Argentina đã đi tiếp, Cabo Verde đã dừng bước. Nhưng sau 120 phút nghẹt thở tại Miami (nước Mỹ) vào sáng 4.7 ranh giới giữa người chiến thắng và kẻ thất bại chưa bao giờ mong manh đến thế.
Theo The Guardian, đội tuyển Argentina đánh bại đội tuyển Cabo Verde 3-2 sau hiệp phụ trong một trong những trận đấu kịch tính nhất World Cup 2026. Lionel Messi ghi bàn, Lisandro Martinez lập công và Cristian Romero góp dấu giày vào tình huống quyết định ở phút 111.
Trên lý thuyết, đó là một chiến thắng nữa của nhà đương kim vô địch. Nhưng thực tế trên sân kể câu chuyện khác. Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, nhiều cầu thủ Argentina quỳ xuống. Hình ảnh ấy phản ánh rõ hơn mọi thống kê: đội bóng 3 lần vô địch thế giới vừa phải đi đến tận cùng giới hạn trước Cabo Verde – quốc gia có dân số khoảng 600.000 người và gần như toàn bộ đội hình được xây dựng từ cộng đồng kiều dân.
Messi mở tỷ số ở phút 28 bằng một pha xử lý mang đậm dấu ấn cá nhân. Nhưng thay vì sụp đổ trước sức ép từ Argentina và hàng vạn CĐV áo xanh – trắng, Cabo Verde kiên trì kéo trận đấu sang một kịch bản hoàn toàn khác. Deroy Duarte gỡ hòa ở phút 59. Đến hiệp phụ, khi Lisandro Martinez đưa Argentina dẫn 2-1, Cabo Verde một lần nữa trở lại.
Phút 102, Sydney Lopes Cabral tạo nên khoảnh khắc đẹp bậc nhất trận đấu. Nhận bóng bên cánh trái, anh ngoặt vào trong rồi tung cú sút chân phải vào góc xa, đánh bại Emiliano Martinez. The Guardian mô tả pha lập công ấy như một khoảnh khắc mang dáng dấp những bàn thắng kinh điển trong lịch sử World Cup.
Nhưng giá trị lớn nhất của Cabo Verde không chỉ nằm ở 2 bàn thắng. Họ đã 2 lần bị Argentina vượt lên, 2 lần kéo trận đấu trở về thế cân bằng. Sau hơn 100 phút, đội bóng châu Phi vẫn đủ sức pressing, liên tiếp giành phạt góc và buộc đối thủ phải lùi về phòng ngự.
Ngay cả khi Argentina có bàn quyết định ở phút 111, Cabo Verde vẫn tiếp tục tấn công. Emiliano Martinez phải cứu thua ở phút 116 và thêm một lần đối mặt nguy hiểm trước khi tiếng còi mãn cuộc vang lên.
Đây không còn là câu chuyện đơn giản về một đội bóng nhỏ chơi bằng tinh thần. Tinh thần có thể giúp một đội chịu đựng. Nhưng để 2 lần gỡ hòa trước Argentina, pressing đến hiệp phụ và liên tục tạo ra cơ hội, Cabo Verde cần nhiều hơn thế. Họ có tổ chức, có tốc độ, có niềm tin và quan trọng nhất, không bước vào trận đấu với tâm thế của một đội chờ đợi phép màu.
Khoảng cách giữa 2 nền bóng đá là khổng lồ. Một bên là nhà đương kim vô địch thế giới, sở hữu Messi cùng dàn cầu thủ đang chơi ở những CLB hàng đầu. Bên kia là đội bóng của quốc gia chỉ gia nhập FIFA năm 1986. Nhưng trong 120 phút tại Miami, khoảng cách ấy gần như biến mất.
Điều đáng lo với Argentina không phải việc họ cần hiệp phụ để thắng. World Cup luôn có những trận đấu như vậy. Vấn đề nằm ở cách đội bóng của HLV Lionel Scaloni mất quyền kiểm soát.
Theo The Guardian, đây là trận Messi có ảnh hưởng thấp nhất từ đầu giải, dù anh vẫn ghi bàn và thực hiện quả phạt góc dẫn đến tình huống quyết định. Chi tiết ấy tạo ra một nghịch lý đáng chú ý: Messi vẫn đủ sức tạo khác biệt, nhưng Argentina không còn đủ sức biến sự khác biệt ấy thành quyền kiểm soát tuyệt đối.
