“Lucescu là một trong những cầu thủ và HLV giàu thành tích nhất lịch sử Romania. Ông là người đầu tiên đưa ĐTQG lọt vào vòng chung kết Euro, năm 1984. Nhiều thế hệ người dân Romania đã lớn lên với hình bóng ông trong tim như một biểu tượng quốc gia. Cầu Chúa phù hộ cho ông!”, thông cáo từ Bệnh viện Đại học Bucharest có đoạn.
Lucescu qua đời ở tuổi 80, chỉ vài ngày sau khi rời ghế HLV trưởng Romania. Trước đó, chỉ trong vài giờ sau khi từ chức, nhà cầm quân này trải qua hai cơn nhồi máu cơ tim liên tiếp. Tính từ tháng 12/2025, ông đã phải nhập viện ba lần.
Được mệnh danh là “Il Luce” (Ánh sáng) để tôn vinh tư duy chiến thuật tài ba, Lucescu có được vị thế tượng đài của bóng đá Romania suốt nhiều thập kỷ, dù sống trong môi trường thể thao đầy rẫy áp lực và biến động. Ở mọi nơi từng đi qua, ông luôn để lại dấu ấn sâu đậm, đặc biệt là trên băng ghế huấn luyện.
Sinh ngày 29/7/1945 tại Bucharest trong những ngày cuối cùng của Thế chiến thứ hai, Lucescu dành phần lớn sự nghiệp quần đùi áo số ở Dinamo Bucharest. Với nhãn quan sắc sảo ở vị trí tiền đạo cánh phải, ông đã thi đấu hơn 250 trận, giành 7 chức VĐQG và hai Cup Quốc gia Romania.
Với ĐTQG, ông đá 70 trận và mang băng thủ quân tại World Cup 1970, đánh dấu sự trở lại của Romania sau 32 năm. Ở giải đấu trên đất Mexico năm đó, Lucescu đã có khoảnh khắc đổi áo để đời với huyền thoại Pele, mà về sau ông khẳng định là chưa bao giờ giặt chiếc áo ấy.
Lucescu bắt đầu cầm quân từ năm 1979 tại Corvinul Hunedoara trong vai trò cầu thủ kiêm HLV. Hai năm sau đó, ông được bổ nhiệm làm HLV tuyển Romania và nhanh chóng giúp đội nhà lần đầu góp mặt tại một kỳ Euro, năm 1984.
Chính giai đoạn này, Lucescu đã trình làng cậu thiếu niên 18 tuổi Gheorghe Hagi, người sau này trở thành cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử Romania, khoác áo cả Real Madrid lẫn Barca. Lucescu tại vị đến năm 1986, đặt nền móng vững chắc giúp Romania góp mặt trong ba kỳ World Cup liên tiếp là 1990, 1994 và 1998, cũng như các kỳ Euro 1996 và 2000.
Với Lucescu, huấn luyện không chỉ là sắp xếp đội hình, mà là giúp cầu thủ thấu hiểu căn nguyên của từng đường chuyền, từng quyết định trên sân cỏ. Ông là một trong những nhà cầm quân từ Đông Âu đầu tiên áp dụng các phương pháp huấn luyện hiện đại, chú trọng vào tâm lý học và mối quan hệ mật thiết giữa cầu thủ với ban huấn luyện.
Lucescu thiết lập kỷ luật trong các tập thể dưới quyền không dựa trên sự sợ hãi, mà bằng sự tôn trọng. Đây là triết lý đưa ông trở thành một trong những HLV xuất sắc và được nể trọng nhất lục địa già. “Bất kỳ ai có thái độ tiêu cực đều không có chỗ trong đội của tôi”, ông từng nói trên báo Tây Ban Nha El Pais. “Quan niệm về kỷ luật của tôi là đối thoại. Tôi không phạt tiền cầu thủ, tôi nói chuyện với họ một lần, hai lần rồi ba lần. Tôi muốn có tiếng nói cuối cùng trong việc chuyển nhượng và tôi tìm kiếm những người có cá tính, sự thông minh và tinh thần trách nhiệm. Về khâu chuẩn bị, nhiều người huấn luyện bằng các bài tập, còn tôi huấn luyện bằng các nguyên tắc”.
