Ngày 15/7, FIFA thông báo những tên tuổi tham gia sự kiện khép lại giải đấu. Ban tổ chức chưa tiết lộ chi tiết về màn diễn của tài tử Mission Impossible. Trước đó, diễn viên từng đến xem trận ra quân của đội tuyển Mỹ ở mùa giải. Năm 2024, anh có màn nhảy từ độ cao 46 m ở bế mạc Olympic tại Pháp.
Ngoài Tom Cruise, Laura Pausini, Nicole Scherzinger, Robbie Williams và IShowSpeed sẽ biểu diễn. Jennifer Hudson thể hiện một phiên bản của quốc ca Mỹ trước trận chung kết. FIFA sẽ công bố thêm tên tuổi các nghệ sĩ, khách mời trong vài ngày tới.
“Tiếp nối tinh thần của các lễ khai mạc – nơi chào đón thế giới đến với Canada, Mexico và Mỹ – lễ bế mạc sẽ khép lại hành trình của FIFA World Cup 2026 bằng âm nhạc, văn hóa và bóng đá”, Heimo Schirgi, Giám đốc điều hành World Cup 2026 của FIFA, cho biết.
Trước đó, FIFA thông báo Justin Bieber, Madonna, Shakira, BTS là những nghệ sĩ biểu diễn tại màn trình diễn giữa hiệp chung kết. Chương trình do Chris Martin, thành viên nhóm Coldplay, dàn dựng, nhằm quyên góp cho Quỹ Giáo dục FIFA Global Citizen. Quỹ huy động 100 triệu USD để mở rộng cơ hội tiếp cận giáo dục và bóng đá cho trẻ em toàn cầu. Hiện quỹ có hơn 50 triệu USD, với một USD từ mỗi vé World Cup. Chương trình ban đầu dự kiến khoảng 11 phút, hiện có thể kéo dài tới 30 phút.
Kỳ World Cup năm nay diễn ra sôi động ngay từ những ngày đầu với ba lễ khai mạc hoành tráng tại ba quốc gia đồng đăng cai gồm Mỹ, Mexico và Canada. Dàn nghệ sĩ tên tuổi gồm Katy Perry, Lisa (Blackpink) cùng nhiều ngôi sao đã làm bùng nổ các sự kiện mở màn. Đến nay, giải xác định được các cặp đấu bán kết gồm Pháp – Tây Ban Nha và Anh – Argentina. Trong đó, Tây Ban Nha đã đánh bại Pháp để giành tấm vé đầu tiên vào trận chung kết.
Tin Gốc: Vnexpress

Hôm 3/6, Microwave Soups - đơn vị phụ trách chỉ đạo mỹ thuật, thiết kế bối cảnh trong MV Come My Way của Sơn Tùng M-TP - xin lỗi, nhận thiếu sót khi ''tham khảo ngôn ngữ tạo hình mảnh phù điêu tác phẩm Tàn chỉ'' mà chưa có sự trao đổi, xin ý kiến nghệ sĩ. Đại diện đơn vị cho biết: "Chúng tôi nhận thức rằng sự việc không mong muốn này đã khiến tác giả cảm thấy bị tổn thương và không được tôn trọng. Chúng tôi coi đây là bài học đắt giá đối với nhóm trong việc quản lý nguồn tham khảo và kiểm duyệt sản phẩm'".
Microwave Soups và Antiantiart - đơn vị tham gia sản xuất và điều phối dự án - đã liên hệ nghệ sĩ Lê Giang xin lỗi trực tiếp, đồng thời cho biết các bên đang trao đổi nhằm tìm hướng giải quyết phù hợp. Hiện nghệ sĩ Lê Giang chưa phản hồi thêm về sự việc.
Hôm 2/6, trong trao đổi qua thư điện tử với êkíp, nghệ sĩ thị giác Lê Giang cho rằng tác phẩm Tàn chỉ (Vestige of a Land) của mình bị sử dụng trong cảnh quay ở phút 03:55, cuối MV Come My Way. Tư duy sử dụng hệ thống cấu trúc kiến trúc cổ đình làng Bắc bộ Việt Nam, cách thức xử lý chất liệu tạo bề mặt thô nhám, vôi hóa tương tự kỹ thuật xử lý bề mặt trong tác phẩm Tàn chỉ. Cô cũng chỉ ra loạt chi tiết gợi liên tưởng như các mảng phù điêu, họa tiết kiến trúc gãy đổ, vỡ vụn đặt rời rạc xung quanh chân cột chính.
Qua thư, nghệ sĩ mong muốn êkíp làm rõ việc Tàn chỉ có nằm trong quy trình phát triển concept và nguồn tư liệu tham khảo chính thức cho bối cảnh quay hay không. Theo cô, nếu êkíp có sử dụng, việc ghi nguồn là cần thiết.
