Mẹ tôi tếu táo gọi đó là “mùi điện”. Sau này lớn lên tôi mới biết, ba là công nhân đường dây của Sở Quản lý và phân phối điện TP.HCM.
Tan trường, tôi hay nhìn ra cổng từ xa để tìm sắc áo màu cam trước. Thấy bóng dáng ai đó mặc áo màu cam là tôi biết ba đã đến rồi. Ba tôi ít nói lắm, chẳng bao giờ tôi thấy ông hỏi kiểu: “Hôm nay con học tốt không, được mấy điểm?”. Gặp tôi, ba ôm chầm vào lòng một cái rồi bế tôi lên xe chở về. Năm tháng học trò của tôi chỉ có vậy thôi nhưng cái hơi ấm đó, cộng với “mùi điện” trên tà áo với tôi là cả thế giới đầy cổ tích nhiệm màu.
Tôi nhớ những năm của thập niên 1990, điện còn phập phù lắm. Ba làm đường dây nên đi biền biệt, cứ hôm nào TP.HCM mưa bão là mẹ đứng ngồi không yên. Cơm nấu xong để nguyên trong lồng bàn, mẹ hết nhìn đồng hồ lại nhìn ra cổng. Người ta sợ mưa ngập đường, còn mẹ sợ tiếng xe máy của mấy chú cùng trạm dừng trước nhà lúc nửa đêm. Cái xóm nhỏ thời đó, hễ nghe tiếng gọi cửa hốt hoảng giữa đêm giông, là tim của vợ người thợ điện như thắt lại một nhịp.
Thời đó làm gì có xe thang, xe cẩu như bây giờ. Hành trang đi “chữa điện” của ba chỉ có chiếc thắt lưng an toàn bằng da thô và đôi guốc sắt. Ba kể xỏ guốc vào chân, hai tay ôm cột bê tông trơn tuột, ghì người rướn từng nhịp leo lên cao hàng chục mét giữa trời mưa gió. Có lần tôi hỏi ba trèo thế có sợ không, ba khẽ nhìn tôi cười xòa: “Bà con dưới đất đang tối thui, mình không lên thì ai sửa cho người ta hả con!”.
Với những ai làm thợ điện hồi đó cũng đều biết đồng lương chẳng được bao nhiêu, ba cọc ba đồng. Nhưng công việc, cuộc sống mưu sinh nên ai cũng cố gắng. Cũng nhờ những đồng tiền đó, ba chắt chiu nuôi sống gia đình, nuôi đàn con ăn học bằng bạn bằng bè.
Cứ tưởng cuộc sống êm đềm trôi qua thế nhưng một biến cố đã xảy ra với ba. Ba bị tai nạn nghề nghiệp, ngã cột. Dù ba bị thương rất nặng nhưng phước ba lành nên còn giữ được mạng sống. Tất nhiên công việc làm thợ điện của ba bị dừng lại. Có lẽ tôi và mọi người cũng không thể nào hiểu được nỗi niềm tâm tư của ba khi phải nghỉ việc, ở nhà và chữa bệnh. Người đàn ông quanh năm quen leo cao, giờ phải chống gậy tập đi từng bước quanh nhà. Mỗi khi trời trở gió, vết thương cũ lại hành, ba nhăn mặt chịu đựng nhưng không hề một tiếng than vãn. Chiếc áo màu cam của ba cũng lui vào dĩ vãng.
Tôi nhớ một buổi sáng khi tôi đang quét dọn nhà thì ba bám vào thành giường tập đứng dậy. Mồ hôi ướt lưng áo, ba mím môi thật chặt để đứng dậy. Lúc đó tôi định vào phụ ba nhưng sợ làm phật ý ba nên chỉ đứng từ xa nhìn. Vì tôi biết tính ba luôn là người tự lập. Và hơn hết chính ba muốn tự đứng dậy bằng đôi chân của mình. Cái cảm giác lúc đó tôi thấy bất lực, thương ba vô cùng, không biết phải xử trí ra làm sao. Giờ đây, lớn lên mỗi lần nhắc lại, cảm giác ấy cứ ùa về trong tâm trí của tôi.
