Tôi năm nay 33 tuổi, có ngoại hình ưa nhìn, làm nhân viên văn phòng tại một công ty có vốn đầu tư nước ngoài. Chồng tôi 36 tuổi, ngoại hình không nổi bật nhưng công việc ổn định. Nếu nhìn từ bên ngoài, chúng tôi là một gia đình không có gì quá đặc biệt nhưng cũng đủ đầy, yên ổn.
Trước khi kết hôn, tôi có mối tình kéo dài 4 năm với người yêu cũ. Trong khoảng thời gian đó, gia đình nhiều lần bắt tôi chia tay vì thấy bạn trai tôi công việc chưa ổn định, tính cách trẻ con, thiếu trách nhiệm, không phù hợp để xây dựng gia đình. Cuối cùng, tôi lại lỡ mang thai. Sau khi trao đổi với gia đình, tôi quyết định nghe theo bố mẹ, chia tay người yêu, giữ lại cái thai. Lúc đó, bạn trai tôi không hề biết tôi đã có em bé.
Sau đó không lâu, tôi được người quen của bố mẹ mai mối gặp chồng hiện tại. Mọi thứ diễn ra khá nhanh chóng. Có lẽ vì cái thai ngày càng lớn, gia đình tôi sợ bị phát hiện và cũng muốn tôi có một chỗ dựa, nên chúng tôi tiến tới hôn nhân chỉ sau một thời gian ngắn tìm hiểu.
Đám cưới xong xuôi, tôi báo tin tôi có thai và chồng tôi rất vui mừng, không một chút nghi ngờ. Anh chăm sóc tôi chu đáo trong suốt thai kỳ. Khi sinh con, anh cũng là người bên cạnh, đỡ đần việc chăm con nhỏ. Mỗi tối khi đi làm về, chồng bế con, ru con ngủ, hâm sữa cho con ăn để tôi có thời gian nghỉ ngơi.
Tưởng như tôi đã có một cuộc sống bình yên, nhưng tôi lại không… hạnh phúc. Lý do lớn nhất là vì tôi vẫn còn tình cảm với người cũ. Năm đó, chúng tôi chia tay vì hoàn cảnh bất đắc dĩ, thực tâm tôi chưa bao giờ hết yêu người đó.
Sau khi tôi cưới khoảng hơn một năm, người yêu cũ liên lạc lại hỏi thăm. Cảm xúc trong tôi trỗi dậy, tôi biết anh ấy vẫn yêu tôi rất nhiều. Chúng tôi bắt đầu nhắn tin cho nhau, lén lút gặp nhau khi có cơ hội.
Cho đến một ngày, chồng tôi trên đường đi làm về tình cờ thấy cảnh tôi ngồi trên xe máy người yêu cũ, ôm eo người đàn ông đó.
Chồng tôi không làm ầm lên, cũng không trách móc gay gắt. Anh chỉ im lặng, thu mình lại. Từ đó, giữa chúng tôi xuất hiện một khoảng cách rất lớn. Anh vẫn làm tròn trách nhiệm của một người chồng, người cha, đi làm gánh vác kinh tế, đưa tiền lương, chăm sóc con. Nhưng với tôi, anh gần như không còn chia sẻ, không còn sự thân mật như trước.
Tôi cố gắng chủ động nói chuyện, nhưng anh không còn muốn mở lòng. Những lần tôi gợi ý đi ăn, đi chơi, anh đều từ chối hoặc tìm lý do bận rộn.
Năm ngoái, khi con lớn hơn và đi học, tôi quyết định chấm dứt hoàn toàn với người cũ. Người yêu cũ vẫn lông bông chơi bời, tôi khó mà tính chuyện xa xôi hơn với người ấy. Tôi nghĩ đã đến lúc để quá khứ ngủ yên còn mình cần tập trung vào hiện tại, nghiêm túc nhìn lại cuộc hôn nhân bên chồng. Tôi nghĩ, chỉ cần mình dừng lại đúng lúc thì mọi thứ vẫn có thể cứu vãn. Nhưng khi thực sự cắt đứt với người cũ, quay về muốn toàn tâm cho gia đình, tôi mới nhận ra người cần giữ lại thì đã dần buông tay tôi từ lúc nào.
