Tôi tốt nghiệp đại học, chồng chỉ học hết cấp ba. Tôi quản lý kho, chồng là nhân viên kho. Điều đó đồng nghĩa tôi là cấp trên của anh nên có sự chênh lệch về cách nhìn nhận một vấn đề. Chồng tôi thông minh, nếu được học hành bài bản tôi nghĩ anh sẽ chẳng kém ai. Trước khi cưới, tôi hiểu được sẽ gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống khi có sự chênh lệch học vấn và hơn nữa tôi là quản lý của anh. Tôi cho rằng nếu anh chịu học tiếp, rồi tình hình sẽ được cải thiện và không chênh lệch so với tôi. Thực tế, anh không muốn học nữa.
Chúng tôi cưới nhau sau vài năm yêu. Ngày ấy, tôi thấy anh thông minh, làm việc tốt, muốn đi học thêm nhưng vì thu nhập hạn chế nên khó có thể tiếp tục con đường học vấn. Ngay sau khi cưới, chúng tôi phải ra Huế làm việc vì công ty chuyển ra đó. Lúc đầu dự định đi trong một năm, ở đây không có lớp học ban đêm phù hợp nên đành gác lại chuyện học ở trường, tôi tự dạy anh về tiếng Anh và công nghệ. Anh chịu khó học được thời gian đầu rồi đành bỏ vì tập thể dục thể thao tối nên không còn thời gian.
Đam mê của anh khác mong mỏi của tôi. Anh đam mê chạy bộ, lướt mạng. Tôi mong muốn anh học để từ từ trình độ của chúng tôi ngang nhau. Cũng vì thế tôi muốn vào lại Sài Gòn để có lớp học ban đêm cho anh và hai vợ chồng làm khác công ty nữa. Anh muốn ở lại Huế, được chạy bộ, cho rằng có vào Sài Gòn anh cũng không kiếm được việc khác tốt hơn khi chỉ học hết cấp ba. Còn tôi, nếu tìm một việc khác ở Huế, lương sẽ chỉ bằng một nửa hiện tại, không thể mua nhà.
Xét về lý, chúng tôi ở Huế tốt hơn, cùng công ty, tiết kiệm nhiều chi phí, thu nhập cũng thuộc dạng cao rồi. Anh chỉ nhìn được vấn đề này, không đồng tình việc tôi muốn vào lại Sài Gòn mà không thể hiểu được những gì tôi phải chịu đựng trong quá trình làm chung. Tôi mệt mỏi, không biết làm sao để anh hiểu dù đã nhiều lần nói chuyện. Anh luôn cho rằng tôi học cao hơn nên thích chỉ đạo, muốn gì là làm bằng được, luôn cho mình là đúng. Những câu nói của anh trong nhiều lần tranh cãi, tôi nhận ra chỉ có nâng cao trình độ học vấn mới có thể cải thiện cuộc sống vợ chồng. Bây giờ anh không muốn học nữa. Tôi bế tắc.
Về cuộc sống gia đình, tôi bảo cần phải có những đồ gia dụng để giảm tải sức lao động của con người như robot hút bụi lau nhà, máy rửa bát, anh lại không đồng tình, bảo tôi vẽ việc. Anh cho rằng tôi không phải người vợ chăm chỉ, biết lo toan gia đình. Tôi phải làm sao đây?
Tôi 36 tuổi, ly hôn gần sáu năm, chưa có con và vẫn sống một mình. Bạn bè nhiều lần giới thiệu người này người kia nhưng tôi đều tìm cách từ chối. Họ nghĩ tôi khó tính hoặc còn ám ảnh bởi cuộc hôn nhân cũ, nhưng sự thật là suốt mười năm qua, trong lòng tôi luôn có bóng dáng một người phụ nữ.
Tôi gặp em lần đầu trong buổi tiệc sinh nhật của cậu bạn thân. Ngay cái nhìn đầu tiên, tôi đã bị em lấy cắp tâm hồn. Khi ấy em mặc chiếc váy màu xanh nhạt, ngồi lặng lẽ ở góc bàn, thỉnh thoảng mới cười. Tôi còn nhớ cảm giác rất kỳ lạ lúc đó, giống như mình vừa gặp đúng người mà bao năm vẫn chờ. Chúng tôi chào hỏi nhau vài câu, giọng nói của em rất hay. Nhưng chỉ một lát sau, tôi biết em là bạn gái của bạn thân mình (cậu ấy bảo sẽ giới thiệu em với bạn bè khi có dịp).
Tôi đã cố gạt tình cảm ấy đi, tự nhủ chỉ là rung động nhất thời. Sau đám cưới của họ, tôi chủ động hạn chế gặp mặt, ít đến nhà chơi hơn. Nhưng càng tránh, tôi càng khó quên em. Rồi tôi cũng kết hôn. Vợ cũ của tôi là người tốt, không có lỗi gì với tôi cả. Chỉ là tôi bước vào hôn nhân với một trái tim không trọn vẹn. Chúng tôi sống với nhau gần hai năm thì ly hôn, vì không hợp nhau vài quan điểm.
