Cơ quan hàng không Pakistan hôm nay thông báo máy bay chở hàng Boeing 737 của hãng hàng không K2 Airways mất tích đêm 7/7, sau khi thông báo về sự cố hệ thống dẫn đường trên hành trình từ Sharjah, Các tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE) đến thành phố Karachi. Trên phi cơ khi đó có 5 người.
Giới chức Pakistan nói rằng tổ bay đã thông báo về sự cố với hệ thống dẫn đường vào khoảng 21h18. Trung tâm kiểm soát không lưu Karachi cố hướng dẫn máy bay, nhưng radar cho thấy máy bay hạ độ cao chỉ sau đó 3 phút và mất liên lạc.
Dữ liệu trên trang theo dõi hàng không dân sự FlightRadar24 cho thấy máy bay gặp nạn là chiếc Boeing 737-400BDSF có mã đăng ký AP-BOI, được xuất xưởng cách đây 27 năm.
Máy bay duy trì độ cao ổn định trong suốt hành trình, đột ngột giảm độ cao lúc 21h18 và nhanh chóng trở lại độ cao cũ. Chiếc Boeing 737 sau đó bắt đầu giảm tốc độ và liên tục mất độ cao. Vào thời điểm mất tín hiệu, phi cơ ở độ cao 335 m so với mặt nước biển và tốc độ thẳng đứng khoảng -113 m/s, cách Karachi 287 km về phía tây.
Cơ quan Quản lý Sân bay Pakistan cho biết giới chức đã triển khai chiến dịch tìm kiếm cứu nạn với sự phối hợp từ nhiều cơ quan chức năng.
K2 Airways và Boeing chưa lên tiếng về sự việc.
Máy bay AP-BOI nguyên bản là phi cơ chở khách, được bàn giao cho hãng hàng không quốc gia Nga Aeroflot hồi năm 1999 và hoán cải thành máy bay chở hàng năm 2012. Trước khi xảy ra sự việc, đây là máy bay duy nhất của K2 Airways và được hãng khai thác từ năm 2024.
Tin Gốc: Vnexpress

Với hai vợ chồng, các buổi phát thực phẩm hỗ trợ vào sáng thứ tư hàng tuần tại Tịnh xá Giác Lý ở Little Saigon, quận Cam, bang California là điểm tựa quan trọng, khi họ phải chật vật xoay xở qua ngày với vật giá leo thang, trong lúc thu nhập cố định ngày càng eo hẹp.
Ông Lương Nguyễn nghỉ hưu ở tuổi 65 sau nhiều thập kỷ làm những công việc nặng nhọc. Những cơn đau cột sống mạn tính, thị lực mờ dần và di chứng từ cục máu đông trong não khiến ông đi lại chậm chạp hơn.
Mỗi tháng ông nhận khoảng 1.100 USD lương hưu An sinh Xã hội (Social Security), nhưng khoản tiền thuê căn nhà tiền chế (mobile home) ở thành phố Santa Ana lên tới 1.150 USD, nuốt trọn số tiền này.
Mọi chi phí còn lại, từ thực phẩm, xăng, điện nước, bảo hiểm y tế đến bảo hiểm xe, đều dồn lên vai bà Hà Nguyễn, vợ ông, người làm nhân viên kinh doanh cho một công ty marketing suốt 10 năm qua.
"Lương hưu ông ấy nhận được chỉ đủ trả tiền thuê nhà", bà Hà nói với các nghiên cứu viên Trung tâm Báo chí Y tế Annenberg thuộc Đại học Nam California (USC) trong cuộc phỏng vấn hồi tháng 12/2025. "Mấy khoản còn lại đều do tôi lo. Chúng tôi không dám tiêu gì thêm".
Thống kê của công ty quản lý bất động sản Neowise Management cho thấy giá nhà trung vị ở quận Cam hiện nay là khoảng 1,2 triệu USD, tăng 3,9% so với năm ngoái. Giá nhà tại một số khu vực trung tâm của quận thậm chí còn cao hơn, lên tới 3,5 triệu USD ở khu Newport Beach.
Hệ quả là nhiều người ở quận Cam như vợ chồng ông Lương buộc phải thuê nhà, với mức thuê trung bình khoảng 2.200-3.500 USD mỗi tháng. Nhà tiền chế có mức thuê rẻ hơn, trong khi căn hộ ba phòng ngủ ở quận Cam có giá thuê trung bình 3.700-3.900 USD mỗi tháng.