Tôi cảm nhận rõ chồng mình đã thay đổi. Anh lạnh lùng hơn, ít nói hơn, dường như không còn đặt cảm xúc vào tôi, vào cuộc hôn nhân này nữa. Điều khiến tôi day dứt là: Tôi biết anh vẫn còn xem tôi là người thân theo một cách nào đó. Những lúc tôi đi làm về muộn, anh vẫn để phần cơm. Những khi con ốm, anh vẫn cùng tôi lo lắng. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở nghĩa vụ, không còn là tình cảm như trước.
Chúng tôi chưa có thêm con chung. Chồng cũng rất ít gần gũi tôi. Mọi thứ cứ nhạt dần, lặng lẽ như vậy nhiều tháng qua. Cảm giác đó còn đau hơn cả việc bị trách mắng, thù hận. Vì ít nhất, khi còn giận dữ, nghĩa là người ta vẫn còn quan tâm tôi. Còn bây giờ chồng hoàn toàn dửng dưng với tôi.
Giờ đây, tôi thực sự rối bời. Tôi không biết nên làm gì để cứu vãn cuộc hôn nhân này. Tôi muốn bù đắp, muốn hàn gắn, nhưng không biết bắt đầu từ đâu khi chồng đã dần khép lòng. Tôi nghi ngờ chồng có người khác, nhưng không thể chất vấn anh vì tôi không còn tư cách.
Tôi cũng tự hỏi, liệu chồng tôi còn yêu tôi không, hay chỉ đang ở lại vì trách nhiệm với con? Tôi biết mình là người sai ngay từ đầu. Nếu có thể quay lại, tôi đã không lựa chọn như vậy. Tôi hối hận vì đã đánh đổi một người đàn ông từng bao dung, từng hết lòng vì mình, chỉ vì những cảm xúc sai lầm và ích kỷ.
Hiện tại, tôi chỉ mong được sửa sai và giữ lại gia đình này. Mong mọi người cho tôi một lời khuyên. Tôi có còn cơ hội nào không? Tôi thực sự đang rất bế tắc…
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Từ lằn ranh sinh tử trong vụ tai nạn của tay đua Oliver Bearman tại Nhật Bản, sự kiệt quệ của các tay đua cho đến lời đe dọa giải nghệ của nhà vô địch Max Verstappen.
Vụ tai nạn kinh hoàng của Oliver Bearman (đội Haas) tại đường đua Suzuka (Nhật Bản) không phải lỗi cá nhân mà là hệ quả tất yếu của luật mới năm 2026. Khi đang lao đi với tốc độ 307km/h hướng về góc cua Spoon (góc cua tốc độ cao ở Suzuka), Bearman bất ngờ đụng độ chiếc Alpine của Franco Colapinto đang di chuyển rất chậm.
Chênh lệch tốc độ khiến Bearman chỉ còn lựa chọn lao ra bãi cỏ và hứng chịu cú va chạm khốc liệt vào rào chắn. Chiếc xe vỡ nát nhưng may mắn anh đã thoát nạn. Nguyên nhân nằm ở hệ thống hybrid thế hệ mới. Phần động cơ điện cung cấp công suất khổng lồ 350kW nhưng thời gian phanh thực tế trên đường đua không đủ để sạc lại pin (thu hồi năng lượng).
Để khắc phục, các tay đua buộc phải chủ động giảm tốc đột ngột ở một số đoạn nhằm tích điện (super-clipping). Sự chênh lệch tốc độ khó dự đoán giữa một xe đang tăng tốc và một xe đang chủ động chạy chậm để sạc điện chính là những rủi ro tiềm ẩn.
Cựu giám đốc kỹ thuật Gary Anderson cảnh báo F1 có thể sớm đối mặt với một thảm kịch thực sự. Việc Bearman sống sót một phần nhờ khu vực an toàn rộng rãi tại Suzuka. Nhưng ở những đường đua phố chật hẹp, bao quanh bởi những bức tường bê tông dày đặc như Baku, Singapore hay Las Vegas sắp tới, hậu quả sẽ vô cùng thảm khốc.
