“Lucescu là một trong những cầu thủ và HLV giàu thành tích nhất lịch sử Romania. Ông là người đầu tiên đưa ĐTQG lọt vào vòng chung kết Euro, năm 1984. Nhiều thế hệ người dân Romania đã lớn lên với hình bóng ông trong tim như một biểu tượng quốc gia. Cầu Chúa phù hộ cho ông!”, thông cáo từ Bệnh viện Đại học Bucharest có đoạn.
Lucescu qua đời ở tuổi 80, chỉ vài ngày sau khi rời ghế HLV trưởng Romania. Trước đó, chỉ trong vài giờ sau khi từ chức, nhà cầm quân này trải qua hai cơn nhồi máu cơ tim liên tiếp. Tính từ tháng 12/2025, ông đã phải nhập viện ba lần.
Được mệnh danh là “Il Luce” (Ánh sáng) để tôn vinh tư duy chiến thuật tài ba, Lucescu có được vị thế tượng đài của bóng đá Romania suốt nhiều thập kỷ, dù sống trong môi trường thể thao đầy rẫy áp lực và biến động. Ở mọi nơi từng đi qua, ông luôn để lại dấu ấn sâu đậm, đặc biệt là trên băng ghế huấn luyện.
Sinh ngày 29/7/1945 tại Bucharest trong những ngày cuối cùng của Thế chiến thứ hai, Lucescu dành phần lớn sự nghiệp quần đùi áo số ở Dinamo Bucharest. Với nhãn quan sắc sảo ở vị trí tiền đạo cánh phải, ông đã thi đấu hơn 250 trận, giành 7 chức VĐQG và hai Cup Quốc gia Romania.
Với ĐTQG, ông đá 70 trận và mang băng thủ quân tại World Cup 1970, đánh dấu sự trở lại của Romania sau 32 năm. Ở giải đấu trên đất Mexico năm đó, Lucescu đã có khoảnh khắc đổi áo để đời với huyền thoại Pele, mà về sau ông khẳng định là chưa bao giờ giặt chiếc áo ấy.
Lucescu bắt đầu cầm quân từ năm 1979 tại Corvinul Hunedoara trong vai trò cầu thủ kiêm HLV. Hai năm sau đó, ông được bổ nhiệm làm HLV tuyển Romania và nhanh chóng giúp đội nhà lần đầu góp mặt tại một kỳ Euro, năm 1984.
Chính giai đoạn này, Lucescu đã trình làng cậu thiếu niên 18 tuổi Gheorghe Hagi, người sau này trở thành cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử Romania, khoác áo cả Real Madrid lẫn Barca. Lucescu tại vị đến năm 1986, đặt nền móng vững chắc giúp Romania góp mặt trong ba kỳ World Cup liên tiếp là 1990, 1994 và 1998, cũng như các kỳ Euro 1996 và 2000.
Với Lucescu, huấn luyện không chỉ là sắp xếp đội hình, mà là giúp cầu thủ thấu hiểu căn nguyên của từng đường chuyền, từng quyết định trên sân cỏ. Ông là một trong những nhà cầm quân từ Đông Âu đầu tiên áp dụng các phương pháp huấn luyện hiện đại, chú trọng vào tâm lý học và mối quan hệ mật thiết giữa cầu thủ với ban huấn luyện.
Lucescu thiết lập kỷ luật trong các tập thể dưới quyền không dựa trên sự sợ hãi, mà bằng sự tôn trọng. Đây là triết lý đưa ông trở thành một trong những HLV xuất sắc và được nể trọng nhất lục địa già. “Bất kỳ ai có thái độ tiêu cực đều không có chỗ trong đội của tôi”, ông từng nói trên báo Tây Ban Nha El Pais. “Quan niệm về kỷ luật của tôi là đối thoại. Tôi không phạt tiền cầu thủ, tôi nói chuyện với họ một lần, hai lần rồi ba lần. Tôi muốn có tiếng nói cuối cùng trong việc chuyển nhượng và tôi tìm kiếm những người có cá tính, sự thông minh và tinh thần trách nhiệm. Về khâu chuẩn bị, nhiều người huấn luyện bằng các bài tập, còn tôi huấn luyện bằng các nguyên tắc”.
