Hôm nay (8.4), Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM diễn ra chặng 6 vòng quanh Quảng trường Hồ Chí Minh (Nghệ An) với lộ trình thi đấu 52 km. Chặng đua chứng kiến màn cạnh tranh nước rút “nghẹt thở” với chiến thắng ngoạn mục cho tay đua đội Thanh Hóa Anton Popov.
Ngay trước chặng 6, ban huấn luyện đội TP.HCM Vinama thông báo tay đua Nguyễn Văn Bình, người bị ngã khi cạnh tranh về đích ở chặng 5 không thể tiếp tục thi đấu. Vắng Nguyễn Văn Bình, đội TP.HCM Vinama thất thế trong cạnh tranh ở vạch đích bởi anh là chân nước rút số 1 của đội.
Bất chấp thời tiết nắng nóng tại Nghệ An, các tay đua vẫn bung sức mạnh mẽ nhằm chinh phục mục tiêu của mình. Nỗ lực thoát khỏi tốp các tay đua mạnh đang nắm giữ danh hiệu giúp Nguyễn Văn Hiếu (Kenda Đồng Nai) về nhất ở điểm rút giải thưởng dọc đường đầu tiên và Phùng Quốc Hà (Hà Nội) về nhất ở điểm rút giải thưởng dọc đường thứ hai.
Chặng đua trở nên hấp dẫn ở những vòng đua cuối khi các đội như 620 Nông nghiệp Vĩnh Long, 620 Châu Thới Vĩnh Long, Tập đoàn Lộc Trời An Giang chủ động làm đầu máy kéo với tốc độ rất cao nhằm đưa các chân nước rút về cạnh tranh chiến thắng chặng. Tay đua giữ áo vàng, áo xanh là Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai) so kè quyết liệt với Patrick Patterson (620 Nông nghiệp Vĩnh Long). Tuy nhiên bất ngờ xảy ra khi chiến thắng thuộc về Anton Popov. Pha nước rút đạt tốc độ 69 km/giờ giúp Anton Popov đánh bại các đối thủ mạnh, giành chiến thắng ngoạn mục.
Về đích hạng ba, tay đua Marchuk Dzianis bảo vệ thành công danh hiệu áo vàng, áo xanh. Nguyễn Văn Nhã (Võ Đắc Đồng Nai) về hạng tư, giữ vững danh hiệu áo cam dành cho tay đua Việt Nam có thành tích thi đấu tốt nhất. Danh hiệu áo trắng – tay đua trẻ xuất sắc vẫn do Lâm Gia Hào (Đồng Tháp 2) nắm giữ.
Ngày mai (9.4) Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM diễn ra chặng 7 từ Nghệ An đi Đồng Hới (Quảng Trị) có cự ly thi đấu dài 197,5 km. Ở chặng đua này các tay đua chinh phục đèo Ngang, xác định chủ nhân đầu tiên mặc áo chấm đỏ – vua leo núi.
Thể Thao
Bị tước bàn thắng oan uổng, U.17 Nhật Bản vẫn hạ U.17 Uzbekistan để vào chung kết châu Á

U.17 Nhật Bản băng băng trên đường bước đến ngai vàng U.17 châu Á 2026, khi toàn thắng trước Trung Quốc, Indonesia và Qatar ở vòng bảng, sau đó "hủy diệt" U.17 Tajikistan 5 bàn không gỡ ở tứ kết.
Xuyên suốt hành trình đã đi, thầy trò HLV Shingi Ono thể hiện lối chơi kiểm soát bóng và tấn công ban bật, đập nhả thuyết phục, như bản sắc thường thấy của các đội tuyển trẻ đến từ xứ mặt trời mọc.
Tuy nhiên, đối thủ U.17 Uzbekistan ở bán kết mới là "thuốc thử" liều cao nhất cho đẳng cấp của đội trẻ Nhật Bản. Không chỉ là đương kim vô địch, U.17 Uzbekistan còn rất mạnh, nhờ sở hữu cách chơi bóng đậm chất kỹ thuật cùng tư duy vượt trội mặt bằng châu Á.