Sau khi xây dựng một tập thể Dinamo Bucharest thống trị các giải quốc nội giai đoạn 1985-1990, Lucescu sang Italy thử sức tại Pisa, Brescia, Reggiana và cả Inter Milan. Ở đó, ông không chỉ mang về kết quả mà còn để lại một tư duy chơi bóng hiện đại. Chính Lucescu đã đôn Andrea Pirlo lên từ đội trẻ khi anh mới 15 tuổi và cho tiền vệ này ra mắt Brescia ngày 21/05/1995. Sau này, trong cuốn tự truyện Penso quindi gioco (Tôi tư duy, nghĩa là tôi chơi bóng), Pirlo miêu tả Lucescu như một người thầy vĩ đại.
Tại Brescia, Lucescu gắn bó suốt 5 mùa giải, và đến giờ, người hâm mộ nơi đây vẫn tôn sùng ông. Họ yêu quý ông không chỉ vì triết lý bóng đá mà còn bởi tính cách tinh quái, sắc sảo đầy thú vị. “Ông ấy là HLV lý tưởng cho bất kỳ CLB nào muốn kiếm tiền, vì Lucescu là bậc thầy trong việc biến những cậu nhóc tiềm năng thành các ngôi sao thực thụ. Không ai có thể so sánh với ông ấy, bởi Lucescu vừa đào tạo trẻ giỏi, vừa đảm bảo được thành tích, điều vốn dĩ không hề bắt buộc khi làm việc với các cầu thủ trẻ”, cố Chủ tịch Brescia Gino Corioni và cũng là bạn thân của Lucescu, từng kể.
Trong mắt các học trò những năm 1990, ngoài ấn tượng về sự điềm tĩnh và chuẩn mực, Lucescu còn đi trước thời đại trong khâu chuẩn bị cho trận đấu và nghiên cứu đối thủ. “Trước trận tứ kết Champions League với Man Utd năm 1999, ông ấy phát cho mỗi chúng tôi hai cuốn băng video để về nhà nghiên cứu. Vào thời ấy, đó là một điều cực kỳ mới mẻ”, cựu thủ môn Inter Gianluca Pagliuca kể.
Sau Italy, Lucescu sang Thổ Nhĩ Kỳ, tiếp quản di sản của Fatih Terim tại Galatasaray và ngay lập tức đánh bại Real của những Raul Gonzalez và Luis Figo để giành Siêu Cup châu Âu. Năm 2002, ông lập kỳ tích khi đưa Besiktas lên ngôi vô địch, trở thành HLV ngoại đầu tiên vô địch Thổ Nhĩ Kỳ với hai đội bóng kình địch cùng thành phố Istanbul. Người hâm mộ Thổ Nhĩ Kỳ tôn thờ Lucescu bởi sự lịch lãm, điềm tĩnh trước áp lực và trí tuệ.
Năm 2004, Lucescu cập bến Shakhtar Donetsk khi lọt vào mắt xanh của tỷ phú Rinat Akhmetov. “Ông ấy đã cố chiêu mộ tôi ba lần và lần nào tôi cũng từ chối”, Lucescu kể lại trên báo Italy Gazzetta dello Sport. “Đến lần thứ tư, ông ấy cử chuyên cơ riêng tới đón. Khi vừa hạ cánh xuống Donetsk, ông ấy giới thiệu tôi luôn là tân HLV đội bóng. Tôi còn biết làm gì khác đây!”.
Lúc đó, ít ai tin rằng Lucescu có thể biến đội bóng vùng mỏ ở miền đông Ukraine thành thế lực tại trời Âu. Nhưng ông đã làm được điều đó cho Shakhtar bằng chiến lược táo bạo: chiêu mộ các tài năng trẻ Brazil, rèn giũa họ về mặt chiến thuật để tạo nên một tập thể “nhảy Samba trên nhịp điệu Đông Âu”.
Tình cảm của Lucescu dành cho bóng đá lẫn các cầu thủ Brazil đã nảy nở từ dịp Giáng sinh 1967. Bấy giờ, ông vẫn còn là một tiền đạo cánh 22 tuổi. Sau một trận giao hữu tại Congo, khi chuẩn bị bay về Romania, ông nhận được lệnh khẩn khi lên chuyến bay dài sang Brazil để hội quân cùng ĐTQG trong chuyến du đấu Nam Mỹ.
“Tôi đã đi dọc Brazil từ Nam chí Bắc, từ Porto Alegre đến Fortaleza”, Lucescu kể lại năm 2013 về cú sốc văn hóa trong cuộc phỏng vấn trên tạp chí Pháp France Football. “Đó là trải nghiệm không thể tin nổi. Hãy tưởng tượng sự ngưỡng mộ và mê hoặc mà một chàng trai đến từ một quốc gia Đông Âu cảm thấy khi đặt chân đến một thế giới mà trước đó anh ta chỉ biết qua bản đồ”.
