Theo báo cáo của Đội Quy tập hài cốt liệt sĩ thuộc Bộ Tư lệnh TP.HCM, trong ngày 9.7, tại khu vực công viên Lê Thị Riêng (phường Hòa Hưng), lực lượng làm nhiệm vụ đã tập trung toàn đội để tiếp tục mở rộng phạm vi tìm kiếm.
Trong ngày, lực lượng đã đào một hố sâu khoảng 2 m, dài 5 m, ngang 3 m, với khối lượng đất được đưa lên khoảng 50 m³. Kết quả, lực lượng tìm kiếm phát hiện thêm 5 hài cốt liệt sĩ và 2 bộ di vật.
Như vậy, tính đến chiều 9.7, tổng số hài cốt liệt sĩ được tìm thấy, quy tập tại khu vực công viên Lê Thị Riêng là 16.
Trước đó, sáng cùng ngày, việc mở rộng khai quật rãnh mộ tập thể tại công viên Lê Thị Riêng bước sang giai đoạn mới. Lực lượng Bộ Tư lệnh TP.HCM và Bộ Tư lệnh Quân khu 7 tiếp tục mở rộng phạm vi tìm kiếm quanh khu vực rãnh mộ dài khoảng 25 m.
Tại hiện trường, từng ô khai quật được đánh dấu, ghi nhận hiện trạng trước khi bóc tách thủ công. Việc này nhằm bảo đảm quá trình tìm kiếm không làm ảnh hưởng đến hài cốt và các di vật còn sót lại dưới lòng đất.
Theo Đội Quy tập hài cốt liệt sĩ thuộc Bộ Tư lệnh TP.HCM, việc mở rộng phạm vi khai quật được thực hiện trên cơ sở thông tin do nhân chứng cung cấp, các dấu hiệu phát hiện tại hiện trường và kết quả đối chiếu tư liệu. Mục tiêu không chỉ là tìm kiếm thêm hài cốt liệt sĩ mà còn thu thập các dấu vết, di vật có giá trị phục vụ công tác giám định, xác minh danh tính.
Trong quá trình khai quật, khi phát hiện dấu hiệu nghi là hài cốt hoặc di vật, lực lượng làm nhiệm vụ chuyển sang thao tác thủ công. Từng mảnh vải, mẫu vật hoặc dấu vết còn sót lại đều được đánh dấu, ghi chép và bảo quản theo quy trình chuyên môn.
Theo kế hoạch, ngày mai 10.7, lực lượng tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ của Bộ Tư lệnh TP.HCM sẽ tiếp tục thực hiện nhiệm vụ tại công viên Lê Thị Riêng. Kết quả cất bốc sẽ được công bố sau 16 giờ cùng ngày.
Tin Gốc: Thanh Niên

Điều vừa thay đổi không phải là pháp luật trở nên khắt khe mà là một điều luật vốn đã tồn tại từ lâu cuối cùng được áp dụng. Và có lẽ chính khoảng thời gian dài bị bỏ quên ấy, hơn là lệnh khởi tố, mới là điều đáng để chúng ta cùng nhìn lại.
Trước hết cần thấy rằng không có gì mới trong nội dung của điều luật được áp dụng lần này. Chương trình máy tính từ lâu đã được bảo hộ như một loại tác phẩm theo luật Sở hữu trí tuệ. Hành vi sao chép và phân phối đến công chúng bản sao tác phẩm đang được bảo hộ, khi thực hiện ở quy mô thương mại hoặc vượt các ngưỡng thu lợi và thiệt hại luật định, đã được xác định là tội phạm tại điều 225 bộ luật Hình sự năm 2015, sửa đổi năm 2017 và điều luật ấy đã có hiệu lực từ đầu năm 2018.
Nó còn cho phép truy cứu trách nhiệm hình sự với cả pháp nhân thương mại chứ không riêng cá nhân. Như vậy ranh giới giữa hợp pháp và vi phạm trong lĩnh vực này đã nằm sẵn trong luật từ nhiều năm, chỉ là ít khi được nhắc tới. Pháp luật ở đây không thiếu. Thứ thiếu suốt một thời gian dài là việc nó được áp dụng trên thực tế.
Một quy phạm pháp luật ít khi được áp dụng thường để lại hệ quả âm thầm mà sâu xa hơn ta tưởng. Trên giấy nó vẫn còn nguyên hiệu lực. Khi một điều cấm được viết ra rồi hầu như không ai vi phạm phải gánh hậu quả thì dần dần người ta quen nghĩ rằng tuân thủ chỉ là chuyện tùy tâm, còn người làm đúng đôi khi bị xem là thiếu thực tế. Sự buông lỏng kéo dài vì thế không hẳn là khoan dung mà là một cách lặng lẽ làm phai nhạt chính chuẩn mực mà pháp luật muốn dựng lên.