Cabo Verde đã tiếp cận được tuyến giữa Argentina, pressing cao và khai thác những khoảnh khắc hàng thủ đối phương mất tập trung. Sau bàn mở tỷ số của Messi, nhà đương kim vô địch không thể bóp nghẹt trận đấu. Sau khi dẫn 2-1 trong hiệp phụ, họ vẫn để đối thủ gỡ hòa.
2 lần vượt lên. 2 lần bị kéo trở lại. Đó là dấu hiệu đáng lo với một đội bóng đặt mục tiêu bảo vệ chức vô địch. Argentina vẫn có kinh nghiệm, chiều sâu và những cá nhân đủ sức định đoạt trận đấu. Nhưng World Cup bước càng sâu, đối thủ càng mạnh và sai lầm càng khó sửa. Những khoảng trống Cabo Verde khai thác được hôm nay hoàn toàn có thể trở thành cơ hội rõ ràng hơn trong chân những đội bóng hàng đầu.
Bài toán thể lực cũng bắt đầu xuất hiện. Argentina chỉ có 4 ngày nghỉ trước trận gặp đội tuyển Ai Cập tại Atlanta. Messi đã chơi đủ 120 phút trong điều kiện nóng ẩm tại Florida. Ở tuổi 39, đó là khối lượng vận động không thể xem nhẹ, nhất là khi phía trước có thể còn nhiều vòng knock-out.
Argentina rời Miami với tấm vé đi tiếp nhưng không còn nguyên vẹn cảm giác bất khả xâm phạm. Cabo Verde đã buộc nhà đương kim vô địch phải chạy đến phút cuối, phải thay đổi cách chơi, phải chịu đựng và phải chờ một tình huống cố định để sống sót. Đó có thể là giá trị lớn nhất của trận đấu này. Cabo Verde bị loại, nhưng họ rời World Cup sau khi chứng minh một đội bóng nhỏ vẫn có thể kéo nhà vô địch thế giới đến sát bờ vực.
Argentina đi tiếp, nhưng mang theo câu hỏi lớn hơn: Nếu Cabo Verde đã khiến họ khổ sở đến vậy, điều gì sẽ xảy ra khi đối thủ tiếp theo mạnh hơn, lạnh lùng hơn và không bỏ lỡ cơ hội? Sau đêm Miami, đội thua nhận được sự tôn trọng. Còn đội thắng nhận một lời cảnh báo.
Tối 19.5 tại Ả Rập Xê Út, U.17 Nhật Bản đánh bại nhà đương kim vô địch Uzbekistan trên chấm luân lưu sau khi hòa 1-1 trong 90 phút. Đây được xem là một trong những trận đấu giàu cảm xúc nhất của đội bóng trẻ Nhật Bản tại giải năm nay, đặc biệt khi họ ghi bàn gỡ hòa ở phút bù giờ cuối cùng trước khi hoàn tất màn ngược dòng tinh thần trong loạt sút luân lưu.
Ngay sau trận đấu, nhiều tờ báo lớn của Nhật Bản đã đồng loạt đăng tải các bài viết ca ngợi bản lĩnh và tinh thần chiến đấu của thầy trò HLV Nobuyoshi Ono. Tờ Soccer Digest dùng cụm từ “chiến thắng đầy cam go” để nói về màn trình diễn của U.17 Nhật Bản trước đối thủ được đánh giá rất cao là U.17 Uzbekistan.
Theo đánh giá của tờ báo này, U.17 Nhật Bản đã trải qua một trận đấu cực kỳ khó khăn khi bị đối thủ áp đảo về thể lực và tốc độ trong phần lớn thời gian. Dù vậy, đội bóng trẻ xứ mặt trời mọc vẫn cho thấy bản lĩnh đáng nể khi không bỏ cuộc cho đến những giây cuối cùng.
Trong khi đó, Nikkan Sports nhấn mạnh tinh thần chiến đấu của các cầu thủ Nhật Bản bằng dòng tít: “U.17 Nhật Bản giành chiến thắng trong trận đấu đầy cam go để tiến vào chung kết”. Tờ báo này đặc biệt ca ngợi bàn thắng gỡ hòa ở phút 90+7 là khoảnh khắc mang tính bước ngoặt, giúp đội bóng trẻ Nhật Bản sống lại hy vọng trước khi giành chiến thắng trên chấm luân lưu.