Sau khi xây dựng một tập thể Dinamo Bucharest thống trị các giải quốc nội giai đoạn 1985-1990, Lucescu sang Italy thử sức tại Pisa, Brescia, Reggiana và cả Inter Milan. Ở đó, ông không chỉ mang về kết quả mà còn để lại một tư duy chơi bóng hiện đại. Chính Lucescu đã đôn Andrea Pirlo lên từ đội trẻ khi anh mới 15 tuổi và cho tiền vệ này ra mắt Brescia ngày 21/05/1995. Sau này, trong cuốn tự truyện Penso quindi gioco (Tôi tư duy, nghĩa là tôi chơi bóng), Pirlo miêu tả Lucescu như một người thầy vĩ đại.
Tại Brescia, Lucescu gắn bó suốt 5 mùa giải, và đến giờ, người hâm mộ nơi đây vẫn tôn sùng ông. Họ yêu quý ông không chỉ vì triết lý bóng đá mà còn bởi tính cách tinh quái, sắc sảo đầy thú vị. “Ông ấy là HLV lý tưởng cho bất kỳ CLB nào muốn kiếm tiền, vì Lucescu là bậc thầy trong việc biến những cậu nhóc tiềm năng thành các ngôi sao thực thụ. Không ai có thể so sánh với ông ấy, bởi Lucescu vừa đào tạo trẻ giỏi, vừa đảm bảo được thành tích, điều vốn dĩ không hề bắt buộc khi làm việc với các cầu thủ trẻ”, cố Chủ tịch Brescia Gino Corioni và cũng là bạn thân của Lucescu, từng kể.
Trong mắt các học trò những năm 1990, ngoài ấn tượng về sự điềm tĩnh và chuẩn mực, Lucescu còn đi trước thời đại trong khâu chuẩn bị cho trận đấu và nghiên cứu đối thủ. “Trước trận tứ kết Champions League với Man Utd năm 1999, ông ấy phát cho mỗi chúng tôi hai cuốn băng video để về nhà nghiên cứu. Vào thời ấy, đó là một điều cực kỳ mới mẻ”, cựu thủ môn Inter Gianluca Pagliuca kể.
Sau Italy, Lucescu sang Thổ Nhĩ Kỳ, tiếp quản di sản của Fatih Terim tại Galatasaray và ngay lập tức đánh bại Real của những Raul Gonzalez và Luis Figo để giành Siêu Cup châu Âu. Năm 2002, ông lập kỳ tích khi đưa Besiktas lên ngôi vô địch, trở thành HLV ngoại đầu tiên vô địch Thổ Nhĩ Kỳ với hai đội bóng kình địch cùng thành phố Istanbul. Người hâm mộ Thổ Nhĩ Kỳ tôn thờ Lucescu bởi sự lịch lãm, điềm tĩnh trước áp lực và trí tuệ.
Năm 2004, Lucescu cập bến Shakhtar Donetsk khi lọt vào mắt xanh của tỷ phú Rinat Akhmetov. “Ông ấy đã cố chiêu mộ tôi ba lần và lần nào tôi cũng từ chối”, Lucescu kể lại trên báo Italy Gazzetta dello Sport. “Đến lần thứ tư, ông ấy cử chuyên cơ riêng tới đón. Khi vừa hạ cánh xuống Donetsk, ông ấy giới thiệu tôi luôn là tân HLV đội bóng. Tôi còn biết làm gì khác đây!”.
Lúc đó, ít ai tin rằng Lucescu có thể biến đội bóng vùng mỏ ở miền đông Ukraine thành thế lực tại trời Âu. Nhưng ông đã làm được điều đó cho Shakhtar bằng chiến lược táo bạo: chiêu mộ các tài năng trẻ Brazil, rèn giũa họ về mặt chiến thuật để tạo nên một tập thể “nhảy Samba trên nhịp điệu Đông Âu”.
Tình cảm của Lucescu dành cho bóng đá lẫn các cầu thủ Brazil đã nảy nở từ dịp Giáng sinh 1967. Bấy giờ, ông vẫn còn là một tiền đạo cánh 22 tuổi. Sau một trận giao hữu tại Congo, khi chuẩn bị bay về Romania, ông nhận được lệnh khẩn khi lên chuyến bay dài sang Brazil để hội quân cùng ĐTQG trong chuyến du đấu Nam Mỹ.