Thời gian thấm thoát trôi đi. Chân ba cũng đã khỏe hơn và đi lại bình thường. Ba chọn một ngành khác để mưu sinh. Năm 2026, thành phố mình kỷ niệm 50 năm Ngày truyền thống ngành điện.
Chắc có lẽ tôi là người con của một người ba từng làm công nhân điện nên lúc nào tôi cũng có thói quen ngước nhìn lên tìm những mạng nhện dây điện chằng chịt từ xa. Nhưng đó là chuyện của ngày xưa cũ, thời nay những chiếc cột bê tông đã dần bớt đi, cũng ít nơi còn những mạng nhện chằng chịt. Điện khắp nơi giờ đã đi “ngầm”. Người thợ điện cũng ít phải trèo cột thủ công như thời của ba tôi. Mọi thứ hiện nay vận hành bằng máy móc, hiện đại và an toàn hơn nhiều.
Có lần tôi gọi video về cho ba, tôi xoay camera một vòng cho ba xem bầu trời sạch bóng dây điện, kể cho ba nghe mấy món công nghệ mà mấy chú, mấy anh bây giờ đang làm chủ. Ba tôi vui lắm, cười giòn tan: “Thời các con hiện đại thiệt, đỡ khổ hơn thời ba rồi”. Tôi hiểu, ba đang nhìn thấy chính mình và đồng đội trong sự đổi thay này. Dòng điện đang chảy dưới lòng đất kia, suy cho cùng cũng được khơi nguồn từ chính những ngày ba và đồng đội đổ mồ hôi trên đỉnh cột cao tít.
Tôi viết những dòng này, không phải để kể chuyện gì to tát, cao siêu. Tôi chỉ muốn viết về ba, một người thợ điện với chiếc áo màu cam sờn cũ năm nào. Thành phố giờ đã lung linh, hiện đại hơn xưa gấp bội, nhưng mỗi lần đi dưới ánh đèn đêm, tôi lại nhớ bóng dáng ba trên đỉnh cột cao năm nào. Ánh sáng thành phố hôm nay, được thắp lên từ chính mồ hôi và sự hy sinh thầm lặng của những người như ba.
Theo kết quả xổ số miền Nam ngày 21 tháng 6, đại lý vé số Hoàng Anh Phú Quý ở TP.HCM (Bình Dương cũ) thông báo bán nguyên cây vé số 160 tờ trúng giải tám đài Đà Lạt. Những tờ vé này có dãy số cuối là 10.
Cũng với dãy số 10 nói trên, những tờ vé số đài Kiên Giang cũng trúng giải tám. Việc một dãy số khác cùng trúng 2 đài Đà Lạt và Kiên Giang khiến nhiều người chơi xổ số hào hứng chia sẻ, xem đây là trùng hợp thú vị.
Trong khi đó, đại lý vé số Út Thúy ở Tây Ninh chiều nay cũng thông báo trúng 160 tờ trúng giải sáu xổ số Tiền Giang ngày 21 tháng 6. Những tờ vé này có dãy số cuối may mắn là 9028. Hiện đại lý đã chuyển khoản cho khách.
Xổ số ngày 21 tháng 6 mở thưởng 3 đài gồm đài Tiền Giang với dãy số trúng độc đắc là 075760, đài Kiên Giang với dãy số trúng độc đắc là 097913. Trong khi đó, đài Đà Lạt với dãy số trúng độc đắc là độc lạ 911911 cũng được người chơi xổ số "truy tìm".
Kết quả xổ số miền Nam chủ nhật cũng như hình ảnh những tờ vé trúng số lộ diện sớm được dân mạng chia sẻ kèm theo lời chúc mừng chủ nhân may mắn. Bên cạnh đó, một số người cũng để lại bình luận hy vọng có cơ hội trúng số.
Hôm qua, đại lý vé số Bé ở Cà Mau (Bạc Liêu cũ) cho biết đã bán trúng cọc vé gồm 160 tờ trúng số theo kết quả xổ số miền Nam ngày 20 tháng 6. Theo đó, 160 tờ có dãy số cuối 05968 thuộc xổ số Hậu Giang trúng giải ba, trị giá 160 triệu đồng.