Giá thuê nhà đã tăng mạnh trong những năm gần đây. Giá thuê nhà trên toàn quận Cam tăng 19%, trong khi giá thuê ở các thành phố lớn trong quận như Westminster và Irvine tăng 20-25%.
Theo Quỹ Cộng đồng quận Cam (OCCF), khoảng 40% cư dân quận rơi vào tình trạng "chịu áp lực nhà ở", tức phải dành hơn 30% thu nhập cho tiền thuê hoặc chi phí nhà ở. Với người đi thuê, thu nhập cần đạt gấp 3,3 lần mức lương tối thiểu của bang mới đủ chi mức thuê nhà trung bình.
Áp lực chi phí tại quận Cam, một trong những khu vực đắt đỏ nhất California, ngày càng đè nặng lên người cao tuổi. Giá nhà và chi phí y tế tăng không chỉ bào mòn tài chính mà còn ảnh hưởng đến sức khỏe thể chất, tinh thần của nhóm này, theo USC. OCCF ước tính gần 200.000 người cao tuổi trong quận không đủ tiền trang trải các nhu cầu thiết yếu.
Trái cây và rau củ tươi, những thực phẩm cần thiết trong chế độ ăn kiêng của ông Lương, lại rất đắt. Tình trạng bệnh buộc ông phải ăn nhiều rau quả hơn, ưu tiên món nhạt, vì vậy các buổi phát thực phẩm hàng tuần tại chùa Giác Lý càng trở nên thiết yếu.
Tình trạng bệnh khiến ông Lương không nhìn rõ, dễ mất thăng bằng, trong khi phải thường xuyên đi khám. Bà Hà thường đưa ông tới gặp bác sĩ, nhưng không phải lúc nào cũng có thể làm vậy do bận công việc. Đây là một trong những lý do khiến hai vợ chồng nộp hồ sơ xin hỗ trợ từ chương trình Dịch vụ Hỗ trợ tại nhà (IHSS).
IHSS là chương trình cấp bang hỗ trợ chi phí chăm sóc tại nhà cho người cao tuổi hoặc người khuyết tật. Với bà Hà, chương trình từng là hy vọng để bà giảm giờ làm, có thêm thời gian chăm sóc chồng mà không mất thu nhập.
Nhưng hồ sơ của họ bị từ chối vì ông Lương chỉ có Medicare, bảo hiểm y tế liên bang cho người cao tuổi, trong khi IHSS yêu cầu người nộp hồ sơ phải có Medi Cal, chương trình Medicaid của bang California dành cho người thu nhập thấp.
Tính đến tháng 9/2025, quận Cam có 14.208 người gốc Việt đang nhận IHSS, chiếm 26% tổng số người thụ hưởng chương trình trong toàn quận, cao nhất trong các nhóm sắc tộc. Theo USC, nhiều người cao tuổi đủ điều kiện vẫn khó tiếp cận chương trình vì rào cản ngôn ngữ, thiếu phương tiện đi lại và gặp khó khăn khi hoàn tất thủ tục đăng ký Medi Cal.
Từ năm 2025, California bắt đầu áp dụng chính sách phối hợp Medi Cal với Medicare nhằm giảm chồng chéo giữa hai hệ thống bảo hiểm y tế. Chính sách này dự kiến mở rộng toàn bang vào năm 2026. Với người cao tuổi thu nhập thấp như vợ chồng ông Lương, tham gia đồng thời Medicare và Medi Cal có thể là cách trực tiếp nhất để tiếp cận IHSS và giảm chi phí y tế tự trả.
Ngoài IHSS, họ cũng có thể tìm đến Chương trình Chăm sóc Toàn diện cho Người cao tuổi (PACE), tích hợp quyền lợi Medicare và Medi Cal, bao gồm thuốc kê đơn, chăm sóc y tế, chăm sóc tại nhà, đưa đón và nha khoa.
Câu chuyện của ông Lương và bà Hà ở Santa Ana phản ánh cuộc khủng hoảng ngày càng lớn trong cộng đồng người Việt cao tuổi tại Quận Cam. Dù đây là một quận giàu có, hàng nghìn người cao tuổi vẫn sống trong tình thế chỉ một biến cố cũng có thể đẩy họ vào bất ổn.