Không chỉ truyền thông, người hâm mộ Nhật Bản cũng dành nhiều lời khen cho tinh thần thi đấu kiên cường của đội nhà. Trên các diễn đàn bóng đá và mạng xã hội, nhiều CĐV cho rằng đây là hình ảnh tiêu biểu cho “DNA không bỏ cuộc” của bóng đá Nhật Bản.
Tuy nhiên, niềm vui chiến thắng vẫn đi kèm với sự bất bình liên quan đến công tác điều hành trận đấu. Chủ đề gây tranh cãi lớn nhất chính là tình huống bàn thắng của U.17 Nhật Bản bị từ chối ở hiệp 2 vì lỗi việt vị.
Theo Yahoo Japan, quyết định này đã tạo ra làn sóng tranh luận dữ dội trên mạng xã hội, đặc biệt khi giải U.17 châu Á không sử dụng công nghệ VAR. Nhiều CĐV Nhật Bản cho rằng tình huống việt vị là không rõ ràng và đội nhà đã chịu bất lợi từ quyết định của trọng tài biên.
Yahoo Japan bình luận: “Hàng loạt người hâm mộ Nhật Bản bày tỏ sự bất bình trên mạng xã hội. Nhiều ý kiến cho rằng tình huống việt vị là không rõ ràng và U.17 Nhật Bản đã bị tước mất một bàn thắng hợp lệ. “Đó không phải việt vị”, “Thật đáng tiếc khi không có VAR”, hay “U.17 Nhật Bản suýt bị loại oan” là những bình luận được lan truyền mạnh mẽ trên các diễn đàn bóng đá Nhật Bản sau trận đấu”.
Yahoo Japan nhận định, sự thiếu vắng VAR khiến cảm giác bất công lan rộng trong cộng đồng người hâm mộ Nhật Bản. Nhiều ý kiến cho rằng nếu U.17 Nhật Bản không ghi được bàn gỡ hòa ở phút bù giờ cuối cùng, quyết định này có thể đã trở thành một trong những tranh cãi lớn nhất giải đấu.
Bên cạnh đó, báo Soccer King Japan đánh giá chiến thắng trước U.17 Uzbekistan mang ý nghĩa đặc biệt với U.17 Nhật Bản bởi họ đã vượt qua nhà đương kim vô địch bằng bản lĩnh và sự lì lợm. Tờ báo này cho rằng màn trình diễn ở bán kết cho thấy Nhật Bản vẫn là nền bóng đá hàng đầu châu Á ở cấp độ trẻ.
Soccer King Japan đánh giá: “Chiến thắng này không chỉ thể hiện bản lĩnh của một ứng viên vô địch mà còn cho thấy tinh thần không bỏ cuộc đặc trưng của bóng đá Nhật Bản. Ở trận chung kết diễn ra ngày 22.5, U.17 Nhật Bản sẽ hướng tới mục tiêu chinh phục chức vô địch châu Á lần thứ 5 trong lịch sử. Nếu có VAR ở chung kết, giải đấu sẽ tránh được những tình huống sai xót, dẫn đến tranh cãi”.
World Cup 2026 đang tạo ra một nghịch lý. Khi giải đấu có nhiều đội hơn, nhiều trận hơn và thêm 1 vòng knock-out, người ta dễ nghĩ những siêu sao lớn nhất sẽ càng có nhiều cơ hội định đoạt cuộc chơi. Nhưng dữ liệu lại chỉ về một hướng khác: Ghế dự bị đang trở thành một phần ngày càng quan trọng của cuộc đua vô địch.
Theo phân tích của Reuters sau vòng bảng, 43 trong tổng số 215 bàn thắng của giải được ghi bởi các cầu thủ vào sân thay người. Riêng Senegal có 4 bàn từ ghế dự bị, còn Deniz Undav của Đức ghi 3 bàn và có thêm 2 kiến tạo sau khi vào sân. Đây không còn là vài khoảnh khắc ngẫu nhiên. Gần 1/5 số bàn thắng ở giai đoạn ấy đến từ những cầu thủ không có tên trong đội hình xuất phát.
World Cup 2026 có 48 đội và 104 trận, thay vì 32 đội và 64 trận như thể thức cũ. Đây là kỳ World Cup lớn nhất lịch sử, với vòng knock-out bắt đầu từ vòng 32 đội. Điều đó đồng nghĩa một đội đi đến trận cuối cùng có thể phải chơi 8 trận thay vì 7. Chỉ thêm 1 trận nghe có vẻ không nhiều, nhưng ở cấp độ World Cup, đó là thêm ít nhất 90 phút thi đấu đỉnh cao trong bối cảnh di chuyển xuyên 3 quốc gia, thời tiết khác biệt và thời gian hồi phục hạn chế.