"160 tờ được chúng tôi giao cho bạn hàng bán cho nhiều khách khác nhau. Sau khi có kết quả xổ số miền Nam, chúng tôi đã đăng thông báo lên Facebook để khách biết đến và đổi thưởng. Trong 160 tờ trúng giải ba, đại lý bán ra trực tiếp 16 tờ cho 1 khách, người này cũng là khách quen của đại lý", đại lý vé số Bé cho hay.
Sáng 6.5 (giờ địa phương), lễ đón chính thức Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm và Đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam thăm cấp Nhà nước Cộng hòa Ấn Độ từ ngày 5 - 7.5 đã được tổ chức trọng thể tại Phủ Tổng thống Ấn Độ. Tổng thống Ấn Độ Droupadi Murmu và Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi đồng chủ trì lễ đón.
Không chỉ nhà ở, các công trình, dự án bất động sản cũng sẽ được gắn mã định danh và TP.HCM đang rốt ráo thực hiện việc này.
Từ những sản phẩm gốm vỡ, sứt mẻ..., anh Nguyễn Lê Uyên Viễn dùng vàng ròng hàn gắn, biến tổn thương thành vẻ đẹp. Đó là một nghề hiếm có, đòi hỏi sự kiên nhẫn và tuyệt kỹ công phu.
Từ ngày mai 15.5, đường Cộng Hòa chính thức tổ chức giao thông theo hình thức đảo chiều làn xe giờ cao điểm. Nhiều người dân băn khoăn việc điều tiết làn xe kiểu mới có làm phát sinh thêm chi phí vận hành, nhân lực hay thiết bị giám sát hay không.
Tại cuộc họp báo cung cấp thông tin định kỳ trên địa bàn, ông Lê Đức Anh, đại diện Sở Xây dựng đã thông tin rõ về việc này.
Theo đó, Sở Xây dựng cho biết việc điều tiết giao thông sẽ do Công an TP.HCM trực tiếp phối hợp với hệ thống đèn tín hiệu kết nối trung tâm điều khiển giao thông thành phố và "không làm phát sinh thêm chi phí vận hành".
Để người dân dễ nhận biết, cơ quan chức năng sẽ bổ sung vạch kẻ đường loại có thể thay đổi hướng lưu thông theo thời gian, đồng thời lắp bảng quang báo điện tử để cập nhật phương án tổ chức giao thông theo từng khung giờ.
Ngoài ra, vào giờ cao điểm sẽ có lực lượng trực tiếp vận hành hệ thống rào kéo di động tại hai đầu tuyến để điều chỉnh chiều lưu thông trên phần đường giữa. Các rào chắn đều được gắn phản quang và biển báo để người đi đường dễ nhận biết, đặc biệt vào buổi tối hoặc khi lưu lượng xe đông.
Theo Sở Xây dựng, việc điều chỉnh linh hoạt làn xe được kỳ vọng giúp giảm ùn tắc trên đường Cộng Hòa do tăng thêm một làn xe cho hướng có mật độ phương tiện cao hơn trong giờ cao điểm.
Sau 1 tháng vận hành, các đơn vị liên quan sẽ đánh giá hiệu quả thực tế để bổ sung giải pháp an toàn giao thông và xem xét khả năng nhân rộng mô hình tại các tuyến đường tương tự ở TP.HCM.
Đường Cộng Hòa đoạn từ đường C12 đến Út Tịch dài khoảng 1,6 km sẽ áp dụng phương án tổ chức giao thông linh hoạt theo khung giờ nhằm giảm ùn tắc tại cửa ngõ sân bay Tân Sơn Nhất.
Theo phương án mới, đường Cộng Hòa có 6 làn xe, được chia thành 3 phần đường bằng dải phân cách thép. Hai phần đường sát nhà dân vẫn lưu thông hai chiều như hiện nay, riêng 2 làn ở giữa sẽ thay đổi hướng chạy theo giờ cao điểm sáng và chiều.
Trong giờ cao điểm sáng, hướng từ đường C12 đi Út Tịch sẽ có 4 làn xe lưu thông để tăng khả năng giải tỏa xe vào trung tâm và khu vực sân bay. Ở chiều ngược lại chỉ còn 2 làn. Buổi chiều sẽ tổ chức ngược lại để phục vụ lượng xe rời trung tâm. Ngoài giờ cao điểm, mỗi chiều sẽ có 3 làn như bình thường.