Tờ Guardian cho rằng chính những quy định kỹ thuật mới của Liên đoàn Ô tô quốc tế (FIA) đang đẩy các tay đua vào vùng nguy hiểm.
Không chỉ đối diện với hiểm nguy rình rập, các tay đua hiện tại đang bị vắt kiệt sức lực từ bên trong. Thể lực không còn là rào cản lớn nhất do tốc độ tổng thể của xe chậm hơn năm ngoái. Và sự kiệt quệ về tinh thần đang chạm ngưỡng báo động.
Huyền thoại Jacques Villeneuve và nhà vô địch Damon Hill đều đồng tình rằng việc điều khiển một chiếc xe F1 đời 2026 giống như việc "vừa xoa bụng vừa vỗ đầu, vừa tung hứng và giải phương trình toán học".
Các tay đua bị quá tải bởi việc phải liên tục xử lý vô số nút bấm, theo dõi hệ thống sạc và tính toán chiến thuật phân bổ năng lượng. Tay đua trẻ Liam Lawson thừa nhận anh hoàn toàn "trống rỗng và kiệt quệ tâm trí" sau chặng đua ở Nhật Bản.
Đáng lo ngại hơn cả, sự bất mãn đã lên đến đỉnh điểm khi nhà vô địch thế giới Max Verstappen công khai cân nhắc rời bỏ F1 vào cuối năm nay. Kết thúc chặng Suzuka ở vị trí thứ 8 trong chiếc xe Red Bull đang gặp khó, anh chia sẻ thẳng thắn rằng những quy định mới đang tước đi niềm vui của anh.
"Việc phải cố tình chạy chậm lại để phục hồi năng lượng khiến F1 mất đi bản chất của một môn thể thao tốc độ thuần túy", Verstappen chua chát nói. Nhờ việc các chặng đua tại Bahrain và Saudi Arabia bị hủy bỏ, F1 may mắn có một khoảng trống kéo dài năm tuần trước chặng kế tiếp tại Miami (Mỹ) để giải quyết bài toán này.
Lãnh đội McLaren, Andrea Stella cho rằng việc thay đổi tỉ lệ công suất giữa động cơ xăng và điện sang mức 70-30 thay vì 50-50 sẽ đòi hỏi thiết kế lại bình nhiên liệu cho lớn hơn. Nhưng điều này có nguy cơ làm phật ý các hãng xe lớn như Audi hay Honda, những đối tác đã chấp nhận trở lại F1, nhờ bộ luật thân thiện với môi trường này.
F1 đang đứng trước một ngã ba đường: cố chấp bảo vệ những luật lệ mang tính cam kết thương mại hay khẩn cấp thay đổi để cứu lấy sự an toàn và giữ chân những tay đua kiệt xuất. Quyết định của FIA trong vài tuần tới sẽ mang tính lịch sử, định đoạt sự thành bại của môn thể thao tốc độ nhất hành tinh.
Chồng tôi đi họp lớp về. Anh mở cửa rất khẽ nhưng mùi bia vẫn nồng nặc khiến căn phòng trọ nhỏ trở nên ngột ngạt thêm. Hai đứa nhỏ đã ngủ từ lâu. Tôi vẫn ngồi bên máy may, tranh thủ nhận thêm hàng gia công để kiếm vài chục nghìn tiền sữa.
Anh bước vào, cởi chiếc áo sơ mi đã nhăn nhúm rồi soi gương rất lâu. Tôi thấy lạ. Đàn ông ngoài 40 tuổi, làm kỹ sư cơ khí quanh năm dầu mỡ, hiếm khi để ý vẻ ngoài như vậy. Nhưng tối ấy, anh có vẻ vui.
Anh kể hôm nay họp lớp đông đủ lắm. Sau 25 năm ra trường, ai cũng khác. Có đứa ngày xưa học không tới đâu mà giờ mở công ty riêng. Có đứa giờ định cư nước ngoài. Anh cười nói liên hồi như người vừa nhặt lại được tuổi trẻ đã đánh rơi đâu đó.
