thể hiện sự tôn trọng. Đúng là chúng tôi vui vì chiến thắng, nhưng khi tiếng còi kết thúc trận, tôi nhìn sang và thấy một đội tuyển Nhật Bản đã cống hiến tất cả những gì họ có. Họ đã chiến đấu với một tinh thần quả cảm phi thường, và tôi hiểu rất rõ nỗi đau mà một thất bại như vậy mang lại”, Carlo Ancelotti, HLV đội tuyển Brazil, nói sau trận thắng Nhật 2-1 tại vòng loại trực tiếp World Cup 2026.
Nhật Bản bước vào giải đấu với hình ảnh quen thuộc: một tập thể gọn gàng, kỷ luật và được tổ chức chặt chẽ. Họ không sở hữu nhiều ngôi sao có thể định đoạt trận đấu theo cách truyền thống, nhưng lại có một hệ thống vận hành đồng bộ, khi mọi cầu thủ đều hiểu rõ vai trò của mình trong cấu trúc chung.
Dưới thời HLV Hajime Moriyasu, Nhật Bản duy trì lối chơi pressing tập thể, di chuyển có tổ chức và chuyển trạng thái nhanh. Họ kiểm soát không gian tốt, giữ cự ly đội hình ổn định và hạn chế tối đa sai lầm cá nhân. Trong nhiều thời điểm, Nhật Bản không hề lép vế trước các đối thủ mạnh hơn về thể hình hay đẳng cấp cá nhân. “Khoảng cách giữa chúng tôi đang thu hẹp lại”, HLV Moriyasu nói với các phóng viên sau trận đấu. “Brazil là một đội bóng hàng đầu, nhưng chúng tôi chắc chắn đang tiến gần đến đẳng cấp đó”.
Điểm đáng chú ý tại World Cup 2026 không chỉ nằm ở cách tuyển Nhật vận hành trong thi đấu, mà còn ở quá trình chuẩn bị kéo dài nhiều năm trước đó. Nhật Bản thường xuyên tổ chức các trận giao hữu với những đội tuyển hàng đầu thế giới, từ châu Âu đến Nam Mỹ. Những trận đấu này không đơn thuần mang tính thử nghiệm, mà là cách họ “đặt hệ thống vào áp lực thật”, kiểm tra khả năng thích ứng trước các phong cách bóng đá đa dạng và cường độ cao. Chính điều đó giúp Nhật Bản duy trì được sự ổn định khi bước vào sân chơi World Cup.
Ở các kỳ World Cup gần đây, Nhật Bản luôn là một đội bóng “khó chịu”. Họ tổ chức tốt, kiểm soát trận đấu ổn định và hạn chế sai lầm. Nhưng khi bước vào các trận đấu loại trực tiếp, họ thường thiếu một khoảnh khắc mang tính bẻ gãy thế trận.
Sự tiến bộ của bóng đá Nhật Bản là kết quả của một quá trình dài, bắt đầu từ hệ thống giáo dục và được mở rộng qua J-League. Từ bóng đá học đường đến đại học, rồi lên chuyên nghiệp, Nhật Bản xây dựng một chuỗi đào tạo khép kín, nơi cầu thủ được rèn luyện trong môi trường cạnh tranh cao và giàu tính kỷ luật.
Ở cấp độ trung học, các giải đấu mang tính tuyển chọn khốc liệt. Lên đại học, cầu thủ được hoàn thiện về thể lực và tư duy chiến thuật. Khi bước vào J-League, họ đã có nền tảng đủ vững để hòa nhập với bóng đá chuyên nghiệp. Kết quả là Nhật Bản tạo ra một thế hệ cầu thủ ổn định, hiểu hệ thống, hơn là những cá nhân chơi bóng dựa trên cảm hứng thuần túy.
Ở bóng đá nữ, Nhật Bản từng đạt đỉnh cao với chức vô địch World Cup 2011. Thành công này phản ánh rõ hơn hiệu quả của mô hình tổ chức, trong bối cảnh yếu tố thể chất và cá nhân không tạo ra chênh lệch quá lớn.
Nhìn tổng thể tại World Cup 2026, Nhật Bản đã khẳng định vị thế của một trong những đội tuyển được tổ chức tốt nhất ngoài nhóm “cường quốc” truyền thống. Họ không còn là hiện tượng gây bất ngờ, mà trở thành đối thủ luôn duy trì kỷ luật và sự ổn định xuyên suốt 90 phút.