Ở giải trẻ, Uzbekistan chẳng ngại Hàn Quốc hay Nhật Bản. Tinh thần ấy được truyền thừa cho lứa U.17, giúp học trò HLV Sergey Chigodaev nhập cuộc sòng phẳng ở trận bán kết với U.17 Nhật Bản tối 19.5. Thậm chí, U.17 Uzbekistan còn là đội tấn công sáng nước hơn. Trong khi Nhật Bản đập nhả bóng ngắn tuần tự để áp đặt thế trận, Uzbekistan lại chọn những pha bứt tốc quãng ngắn và phản công nhanh, chờ thời cơ đổi nhịp trận đấu để đối thủ lộ ra sơ hở.
Cách tiếp cận khôn ngoan giúp U.17 Uzbekistan vừa giữ được trận địa phòng ngự, vừa tận dụng được những miếng đánh chớp nhoáng để trừng phạt đối thủ.
Phút 26, Akhrorbek Ravshanbekov đột phá khiến hậu vệ Nhật Bản phạm lỗi trong vòng cấm. Trên chấm 11 m, Asilbek Aliev dứt điểm chìm hiểm hóc vào góc phải đánh bại thủ môn Oshita, đưa đại diện Trung Á vượt lên.
U.17 Nhật Bản phải tăng tốc để tìm bàn gỡ, nhưng phải đến hiệp 2 khi U.17 Uzbekistan chủ động giảm nhịp, "Samurai xanh" mới bắt đầu áp đặt thế trận thực sự.
Dù vậy, khác với những trận thắng Qatar hay Trung Quốc, U.17 Nhật Bản đã không thể khai thác khoảng trống hiệu quả, bởi U.17 Uzbekistan giữ cự ly phòng ngự rất tốt. Các tuyến của đội trẻ Trung Á di chuyển lớp lang, nhịp nhàng để bọc lót cho nhau, Bộ đôi Ramatov và Ravshanov đã chơi ăn ý, khiến "trái tim" tuyến giữa của Nhật Bản bị phong tỏa.
Khi những cú sút xa của Kitahara hay Fujimoto hầu như không thể xuất hiện do U.17 Uzbekistan che chắn tốt, HLV Shingi Ono đã đổi đấu pháp sang tạt cánh đánh đầu, để những cầu thủ cao to không chiến.
Phút 79, trung vệ Motosuna băng vào đánh đầu tung lưới Uzbekistan từ quả tạt của đồng đội bên cánh phải. Trọng tài bắt lỗi việt vị Motosuna, nhưng pha quay chậm cho thấy đây là quyết định sai. Motosuna vẫn đứng trên hậu vệ Uzbekistan gần 1 m. Dù có góc quan sát thuận lợi, song trợ lý trọng tài lại phất cờ sai, "cướp" của Nhật Bản 1 bàn thắng.
Thế nhưng, U.17 Nhật Bản không buông bỏ. Thầy trò Ono kiên cường tấn công gây áp lực đến những giây cuối cùng, để rồi ở thời gian "bù giờ của bù giờ" (phút 90+8), trung vệ Chimezie Kai Ezemuokwe đã băng vào dứt điểm cận thành chuẩn xác để gỡ hòa 1-1 cho Nhật Bản.
Trên chấm luân lưu, Nhật Bản bản lĩnh hơn khi thắng 3-2 trước Uzbekistan để lọt vào chung kết U.17 châu Á. Uzbekistan sút hỏng 3 quả luân lưu đầu tiên, sau đó kịch tính đẩy lên cao trào khi Nhật Bản sút hỏng... 2 quả tiếp theo. Đến lượt thứ năm, thủ quân Motosuna sút thành công cú đá quyết định, đưa Nhật Bản đi tiếp.
Đối thủ của "Samurai xanh" ở chung kết U.17 châu Á là đội thắng trong cặp bán kết còn lại giữa Úc và Trung Quốc. Trong khi đó, Uzbekistan trở thành cựu vương.
Tin Gốc: Thanh Niên

Aurelien Tchouameni cắt bóng ở tuyến giữa rồi dâng cao triển khai phản công và chuyền cho Michael Olise. Tiền vệ thuộc biên chế Bayern Munich chọc khe "xâu kim" hậu vệ Lagerbielke để Bradley Barcola thoát xuống dứt điểm găm thẳng vào góc cao, nâng tỷ số lên 2-0.
Pháp và Thụy Điển vẫn giữ nguyên đội hình xuất phát.
Trong hiệp một, Kylian Mbappe dứt điểm tới bốn lần, nhiều hơn cả đội Thụy Điển (3). Với bàn mở tỷ số, Mbappe cân bằng thành tích năm bàn của Erling Haaland và chỉ kém Lionel Messi (6) tại World Cup 2026.