“Tôi đã khám phá ra bản chất của con người Brazil, chính là bóng đá, samba, bãi biển và tình dục. Tôi hiểu tại sao bấy nhiêu đó là đủ để họ sống hạnh phúc. Mọi thứ đều xoay quanh những điều ấy. Và tôi cũng không thể quên Brahma Chopp, loại bia tuyệt vời nhất ở đó. Sau này, tôi vẫn thường uống nó cùng Ronaldo de Lima khi dẫn dắt cậu ấy tại Inter cuối những năm 1990”, Lucescu kể tiếp.
Shakhtar thời Lucescu luôn là đối thủ khó nhằn tại Champions League, với lối chơi tấn công biến hóa như tắc kè hoa. Ông linh hoạt áp dụng nhiều sơ đồ chiến thuật, buộc các cầu thủ phải tư duy về nhiều cách chơi khác nhau. Trong 12 năm gắn bó, ông mang về cho Shakhtar 22 danh hiệu, trong đó có 8 chức VĐQG và đỉnh cao chiếc Cup UEFA 2009. Dưới bàn tay nhào nặn của Lucescu, những Fernandinho, Willian hay Douglas Costa đều vươn tầm thế giới.
Ngay cả khi xung đột nổ ra tại Ukraine năm 2014 buộc đội bóng phải di tản, Lucescu vẫn tiếp tục giúp Shakhtar chiến thắng. Sau đó, ông dẫn dắt Zenit và ĐTQG Thổ Nhĩ Kỳ một thời gian ngắn, rồi gây sốc khi ký hợp đồng với Dinamo Kiev – đối trọng lớn nhất của Shakhtar – vào năm 2020 và lập tức đưa họ lên ngôi vô địch Ukraine.
Tình yêu bóng đá của Lucescu lớn đến mức ông không thể chấp nhận thất bại hay bỏ cuộc. Trước thềm chung kết play-off tranh vé vớt World Cup 2026 giữa Thổ Nhĩ Kỳ và Romania, Lucescu còn tâm sự với báo Anh Guardian rằng dẫn dắt ĐTQG là “trách nhiệm thiêng liêng”, và dù sức khỏe bấy giờ không được tốt, ông không thể rời đi như một kẻ hèn nhát.
Truyền thông Romania cho biết, việc không thể đưa Romania trở lại World Cup sau trận thua 0-1 đó khiến Lucescu tức giận tột độ. Đây cũng được cho là tác nhân chính dẫn đến những biến cố sức khỏe cuối cùng.
“Bóng đá Romania không chỉ mất đi một nhà chiến thuật lỗi lạc, mà còn mất đi một người thầy, một người có tầm nhìn xa trông rộng và một biểu tượng quốc gia, người đã đưa màu cờ sắc áo của chúng ta lên những đỉnh cao của thành công thế giới”, LĐBĐ Romania viết trong thông báo về sự ra đi của Lucescu.
Sau ba trận thắng Chelsea, Brentford và Liverpool, Man Utd đã không thể duy trì mạch thăng hoa khi vắng vài trụ cột. Đoàn quân Michael Carrick cũng chơi không đủ quyết tâm để chọc thủng lưới Sunderland. Trong khi đó, chủ nhà phung phí nhiều cơ hội, trong đó có cú sút xa của trung vệ Lutsharel Geertruida đưa bóng dội cột dọc.
Sunderland mới nhập cuộc tốt hơn trong cơn mưa nặng hạt trên sân The Light. Phút thứ bảy, Noah Sadiki thoát xuống sau pha phối hợp với Brian Brobbey và Enzo Le Fee, nhưng cú sút vào góc thấp của tiền vệ này bị thủ môn Senne Lammens đẩy ra. Thủ thành Bỉ tiếp tục trở thành điểm sáng lớn nhất bên phía Man Utd, với bốn pha cứu thua.
Trong khoảng 20 phút đầu, Man Utd gần như lép vế hoàn toàn. Đội khách chỉ tạo ra một tình huống đáng chú ý khi Bruno Fernandes đá phạt nhanh để Amad Diallo vô-lê chệch cột. Sunderland kiểm soát tuyến giữa tốt hơn nhờ Granit Xhaka và Le Fee, đồng thời liên tục khai thác khoảng trống phía sau Kobbie Mainoo và Mason Mount.