“Tôi đã đi dọc Brazil từ Nam chí Bắc, từ Porto Alegre đến Fortaleza”, Lucescu kể lại năm 2013 về cú sốc văn hóa trong cuộc phỏng vấn trên tạp chí Pháp France Football. “Đó là trải nghiệm không thể tin nổi. Hãy tưởng tượng sự ngưỡng mộ và mê hoặc mà một chàng trai đến từ một quốc gia Đông Âu cảm thấy khi đặt chân đến một thế giới mà trước đó anh ta chỉ biết qua bản đồ”.
“Tôi đã khám phá ra bản chất của con người Brazil, chính là bóng đá, samba, bãi biển và tình dục. Tôi hiểu tại sao bấy nhiêu đó là đủ để họ sống hạnh phúc. Mọi thứ đều xoay quanh những điều ấy. Và tôi cũng không thể quên Brahma Chopp, loại bia tuyệt vời nhất ở đó. Sau này, tôi vẫn thường uống nó cùng Ronaldo de Lima khi dẫn dắt cậu ấy tại Inter cuối những năm 1990”, Lucescu kể tiếp.
Shakhtar thời Lucescu luôn là đối thủ khó nhằn tại Champions League, với lối chơi tấn công biến hóa như tắc kè hoa. Ông linh hoạt áp dụng nhiều sơ đồ chiến thuật, buộc các cầu thủ phải tư duy về nhiều cách chơi khác nhau. Trong 12 năm gắn bó, ông mang về cho Shakhtar 22 danh hiệu, trong đó có 8 chức VĐQG và đỉnh cao chiếc Cup UEFA 2009. Dưới bàn tay nhào nặn của Lucescu, những Fernandinho, Willian hay Douglas Costa đều vươn tầm thế giới.
Ngay cả khi xung đột nổ ra tại Ukraine năm 2014 buộc đội bóng phải di tản, Lucescu vẫn tiếp tục giúp Shakhtar chiến thắng. Sau đó, ông dẫn dắt Zenit và ĐTQG Thổ Nhĩ Kỳ một thời gian ngắn, rồi gây sốc khi ký hợp đồng với Dinamo Kiev – đối trọng lớn nhất của Shakhtar – vào năm 2020 và lập tức đưa họ lên ngôi vô địch Ukraine.
Tình yêu bóng đá của Lucescu lớn đến mức ông không thể chấp nhận thất bại hay bỏ cuộc. Trước thềm chung kết play-off tranh vé vớt World Cup 2026 giữa Thổ Nhĩ Kỳ và Romania, Lucescu còn tâm sự với báo Anh Guardian rằng dẫn dắt ĐTQG là “trách nhiệm thiêng liêng”, và dù sức khỏe bấy giờ không được tốt, ông không thể rời đi như một kẻ hèn nhát.
Truyền thông Romania cho biết, việc không thể đưa Romania trở lại World Cup sau trận thua 0-1 đó khiến Lucescu tức giận tột độ. Đây cũng được cho là tác nhân chính dẫn đến những biến cố sức khỏe cuối cùng.
“Bóng đá Romania không chỉ mất đi một nhà chiến thuật lỗi lạc, mà còn mất đi một người thầy, một người có tầm nhìn xa trông rộng và một biểu tượng quốc gia, người đã đưa màu cờ sắc áo của chúng ta lên những đỉnh cao của thành công thế giới”, LĐBĐ Romania viết trong thông báo về sự ra đi của Lucescu.
Trong mắt những người đồng hành cùng mình từ những bước chân đầu tiên, Kvaratskhelia vẫn là cậu bé ngây ngô, hào phóng và mang trong mình tài năng thiên bẩm, với giới hạn duy nhất là bầu trời. Đằng sau hình ảnh một ngôi sao quan trọng bậc nhất trong chiến dịch bảo vệ ngôi vương Champions League mùa này của PSG là một quá trình rèn giũa bài bản, tỉ mỉ như một nghệ nhân.
Đó là thành quả của một cầu thủ lớn lên trong văn hóa lao động, được tôi luyện để rời xa những hào nhoáng cám dỗ của bóng đá châu Âu. "Kvara là một câu chuyện đẹp về những quyết định đúng đắn và một sự nghiệp được dẫn dắt vững vàng qua từng nấc thang", cựu HLV Yuri Semin của tiền đạo cánh 25 tuổi tại Lokomotiv Moscow, nhận xét.
Đối với chiến lược gia người Nga, tài năng trời phú của tuyển thủ Georgia đã có 49 lần khoác áo ĐTQG và 22 bàn này sẽ không bao giờ có được "chốn dụng võ" như hiện tại, nếu không tự trang bị cho mình những công cụ cần thiết để hiện thực hóa ước mơ.