Nhiều năm qua, tôi chứng kiến cuộc hôn nhân của bạn thân dần rạn nứt. Cậu ấy kiếm được nhiều tiền hơn, bắt đầu tụ tập, nhậu nhẹt rồi "thả thính" nhiều cô gái khác. Tôi có khuyên bạn nhưng bạn không nghe nên đành chịu. Tôi từng rất ghét bản thân vì cảm giác thương em ngày một nhiều hơn. Tuần trước, bạn tôi bị vợ phát hiện ngoại tình. Hai người cãi nhau rất lớn. Em đưa con về nhà ngoại ở. Bạn gọi cho tôi và rủ đi nhậu. Bạn tâm sự chuyện gia đình và tỏ ra bất mãn với vợ. Tôi chỉ lắng nghe, cố gắng khuyên nhủ để vợ chồng bạn có thể hàn gắn.
Có lúc tôi nghĩ giá như người ở cạnh em những năm qua là mình, có lẽ em đã không phải sống buồn như thế. Nhưng nghĩ xong lại thấy bản thân thật vô duyên, vớ vẩn khi có suy nghĩ như vậy với vợ của bạn thân. Tôi chỉ thấy tiếc khi chứng kiến quá trình em từ một cô gái rực rỡ dần trở thành người phụ nữ trải qua quá nhiều thất vọng. Tôi cũng tiếc cho chính mình vì gặp đúng người nhưng sai thời điểm, để rồi suốt mười năm qua chỉ có thể giữ khoảng cách và bất lực nhìn người mình yêu sống buồn. Tôi đang có suy nghĩ chuyển đi nơi khác sống để lòng mình được yên lại. Chỉ là bố mẹ, anh em của tôi đều ở thành phố này. Tôi mong nhận được ý kiến từ mọi người.
Sáng thứ hai đọc bài viết của bạn, tôi như muốn vứt bỏ cả đống bận rộn phía sau, chỉ muốn hòa vào cảm xúc này. Tôi, phụ nữ ngoài 40, tầm tuổi của bạn. Trạng thái của tôi với chồng hiện thời y hệt bạn, chỉ khác là trước kia tôi từng rất yêu chồng mình, cũng đã vì anh ấy mà quên luôn bản thân, để rồi nhận lại chỉ là sự vô tâm thờ ơ đến mức cạn kiệt. Suốt thời gian dài, tôi như vô hình trong mắt anh ấy, giờ đây cảm xúc của tôi cũng chai lì nhưng tôi không hối hận, chỉ muốn sống cho bản thân một cách trọn vẹn nhất.
Nhưng, con gái tôi còn khá nhỏ, con hiểu nhiều về ba mẹ, tôi nhìn thấy ánh buồn mỗi khi tôi bực dọc vì ba con. Tôi không đành. Và tôi cũng chưa đủ điều kiện để thỏa thích với những gì gọi là ước muốn cho riêng bản thân. Tôi bất lực, từng ngày lướt qua nhau mà sống vì con. Đôi khi cũng thấy lung lay bởi những câu chuyện bình dị trong cuộc sống mỗi khi "người xưa" liên lạc lại.
Tôi đã giữ mình để giữ cho gia đình tôi một hình ảnh đẹp trong mắt đại gia đình. Tôi chẳng thiết tha gì người chồng cho mình bởi không gì có thể thay đổi được tính cách của anh ấy. Tôi muốn con trưởng thành tốt trong môi trường có đủ cha và mẹ xây đắp cùng nhau. Không còn người bạn nào kể từ sau khi lấy chồng, tôi không thể chia sẻ cùng ai về tình cảnh vợ chồng cho nhẹ nhõm, chỉ biết viết lên đây như gửi gắm cho mây gió, cho tinh thần phấn chấn hơn để tiếp tục làm việc và sống vì con như mọi ngày đã qua. Cảm ơn nếu như có thấu hiểu.
Tôi là trình dược viên nam và có những áp lực chẳng biết kể cùng ai. Mỗi ngày của tôi bắt đầu từ rất sớm, chạy ngoài đường nắng gió, ghé từng nhà thuốc, từng phòng khám, cố gắng giữ mối quan hệ để bán được hàng và đạt doanh số. Có những hôm chưa kịp ăn sáng, chạy đến chiều tối mới thấy người rã rời. Tôi là con trai nên ai cũng nghĩ chắc mạnh mẽ lắm, va chạm gì cũng chịu được. Nhưng thật lòng, có những chuyện khiến tôi rất áp lực mà chẳng biết nói cùng ai.
Trong quá trình đi làm, tôi từng nhiều lần bị gạ gẫm. Có người nói bóng gió, có người nhắn tin khuya với những lời vượt quá giới hạn. Có người xem sự nhiệt tình của tôi là một kiểu "bật đèn xanh". Tôi chỉ biết cười cho qua, cố giữ lịch sự vì còn công việc, còn doanh số, còn miếng cơm manh áo. Nhiều lúc chạy xe một mình giữa đường, tôi thấy rất tủi. Mình cố gắng làm nghề bằng sự tử tế nhưng đôi khi lại bị đặt vào những tình huống khiến bản thân khó chịu và mất đi sự tôn trọng.
Là đàn ông nên tôi càng khó nói ra, vì sợ người khác cười, sợ bị bảo "có gì đâu mà than". Nhưng thật ra, dù là nam hay nữ, ai cũng có giới hạn cảm xúc của mình. Ai cũng muốn được đối xử đàng hoàng khi đi làm. Có những đêm tôi nằm nghĩ rất lâu: đi làm kiếm sống thôi, sao đôi khi lại thấy cô đơn đến vậy. Tôi viết những dòng này chỉ mong ngoài kia người ta sẽ tử tế với nhau hơn một chút. Vì phía sau những nụ cười xã giao, nhiều người cũng đang rất mệt mỏi mà không biết nói cùng ai.