Theo Chỉ số Người cao tuổi, một người cao tuổi sống một mình tại quận Cam cần hơn 30.000 USD mỗi năm để trang trải các nhu cầu cơ bản.
Với nhiều người gốc Việt cao tuổi, kỳ vọng về con cháu chăm sóc cha mẹ già đang đối mặt thực tế kinh tế khắc nghiệt. Giá thuê nhà leo thang, rào cản ngôn ngữ và những khoảng trống trong hệ thống an sinh khiến gánh nặng chăm sóc thường dồn lên một người trong gia đình.
Căn nhà mobile home là nơi hai vợ chồng ông Lương tiếp tục nương tựa vào nhau, nhưng bà Hà cảm thấy bất an về tương lai.
"Chúng tôi chỉ muốn tuổi già được bình yên", bà nói. "Chừng nào ông ấy còn đi lại được, tôi còn làm việc được, chúng tôi còn xoay xở. Nhưng ngày nào chúng tôi cũng lo lắng".
Tin Gốc: Vnexpress

Cơ quan Quản lý Eo biển Vùng Vịnh (PGSA) của Iran ngày 20/5 đã xác định vùng quản lý giám sát đối với eo biển Hormuz.
Trong một thông báo đăng trên tài khoản X chính thức, PGSA xác định vùng quản lý là "đường nối núi Mubarak ở Iran và phía nam Fujairah thuộc Các Tiểu vương quốc Ả rập Thống nhất, ở phía đông của eo biển, kéo dài đến đường nối điểm cuối của đảo Qeshm ở Iran và Umm Al Quwain thuộc Các Tiểu vương quốc Ả rập Thống nhất, ở phía tây của eo biển”.
"Việc di chuyển trong khu vực này để đi qua eo biển Hormuz yêu cầu phải có sự phối hợp với PGSA và phải xin giấy phép từ cơ quan này", thông báo cho biết thêm.
Iran đã đóng cửa một phần eo biển Hormuz kể từ khi xung đột với Mỹ và Israel nổ ra hồi cuối tháng 2.
Iran bắt đầu áp dụng các biện pháp kiểm soát nghiêm ngặt hơn nhiều sau khi Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố duy trì lệnh phong tỏa hàng hải đối với các cảng của Iran vốn triển khai từ ngày 13/4.
Trong bối cảnh đó, Iran đã thành lập PGSA như một thể chế mới để điều tiết và giám sát lưu thông tàu thuyền qua eo biển Hormuz.
Trong bài đăng đầu tiên trên X, cơ quan này tuyên bố sẽ cung cấp các cập nhật theo thời gian thực về các hoạt động ở eo biển Hormuz, cũng như các diễn biến đang diễn ra liên quan đến quản lý vận tải hàng hải.
Theo các quan chức Iran, kênh liên lạc mới này là một phần của hệ thống vận hành rộng lớn hơn được thiết kế nhằm cải thiện sự phối hợp với hoạt động vận tải hàng hải thương mại.
Theo cơ chế này, các tàu thuyền có ý định đi qua eo biển sẽ nhận được các thông báo điện tử trực tiếp nêu rõ các quy tắc, quy định áp dụng và các yêu cầu về thủ tục trước khi quá cảnh.
Trong một diễn biến khác, Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) hôm qua cho biết, lưu lượng tàu thuyền qua eo biển Hormuz đang gia tăng theo các thỏa thuận mới nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho việc quá cảnh qua tuyến đường thủy chủ chốt này.
Theo IRGC, đã có tổng cộng 26 tàu thuyền đi qua eo biển Hormuz trong vòng 24 giờ qua, bao gồm tàu chở dầu, tàu container và các tàu thương mại khác.
Bộ tư lệnh Hải quân IRGC, cơ quan kiểm soát eo biển phối hợp với quân đội Iran, cho biết thêm tất cả hoạt động quá cảnh đều diễn ra với sự phối hợp của Hải quân IRGC và lực lượng này đã bảo đảm an ninh cho việc qua lại eo biển.
Iran tuyên bố sẽ tiếp tục kiểm soát việc quá cảnh qua eo biển Hormuz bằng cách cấm hoặc hạn chế các tàu thuyền của đối phương và thu phí đối với các tàu thuyền khác muốn được đi qua an toàn.