Nghệ sĩ Lê Giang hoàn thành Tàn chỉ năm 2017, do Viện Goethe Hà Nội bảo trợ, được ra mắt với hình thức triển lãm và ấn bản sách. Tác phẩm được triển lãm ở TP HCM, Hong Kong. Nghệ sĩ 38 tuổi, tốt nghiệp trường Đại học Mỹ Thuật Việt Nam. Sau đó, cô học Cao học Nghệ thuật, chuyên ngành Thực hành sáng tác ở trường University of the Arts London, Anh. Cuối năm 2012, Lê Giang trở về Việt Nam. Cô thực hành nghệ thuật bằng các phương thức khác nhau như tranh vẽ và điêu khắc với chất liệu đa dạng gồm than đá, thạch cao. Lê Giang hiện là giảng viên tại Đại học RMIT Việt Nam.
MV Come My Way ra mắt tối 28/5, đứng thứ hai danh sách video được xem nhiều nhất YouTube toàn cầu trong 24 giờ. Tác phẩm gây chú ý với khán giả nhờ quy mô đầu tư, lồng ghép nhiều yếu tố văn hóa dân gian.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi xem tranh vẽ chèo từ khá sớm. Năm 1987, khi nhà giáo Văn Tâm, thầy tôi, cùng thầy Phan Kế Hoành gây dựng tờ phụ trương Văn học - Học văn. Bài viết của thầy trong số đầu tiên có tên là Hề chèo - một mảnh hồn dân tộc, họa sĩ Bùi Xuân Phái vẽ minh họa. Gần bốn mươi năm trôi qua, tôi không còn nhớ rõ nội dung bài viết ấy, chỉ còn nhớ tên bài báo và bức tranh minh họa.
Nhiều năm sau, đứng trước tranh Nguyễn Linh, tôi lại nhớ tới điều đó. Không phải vì tranh ông gợi một bài báo cũ hay một kỷ niệm. Điều gợi nhớ nằm ở chỗ khác.
Người xem nhận ra nghệ thuật chèo gần như ngay lập tức khi đứng trước tranh Nguyễn Linh. Một vùng ký ức mở ra, các nhân vật vẫn hát, diễn, xoay người và đưa tay trong những động tác quen thuộc của sân khấu dân gian, nhưng sân khấu gần như biến mất. Không còn đình làng, không còn đêm diễn, không còn đám đông khán giả và cũng không còn một nơi chốn nào đủ chắc để nâng đỡ họ. Chung quanh họ là những khoảng tím rộng mở, những khung hộp mỏng, những căn phòng dường như chỉ còn bộ khung, có chiều sâu nhưng không dẫn tới đâu, có tường vách nhưng không thật sự là nơi để con người an trú.
Những không gian ấy mới là điều quyết định bầu không khí của loạt tranh. Chúng gợi tới kiến trúc nhưng không làm công việc của kiến trúc. Chúng mở mắt người xem về phía xa rồi lại kéo trở về mặt phẳng. Đứng trước tranh, đôi khi người ta có cảm giác những hình ảnh chèo này rời khỏi ngôi nhà cũ của mình. Chúng không còn thuộc trọn vẹn về sân khấu, nhưng cũng chưa hoàn toàn tan vào thế giới thuần túy của hội họa. Toàn bộ loạt tranh dường như được dựng lên từ chính trạng thái lưng chừng ấy, vừa rực rỡ vừa trống vắng, vừa như một cuộc chia tay đã diễn ra, vừa như một cuộc gặp gỡ còn chưa bắt đầu.
Khi câu chuyện và sân khấu lùi xuống phía sau, cơ thể hiện ra. Một cánh tay mở rộng không còn được nhìn như động tác của một lớp diễn cụ thể mà trở thành một đường lực chạy ngang mặt tranh. Một thân người nghiêng về phía trước giữ nhịp cho toàn bộ bố cục. Những khuôn mặt được giản lược tới gần mặt nạ, đôi mắt chỉ còn vài nét cong, cái miệng vẫn mở nhưng tiếng hát đã đi đâu mất. Nguyễn Linh không mấy quan tâm tới tâm lý nhân vật. Điều ông giữ lại là phần ngôn ngữ mà sân khấu chèo mài giũa qua nhiều thế hệ.
Màu tím xuất hiện rất nhiều trong tranh Nguyễn Linh nhưng hiếm khi hoạt động như màu của một vật thể hay một cảnh trí cụ thể. Nó trải rộng phía sau nhân vật, len vào các khoảng trống, phủ lên những cấu trúc kiến trúc bỏ dở và giữ cho toàn bộ mặt tranh nằm trong cùng một bầu không khí. Có lúc nhìn lâu, người ta không còn biết nhân vật đang nổi lên từ nền màu hay chính nền màu đang dần nuốt lấy nhân vật. Hai thứ ấy quấn vào nhau đến mức ranh giới giữa chúng trở nên không còn thật sự quan trọng.