Trước khi trở thành một trong những cầu thủ dứt điểm sắc bén nhất châu Âu, Kvaratskhelia từng là thiếu niên gầy gò, nhút nhát, trưởng thành từ lò đào tạo Dinamo Tbilisi và kinh qua FC Rustavi trước khi sang Nga ở tuổi 17. Semin nhớ lại thương vụ chuyển nhượng cầu thủ sinh năm 2001 vào năm 2019: "Người đại diện của cậu ấy liên tục thúc giục chúng tôi. Ông ấy khẳng định một tài năng lớn đang nảy mầm. Thế là chúng tôi đã sang tận Georgia và theo dõi Kvara thi đấu nhiều lần".
Đội bóng thủ đô Moscow nhanh chóng bị chinh phục. Bản báo cáo tuyển trạch của CLB ngày ấy nhận xét: "Một cầu thủ sở hữu kỹ thuật rê bóng phi thường. Nhưng quan trọng hơn cả, cậu ấy luôn nhìn ra được những diễn biến tiếp theo của đợt tấn công".
Badri, cha của Kvaratskhelia và cũng là một cựu cầu thủ, chính là người đã thúc đẩy thương vụ này. "Ông ấy biết rằng tại Lokomotiv luôn có nhiều cầu thủ Georgia thi đấu thành công và giữ vai trò quan trọng", Semin giải thích. Và Moscow trở thành nơi định cư đầu tiên ngoài biên giới Georgia của Kvaratskhelia, với sự hỗ trợ từ người đồng hương Solomon Kvirkvelia để đẩy nhanh quá trình hòa nhập.
Nhưng thay vì tận hưởng cuộc sống thành thị, anh chọn ở lại ngay tại trung tâm huấn luyện của CLB để tránh xao nhãng. "Đó là vì cậu ấy cực kỳ đam mê việc tập luyện", Semin nhấn mạnh. "Tôi chưa bao giờ thấy Kvara là người đầu tiên rời phòng thay đồ. Cậu ấy luôn tự tìm thêm các bài tập bổ trợ, từ đi bóng, dứt điểm đến các động tác giả mới... Cậu ấy có thể sống cùng quả bóng 24/24".
Điều làm nên sự khác biệt của Kvaratskhelia còn là mối liên kết mang tính bản năng, gần như trẻ thơ với trái bóng. "Với cậu ấy, bóng đá giống như Disneyland vậy", Leonid Slutskyi, người từng dẫn dắt anh ba năm ở Rubin Kazan, ví von. "Kvara yêu bóng đá đến tận xương tủy. Tiền bạc không quan trọng, dù là một buổi tập hay trận chung kết Champions League, cậu ấy vẫn chơi với niềm đam mê vẹn nguyên như thế".
Cập bến Rubin với giá 700.000 USD vào mùa hè 2019, tiền đạo này khi đó vừa trải qua mùa giải đầu tiên với 10 lần ra sân tại Lokomotiv và giành được danh hiệu đầu tay trong sự nghiệp là Cup Quốc gia Nga. HLV Slutskyi ngay lập tức hiểu rằng mình đang có trong tay một hiện tượng.
"Cậu ấy xuất chúng, vượt trội hoàn toàn về kỹ thuật", nhà cầm quân 55 tuổi nhớ lại. "Thông thường, cầu thủ chỉ có thể đi bóng về một phía. Còn Kvara có thể tạo đột biến ở cả hai hành lang cánh. Khi sở hữu những mẫu cầu thủ này, vai trò của HLV là phát triển, thấu hiểu và phá vỡ những giới hạn để làm bật lên sức mạnh của họ".
Thời điểm đó, sự hiệu quả vẫn là điều Kvaratskhelia còn thiếu. "Cậu ấy có thể ghi ba bàn mỗi trận nhưng lúc nào cũng mải mê tìm kiếm những pha xử lý hoa mỹ", Slutskyi tiếp tục. "Tôi luôn nhắc cậu ấy ‘Bàn thắng đẹp hay không không quan trọng, quan trọng là phải ghi bàn’".