Cựu thủ môn Paul Robinson BBC Radio 5 Live nhận xét Sunderland không cho Man Utd chơi bóng. Trong khi đó, phóng viên Chris Wheeler cho rằng năm sự thay đổi trong đội hình khiến đội khách nhập cuộc chậm chạp và thiếu kết nối.
Cuối hiệp một, Man Utd bắt đầu cải thiện thế trận. Joshua Zirkzee đánh đầu vọt xà từ quả tạt của Matheus Cunha, trước khi Mainoo sút hụt sau đường chuyền của tiền đạo Brazil. Dù vậy, Sunderland vẫn tạo ra nhiều cơ hội nguy hiểm hơn. Sadiki thêm một lần sút chệch cột sau pha làm tường của Brobbey.
Trong lúc Man Utd loay hoay tìm đường vào khung thành Robin Roefs, Sunderland tiếp tục đe dọa. Phút 63, Brobbey xoay người dứt điểm hiểm hóc sau đường chuyền của Le Fee, nhưng Lammens đổ người cứu thua xuất sắc.
Khoảnh khắc đáng tiếc nhất trận đấu đến ở phút 71. Geertruida phối hợp bật tường với Brobbey trước khi sút chìm đưa bóng dội cột dọc khung thành Man Utd. Khán giả sân chủ nhà đồng loạt ôm đầu tiếc nuối.
Càng về cuối, chất lượng chuyên môn càng giảm. Man Utd thay Zirkzee bằng Patrick Dorgu để đẩy Cunha lên đá trung phong ảo, nhưng vẫn không tạo được nhiều khác biệt. Bruno Fernandes rồi Cunha liên tiếp bỏ lỡ hai cơ hội trong thời gian bù.
Cơ hội tốt nhất của "Quỷ Đỏ" tới ở phút áp chót. Dorgu căng ngang thuận lợi để Cunha sút thoải mái từ khoảng 12 m, nhưng bóng bay đúng vị trí thủ môn Sunderland. Ngay sau đó, Cunha ngã trong cấm địa khi cố kiếm phạt đền và bị phạt thẻ vàng vì lỗi ăn vạ. Sunderland cũng thoát thẻ đỏ cuối trận khi Nilson Angulo vung tay trúng mặt Bruno Fernandes.
Sau trận hòa này, cách biệt giữa Man Utd và các đội đứng sau vẫn là sáu điểm. Thầy trò Michael Carrick chỉ cần một điểm trong hai trận còn lại là đảm bảo vị trí thứ ba. Ở trận cuối cùng trên sân nhà mùa này, "Quỷ Đỏ" sẽ tiếp Nottingham Forest.
Các quan chức bóng đá Iran đã không tham dự cuộc họp của FIFA tại Canada, tương tự là Đại hội AFC lần thứ 36, với lý do được họ mô tả là vì "hành vi không phù hợp" của các nhân viên nhập cư tại sân bay Toronto, theo hãng tin Tasnim, kênh Al Jazeera cho biết ngày 30.4.
Vụ việc này tiếp tục làm dấy lên nhiều đồn đoán có liên quan đến việc đội tuyển Iran sẽ gặp trở ngại lớn một khi đến Mỹ thi đấu World Cup, dự kiến vào ngày 10.6 tới đây, trước 5 ngày khi thi đấu trận đầu tiên. Trong đó, khả năng phát sinh về vấn đề thị thực có thể ảnh hưởng đến việc đi lại của đoàn đại biểu và cả đội tuyển Iran khi tham dự đại hội của FIFA, AFC và tham gia World Cup.
Tại Đại hội AFC lần thứ 36, cơ quan bóng đá châu Á đã tặng quà lưu niệm cho 9 đội tuyển góp mặt ở vòng chung kết World Cup 2026, nhưng đại diện của Iran không có mặt để nhận.
Tổng thư ký AFC, ông Windsor Paul John bác bỏ các thông tin liên quan vụ việc này có thể gây ảnh hưởng suất dự World Cup của đội tuyển Iran. Ông khẳng định: "Họ sẽ có mặt để nhận quà khi họ đến và vào một thời điểm phù hợp. Iran chắc chắn vẫn sẽ có thể tham dự các cuộc họp lớn hơn với FIFA và AFC".
