Tôi đã yêu anh – con trai riêng của người mẹ kế đã sống cùng cha con tôi suốt 16 năm qua.
Năm tôi 7 tuổi và anh 10 tuổi, 2 gia đình chắp vá dọn về sống chung dưới một mái nhà. Tôi mất mẹ từ sớm, còn ba anh cũng bỏ đi khi anh mới lọt lòng.
Sự đồng điệu về hoàn cảnh đã gắn kết ba tôi và dì lại với nhau. Những ngày đầu, tôi vốn dĩ là một đứa trẻ khép kín và đầy gai góc. Thế nhưng, chính sự ấm áp và bao dung của anh đã dần kéo tôi ra khỏi vỏ bọc của mình.
Anh nhường tôi đồ chơi, dắt tôi đi mua kẹo bông mỗi buổi chiều, và luôn đứng ra bảo vệ mỗi khi tôi bị đám trẻ con trong xóm bắt nạt.
Chúng tôi cùng nhau lớn lên, chia sẻ với nhau từng góc học tập, từng câu chuyện vui buồn ở trường lớp. Bữa cơm gia đình lúc nào cũng rộn rã tiếng cười. Ba tôi và dì nhìn chúng tôi với ánh mắt ngập tràn tự hào, hạnh phúc vì dẫu không cùng máu mủ, 2 đứa trẻ vẫn thương yêu nhau.
Ký ức tuổi thơ của tôi được lấp đầy bởi hình bóng anh. Anh là người anh hoàn hảo nhất, là gia đình, là chỗ dựa tinh thần vững chắc của tôi suốt những năm tháng niên thiếu.
Tôi không biết tình cảm của mình đã đi chệch quỹ đạo từ lúc nào. Có lẽ là vào năm tôi bước sang tuổi 18, khi anh đi học đại học xa nhà thỉnh thoảng mới về. Khoảng cách địa lý không làm chúng tôi xa cách mà ngược lại, nó khiến tôi nhận ra mình nhớ anh đến cồn cào.
Sự thay đổi rõ rệt nhất là ở nhịp đập trái tim tôi. Ngày anh trở về nhà với dáng vẻ của một chàng thanh niên trưởng thành, bờ vai vững chãi và nụ cười rạng rỡ quen thuộc, tim tôi bỗng hẫng đi một nhịp. Khi anh vô tình chạm tay tôi lúc gắp thức ăn, hay khi anh xoa đầu tôi khen: “Út của anh nay lớn rồi”, tôi không còn thấy sự hồn nhiên của tình anh em nữa. Thay vào đó là sự rung động đầy bối rối.
Tôi bắt đầu biết ghen. Tôi khó chịu ra mặt khi thấy anh nhắn tin với những cô bạn gái ở trường đại học. Tôi âm thầm theo dõi mạng xã hội của anh, buồn bã cả ngày nếu thấy anh tương tác thân mật với một cô gái nào đó.
Và rồi, cú sốc ập đến khi tôi buộc phải thừa nhận với chính mình sự thật cay đắng rằng, tôi đã yêu anh. Lúc nhận ra điều đó, tôi đã nhốt mình trong phòng và khóc suốt một đêm. Tôi hoảng sợ, tự dằn vặt bản thân. Tại sao giữa hàng vạn người đàn ông ngoài kia, trái tim tôi lại chọn anh, người gọi ba tôi là dượng và tôi gọi mẹ anh là dì?
Về mặt pháp lý hay huyết thống, chúng tôi hoàn toàn là 2 người dưng, không có bất kỳ ràng buộc nào ngăn cấm việc yêu nhau. Nhưng về mặt đạo đức xã hội và tình cảm gia đình, đó lại là một bức tường thành quá lớn.
Mỗi ngày trôi qua với tôi là một sự tra tấn. Tôi phải đeo lên mình chiếc mặt nạ của một cô em ngoan ngoãn. Nhìn anh cười nói trước mặt, nghe anh kể chuyện tương lai, lòng tôi như có hàng ngàn mũi kim đâm. Đã bao lần tôi muốn lấy hết can đảm, mượn cớ say rượu hay đùa giỡn để nói ra 3 từ: “Em thích anh”, nhưng lời đến môi lại bị nuốt ngược vào trong.