Reuters dẫn các chuyên gia thống kê nhận định chính vòng knock-out bổ sung đang khiến các HLV phải ưu tiên nhiều hơn cho xoay tua, thận trọng và hồi phục thay vì cố duy trì đội hình mạnh nhất từ đầu đến cuối giải. Và khi trận đấu bước sang phút 60 hay 70, sự khác biệt có thể không còn nằm ở ngôi sao lớn nhất trên sân, mà ở người được tung vào thay anh ta.
Tây Ban Nha là ví dụ đáng chú ý. Reuters đánh giá sức mạnh của đội bóng này nằm ở chiều sâu chiến thuật và sự cân bằng đội hình. Những cầu thủ vào sân thay người tiếp tục tạo ảnh hưởng tại World Cup, trong đó có bàn thắng muộn quyết định trận gặp Bồ Đào Nha được ghi do công của cầu thủ vào sân thay người ở cuối hiệp 2: Merino.
Xu hướng này cũng không chỉ xuất hiện ở World Cup 2026 mà đã được kiểm chứng tại nhiều giải đấu lớn gần đây. Tại EURO 2024, Tây Ban Nha nhiều lần xoay tua đội hình nhưng vẫn duy trì được chất lượng lối chơi nhờ chiều sâu lực lượng. Trong trận tứ kết gặp Đức, HLV Luis de la Fuente tung Mikel Merino vào sân ở cuối trận và chính tiền vệ này đánh đầu ghi bàn ở phút 119, đưa Tây Ban Nha vào bán kết. Tại World Cup 2022, Argentina cũng nhiều lần thay đổi cục diện nhờ các phương án từ ghế dự bị. Trong trận chung kết gặp Pháp, Lautaro Martinez vào sân trong hiệp phụ để liên tục khuấy đảo hàng thủ đối phương, tạo tiền đề cho bàn thắng nâng tỷ số lên 3-2 của Lionel Messi.
Bỉ thậm chí cho thấy một phiên bản cực đoan hơn của câu chuyện ấy. Trước Mỹ, HLV Rudi Garcia cất Kevin De Bruyne, Jeremy Doku và Romelu Lukaku trên ghế dự bị. Những người thay thế tạo ra nguồn năng lượng mới, còn Hans Vanaken vào sân sau chấn thương của Amadou Onana rồi ghi bàn. Bỉ thắng 4-1 và vào tứ kết.
Chi tiết này mở ra câu hỏi lớn hơn về World Cup 2026: Đâu mới là đội hình mạnh nhất? Có thể câu trả lời không còn là 11 cái tên xuất phát. Đội hình mạnh nhất có thể là tập thể đủ chiều sâu để thay 4-5 cầu thủ mà cấu trúc không sụp đổ; đủ nhân sự để xoay tua sau những chuyến bay dài; đủ phương án để thay đổi trận đấu khi đối thủ đã mệt.
Ở thể thức cũ, một đội vô địch cần vượt qua 7 trận. Tại World Cup 2026, con đường dài hơn, còn số vòng knock-out tăng lên 5. Một đội hình xuất phát xuất sắc có thể thắng 1 trận lớn. Nhưng để sống sót qua cả hành trình, sức mạnh của cầu thủ vào sân thay người càng khó bị xem nhẹ.
World Cup thường được kể bằng câu chuyện của những ông lớn. Đó là đội tuyển Argentina của Lionel Messi, đội tuyển Pháp của Kylian Mbappe, đội tuyển Bồ Đào Nha của Ronaldo hay đội tuyển Anh, đội tuyển Tây Ban Nha, đội tuyển Brazil với lịch sử hào hùng và lực lượng ngôi sao trải dài trên mọi tuyến.
Nhưng ở World Cup 2026, một lớp nhân vật khác đang dần bước ra giữa sân khấu.
Đó là Cabo Verde - đội bóng lần đầu tiên góp mặt tại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh nhưng vẫn bất bại sau 2 lượt trận trước đội tuyển Tây Ban Nha và đội tuyển Uruguay. Đó là Morocco tiếp tục cho thấy thành tích lịch sử tại World Cup 2022 không phải là khoảnh khắc bùng nổ nhất thời. Và đó là Na Uy, đội tuyển trở lại World Cup sau 28 năm nhưng đang khiến cả bảng đấu phải nhìn họ bằng ánh mắt khác.