Mbappe nâng tổng số bàn thắng tại World Cup lên 17, cũng chỉ xếp sau Messi với 19 bàn.
Thụy Điển khởi đầu khá tốt, nhưng sau đó Pháp dần vào guồng và tạo sức ép lớn. Đoàn quân dưới trướng HLV Didier Deschamps dứt điểm tới 14 lần với 6 cú trúng đích - so với 3 và 2 của Thụy Điển.
Pháp phung phí cơ hội - gồm các tình huống Mbappe đệm dội cột và Michael Olise tung móc trúng khung gỗ - trước khi mở tỷ số ở phút 45.
Tuyển Pháp cuối cùng cũng cụ thể hóa sức ép thành bàn mở tỷ số sau tình huống phối hợp đá phạt góc đầy biến hóa. Michael Olise có cú sút căng buộc thủ môn Zetterstrom phải đẩy bóng chịu phạt góc.
Từ quả phạt bên cánh trái, Ousmane Dembele thực hiện nhanh, phối hợp cùng Olise trước khi đưa tới Kylian Mbappe. Đội trưởng tuyển Pháp xử lý một nhịp, dùng động tác đảo chân để loại bỏ hậu vệ theo kèm rồi dứt điểm chân phải sở trường, đưa bóng găm vào lưới trong sự bất lực của hàng thủ Thụy Điển.
Mbappe sau đó chạy đi ăn mừng đầy cảm xúc với HLV Didier Deschamps - người vắng mặt trong trận thắng Na Uy ở lượt cuối vòng bảng vì phải về nước chịu tang mẹ.
Kylian Mbappe tiếp tục là mũi nhọn nguy hiểm nhất của tuyển Pháp trong các tình huống phản công. Tiền đạo đội trưởng nhiều lần bứt tốc, cắt vào trong và thực hiện những cú cứa lòng, nhưng các pha dứt điểm vẫn thiếu độ xoáy cần thiết để đánh bại thủ môn Zetterstrom. Ở tình huống mới nhất, thủ thành Thụy Điển tiếp tục dễ dàng bắt gọn.
Ngay sau đó, Michael Olise lại tạo ra khác biệt với một pha xử lý tinh tế. Nhận bóng ở rìa vòng cấm, anh chạm một nhịp trước khi cứa lòng kỹ thuật, đưa bóng đi sạt cột dọc trong gang tấc, khiến khung thành Thụy Điển chao đảo.
Một khoảnh khắc suýt chút nữa trở thành siêu phẩm của Michael Olise.
Bóng bật ra lơ lửng trong vòng cấm, Olise lập tức tung người dứt điểm theo kiểu "xe đạp chổng ngược". Bóng đi ngoài tầm với của thủ môn Zetterstrom, nhưng lại tìm đến cột dọc khung thành Thụy Điển. Sau đó, Ousmane Dembele băng vào đá bồi chệch khung thành.
Ngay sau tình huống đó, Thụy Điển đáp trả. Alexander Isak có cơ hội từ một quả tạt, nhưng pha chạm bóng của anh không đủ lực để gây khó khăn cho hàng thủ Pháp.
Jules Kounde đi bóng xuống sát đường biên ngang rồi căng ngang thuận lợi vào vòng cấm. Nhưng trước khung thành trống, Kylian Mbappe lại đưa bóng trúng cột dọc.
Kylian Mbappe băng xuống đối mặt thủ môn rồi đặt lòng chân phải sở trường đưa bóng vào lưới. Nhưng trọng tài biên phất cờ báo việt vị rồi VAR vào cuộc, phất cờ báo việt vị. khiến bàn thắng của thủ quân tuyển Pháp không được công nhận.
Pháp khẳng định sức mạnh tuyệt đối khi dẫn đầu bảng I với ba trận toàn thắng trước Senegal, Iraq và Na Uy. Đây cũng là lần đầu tiên kể từ World Cup 1998, Pháp toàn thắng ở vòng bảng một kỳ World Cup. Điềm lành càng được nhắc đến khi Didier Deschamps - HLV đương nhiệm của đội - từng là đội trưởng tuyển Pháp vô địch năm 1998.