Cảm giác ấy càng rõ hơn khi nhìn vào đường nét. Những đường viền đen chạy quanh cơ thể không nhằm làm hình thể chắc hơn hay thật hơn. Chúng xuất hiện rồi dừng lại, đổi hướng hoặc đứt giữa chừng. Có khuôn mặt chỉ được giữ bằng vài nét cong. Có cánh tay như vừa nổi lên khỏi nền màu. Có những thân người mỏng đến mức chỉ cần thêm một lớp màu nữa là có thể tan trở lại vào mặt tranh.
Bởi vậy, các nhân vật trong tranh Nguyễn Linh hiếm khi xuất hiện như hình thể hoàn tất. Từ xa, họ hiện lên khá rõ. Lại gần, hình ảnh bắt đầu rạn ra thành những nét cọ, những mảng màu và những dấu hiệu riêng lẻ. Nguyễn Linh không dựng cơ thể bằng giải phẫu hay khối tích. Chỉ một chiếc mũ, một khuôn mặt nghiêng hay một cánh tay mở rộng đã đủ để nhân vật hiện ra. Phần còn lại được để cho mắt người xem hoàn tất.
Có một sự lệch đặc trưng trong tranh Nguyễn Linh. Tỷ lệ hiếm khi thật sự ổn định. Một khuôn mặt có thể lớn quá mức so với cơ thể. Một cánh tay có thể mang sức nặng thị giác hơn phần còn lại của nhân vật. Có lúc hình người gần như lấn át toàn bộ không gian chung quanh. Sự lệch xuất hiện giữa người và nền, giữa mặt phẳng và chiều sâu, giữa hình thể và màu sắc, khiến mắt người xem luôn phải điều chỉnh, luôn bị kéo từ vùng này sang vùng khác của bức tranh.
Nhưng đó không phải sự lệch ngẫu nhiên. Nó được giữ trong một thế cân bằng mong manh. Mặt tranh không bao giờ đổ vỡ, nhưng cũng không bao giờ hoàn toàn đứng yên. Mọi yếu tố đều như hơi nghiêng khỏi vị trí ổn định của mình một chút, vừa đủ để tạo ra nhịp chuyển động liên tục bên trong bức tranh.
Ở điểm này, người ta bắt đầu thấy tinh thần của nhân vật hề xuất hiện theo một cách khác. Trong chèo, hề là kẻ làm lệch trật tự. Hề bước vào giữa câu chuyện để bẻ nhịp, phá sự nghiêm trang và kéo sân khấu ra khỏi đường thẳng của lý lẽ thông thường. Nguyễn Linh dường như mang chính nguyên lý ấy vào hội họa. Ông không chỉ vẽ hề như một nhân vật mà để cho tinh thần của hề thấm vào cách tổ chức mặt tranh, vào tỷ lệ, bố cục và quan hệ giữa các hình thể.
Bởi vậy, điều còn lại trên mặt tranh không đơn thuần là hình ảnh của một nhân vật chèo. Nó là một nhịp điệu luôn được giữ ở trạng thái chênh vênh, vừa đủ để không đổ vỡ nhưng cũng không bao giờ đứng yên.
Có lẽ cũng từ đó mà loạt tranh này vượt ra khỏi câu chuyện của riêng chèo. Nó chạm tới một câu hỏi rộng hơn của mỹ thuật Việt Nam hôm nay. Những năm qua, truyền thống không còn tồn tại như một thế giới sống nguyên vẹn. Nhưng nó cũng không biến mất. Nó tiếp tục hiện diện trong nhịp điệu, trong hình ảnh, trong những gì còn ở lại trong trí nhớ và trong những cách nhìn đã tách khỏi môi trường ban đầu. Tranh Nguyễn Linh không tìm cách phục dựng một sân khấu đã qua, mà quan sát điều gì còn ở lại sau khi sân khấu ấy lùi vào quá khứ.
Bởi thế, điều đọng lại sau khi xem tranh không hẳn là chèo. Đó là những hình ảnh tiếp tục sống sau khi nơi chốn từng sinh ra chúng đã đổi thay.