Và sự phai nhạt ấy không phải không có người trả giá, dù người trả giá lại thường không phải bên vi phạm. Doanh nghiệp bỏ tiền mua bản quyền đã gánh một chi phí thật, trong khi đơn vị dùng phần mềm lậu nhờ không phải gánh khoản đó mà có thể chào giá thấp hơn.
Theo thời gian việc làm đúng dần trở thành một bất lợi, còn chưa làm đúng lại thành một lợi thế được mặc nhiên bỏ qua. Nhìn theo cách đó thì việc không thực thi không hẳn là một lựa chọn trung lập bởi mỗi ngày buông lỏng là một ngày người làm đúng chịu thiệt hơn một chút so với người chưa làm đúng. Khoan dung với điều chưa đúng trong trường hợp này lại hóa thành thiệt thòi cho điều đúng.
Một chiến dịch thực thi nghiêm túc về bản quyền phần mềm không nhất thiết phải bị xem như đòn giáng xuống cộng đồng người dùng máy tính. Nó gần với việc Nhà nước trở lại tôn trọng chính điều luật của mình và trả lại phần công bằng cho những người đã chọn làm đúng ngay từ đầu.
Lập lại trật tự ở đây không lấy đi của ai điều gì. Nó chỉ khép lại hành vi sử dụng phần mềm lậu suốt một thời gian dài tính bằng thập kỷ và gỡ bớt cái lợi thế thiếu sòng phẳng mà bên vi phạm đã hưởng bấy lâu.
Hiểu như vậy thì khởi tố vi phạm bản quyền không phải là khởi đầu của sự khắt khe mà là một bước để pháp luật được trả về đúng nghĩa của nó.
Vụ án tại tỉnh Phú Thọ cũng không nên được xem như một động thái đơn lẻ của riêng một địa phương bởi nó nằm trong một mạch chính sách đã được nói ra công khai.
Ngày 5.5.2026, Thủ tướng Chính phủ ban hành Công điện số 38/CĐ-TTg, mở đợt cao điểm trên phạm vi toàn quốc từ ngày 7.5 đến hết ngày 30.5.2026 với tinh thần được nêu rõ là không có vùng cấm, không có ngoại lệ.
Công điện giao Bộ Công an chủ trì xác minh, điều tra và khởi tố một số vụ án xâm phạm nghiêm trọng quyền tác giả, quyền liên quan, đồng thời giao Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch kiểm tra việc chấp hành quy định về bản quyền chương trình máy tính tại doanh nghiệp, với mục tiêu số vụ được xử lý tăng ít nhất 20% so với cùng kỳ tháng 5.2025.
Vụ án tại Phú Thọ vì thế có thể xem là kết quả cụ thể đầu tiên của một bước chuyển chính sách hơn là một ngoại lệ tình cờ.
Tuy vậy chính việc gắn với một đợt cao điểm có thời hạn lại gợi ra điều cần lưu tâm nhất ở giai đoạn này và điều ấy không phải là thực thi quá mạnh mà là thực thi theo đợt. Một cao điểm có ngày mở và ngày khép nên điều dễ xảy ra là khi chiến dịch kết thúc, thói quen cũ lặng lẽ trở lại.
Khi đó vụ án ở Phú Thọ sẽ chỉ còn là một lần làm án điểm. Mà một lần làm án điểm thì khó lòng phục hồi một chuẩn mực đã thiếu từ lâu. Nó thậm chí có thể nuôi thêm tâm lý chờ đợi, rằng cứ giữ nguyên cách cũ và tránh đúng tháng cao điểm là ổn. Một nền pháp luật mà người ta chỉ cần đợi chờ chiến dịch đi qua thì vẫn là một nền pháp luật chưa thật sự được xem trọng.
Để việc thực thi thật sự bền vững và công bằng chứ không chỉ là một đợt, có lẽ cần 3 điều phải làm đồng bộ.
Trước hết là cần xác định một lằn ranh rõ ràng giữa xử lý hành chính và truy cứu trách nhiệm hình sự để người dân và doanh nghiệp biết trước mình đang đứng ở đâu thay vì phấp phỏng. Nghị định 341/2025/NĐ-CP có hiệu lực từ ngày 15.2.2026 đã nâng đáng kể mức phạt hành chính trong lĩnh vực quyền tác giả, với mức tối đa lên tới 250 triệu đồng đối với cá nhân và 500 triệu đồng đối với tổ chức, đủ sức xử lý phần lớn vi phạm phổ thông mà không cần đưa mọi việc theo hướng hình sự.