Hàng công Pháp đang đạt hiệu suất ấn tượng với ít nhất ba bàn trong bốn trận World Cup liên tiếp. Chưa đội tuyển nào trong lịch sử giải đấu ghi từ ba bàn trở lên ở năm trận liên tiếp, và thầy trò Deschamps đứng trước cơ hội lập cột mốc mới.
Trong khi đó, Thụy Điển - dù bị đánh giá thấp hơn - vẫn có cơ sở để tạo bất ngờ. Đoàn quân dưới trướng HLV Graham Potter chỉ đứng thứ ba bảng F sau Hà Lan và Nhật Bản, nhưng sở hữu hàng công có khả năng gây đột biến.
Viktor Gyokeres là đầu tàu với 11 cú dứt điểm và tạo 8 cơ hội ở vòng bảng, nhiều nhất trong đội hình Thụy Điển. Trong lịch sử kể từ năm 1966, chỉ Ralf Edstrom (1974) và Tomas Brolin (1994) có từ 10 cú sút và 10 cơ hội tạo ra trong một kỳ World Cup cho Thụy Điển.
Ngoài Gyokeres và Alexander Isak - hai cái tên nhận nhiều kỳ vọng trước giải - Yasin Ayari đã ghi hai bàn, còn Anthony Elanga đang có phong độ cao, khi ghi bàn ở cả hai trận gần nhất gặp Hà Lan và Nhật Bản. Nếu tiếp tục lập công trước Pháp, anh sẽ trở thành cầu thủ Thụy Điển đầu tiên kể từ Kennet Andersson năm 1994 ghi bàn trong ba trận World Cup liên tiếp.
Thụy Điển cũng khép lại vòng bảng với bảy bàn - thành tích tốt nhất của họ ở giai đoạn này trong lịch sử World Cup. Đây cũng là số bàn nhiều nhất đội tuyển Bắc Âu ghi được tại một kỳ World Cup kể từ năm 1994, giải đấu mà họ giành hạng ba.
Tin Gốc: Vnexpress
Thể Thao
Từng suýt thua đội tuyển Việt Nam, đảo quốc 156.000 dân quyết gây sốc ở World Cup 2026

World Cup thú vị không chỉ bởi cuộc đua vô địch giữa các thế lực như Tây Ban Nha, Pháp, Anh, Argentina, Brazil, Đức... mà còn truyền cảm hứng bởi những câu chuyện cổ tích giữa đời thường. Trong đó, tấm vé dự World Cup lần đầu tiên trong lịch sử của đảo quốc Curacao xứng đáng được ngợi ca.
Curacao là cái tên không xa lạ với khán giả Việt Nam. Năm 2019, đội tuyển Việt Nam từng so tài đội bóng Trung Mỹ tại chung kết King's Cup, diễn ra tại Thái Lan. Dù gặp đối thủ rất mạnh với lá cờ đầu Cuco Martina (từng chơi cho Arsenal), đội tuyển Việt Nam của HLV Park Hang-seo vẫn hòa 1-1, sau đó thua trên chấm đá luân lưu.
Thế nhưng, trên bản đồ túc cầu thế giới, Curacao vẫn là chấm nhỏ xa lạ. Với diện tích vỏn vẹn 443 km² và dân số 156.000 người, nhỏ hơn nhiều quận của các thành phố lớn trên thế giới, Curacao trở thành quốc gia nhỏ nhất đoạt vé tới World Cup.
Điều gì tạo nên phép màu Curacao? Trước tiên, đây là đội bóng có "chất liệu" Hà Lan chẳng kém chính đội tuyển Hà Lan. Thuộc lãnh thổ hải ngoại của Vương quốc Hà Lan (tương tự Suriname), các tuyển thủ được đào tạo trong hệ thống bóng đá Hà Lan. Nhiều người sinh ra ở Hà Lan, nhưng có gốc gác Curacao. 25 cầu thủ trong đội hình Curacao mà HLV Dick Advocaat (cũng là người Hà Lan) mang đến World Cup có gốc gác từ xứ hoa Tulip.
Nói cách khác, Curacao cung cấp nhân tài cho Hà Lan, ngược lại, chính đại diện châu Âu là môi trường nuôi dưỡng, giúp quốc đảo bé nhỏ này có lực lượng cầu thủ đẳng cấp cao.
Là thành viên non trẻ của FIFA (gia nhập năm 2011), Curacao đã dành nhiều năm chuẩn bị giấc mơ World Cup. Nhất là khi, VCK World Cup 2026 tăng số đội lên 48.