Họa sĩ Nguyễn Linh, 63 tuổi, sinh tại Hà nội, tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật Hà Nội khóa 23 (1979-1983). Từng làm báo tại tạp chí Kiến trúc, năm 1990 ông chuyển hướng, dành đam mê cho hội họa. Ông được đánh giá tạo nhiều dấu ấn với dòng tranh văn hóa dân gian như chèo, hầu đồng. Họa sĩ đã thực hiện năm triển lãm cá nhân, trải dài từ năm 2006 đến 2023, cùng nhiều triển lãm nhóm trong và ngoài nước. Nguyễn Linh còn là một nhà sưu tập nghệ thuật, từng cùng họa sĩ Đào Vũ và Đại học Mỹ thuật Hà Nội thành lập trung tâm mỹ thuật Việt Art Center.
Tin Gốc: Vnexpress

Vai diễn Vân của nữ diễn viên Ngọc Huyền trong Dưới ô cửa sáng đèn không phải phản diện theo kiểu độc ác hay mưu mô. Vân khiến khán giả ức chế bởi sự bốc đồng, ích kỷ, mù quáng trong tình yêu và liên tục đẩy người thân vào những rắc rối không đáng có.
Ở những tập gần đây của Dưới ô cửa sáng đèn, nhân vật Vân càng làm người xem khó chịu khi phát hiện mang thai nhưng vẫn chưa đủ trưởng thành để đối diện với hậu quả. Cô trở về khu tập thể trong tâm trạng ân hận, lo sợ bố buồn vì chuyện "không chồng mà chửa", đồng thời hoang mang trước việc làm mẹ. Thế nhưng điều khiến khán giả bức xúc hơn cả là sau khi Hoàng bỏ trốn, để mặc cô một mình, Vân vẫn dễ dàng tha thứ chỉ sau vài lời dỗ dành.
Điều gây ức chế ở Vân không nằm ở một sai lầm nhất thời, mà ở chuỗi lựa chọn thiếu tỉnh táo. Sinh nhiều lần cảnh báo em gái về Hoàng, nhưng Vân vẫn cố chấp bảo vệ người yêu. Cô thậm chí còn thuyết phục anh trai cho Hoàng thêm cơ hội, dù chính bản thân mình đã nhiều lần chịu tổn thương. Trong mắt khán giả, sự mù quáng ấy không còn là tình yêu, mà là kiểu yếu đuối tự đẩy mình và gia đình vào bi kịch.
Theo nhiều ý kiến của khán giả, vai diễn này của Ngọc Huyền gây khó chịu vì cô rất "đời". Đó là kiểu nhân vật không xa lạ trong đời sống hôm nay: thích hào nhoáng, dễ tin vào lời đường mật, muốn được yêu nhưng lại thiếu bản lĩnh để phân biệt đâu là tình yêu, đâu là sự lợi dụng. Cô khiến người xem bực không phải vì quá xa thực tế, mà vì quá gần với những câu chuyện gia đình vẫn có thể bắt gặp ngoài đời. Một người trẻ sai lầm có thể được cảm thông, nhưng sai lầm lặp lại, kéo theo hệ lụy cho người thân, lại dễ khiến khán giả mất kiên nhẫn.
Chia sẻ về vai diễn này, Ngọc Huyền cho rằng đây là vai khá thử thách với cô bởi không xấu nhưng cũng không được lòng người xem. Diễn những lớp lang tâm lý nửa vời và phải đúng tinh thần của nhân vật, thể hiện rõ tính cách của Vân không phải dễ.
Nữ diễn viên phải thể hiện nhân vật bằng nét diễn vừa nông nổi, vừa hoang mang, cố chấp. Chính sự thiếu chín chắn ấy khiến Vân tạo cảm giác rất khó chịu, nhưng cũng giúp nhân vật có màu sắc riêng trong bức tranh gia đình nhiều va đập của bộ phim.
Trước đó, nữ diễn viên sinh năm 1999 từng được yêu mến qua hình ảnh trong trẻo, đáng yêu ở Thương ngày nắng về, Món quà của cha, rồi cá tính hơn trong Dịu dàng màu nắng. Đến Dưới ô cửa sáng đèn, cô bước ra khỏi vùng an toàn khi đảm nhận một nhân vật có nhiều khuyết điểm, dễ bị ghét và luôn đặt diễn viên vào thế phải chấp nhận phản ứng trái chiều.
Ngoài đời, Nguyễn Ngọc Huyền có cuộc sống khá kín tiếng sau khi kết hôn với Duy Minh - cháu trai NSƯT Chí Trung. Nữ diễn viên từng chia sẻ cô thoải mái khi được gọi là cháu dâu của nam nghệ sĩ, bởi gia đình chồng tôn trọng cá tính và công việc riêng của cô. Sau hôn nhân, Ngọc Huyền vẫn tiếp tục theo đuổi diễn xuất, giữ hình ảnh trẻ trung, năng động và ngày càng cho thấy sự trưởng thành trong lựa chọn vai diễn.
Tin Gốc: Thanh Niên