Dưới sự nhào nặn của vị HLV hiện dẫn dắt Shanghai Shenhua ở Trung Quốc, ngôi sao người Georgia học được cách trở nên lỳ lợm, hoàn thiện và bản lĩnh hơn. Slutskyi kể lại một tình tiết tiêu biểu là có lần sau một pha va chạm mạnh, Kvaratskhelia nằm sân đau đớn sát đường biên. Bấy giờ, ông tiến đến quát lớn: "Nếu chấn thương thì nói ngay để tôi thay ra!". Ngay lập tức, Kvaratskhelia bật dậy: "Không, em sẵn sàng đá tiếp rồi".
Khả năng thích nghi với mọi yêu cầu khắc nghiệt chính là dấu ấn lớn nhất trong sự nghiệp của anh. Đi đến đâu, Kvaratskhelia cũng chắt lọc những gì tinh túy nhất từ mỗi người thầy, như chính miêu tả của HLV Semin. Tại Lokomotiv, anh lần đầu khám phá bóng đá đỉnh cao. Tại Rubin, anh tích lũy sự dày dặn. Tại Dinamo Batumi của quê nhà Georgia, anh trở thành thần tượng quốc gia.
"Khi cậu ấy rời Nga vào tháng 3/2022, bối cảnh rất đặc biệt do yếu tố chính trị", Slutskyi hồi tưởng. "FIFA cho phép các cầu thủ rời đi, Rubin mất 8 trụ cột cùng lúc. Kvara đã giải thích hoàn cảnh của mình và đó là một quyết định riêng vì gia đình. Cậu ấy về nước nhưng đã biết chắc rằng hai tháng sau sẽ ký hợp đồng với Napoli".
"Hiện tại, cậu ấy là người giỏi nhất thế giới ở vị trí của mình", cựu HLV tuyển Gruzia từ 2016 đến 2020 Vladimir Weiss, khẳng định. Chiến lược gia người Slovakia tuyên bố chưa từng dẫn dắt ai giỏi hơn anh, ngoại trừ... con trai ông là Vladimir Weiss Jr. "Trong các tình huống một - đấu - một, một - đấu - hai, thậm chí là một-đấu-ba... Kvara đều có thể lướt qua tất cả".
Nuối tiếc lớn nhất của HLV Weiss vẫn là trận play-off Euro gặp Bắc Macedonia vào tháng 11/2020, trận đấu mà Kvaratskhelia buộc phải vắng mặt do dương tính với Covid-19. "Chúng tôi không thể ghi bàn nếu thiếu cậu ấy", Weiss thở dài. Như thể ngay từ lúc đó, cả dân tộc Georgia đã đặt hết kỳ vọng lên vai chàng thiếu niên này. Chỉ vài năm sau, cậu bé ngày ấy giờ đã đứng trên đỉnh cao của bóng đá châu Âu, và đang tiếp tục chinh phục đỉnh cao ấy một lần nữa.
Trước khi vòng 38 diễn ra, cuộc đua tranh vé dự Champions League, Europa League hay Conference League của Ngoại hạng Anh vẫn diễn ra hấp dẫn. Ngoài 3 vị trí dẫn đầu đã được xác định, lần lượt là Arsenal, Man City và M.U, các vị trí tiếp theo đang bám sát nhau. Trong khi đó, ở nhóm cuối, Tottenham (xếp hạng 17, có 38 điểm) và West Ham (xếp hạng 18, có 36 điểm) là hai đội phải “bung sức”, nhằm tránh việc phải xuống chơi ở giải hạng nhất mùa sau.
Trên sân Selhurst Park, nhà vô địch của Ngoại hạng Anh 2025 - 2026 là Arsenal đến làm khách trước Crystal Palace. Với việc đã lên ngôi sớm 1 vòng đấu, HLV Mikel Arteta không ngần ngại thực hiện nhiều sự thay đổi trong đội hình, sử dụng nhiều cầu thủ trẻ. Dù vậy, “Pháo thủ” vẫn chứng minh sức mạnh áp đảo trong cả 2 hiệp đấu, giành thắng lợi 2-1. Kết quả này giúp Arsenal khép lại mùa giải với 85 điểm sau 38 trận đấu.
Gabriel Jesus là cầu thủ mở tỷ số cho Arsenal ở trận này với bàn thắng ở phút 41. Đến phút 47, Noni Madueke xử lý bóng tinh tế, nhân đôi cách biệt trận đấu. Mãi đến phút 88, đội chủ nhà Crystal Palace mới tìm được bàn thắng do công của Jean-Philippe Mateta.