Điện thoại anh reo liên tục. Nhóm lớp nhắn tin rôm rả sau buổi họp mặt. Người ta gửi ảnh chụp tập thể, ảnh nâng ly, ảnh sân trường cũ. Giữa những dòng tin nhắn ấy, tôi thấy nhiều người nhắc tên anh. Có người còn khen anh hào phóng.
Tôi tò mò hỏi anh làm gì mà bạn bè tung hô thế. Anh xua tay, nói có gì đâu, chỉ là ủng hộ quỹ lớp 20 triệu đồng để sửa phòng truyền thống và hỗ trợ bạn cũ bệnh nặng. Anh nói xong còn cười rất nhẹ, như thể 20 triệu đồng chỉ là vài tờ tiền lẻ.
Tay tôi đang cắt chỉ bỗng khựng lại. Số tiền ấy đủ để mua cho hai đứa nhỏ biết bao thứ mà chúng tôi từng hứa hẹn, đủ để thay cái máy giặt đã hỏng hơn 2 tháng, đủ để tôi có thể nghỉ một bữa làm thêm buổi tối mà không cần đắn đo.
Tôi hỏi anh lấy đâu ra tiền, anh đáp rất nhanh là tiền thưởng nhân viên xuất sắc mới nhận tuần trước. Dự án cải tiến dây chuyền cho nhà máy Nhật, anh làm gần 2 tháng trời mới xong, có hôm nửa đêm còn bật dậy sửa bản vẽ kỹ thuật trên chiếc laptop cũ nóng ran.
Tôi nhớ rõ hôm công ty thưởng, anh từng nói sẽ để dành mua cho con gái chiếc xe đạp mới. Con bé đi học bằng chiếc xe cũ thấp hơn bạn bè cả cái đầu. Mỗi lần đạp lên dốc, xích lại kêu rào rào như sắp đứt.
Nghĩ đến đó, tôi bỗng cảm thấy giận vô cùng. 20 triệu đồng không khiến nhà tôi giàu lên nhưng cũng trang trải được nhiều thứ. Vậy mà chỉ vì một chút sĩ diện, anh sẵn sàng cho đi một khoản tiền không hề đắn đo chỉ để nhận về vài lời khen tặng.
Anh kể, bạn bè nhìn anh khác hẳn sau khi biết anh làm kỹ sư phụ trách cho một dự án lớn. Bao năm nay, anh vốn ít nói trong các buổi họp lớp. Người ta giàu lên, đi xe đẹp, nói chuyện đầu tư đất cát còn anh chỉ lặng lẽ ngồi nghe.
Anh bảo cảm giác bị bỏ lại phía sau khó chịu lắm. Một người đàn ông ngoài 40 tuổi, đầu đã lấm tấm bạc, vẫn muốn chứng minh mình chưa thất bại. 20 triệu đồng kia không phải chỉ để cho lớp mà giống một lời khẳng định rằng anh cũng có vị trí giữa những người bạn cũ.
Nghe đến đó, tôi thấy thương anh nhiều hơn giận. Đêm ấy, tôi nằm nhìn cái trần nhà mốc meo mà không ngủ được. Ngoài hành lang, tiếng công nhân đi ca đêm vang lên lẹp xẹp. Cuộc đời quanh tôi vẫn nghèo và mệt như cũ.
Mấy hôm sau, chồng tôi bỗng nổi trên mạng xã hội của trường cũ. Người ta đăng ảnh anh trao tiền, kèm những lời khen đẹp đẽ. Bạn bè gọi anh là niềm tự hào của lớp. Cô bạn cũ còn bình luận rằng ngày xưa đã biết anh là người tử tế và có chí lớn.
Tối ấy, tôi thấy anh ngồi đọc từng bình luận rất lâu. Ánh sáng điện thoại hắt lên gương mặt đã có nếp nhăn của anh. Tôi chợt hiểu, có lẽ đàn ông càng lớn tuổi càng sợ bị quên lãng. Họ muốn được công nhận, dù chỉ một lần.