Tại Đại hội FIFA và AFC, chủ đề liên quan việc đội tuyển Iran tham dự World Cup hay không, không được thảo luận tại các cuộc họp. Điều này khẳng định chắc chắn, suất dự của họ là đương nhiên và không phải là vấn đề để bàn luận.
Chủ tịch FIFA Gianni Infantino còn bày tỏ: "Chúng ta cần cho thế giới thấy rằng, chúng ta đoàn kết và chúng ta có thể cùng nhau đến từ khắp nơi trên thế giới trong một bầu không khí hòa bình để đoàn kết thế giới".
Trong những tuần gần đây, Liên đoàn Bóng đá Iran cũng đã vận động FIFA chuyển tất cả các trận đấu của họ đến Mexico, nhưng yêu cầu này đã không được chấp thuận. Tổng thống Mỹ Donald Trump trước đó đã nói rằng, Iran sẽ được phép tham gia World Cup nhưng đặt câu hỏi về tính phù hợp sự hiện diện của họ, do lo ngại về an ninh.
Tuy nhiên, Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio đã có giọng điệu ôn hòa hơn, đảm bảo an toàn cho các cầu thủ đội tuyển Iran, nhân viên hỗ trợ và gia đình của họ, nhưng không đảm bảo sự nhập cảnh của những người khác bao gồm các quan chức, giới truyền thông và cả HLV cùng các thành viên ban huấn luyện.
Cho đến nay, đội tuyển Iran vẫn trong quá trình chuẩn bị cho World Cup. Họ có hai đợt tập huấn ngắn ở trong nước, trước khi đến Thổ Nhĩ Kỳ hội quân vào ngày 6.5, và dự kiến thi đấu 4 trận giao hữu tại đây, trong đó có trận gặp đội tuyển Tây Ban Nha.
Đội tuyển Iran sẽ lên đường đến Mỹ và có mặt tại trại huấn luyện của họ ở Tucson, Arizona vào ngày 10.6, trước 5 ngày khi chuẩn bị thi đấu trận ra quân tại World Cup như quy định của FIFA.
Tại World Cup 2026, đội tuyển Iran nằm ở bảng G với các trận đấu của họ đều được tổ chức ở Mỹ, một trong ba nước đồng chủ nhà cùng với Mexico và Canada. "Team Melli" (biệt danh đội tuyển Iran) sẽ thi đấu trận ra quân gặp đội tuyển New Zealand lúc 8 giờ ngày 16.6, tiếp đó là trận gặp đội tuyển Bỉ lúc 2 giờ ngày 22.6 (đều trên sân SoFi ở TP.Los Angeles). Và trận cuối gặp đội Ai Cập lúc 10 giờ ngày 27.6 (tất cả đều giờ Việt Nam), trên sân Lumen Field ở TP.Seattle.
Nếu giành quyền đi tiếp vào vòng 32 đội tại World Cup 2026, đội tuyển Iran có khả năng gặp đội Mỹ tại Dallas vào ngày 3.7, với điều kiện cả hai đội đều đứng thứ 2 trong bảng đấu của mình.
"Tôi thức trắng đêm qua, và vẫn không thể tin nổi chuyện gì đang xảy ra", cựu HLV từng vô địch Champions League 1994 với AC Milan nói trên báo Tây Ban Nha Marca hôm 1/4. "Chúng ta đang nói về một đội tuyển từng 4 lần vô địch thế giới. Ba lần liên tiếp vắng bóng ở World Cup là một thảm kịch thể thao, một nỗi hổ thẹn. Đây là điều tồi tệ nhất từng xảy ra với bóng đá Italy trong lịch sử hiện đại".
Thua Bosnia trong trận chung kết play-off hôm 31/3, Italy sẽ chỉ có thể trở lại World Cup sớm nhất vào 2030, tức 16 năm kể từ lần gần nhất góp mặt ở Brazil 2014. Với Capello, đó là cú sốc lớn đối với một quốc gia coi bóng đá gần như tôn giáo. "Cả Italy đang chìm trong u buồn. Với một dân tộc yêu bóng đá đến cuồng nhiệt, việc bị loại đến lần thứ ba là điều cực kỳ khó chấp nhận", cựu HLV 79 tuổi nói tiếp.