Tôi sợ, nỗi sợ lớn nhất không phải là việc anh sẽ từ chối tôi, mà là sự đổ vỡ của một tổ ấm đã phải mất rất nhiều nước mắt mới xây dựng được.
Nếu chuyện này bại lộ, ba tôi và dì sẽ đối diện với nhau ra sao? Ánh mắt xóm giềng, họ hàng sẽ nhìn gia đình tôi như thế nào? Hai người lớn đã từng chịu nhiều tổn thương trong quá khứ, giờ tìm thấy bình yên bên nhau. Làm sao tôi có thể vì sự ích kỷ của tình cảm cá nhân mà phá nát mái ấm này?
Nếu anh không có tình cảm với tôi, sự gượng gạo sẽ giết chết mối quan hệ anh em bao năm qua. Còn nếu, giả sử anh cũng có chút rung động, liệu chúng tôi có đủ sức đương đầu với dư luận để đến với nhau, hay cuối cùng cả gia đình sẽ tan đàn xẻ nghé?
Giờ đây, khi đã 23 tuổi, tôi đã có công việc ổn định, ngoại hình cũng được nhiều người đánh giá là ưa nhìn. Xung quanh tôi không thiếu những chàng trai theo đuổi. Những người đàn ông ưu tú, có công danh, sẵn sàng trao cho tôi sự quan tâm chân thành.
Thế nhưng, tôi không thể mở lòng với bất kỳ ai. Tôi đã từng thử gật đầu hẹn hò với một người khác để cố quên anh. Nhưng khi người đó nắm tay, tâm trí tôi lại hiện lên hơi ấm từ bàn tay anh. Khi người đó nói lời yêu thương, tôi lại thấy lạc lõng và trống rỗng đến cùng cực.
Tôi nhận ra, việc lừa dối trái tim mình và lừa dối người khác chỉ khiến tôi thêm tội lỗi. Trái tim tôi dường như đã bị khóa chặt, và chìa khóa lại nằm trong tay người con trai đang ở cách tôi chỉ một vách tường.
Nhiều đêm tỉnh giấc, nghe tiếng bước chân quen thuộc của anh đi ngang qua cửa phòng, tôi chỉ biết cuộn mình trong chăn, cắn chặt môi để tiếng nấc không vang lên. Tôi thèm khát được một lần nắm tay anh công khai bước đi trên phố, thèm được anh nhìn mình như một người phụ nữ chứ không phải một đứa em.
Tình yêu này không có lỗi, nhưng nó lại đặt sai chỗ, sai thời điểm và sai cả hoàn cảnh. Có lẽ, giải pháp duy nhất của tôi lúc này là viện một lý do công việc để chuyển ra ngoài sống riêng. Tôi cần chạy trốn khỏi mái nhà này, chạy trốn khỏi anh để thời gian có thể làm mờ đi mọi thứ. Tôi thật sự không biết phải đối mặt với chuyện này ra sao đây?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Thời gian qua, phim cổ trang Hoa ngữ Trục Ngọc trở thành tâm điểm trên mạng xã hội vì ồn ào "tướng quân kem nền" của Trương Lăng Hách.
Nếu như nam diễn viên bị chỉ trích vì trang điểm quá lố, không phù hợp với tướng quân ra chiến trận hình Điền Hi Vi lại nhận về "mưa lời khen" bởi hình ảnh nữ tướng kiên cường, dám xông pha nơi chiến trường.
Thực tế, hình tượng nữ tướng không quá mới lạ trong phim cổ trang Hoa ngữ. Trước đó, nhiều phim đã khai thác chủ đề này và đều đạt thành công rực rỡ tương tự Trục Ngọc.
Lạc du nguyên là phim cổ trang huyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn. Phim kể về Lý Nghi (Hứa Khải), hoàng tôn của triều đình. Vì không được cha yêu thương và muốn tránh xa cuộc tranh giành ngôi vị đẫm máu, anh giả vờ ngu ngơ, yếu đuối, tránh dính líu vào triều chính.