Một chuẩn mực được áp dụng với bên dưới nhưng bỏ qua ở bên trên sẽ khó nhận được sự tâm phục nên việc rà soát bản quyền phần mềm ngay tại các cơ quan công quyền, khu vực Nhà nước không phải là chuyện phụ mà là điều giúp cuộc thực thi có thêm sức thuyết phục.
Cuối cùng việc thực thi chỉ bền vững khi đi kèm một con đường hợp pháp hóa đủ khả thi, gồm chính sách cấp phép phù hợp cho khu vực giáo dục và doanh nghiệp nhỏ cùng việc khuyến khích phần mềm nguồn mở. Bởi một quy phạm mà người ta không thể tuân thủ trong thực tế chỉ sinh ra né tránh và oán giận chứ không sinh ra ý thức.
Vụ án ở Phú Thọ sẽ được nhớ đến một cách tích cực chỉ khi nó không phải là vụ xử lý vi phạm phần mềm bản quyền đầu tiên và nó không phải là vụ cuối cùng thuộc loại vi phạm này. Phép thử thật sự không nằm ở chỗ cơ quan chức năng có thể khởi tố một lần dưới sức ép từ công điện của Thủ tướng mà ở chỗ pháp luật có giữ nguyên tác động của nó sau ngày chiến dịch kết thúc.
Tin Gốc: Thanh Niên
Thời Sự
Toàn cảnh Trung tâm hành chính TP.HCM và các dự án trọng điểm khởi công sáng 29-4

5 dự án là 5 biểu tượng, minh chứng cho việc nỗ lực không ngừng trong hành trình xây dựng TP.HCM hiện đại, văn minh, nghĩa tình, quyết tâm tạo chuyển biến rõ nét trong đời sống, tinh thần của người dân.
Đó là dự án Quảng trường trung tâm và Trung tâm hành chính mới, công trình có ý nghĩa quan trọng về tổ chức không gian đô thị, kiến tạo diện mạo trung tâm mới, nâng cao hiệu quả quản trị đô thị, phục vụ người dân.
Đó là dự án cải tạo, chỉnh trang Bảo tàng Hồ Chí Minh - Chi nhánh TP.HCM không chỉ bảo tồn một di tích lịch sử đặc biệt mà còn bồi đắp chiều sâu văn hóa, bản sắc đô thị.
Đó là dự án Metro số 2 đoạn Bến Thành - Thủ Thiêm cấp bách kết nối các cực phát triển với sân bay Long Thành, từng bước đạt mục tiêu hoàn thành 187km metro vào năm 2030 - một nhiệm vụ mà lãnh đạo Đảng và Nhà nước giao phó.
Dự án Cảng trung chuyển quốc tế Cần Giờ với mong muốn hiện thực khát vọng vươn ra biển lớn, trở thành cửa ngõ quốc tế.
Trong khi đó, Khu đô thị Đại học Quốc tế là bước đi cụ thể trong chiến lược phát triển đô thị tri thức, tạo nền tảng cho đổi mới sáng tạo và nâng cao chất lượng nguồn nhân lực.
Các dự án lần này không đứng riêng lẻ mà nối dài chuỗi công trình đang được đầu tư mạnh mẽ sau Đại hội Đảng bộ TP.HCM lần thứ I nhiệm kỳ 2025-2030.
Đây là minh chứng rõ nét cho thấy TP.HCM quyết tâm biến khát vọng thành những công trình cụ thể, xứng đáng với truyền thống sáng tạo và vai trò của một siêu đô thị, nơi Đảng, Nhà nước và nhân dân đã gửi trọn niềm tin.
Dự án Trung tâm hành chính và quảng trường trung tâm bao gồm quỹ đất rộng lớn chạy dọc theo trục lõi trung tâm Thủ Thiêm, nơi sẽ sớm mọc lên các công trình biểu tượng. Với phương thức đầu tư PPP và loại hợp đồng BT, toàn bộ không gian này sẽ được lấp đầy bởi các trụ sở cơ quan nhà nước đồng bộ và hệ thống công viên cảnh quan quy mô lớn, tổ hợp hành chính tập trung phục vụ hàng ngàn lượt người dân và doanh nghiệp mỗi ngày
Vị trí trong khu đô thị mới Thủ Thiêm (trong ảnh) dự kiến sẽ đặt một nhà ga của tuyến đường sắt Bến Thành - Thủ Thiêm. Dự án tiếp tục chạy dọc trục đường Mai Chí Thọ triển khai theo mô hình phát triển đô thị định hướng giao thông công cộng (TOD). Theo lộ trình, dự án sẽ hoàn thiện và đưa vào vận hành từ quý 3-2030, tạo tiền đề cho việc hình thành các khu thương mại, dịch vụ cao cấp xung quanh 6 nhà ga mới
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Bộ Tài chính mới đây gửi hồ sơ đến Bộ Tư pháp để thẩm định đối với dự thảo nghị định quy định chi tiết việc áp dụng hình thức kỷ luật và việc bồi thường thiệt hại đối với hành vi gây lãng phí.