World Cup 2026 được tổ chức tại Mỹ, Canada và Mexico cũng mở ra cơ hội chưa từng có cho đại diện vùng Caribbean. Thủ môn kỳ cựu Eloy Room thừa nhận việc không phải đối đầu những ông lớn của khu vực như Mỹ, Mexico hay Canada ở vòng loại khu vực CONCACAF (3 đội này là chủ nhà World Cup nên được miễn đá vòng loại) đã tiếp thêm động lực cho toàn đội.
"Chúng tôi hiểu rằng nếu có cơ hội giành vé dự World Cup, thì đó chính là lần này," Room chia sẻ.
Hành trình lịch sử của Curacao bắt đầu từ chiến thắng 5-1 trước Haiti. Sau đó, trận hòa 0-0 với Trinidad & Tobago giúp đội bóng nhận ra giấc mơ World Cup hoàn toàn nằm trong tầm tay. Bước ngoặt đến ở cuộc đối đầu với Jamaica. Chiến thắng 2-0 trên sân nhà tạo lợi thế lớn trước khi Curaçao kiên cường cầm hòa đối thủ 0-0 ở trận lượt về để chính thức giành vé đến World Cup.
Đội bóng vùng Caribbean kết thúc chiến dịch vòng loại với 10 trận bất bại, trở thành quốc gia có dân số nhỏ nhất từng góp mặt tại World Cup.
"Đó là định mệnh," đội trưởng Leandro Bacuna nhớ lại. "Jamaica tạo ra nhiều cơ hội, có những cú sút trúng cột dọc và xà ngang, nhưng thủ môn của chúng tôi đã chơi một trận xuất sắc. Cảm giác như câu chuyện ấy được viết riêng cho Curacao".
Tại World Cup 2026, Curacao chung bảng với Đức, Ecuador và Bờ Biển Ngà. Việc vượt qua vòng bảng được xem là thử thách cực đại, nhưng đội bóng vẫn đặt niềm tin vào lối chơi kiểm soát bóng đã trở thành bản sắc.
"Chúng tôi cầm bóng ít hơn, nhưng điều quan trọng là phải phát huy những gì làm nên sức mạnh của Curacao," thủ môn Eloy Room khẳng định.
Một trong những nhân tố quan trọng nhất phía sau kỳ tích của Curacao là huấn luyện viên Dick Advocaat. Ở tuổi 78, chiến lược gia người Hà Lan sẽ trở thành huấn luyện viên lớn tuổi nhất trong lịch sử các kỳ World Cup, vượt qua kỷ lục của Otto Rehhagel khi dẫn dắt Hy Lạp tại World Cup 2010.
Advocaat tiếp quản Curacao vào năm 2024 và nhanh chóng biến đội tuyển nhỏ bé này thành tập thể cạnh tranh. Tuy nhiên, đầu năm 2026, ông bất ngờ từ chức để dành thời gian chăm sóc cô con gái đang điều trị bệnh.
Sau khi tình hình sức khỏe của con gái chuyển biến tích cực, làn sóng ủng hộ Advocaat trở lại ngày càng mạnh mẽ. Cuối cùng, ông được tái bổ nhiệm và tiếp tục đồng hành cùng Curacao trong chuyến phiêu lưu lịch sử tại World Cup 2026.
Nếu Advocaat là kiến trúc sư trưởng của kỳ tích, thì Leandro Bacuna chính là biểu tượng tinh thần của đội tuyển Curacao. Tiền vệ 34 tuổi đã gắn bó với đội tuyển quốc gia hơn một thập kỷ và từng có ba mùa giải thi đấu tại Premier League trong màu áo Aston Villa.
Cùng với người em trai Juninho Bacuna, anh thuộc một trong những gia đình bóng đá nổi tiếng nhất Curacao. Anh được người dân địa phương yêu mến bởi sự gần gũi và tinh thần cống hiến. Trong những chuyến tập trung đội tuyển, anh sẵn sàng hỗ trợ đồng đội từ những việc nhỏ nhất, từ vận chuyển hành lý đến công tác hậu cần.
Đối với người dân Curacao, Bacuna không chỉ là đội trưởng, mà còn là hiện thân cho hành trình vươn lên của một quốc đảo nhỏ bé đang chuẩn bị viết nên chương mới trong lịch sử bóng đá thế giới.
Tin Gốc: Thanh Niên