Có thể họ chưa phải ứng viên vô địch. Nhưng họ đang khiến World Cup 2026 trở nên hấp dẫn theo cách riêng.
Trong quá khứ, nhiều đội bóng bị đánh giá thấp thường bước vào giải đấu với mục tiêu hạn chế bàn thua, cố gắng giành một kết quả tích cực và chờ đợi điều kỳ diệu xảy ra. Nhưng World Cup 2026 cho thấy một hình ảnh khác. Các đội bóng nhỏ tổ chức tốt hơn, kỷ luật hơn và quan trọng nhất là họ tin rằng mình có thể cạnh tranh sòng phẳng.
Cabo Verde là ví dụ rõ nhất. Lần đầu tiên tham dự World Cup nhưng đại diện châu Phi không hề tỏ ra e ngại trước những đối thủ giàu truyền thống hơn rất nhiều. Trận hòa trước đội tuyển Tây Ban Nha và trận hòa trước đội tuyển Uruguay không đến từ may mắn. Đó là thành quả của một tập thể chơi có tổ chức, biết cách chịu áp lực và tận dụng tối đa những thời điểm thuận lợi trong trận đấu.
Quan trọng hơn, Cabo Verde vẫn đang nắm quyền tự quyết trong cuộc đua giành vé vào vòng knock-out. Chỉ riêng điều đó cũng đủ biến họ trở thành một trong những câu chuyện đáng chú ý nhất của vòng bảng năm nay.
Morocco cũng đang tiếp tục hành trình mà họ bắt đầu từ World Cup 2022. Sau khi trở thành đội tuyển châu Phi đầu tiên vào bán kết World Cup cách đây 4 năm, nhiều người từng cho rằng đó là thành công mang tính thời điểm. Tuy nhiên, những gì Morocco thể hiện tại World Cup 2026 cho thấy nền bóng đá này đã bước sang một giai đoạn phát triển khác. Họ không còn là hiện tượng mà đang dần trở thành một đội tuyển có khả năng cạnh tranh ổn định ở sân chơi lớn.
Trong khi đó, Na Uy mang đến một câu chuyện khác. Sự trở lại sau 28 năm vắng bóng vốn đã đủ đặc biệt. Nhưng điều khiến họ được chú ý hơn là cách họ thi đấu. Erling Haaland vẫn là ngôi sao lớn nhất, nhưng Na Uy không còn tạo cảm giác phụ thuộc hoàn toàn vào tiền đạo này. Họ chơi với sự tự tin, tốc độ và tham vọng của một tập thể thực sự muốn tiến xa.
Tất nhiên, còn quá sớm để khẳng định cán cân quyền lực của bóng đá thế giới đã thay đổi. Các đội tuyển lớn vẫn sở hữu chiều sâu đội hình vượt trội, hệ thống đào tạo hàng đầu và kinh nghiệm ở những trận đấu mang tính quyết định. Khi World Cup bước vào vòng knock-out, bản lĩnh của các ông lớn vẫn là yếu tố rất khó thay thế.
Tuy nhiên, World Cup 2026 đang cho thấy một thực tế đáng chú ý: khoảng cách giữa nhóm đầu và phần còn lại có lẽ không còn lớn như trước.
Thể thức 48 đội từng bị chỉ trích vì nguy cơ làm giải đấu trở nên loãng hơn. Nhưng ít nhất đến lúc này, chính sự mở rộng ấy lại mang đến thêm cơ hội cho nhiều nền bóng đá mới xuất hiện và chứng minh năng lực của mình. Thay vì chỉ có những cái tên quen thuộc, World Cup đang được làm giàu bởi những câu chuyện mới, những nhân vật mới và những bất ngờ mới.
Đó cũng là lý do vòng bảng năm nay trở nên khó đoán hơn. Các ông lớn vẫn chiến thắng, nhưng không còn dễ dàng áp đặt thế trận như trước. Những đội bóng nhỏ giờ đây có thể khiến bất kỳ đối thủ nào gặp khó khăn nếu thiếu tập trung hoặc đánh giá thấp họ.
World Cup vẫn cần Messi, Ronaldo, Mbappe hay Haaland để tạo nên sức hút toàn cầu. Nhưng vẻ đẹp lớn nhất của giải đấu luôn nằm ở chỗ sân khấu không chỉ thuộc về các siêu sao.