Nhưng ở đẳng cấp cao nhất, sự ổn định không đủ để định đoạt kết quả. Các trận đấu thường được quyết định bởi những chi tiết rất nhỏ, nơi một khoảnh khắc cá nhân hoặc sai số bất ngờ có thể làm thay đổi cục diện, dù thế trận trước đó được kiểm soát chặt chẽ đến đâu.
Họ đã tiến rất gần đến sự hoàn hảo. Nhưng chính điều đó lại tạo ra một nghịch lý của bóng đá hiện đại: làm thế nào để một cỗ máy vận hành trơn tru có thể tạo ra khoảnh khắc vượt khỏi chính khuôn khổ mà nó được xây dựng.
Và ở ranh giới ấy, đội tuyển Nhật vẫn dừng lại, và sự kỳ vọng đã bắt đầu chuyển hướng sang World Cup 2030.
Dù đoạt vé đến World Cup, nhưng màn thể hiện ở vòng bảng châu Á của U.17 Hàn Quốc bị đánh giá là kém thuyết phục. Đội bóng xứ kim chi bị U.17 UAE và U.17 Yemen cầm hòa (xen giữa là trận thắng vất vả trước U.17 Việt Nam), do đó chỉ đứng nhì bảng C. Đây là mùa giải thứ hai liên tiếp, U.17 Hàn Quốc chỉ khép lại vòng bảng với ngôi nhì.
Trong khi đó, U.17 Uzbekistan khẳng định sức mạnh tuyệt đối của đương kim vô địch, khi thắng U.17 Úc (2-0) và U.17 Ấn Độ (3-0) để dẫn đầu bảng D.
Bóng đá trẻ Uzbekistan vẫn ở trên đỉnh cao châu Á, với lối đá ban bật giàu kỹ thuật, biến hóa khó lường. U.17 Uzbekistan đã thắng U.17 Úc ở trận cuối bảng D với... 28 lần dứt điểm về cầu môn đối thủ, con số quá ấn tượng.
Ở màn thư hùng với U.17 Hàn Quốc (tứ kết U.17 châu Á 2026), U.17 Uzbekistan tiếp tục chiếm thế chủ động với thế trận tấn công, luân chuyển bóng mượt mà bằng các pha đập nhả ngắn, nhuyễn. Song, khác với trận thắng U.17 Úc, đại diện Trung Á không vội đẩy cao đội hình, mà vẫn giữ cự ly hợp lý, ngăn các pha phản công tốc độ mà U.17 Hàn Quốc giăng ra.
Thế trận giằng co có biến chuyển ở phút 22, khi Moon Ji-Hwan kết thúc pha đánh biên sát thương của U.17 Hàn Quốc bằng tình huống chạy chỗ hợp lý rồi dứt điểm chìm vào góc trái, đưa bóng đập chân hậu vệ U.17 Uzbekistan vào lưới. Trước đó, U.17 Hàn Quốc đã liên tục khoan biên trái của U.17 Uzbekistan.
Tuy nhiên, đương kim vô địch U.17 Uzbekistan không nao núng sau bàn thua. Học trò HLV Chigodaev giữ nhịp chơi ổn định, kiểm soát tốt tuyến giữa và luôn có những pha đẩy tốc bất ngờ.
Áp lực kiên trì của U.17 Uzbekistan khiến U.17 Hàn Quốc vỡ vụn cuối hiệp 1. Phút 41, thủ môn Moon Yu-no bắt bóng lỗi sau pha phá bóng về của đồng đội. Anh để bóng tuột khỏi tay, đúng vào vị trí Akhrorbek Ravshanbekov đã chọn sẵn, giúp tiền đạo trẻ Uzbekistan ghi bàn thắng có lẽ dễ dàng nhất từ đầu sự nghiệp để gỡ 1-1.
6 phút sau, U.17 Hàn Quốc lại thủng lưới. Khi hiệp 1 chỉ còn vài giây nữa là khép lại, Ravshanbekov đã ghi siêu phẩm nâng tỷ số lên 2-1 với pha độc diễn rồi cứa lòng chân trái ngoạn mục vào góc xa. Moon Yu-no lại bị đánh lại, nhưng lần này, không thể trách thủ môn U.17 Hàn Quốc.
U.17 Hàn Quốc đã tạo ra thế trận đôi công ăn miếng trả miếng trong hiệp 2. Tốc độ trận đấu được đẩy lên cao, đan xen bởi những pha... bỏ lỡ của cả hai đội.