Chiến lược gia sinh năm 1946 cũng chỉ đích danh các cấp quản lý tại LĐBĐ Italy (FIGC), yêu cầu những thay đổi cấp bách trong cấu trúc của bóng đá nước này. "Ở đây chẳng ai chịu từ chức cả, đó mới là điều đáng lo ngại nhất. Người đầu tiên cần phải chịu trách nhiệm là Chủ tịch Liên đoàn Gabriele Gravina, cùng với toàn bộ ban lãnh đạo", ông khẳng định.
Trước sự sụp đổ của nền bóng đá Italy, Capello nhấn mạnh nhu cầu về một cuộc cải tổ sâu rộng, thay vì chỉ đưa ra những quyết định mang tính tạm thời. "Cần phải tập hợp các chuyên gia, phân tích thực trạng và bắt đầu tái thiết từ nền móng. Vấn đề không chỉ nằm ở kết quả, mà là vấn đề mang tính hệ thống", HLV trưởng Real Madrid từ 1996-1997 và từ 2006-2007 giải thích, đồng thời đề cao tầm quan trọng của việc đầu tư vào phát triển bóng đá trẻ.
Tuy nhiên, Capello vẫn muốn gửi gắm một thông điệp hy vọng vào tương lai. Ông nói: "Sẽ rất khó để gượng dậy sau cú sốc này, nhưng tôi tin rằng đây sẽ là tiền đề để khởi đầu cho một cuộc đổi mới thực sự. Bóng đá Italy cần phải tự làm mới mình".
Dù đã không làm công tác huấn luyện từ năm 2018, Capello vẫn theo dõi sát sao bóng đá Italy lẫn thế giới, khi vẫn đang viết chuyên mục góc nhìn cho báo Italy Gazzetta dello Sport. Từ năm 2022, ông đã nhiều lần nêu ra những vấn đề nhức nhối của bóng đá Italy.
"Chúng ta hiện không bắt kịp với lối chơi tốc độ và cường độ cao ở các giải đấu châu Âu", Capello từng nói trên Sky Sport Italy tháng 3/2022. "Đúng là chúng ta không đủ các tài năng trẻ, nhưng vấn đề vẫn là nền tảng đã sai từ ý tưởng. Chúng ta cần lấy trường phái bóng đá Đức làm mô hình noi theo, chúng ta không có được nền tảng kỹ thuật tốt để học tập cách làm của người Tây Ban Nha".
Năm 2024, trong một cuộc phỏng vấn chuyên sâu với Gazzetta dello Sport, Capello tiếp tục mổ xẻ thực trạng bóng đá nước nhà bấy giờ. "Ở Italy, chúng ta không còn chú trọng vào chất lượng nữa", Capello từng phân tích. "Các trường học bóng đá, người ta chỉ dạy chiến thuật mà không dạy kỹ thuật, và để lại hệ quả về mặt lâu dài như vậy. Những năm gần đây, nhiều người đã lấy Pep Guardiola làm hình mẫu, nhưng đó lại là hình mẫu của một Guardiola 10 năm về trước, trong khi bản thân ông ấy đã phát triển, đã thay đổi. Chúng ta đã nhầm lẫn lối chơi đẹp với việc cầm bóng vô nghĩa".
Nếu có một "nhà tiên tri" nào dự báo trước sự sụp đổ của một đội tuyển từng là biểu tượng của văn hóa bóng đá thế giới, đó chính là Capello. Sau lượt đi vòng 1/16 Champions League mùa này, ông đã lên tiếng khi Galatasaray vùi dập Juventus 5-2, Dortmund vượt qua Atalanta 2-0 và Bodo/Glimt đánh bại Inter Milan 3-1.
Trong bài góc nhìn trên báo Gazzetta dello Sport, Capello nhấn mạnh: "Việc chúng ta để thủng lưới 10 bàn trong ba trận không phải ngẫu nhiên. Đây là quả đắng từ những gì chúng ta đã gieo trồng suốt những năm qua. Trước đây, chúng ta đào tạo ra những hậu vệ độc bản. Ngày nay, các học viện yêu cầu họ phải biết triển khai bóng nhưng lại không biết phòng ngự. Họ thiếu sự tập trung, biết đứng vị trí nhưng không biết kèm người. Và khi đối đầu những cầu thủ tốc độ và kỹ thuật, họ lập tức khủng hoảng. Sai lầm bắt nguồn từ các trường bóng đá: người ta cấm trẻ em rê dắt, triệt tiêu sự sáng tạo, chỉ tập trung vào chiến thuật mà bỏ qua việc rèn luyện tốc độ. Trình độ của các CLB phản ánh bộ mặt của ĐTQG và ngược lại".