Thôi Lâm (Cảnh Điềm) là một nữ tướng tài giỏi, dũng cảm và có chí khí mạnh mẽ. Cô thay anh trai dẫn quân ra trận, trở thành một trong những nữ tướng xuất sắc nhất.
Hai người gặp nhau trong hoàn cảnh chiến tranh và hỗn loạn. Từ sự đối đầu ban đầu, qua thời gian đồng hành cùng nhau, cả hai dần nảy sinh thì cảm. Tình yêu của họ không chỉ là tình nam nữ ngọt ngào mà còn gắn liền với trách nhiệm, lòng trung thành và những lựa chọn khó khăn giữa tình yêu, gia tộc.
Nhất tiếu tùy ca là phim cổ trang chuyển thể từ tiểu thuyết của Sí Dực Thiên Vũ. Câu chuyện mở đầu bằng cuộc chiến giữa hai nước Cẩm Tú và Túc Sa. Trong trận Bình Lăng, nữ xạ thủ Phó Nhất Tiếu (Lý Thấm) bắn trọng thương Phụng Tùy Ca (Trần Triết Viễn) đại hoàng tử Túc Sa, làm xoay chuyển cục diện.
Tuy nhiên, chiến thắng nhanh chóng tan biến khi cả hai đều bị ám sát. Số phận khiến họ gặp lại tại Trấn Niệm Sơn Trang, nhưng chỉ Phụng Tùy Ca nhận ra đối phương. Lợi dụng việc Phó Nhất Tiếu mất trí, hắn đưa cô về tra khảo tàn nhẫn.
Mối quan hệ thù hận giữa Phó Nhất Tiếu và Phụng Tùy Ca bắt đầu thay đổi khi cả hai nhận ra họ cùng là nạn nhân trong một chuỗi âm mưu sâu xa.
Vì mục tiêu lớn là tìm ra kẻ chủ mưu làm rối loạn chiến trường và triều đình, họ buộc phải tạm thời bắt tay, trở thành đồng minh bất đắc dĩ.
A Mạch tòng quân xoay quanh A Mạch (Trương Thiên Ái), con gái của Nam Hạ Tĩnh Quốc Công, người sống sót sau khi gia đình bạn thân phản bội và tàn sát. Để trả thù và tìm lại công lý, A Mạch cải trang nam giới, rời bỏ thân phận nữ nhi và lang bạt giang hồ.
Trên đường đi, cô cứu được Thương Dịch Chi (Trương Hạo Duy. Từ đó hai người đồng hành cùng nhau đối mặt với nhiều hiểm nguy, chiến tranh và mưu đồ trong hoàng cung.
Khi chiến tranh nổ ra, A Mạch gia nhập quân đội, nhờ tài năng chỉ huy và chiến đấu xuất sắc trở thành một nữ tướng quân oai hùng, lãnh đạo binh lính chống lại kẻ thù và bảo vệ đất nước.
Cẩm nguyệt như ca kể về Hà Yến (Châu Dã) con gái một đại gia tộc, từ nhỏ phải cải trang nam làm con trai để bảo toàn danh phận và tước vị gia tộc. Khi trưởng thành, cô rời bỏ nơi học hành để khẳng định bản thân, gia nhập quân đội và chứng minh năng lực xuất sắc trên chiến trường.
Tại đây, Hà Yến gặp Tiêu Giác (Thừa Lỗi), một tướng quân lạnh lùng nhưng tài năng, ban đầu nghi ngờ thân phận cô nhưng dần nảy sinh tình cảm. Qua hành trình gian truân, Hà Yến không chỉ khẳng định bản lĩnh nữ cường mà còn tìm được hạnh phúc đích thực.
Sơn hà chẩm kể về Sở Du (Tống Thiến), con gái của đại tướng quân. Sau khi cha và anh bị hãm hại nơi sa trường, cô giả danh thành quả phụ nhà Vệ, âm thầm tra lại chân tướng vụ thảm án Bạch Đế Cốc.
Tại đây, cô gặp Vệ Uẩn (Đinh Vũ Hề) - người duy nhất còn sống sót sau vụ diệt môn, cũng đang ôm mối hận thù tương tự.