U.17 Uzbekistan không lùi về bảo vệ sân nhà với số đông, mà lấy tấn công làm phòng ngự, khiến U.17 Hàn Quốc không áp đặt được thế trận.
Dù vậy, cũng giống trận thắng U.17 Việt Nam hay trận hòa U.17 UAE, Hàn Quốc lại có duyên ghi bàn phút cuối, khi đối thủ xuống sức.
Phút 87, tận dụng pha che chắn bóng lỗi của hai tiền vệ U.17 Uzbekistan, An Sun-hyun có pha xử lý gọn rồi vung chân cứa lòng tuyệt đẹp, không cho thủ môn Shomurodov cơ hội nào để cứu thua, gỡ hòa 2-2 cho U.17 Hàn Quốc. Đây cũng là tỷ số chung cuộc sau 90 phút.
Trên chấm luân lưu, U.17 Uzbekistan là đội bản lĩnh hơn khi đã thắng 5-3. Thủ thành dự bị Sirojiddinov, người được tung váo sân bắt luân lưu, trở thành người hùng của đội tuyển trẻ Uzbekistan khi đẩy thành công cú sút của Park Kyung-hoon ở lượt bốn, tiễn U.17 Hàn Quốc về nước.
Tại bán kết, U.17 Uzbekistan sẽ đối đầu U.17 Nhật Bản. Đây có thể xem như chung kết sớm giải đấu, giữa hai đội trẻ mạnh bậc nhất châu Á hiện nay.
Trước khi vòng 38 diễn ra, cuộc đua tranh vé dự Champions League, Europa League hay Conference League của Ngoại hạng Anh vẫn diễn ra hấp dẫn. Ngoài 3 vị trí dẫn đầu đã được xác định, lần lượt là Arsenal, Man City và M.U, các vị trí tiếp theo đang bám sát nhau. Trong khi đó, ở nhóm cuối, Tottenham (xếp hạng 17, có 38 điểm) và West Ham (xếp hạng 18, có 36 điểm) là hai đội phải “bung sức”, nhằm tránh việc phải xuống chơi ở giải hạng nhất mùa sau.
Trên sân Selhurst Park, nhà vô địch của Ngoại hạng Anh 2025 - 2026 là Arsenal đến làm khách trước Crystal Palace. Với việc đã lên ngôi sớm 1 vòng đấu, HLV Mikel Arteta không ngần ngại thực hiện nhiều sự thay đổi trong đội hình, sử dụng nhiều cầu thủ trẻ. Dù vậy, “Pháo thủ” vẫn chứng minh sức mạnh áp đảo trong cả 2 hiệp đấu, giành thắng lợi 2-1. Kết quả này giúp Arsenal khép lại mùa giải với 85 điểm sau 38 trận đấu.
Gabriel Jesus là cầu thủ mở tỷ số cho Arsenal ở trận này với bàn thắng ở phút 41. Đến phút 47, Noni Madueke xử lý bóng tinh tế, nhân đôi cách biệt trận đấu. Mãi đến phút 88, đội chủ nhà Crystal Palace mới tìm được bàn thắng do công của Jean-Philippe Mateta.
Trên sân Etihad, đội xếp hạng 2 là Man City gặp Aston Villa. Về lý thuyết, Man City đã không còn mục tiêu nào của mùa giải. Tuy nhiên, họ vẫn tung ra đội hình mạnh nhất với mục tiêu giành 3 điểm để tri ân những trụ cột sẽ chia tay đội sau mùa giải này như Bernardo Silva, John Stones, Ederson hay đặc biệt là HLV Pep Guardiola.
Đáng tiếc, sau 90 phút, niềm vui đã không trọn vẹn với Man City khi họ để thua ngược Aston Villa 1-2. Antoine Semenyo tiếp tục duy trì phong độ cao, mở tỷ số cho Man City ở phút 22. Tuy nhiên, sang hiệp 2, Man City bất ngờ đánh mất thế trận, để Ollie Watkins ghi liền 2 bàn ở các phút 46 và 61. Với thất bại này, Man City kết thúc giải ở vị trí thứ 2 với 78 điểm. Phía đối diện, Aston Villa có 65 điểm, xếp thứ 4.