Trên sân Etihad, đội xếp hạng 2 là Man City gặp Aston Villa. Về lý thuyết, Man City đã không còn mục tiêu nào của mùa giải. Tuy nhiên, họ vẫn tung ra đội hình mạnh nhất với mục tiêu giành 3 điểm để tri ân những trụ cột sẽ chia tay đội sau mùa giải này như Bernardo Silva, John Stones, Ederson hay đặc biệt là HLV Pep Guardiola.
Đáng tiếc, sau 90 phút, niềm vui đã không trọn vẹn với Man City khi họ để thua ngược Aston Villa 1-2. Antoine Semenyo tiếp tục duy trì phong độ cao, mở tỷ số cho Man City ở phút 22. Tuy nhiên, sang hiệp 2, Man City bất ngờ đánh mất thế trận, để Ollie Watkins ghi liền 2 bàn ở các phút 46 và 61. Với thất bại này, Man City kết thúc giải ở vị trí thứ 2 với 78 điểm. Phía đối diện, Aston Villa có 65 điểm, xếp thứ 4.
Trong khi đó, M.U - đội xếp hạng 3 có chuyến làm khách đến sân của đối thủ khó chịu Brighton. Trái ngược với những dự báo sẽ gặp nhiều khó khăn, thầy trò HLV Carrick thi đấu tưng bừng, giành thắng lợi 3-0. Bruno Fernandes chứng minh anh hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất Ngoại hạng Anh mùa này khi tiếp tục thi đấu rực sáng với 1 bàn thắng và 1 kiến tạo.
Đáng chú ý, đội trưởng của M.U cũng chính thức đi vào lịch sử của Ngoại hạng Anh, trở thành cầu thủ có nhiều kiến tạo nhiều trong một mùa giải: 21 lần. Trước đó, kỷ lục này thuộc về De Bruyne và cựu danh thủ Thierry Henry, với cùng 20 kiến tạo.
Cùng thời điểm, tại London, Tottenham tiếp đón Everton với nhiệm vụ buộc phải thắng. Trước trận đấu này, HLV Roberto De Zerbi chịu rất nhiều áp lực, cũng như gặp khó khăn khi vắng nhiều trụ cột quan trọng trong đội hình.
Bất chấp điều đó, Tottenham có trận đấu kiên cường trước Everton. “Gà trống” nhập cuộc với tinh thần rất cao, kiểm soát bóng gần 70% và tung ra đến 20 cú sút - gấp 5 lần Everton ở trận này. Sau những nỗ lực, phút 42, Tottenham cũng xuyên thủng lưới Everton nhờ bàn thắng của João Palhinha. Đây cũng là pha làm bàn duy nhất của trận đấu, giúp Tottenham giành trọn 3 điểm. Đồng thời, kết quả này cũng giúp đội bóng của HLV Roberto De Zerbi có 41 điểm sau 38 trận, chính thức trụ hạng thành công khi hơn đội xếp thứ 18 là West Ham 2 điểm.
Như vậy, Ngoại hạng Anh 2025 - 2026 đã chính thức khép lại và xác định xong các suất dự cúp châu Âu cũng như suất xuống hạng gồm:
Champions League: Arsenal, Man City, M.U, Aston Villa, Liverpool
Tuyến giữa được xem là điểm mạnh của Bồ Đào Nha tại World Cup 2026. Ở đó có Fernandes - người vừa phá kỷ lục kiến tạo tại Ngoại hạng Anh mùa 2025-2026 và giành cú đúp danh hiệu Cầu thủ hay nhất theo bầu chọn của Hiệp hội Nhà báo Bóng đá Anh (FWA) rồi Ngoại hạng Anh. Đá cùng anh là Joao Neves và Vitinha - hai nhân tố quan trọng giúp PSG hai lần liên tiếp vô địch Champions League.
Nhưng bộ ba này thi đấu không bùng nổ như kỳ vọng. Fernandes chỉ có một kiến tạo để Cristiano Ronaldo lập công trong trận thắng Uzbekistan, Neves ghi một bàn trong trận hòa CHDC Congo, còn Vitinha thậm chí không góp dấu giày vào bàn thắng nào.
Trong trận gặp Tây Ban Nha ở vòng 1/8 ngày 6/7, Fernandes, Vitinha và Neves cũng không để lại nhiều dấu ấn, khiến Bồ Đào Nha có phần lép vế. Đoàn quân dưới trướng Roberto Martinez chỉ kiểm soát bóng 45%, dứt điểm 10 lần với 2 cú trúng đích - so với 15 và 6 của Tây Ban Nha.