Tehran cũng cho thấy họ sẽ sẵn sàng mở cửa trở lại eo biển như một phần của một thỏa thuận đảm bảo việc chấm dứt vĩnh viễn cuộc xung đột với Mỹ và Israel, dỡ bỏ tất cả các lệnh trừng phạt cũng như phong tỏa đối với Iran.
Tin Gốc: Dân Trí

Người phát ngôn của đơn vị vận hành tuyến tàu nội đô Karina Amanda cho biết vụ va chạm xảy ra giữa một đoàn tàu nội đô và một đoàn tàu đường dài tại ga Bekasi Timur ở tỉnh Tây Java, cách Jakarta khoảng 25 km vào tối 27/4.
Anna Purba, người phát ngôn của công ty đường sắt nhà nước KAI, cho biết 7 người thiệt mạng và 81 người bị thương. Lực lượng cứu hộ đang nỗ lực tiếp cận hai người còn sống nhưng bị mắc kẹt trong đống đổ nát.
Sausan Sarifah, hành khách 29 tuổi trên tàu nội đô, kể về khoảnh khắc kinh hoàng khi tàu đường dài đâm sầm vào tàu nội đô đang dừng, khiến hành khách bị kẹt trong những toa biến dạng.
"Tôi đã nghĩ mình sẽ chết", Sausan nói tại bệnh viện RSUD Bekasi. Cô bị gãy tay và có vết cắt sâu ở đùi.
Theo Franoto Wibowo, phát ngôn viên của đơn vị vận hành đường sắt KAI, có vẻ một chiếc taxi đã va quệt với tàu nội đô tại điểm giao cắt, khiến đoàn tàu phải dừng lại trên đường ray và bị đâm trúng.
Sausan cho hay cô cùng các hành khách đã nhận được thông báo dừng từ tàu nội đô và đang chuẩn bị sẵn sàng xuống tàu. Nhưng vụ va chạm xảy ra, khiến mọi người không thể thoát ra ngoài và ngã đè lên nhau.
"Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, chỉ trong tích tắc", Sausan kể lại.
Khi đó cô nơm nớp sợ sẽ bị ngạt thở đến chết trong cảnh hỗn loạn và lo ngại một số người bị kẹt bên dưới không thể qua khỏi. "Tôi nằm ở phía trên, nên tôi đã được sơ tán nhanh chóng", cô nói.
Tại nhà ga, cảnh tượng hỗn loạn diễn ra sau vụ va chạm. Các nhân viên cứu hộ hò hét gọi bình oxy trong khi hàng dài xe cứu thương chờ đợi với đèn nháy liên tục. Phóng viên AFP tại hiện trường cho hay nhiều người được khiêng ra từ đống đổ nát và đưa lên xe cứu thương, trong khi hàng trăm người dân đứng xem với vẻ mặt bàng hoàng.
Asep Edi Suheri, cảnh sát trưởng Jakarta, cho biết đoàn tàu đường dài đã đâm vào toa cuối cùng, vốn dành riêng cho phụ nữ, của đoàn tàu nội đô. Theo bà Purba, tất cả nạn nhân đều trên tàu nội đô, còn khoảng hơn 240 hành khách trên tàu đường dài đã được sơ tán an toàn.
Phó chủ tịch Hạ viện Sufmi Dasco Ahmad cho biết số thương vong có thể còn tăng lên, khi nhân viên cứu hộ nỗ lực giải cứu thêm nhiều người mắc kẹt trong các toa tàu bị bẹp dúm.
Quân đội, lính cứu hỏa, cơ quan tìm kiếm cứu nạn quốc gia và Hội Chữ thập đỏ cũng đang hỗ trợ nỗ lực sơ tán, theo ông Franoto.
Vụ tai nạn đường sắt nghiêm trọng gần đây nhất tại Indonesia đã khiến 4 nhân viên đoàn tàu thiệt mạng và khoảng 20 người bị thương tại tỉnh Tây Java vào tháng 1/2024. Trước đó vào năm 2015, đã có 16 người thiệt mạng khi một đoàn tàu nội đô đâm vào xe buýt tại điểm giao cắt ở Jakarta.
Tin Gốc: Vnexpress