Trong khi đó, M.U - đội xếp hạng 3 có chuyến làm khách đến sân của đối thủ khó chịu Brighton. Trái ngược với những dự báo sẽ gặp nhiều khó khăn, thầy trò HLV Carrick thi đấu tưng bừng, giành thắng lợi 3-0. Bruno Fernandes chứng minh anh hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất Ngoại hạng Anh mùa này khi tiếp tục thi đấu rực sáng với 1 bàn thắng và 1 kiến tạo.
Đáng chú ý, đội trưởng của M.U cũng chính thức đi vào lịch sử của Ngoại hạng Anh, trở thành cầu thủ có nhiều kiến tạo nhiều trong một mùa giải: 21 lần. Trước đó, kỷ lục này thuộc về De Bruyne và cựu danh thủ Thierry Henry, với cùng 20 kiến tạo.
Cùng thời điểm, tại London, Tottenham tiếp đón Everton với nhiệm vụ buộc phải thắng. Trước trận đấu này, HLV Roberto De Zerbi chịu rất nhiều áp lực, cũng như gặp khó khăn khi vắng nhiều trụ cột quan trọng trong đội hình.
Bất chấp điều đó, Tottenham có trận đấu kiên cường trước Everton. “Gà trống” nhập cuộc với tinh thần rất cao, kiểm soát bóng gần 70% và tung ra đến 20 cú sút - gấp 5 lần Everton ở trận này. Sau những nỗ lực, phút 42, Tottenham cũng xuyên thủng lưới Everton nhờ bàn thắng của João Palhinha. Đây cũng là pha làm bàn duy nhất của trận đấu, giúp Tottenham giành trọn 3 điểm. Đồng thời, kết quả này cũng giúp đội bóng của HLV Roberto De Zerbi có 41 điểm sau 38 trận, chính thức trụ hạng thành công khi hơn đội xếp thứ 18 là West Ham 2 điểm.
Như vậy, Ngoại hạng Anh 2025 - 2026 đã chính thức khép lại và xác định xong các suất dự cúp châu Âu cũng như suất xuống hạng gồm:
Champions League: Arsenal, Man City, M.U, Aston Villa, Liverpool
Haaland là một trong những ứng viên cho danh hiệu "Vua phá lưới" ở World Cup 2026. Chân sút đang khoác áo Manchester City này cũng có màn trình diễn tuyệt vời trong lần đầu tiên xuất hiện ở World Cup, với cú đúp giúp Na Uy đánh bại Iraq 4-1 ở bảng I.
Dù được các chuyên gia thế giới nhận định là "siêu tiền đạo" nhưng trước sự xuất sắc của siêu sao 38 tuổi Messi, Haaland cũng phải ngả mũ thán phục.
Sau khi Messi lập hat-trick giúp Argentina thắng Algeria 3-0, qua đó san bằng kỷ lục ghi 16 bàn thắng của huyền thoại người Đức Miroslav Klose trong danh sách Cầu thủ ghi bàn nhiều nhất trong lịch sử World Cup, Haaland đã chia sẻ với hơn 2,4 triệu người theo dõi trên Snapchat: "Messi là một kẻ điên!".
Nhưng "kẻ điên" trong miệng của Haaland không phải hiểu theo nghĩa thông thường mà là người có hành động phi thường, vượt xa giới hạn mà con người có thể làm được.
HLV tuyển Argentina Lionel Scaloni cũng hết lời ca ngợi Messi.
"Tôi không thể nói nên lời, thật không thể tin được. Tôi biết nói gì về Leo đây? Messi sẽ mãi là cầu thủ xuất sắc nhất trong lịch sử, sẽ rất khó để ai đó có thể sánh ngang với anh ấy" - ông nói.
Về phần mình, Leo Messi cho biết: "Đây là khoảnh khắc để tôi tận hưởng cùng gia đình và người hâm mộ.
Cảm ơn các đồng đội, chúng tôi rất hạnh phúc và tôi sẽ tận hưởng điều này cùng toàn đội, những người luôn đoàn kết và rất mạnh mẽ. May mắn là tôi cảm thấy khỏe".
Khi được hỏi về những giọt nước mắt sau khi ghi bàn thắng đầu tiên, Messi thừa nhận: "Tôi đã khóc vì một lý do hoàn toàn không liên quan đến trận đấu. Tôi đã trải qua những ngày khó khăn, phức tạp.
Tôi biết ơn tất cả các đồng đội của mình vì họ luôn ở bên cạnh tôi, ủng hộ tôi và tiếp thêm cho tôi rất nhiều sức mạnh để vượt qua điều này".