Tuy nhiên, trước quan điểm cho rằng hàng tiền vệ của Bồ Đào Nha không đáp ứng được yêu cầu tại World Cup 2026, Fernandes đã lập tức bác bỏ. Tiền vệ này nhấn mạnh mọi sự lựa chọn nhân sự đều thuộc về HLV Roberto Martinez. "Chúng tôi đã làm những gì HLV yêu cầu và làm việc theo cách đội bóng cần. Chúng tôi làm tất cả để tập thể vận hành tốt nhất", Fernandes nói. "Khi có Bruno, Vitinha và Joao Neves, mọi người muốn bộ ba đó chơi cùng nhau. Sau đó lại muốn Bernardo Silva. Khi Bernardo đá chính thì lại có những ý kiến khác, với Ruben Neves cũng vậy. Người quyết định là HLV. Chúng tôi chỉ làm nhiệm vụ của mình, và tôi cảm thấy bình thản về điều đó".
Dù vậy, Fernandes thừa nhận Bồ Đào Nha không thể tạo ra đủ sức ép để ngăn Tây Ban Nha chiến thắng. Theo tiền vệ 31 tuổi, Bồ Đào Nha để đối thủ có quá nhiều thời gian kiểm soát bóng, qua đó duy trì thế trận quen thuộc. Nhưng đội trưởng của Man Utd cho rằng thất bại đến từ chất lượng của đối thủ hơn là việc đội nhà chơi dưới sức. "Kết quả này đến từ chất lượng của Tây Ban Nha", anh nói. "Trong hiệp một, chúng tôi chơi tốt và kiểm soát được lối chơi của họ. Chúng tôi xử lý bóng thông minh. Nhưng sang hiệp hai, chúng tôi lẽ ra phải cầm bóng nhiều hơn để khiến Tây Ban Nha phải chạy và mất sức. Tây Ban Nha đã chơi tốt hơn trong hiệp hai và cuối cùng ghi được bàn".
Đánh giá về hành trình của Bồ Đào Nha, Fernandes cho rằng đội bóng cần tôn trọng Tây Ban Nha, thay vì chỉ nhìn vào thất bại, và nhắc tới chung kết UEFA Nations League 2025. "Chúng tôi gặp Tây Ban Nha, một trong những ứng viên vô địch", anh nói. "Cần phải dành sự tôn trọng cho đối thủ. Khi họ gặp các đội khác, mọi người đều đánh giá họ rất mạnh, nhưng khi đối đầu với chúng tôi, dường như Bồ Đào Nha luôn bị yêu cầu phải vượt qua tất cả. Ở Nations League, chúng tôi từng chơi tốt hơn Tây Ban Nha. Hôm nay họ là đội ghi bàn, còn trước đó chúng tôi là những người may mắn hơn. Bóng đá là như vậy và phải tiếp tục tiến lên".
Trước Tây Ban Nha, thủ thành Diogo Costa là điểm sáng hiếm hoi khi cứu thua năm lần, giúp Bồ Đào Nha giữ sạch lưới trong thời gian chính thức. Nhưng đến phút bù giờ, anh bị Mikel Merino chọc thủng lưới trong thế đối mặt, khiến Bồ Đào Nha phải sớm rời giải.
Costa cho rằng màn trình diễn cá nhân không còn ý nghĩa khi đội nhà bị loại, và nếu được sẽ xin đổi màn trình diễn đó để lấy một chiến thắng cho Bồ Đào Nha. Theo thủ thành 26 tuổi, đội nhà đã tạo ra đủ cơ hội nhưng thiếu một chút may mắn. Anh nhắc tới tình huống Nuno Mendes sút chạm đầu hậu vệ Tây Ban Nha rồi trúng khung gỗ hay Bernardo Silva đánh đầu vọt xà ở phút bù giờ thứ sáu.
Trong khi đó, Ruben Dias cho rằng Bồ Đào Nha thiếu may mắn ở những khoảnh khắc quyết định và cần nhanh chóng hướng tới tương lai. "Mỗi kỳ Euro hay World Cup đều là một cơ hội. Sự thất vọng là điều tồn tại và luôn rất khó khăn. Nhưng chúng tôi phải ngẩng cao đầu và nhìn về phía trước. Chúng tôi còn nhiều điều để làm", trung vệ thuộc biên chế Man City nói.