Cơ quan soạn thảo đề xuất hình thức kỷ luật khiển trách đối với cán bộ, công chức, viên chức, người quản lý doanh nghiệp nhà nước, kiểm soát viên, người đại diện phần vốn nhà nước (gọi tắt là cán bộ - PV) có hành vi gây lãng lần đầu thiệt hại dưới 50 triệu đồng; hoặc thiệt hại từ 50 đến 75 triệu đồng nhưng được giảm nhẹ mức kỷ luật.
Hình thức cảnh cáo áp dụng với cán bộ đã bị xử lý kỷ luật bằng hình thức khiển trách mà tái phạm; hoặc vi phạm lần đầu gây thiệt hại từ 50 đến 75 triệu đồng.
Mức kỷ luật cách chức áp dụng với cán bộ đã bị xử lý kỷ luật cảnh cáo mà tái phạm; hoặc gây lãng phí lần đầu thiệt hại trên 75 triệu đồng nhưng có thái độ tiếp thu, sửa chữa, chủ động khắc phục hậu quả và được giảm nhẹ mức kỷ luật.
Mức kỷ luật cao nhất là buộc thôi việc, áp dụng với cán bộ đã bị xử lý kỷ luật cách chức hoặc cảnh cáo mà tái phạm; hoặc gây lãng phí lần đầu trên 75 triệu đồng nhưng không có thái độ tiếp thu, sửa chữa, chủ động khắc phục hậu quả và bị tăng nặng mức kỷ luật.
Lý giải về các mốc thiệt hại làm căn cứ kỷ luật nêu trên, Bộ Tài chính cho biết đã tham khảo mức xử phạt vi phạm hành chính về quản lý tài sản công, thực hành tiết kiệm, chống lãng phí.
Những con số này cũng phù hợp với mức thiệt hại bị xem xét xử lý trách nhiệm hình sự về các tội liên quan đến lãng phí tại bộ luật Hình sự (từ 100 triệu đồng trở lên).
Góp ý về dự thảo, Bộ Xây dựng cho rằng việc xác định hình thức kỷ luật dựa trên các ngưỡng thiệt hại tuyệt đối có ưu điểm là rõ ràng. Song, với lĩnh vực xây dựng, đầu tư công… thì quy mô nhiệm vụ, dự án, tài sản thường rất lớn; nếu áp dụng cứng theo số tiền tuyệt đối có thể dẫn đến xử lý chưa tương xứng thiệt hại thực tế.
Do đó, đề nghị chỉ kỷ luật khi thiệt hại trên 50 triệu đồng. Sau ngưỡng này, mức kỷ luật xác định theo tỷ lệ thiệt hại so với tổng giá trị nhiệm vụ, dự án, tài sản hoặc nguồn kinh phí được giao quản lý, sử dụng: dưới 5% thì khiển trách, từ 5% đến 10% cảnh cáo; trên 10% thì xem xét cách chức hoặc buộc thôi việc.
Phản hồi, Bộ Tài chính cho biết điều 219 (tội vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản nhà nước gây thất thoát, lãng phí) và một số quy định tại bộ luật Hình sự quy định rõ mức gây lãng phí từ 100 triệu đồng trở lên đã bị truy cứu trách nhiệm hình sự.
Vì thế, dự thảo quy định xử lý kỷ luật đối với các trường hợp gây thiệt hại ở các mức thấp hơn 100 triệu đồng.
Cạnh đó, nếu quy định mức tỷ lệ thiệt hại so với tổng giá trị nhiệm vụ, dự án, tài sản sẽ không đảm bảo tính công bằng vì có trường hợp 5% của dự án lớn hơn rất nhiều 5% giá trị thiệt hại trong trường hợp mua sắm tài sản vượt tiêu chuẩn định mức, chế độ.
Về đề xuất không kỷ luật khi lãng phí dưới 50 triệu đồng, luật Tiết kiệm, chống lãng phí và các quy định liên quan không quy định ngưỡng giá trị thiệt hại để miễn xử lý kỷ luật.
Nếu không xử lý các trường hợp này có thể dẫn đến tâm lý xem nhẹ trách nhiệm trong thực thi công vụ, không bảo đảm tính răn đe, phòng ngừa. Do vậy, Bộ Tài chính đề nghị giữ nguyên như dự thảo.
Tin Gốc: Thanh Niên