Từ mối nghi kỵ, Sở Du và Vệ Uẩn dần trở thành tri kỷ, cùng nhau vượt qua hiểm cảnh, chống lại âm mưu triều đình và thế lực ngoại bang. Cả hai cùng trải qua chiến loạn, cùng điều tra vụ án bảy vạn binh sĩ tử trận và cuối cùng chọn hy sinh để bảo vệ giang sơn.
Chiều 2-4, tại họp báo định kỳ, ông Lưu Văn Tấn - Trưởng Phòng Quản lý đường thủy (Sở Xây dựng TP.HCM) - đã thông tin về kế hoạch khởi công, khánh thành các công trình trọng điểm nhân dịp lễ 30-4 và 1-5.
Trong số đó có 2 dự án quy mô lớn tại khu vực trung tâm và Thủ Thiêm sẽ được động thổ trong dịp này.
Cụ thể, dự án khu vực cảng Nhà Rồng - Khánh Hội kết hợp mở rộng khu di tích, Bảo tàng Hồ Chí Minh do Công ty TNHH Đầu tư và Phát triển Mặt trời Sài Gòn làm chủ đầu tư.
Giai đoạn 1 triển khai khoảng 9ha tại khu số 1 - khu trung tâm Bến Nhà Rồng, bao gồm công viên cảnh quan, quảng trường, không gian công cộng ven sông và hạ tầng kỹ thuật.
Tổng mức đầu tư hơn 20.000 tỉ đồng, trong đó giai đoạn 1 khoảng 1.224 tỉ đồng từ nguồn vốn PPP (BT). Dự kiến động thổ ngày 30-4.
Dịp này, dự án trung tâm hành chính mới và công viên cảnh quan tại hồ trung tâm Thủ Thiêm cũng sẽ được động thổ.
Dự án gồm trung tâm hành chính cao 33 tầng, nhà hát đa năng, công viên cảnh quan khoảng 10ha, mặt nước hơn 12ha và hầm đậu xe ngầm. Tổng mức đầu tư dự kiến khoảng 30.800 tỉ đồng theo đề xuất của nhà đầu tư, hình thức PPP (BT).
Theo Sở Xây dựng TP.HCM, trong dịp này thành phố dự kiến có 2 công trình, hạng mục hoàn thành, gồm nhánh cầu N3 thuộc dự án nút giao An Phú và công viên Tân Chánh Hiệp.
Bên cạnh đó tổng cộng 10 dự án dự kiến được triển khai, gồm 3 dự án khởi công và 7 dự án động thổ.
Cụ thể 3 dự án khởi công thuộc lĩnh vực xây dựng dân dụng và công nghiệp gồm nâng cấp Trường THPT Long Trường; xây dựng mới Trường cao đẳng Kinh tế - Kỹ thuật TP.HCM (cơ sở 2, giai đoạn 2); Trường THPT chuyên Hùng Vương.
Với 7 dự án động thổ, ngoài 2 dự án nêu trên, còn có các dự án ở nhiều lĩnh vực.
Trong đó lĩnh vực giao thông đường bộ có dự án đường cao tốc đô thị Hồ Tràm - Cảng hàng không quốc tế Long Thành. Lĩnh vực đường sắt đô thị có tuyến metro số 2 đoạn Bến Thành - Thủ Thiêm.
Lĩnh vực đường thủy có các dự án cảng Cái Mép Gemadept - Terminal Link (giai đoạn 2), cảng tổng hợp và container Cái Mép Hạ, và cảng trung chuyển quốc tế Cần Giờ (giai đoạn 1).
Tôi năm nay 34 tuổi, làm phó phòng kinh doanh cho một công ty du lịch. Cuộc sống của tôi trước đây khá bình yên. Vợ chồng cưới nhau được gần 8 năm, có hai con nhỏ.
Tôi không quá giàu nhưng chưa bao giờ để vợ con thiếu thốn. Lương tháng tôi đưa hết cho vợ giữ, ngoài giờ làm thì chỉ quanh quẩn ở nhà. Chúng tôi có nhà riêng ông bà nội cho, sống tại một thành phố miền Trung.
Tôi không nhậu nhẹt, không cờ bạc, cũng chẳng gái gú. Thú vui duy nhất là tối đến nằm chơi vài ván game trên điện thoại để xả stress.
Vợ tôi ngoại hình ưa nhìn, trước đây rất giản dị. Cô ấy chăm con khéo và sống tiết kiệm. Sau khi sinh hai bé, vợ tôi gần như chỉ xoay quanh gia đình. Đi làm về là cơm nước, con cái, cuối tuần thì đưa con đi chơi hoặc về ngoại.
Nhưng khoảng gần một năm nay, tôi thấy vợ thay đổi hẳn.
Ban đầu chỉ là chuyện ăn mặc. Từ người phụ nữ suốt ngày áo thun, sơmi, quần kaki đơn giản, vợ bắt đầu chăm chút ngoại hình hơn hẳn. Vợ dùng son phấn nhiều hơn, quần áo cũng cập nhật mốt này, mốt kia. Sau đó, vợ tôi còn đi tập gym, mỗi tháng 2-3 lần đi chăm sóc da...
Tôi để ý vợ thay đổi từ khi được người bạn giới thiệu tham gia một hội chị em. Nhóm này khoảng 7-8 người, hầu hết làm nghề bán hàng online. Những buổi cà phê, trà sữa của họ chuyển thành đi ăn sang, check-in quán đẹp, rồi đi karaoke, sinh nhật, tụ tập gần như tuần nào cũng có. Mỗi lần vợ tôi ra ngoài là trang điểm kỹ càng cả tiếng đồng hồ. Điện thoại cô ấy lúc nào cũng đầy ảnh selfie, ảnh check-in, clip hát hò cùng bọn họ.
Tôi từng thấy vui vì vợ biết chăm sóc bản thân, trẻ đẹp hơn sau nhiều năm hy sinh cho gia đình. Nhưng rồi dần dà tôi không thoải mái khi sự thay đổi ấy không chỉ nằm ở vẻ ngoài.
Vợ bắt đầu hay về muộn. Điện thoại lúc nào cũng kè kè bên người. Có lần tôi vô tình thấy nhóm chat hội chị em được vợ đặt mật khẩu riêng. Tôi hỏi thì vợ nổi cáu, bảo tôi không tôn trọng quyền riêng tư.
Rồi những cuộc cãi vã bắt đầu xuất hiện dày đặc. Trước đây, vợ tôi tính tình dễ chịu, hiếm khi lớn tiếng. Còn bây giờ, chỉ cần tôi ngồi bấm điện thoại chơi game một lúc là vợ khó chịu. Cô ấy trách tôi vô tâm, nhàm chán, không biết lãng mạn. Rồi đem tôi ra so sánh với chồng người này người kia...
Tôi nghe nhiều đến mức bắt đầu thấy hoang mang. Tôi không hoàn hảo, nhưng thật sự tôi không nghĩ mình tệ. Tôi chỉ là kiểu đàn ông hơi khô khan, thích sống bình lặng, yên ổn sau giờ làm.
Có lần tôi góp ý về sở thích, cách sống của vợ hiện tại khiến tôi thấy không thoải mái, rồi tôi hỏi thẳng: “Em có người khác phải không?”. Vợ chỉ cười nhạt rồi bảo sống với tôi ngột ngạt, không còn cảm xúc nữa.
Dạo gần đây, mỗi lần cãi nhau là cô ấy đòi ly hôn, đòi giải thoát cho nhau. Thái độ của vợ khiến tôi hoang mang, không hiểu có vấn đề gì nghiêm trọng trong hôn nhân khiến cô ấy thay đổi như vậy.
Tôi cũng không biết ngoài kia có điều gì hấp dẫn khiến vợ thay đổi đến vậy. Có thể là môi trường mới, bạn bè mới, hoặc cảm giác được chú ý sau nhiều năm chỉ quanh quẩn bếp núc con cái...
Tôi từng tự trách bản thân vì đã quá vô tâm, quá đơn điệu. Nhưng tôi vẫn không hiểu, một người đàn ông chỉ biết đi làm rồi về nhà, tối chơi game vài tiếng, không rượu chè, trai gái... có đáng để bị xem là “không còn giá trị” trong hôn nhân không? Tôi nên làm gì lúc này?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.