Tôi không biết phải trách hay thương nữa. Người nghèo thường bị giằng co giữa cơm áo và lòng tự trọng. Chỉ ai từng cúi mặt giữa bạn bè thành đạt mới hiểu cảm giác ấy đau ra sao. Chỉ là tôi nghĩ, giữa việc lo cho gia đình và làm công ích xã hội, có phải vẫn nên ưu tiên gia đình hơn hay không?
V.Q.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Con trai tôi nằm trong danh sách được đi tu nghiệp nước ngoài 6 tháng. Con gọi điện nhờ tôi lên ở cùng vợ cho nhà bớt trống trải. Ban đầu tôi lưỡng lự nhưng vì các con, tôi lại gật đầu. Không ngờ câu chuyện từ đó rẽ sang hướng khác.
Vợ chồng con tôi sống và làm việc trên thành phố, ít có thời gian gần gũi bố mẹ. Con dâu 3 năm vẫn chưa mang bầu, tính cách ngày càng trầm đi. Bản thân tôi cũng e ngại cảnh sống chung mẹ chồng, nàng dâu không thoải mái.
Nhưng vì muốn cho con trai yên tâm công tác, tôi bảo: "Vợ con cứ để mẹ lo". Và tôi lên nhà các con với tâm thế của người mẹ hết lòng vì con cái.
Để tạo sự thoải mái cho con dâu, tôi chủ động làm mọi việc. Tôi chỉ yêu cầu con cho quần áo vào máy giặt, đi chợ mua đồ ăn vì tôi chưa thông thạo đường đi, còn những việc khác tôi lo hết. Con dâu chỉ việc đi làm về, ăn cơm, xong thì rửa bát, dọn dẹp là nghỉ ngơi.
Tôi đã nghĩ trong lòng, mình làm vậy chắc con dâu rất vui. Nhưng hóa ra mọi việc không vận hành đơn giản như tôi suy nghĩ. Con dâu ở với tôi được 1-2 tuần đầu êm ả. Tôi cũng tranh thủ dạy dỗ, coi như con gái trong nhà.
Bước sang tuần tiếp theo, con dâu bảo tham gia dự án gì đó, nói tôi đừng đợi cơm. Có hôm con gọi điện báo về muộn quá nên qua nhà mẹ đẻ ngủ luôn cho tiện.
Tôi nhắc con nên thu xếp công việc về sớm một chút. Phụ nữ xa chồng, đi làm về khuya nguy hiểm, lại sợ điều tiếng không hay. Lúc đầu con dâu im lặng nhưng sau đó nói thẳng: "Con biết mẹ gọi điện mách chồng con, giờ hai vợ chồng con cãi nhau to rồi".
Con dâu muốn tôi hiểu không có công việc nào ngồi không hưởng lợi cả, nó phải vất vả làm quá giờ, tiếp khách, cầu cạnh người ta là chuyện bình thường. Vì sợ tôi mất ngủ nên con mới qua nhà mẹ đẻ, đáng ra tôi nên cảm thông hơn là trách cứ, khiến không khí nặng nề.
Tôi thừa nhận có gọi sang cho con trai, nhưng chỉ để bảo con gọi về khuyên vợ bớt công việc lại. Nói thật tôi thấy phụ nữ đi làm đêm hôm khuya khoắt như thế là không nên.
23h30 tôi đứng ngóng con dâu ở ban công, có hôm còn phát hiện con có người đưa về tận ngõ. Tôi để ý, có ngày thì con dâu tự đi làm, có ngày ô tô qua đón. Mặc dù không thấy cảnh chia tay, hay ôm ấp gì nhưng tôi cũng có chút nghi ngờ con dâu không chung thủy. Tôi không nói hết với con trai nhưng cũng xa gần khuyên con nói chuyện với vợ, phòng ngừa chẳng thừa. Tôi chỉ muốn giữ gìn gia đình cho các con.
Sáng hôm sau thấy con dâu mắt sưng húp, tôi vừa mở miệng hỏi thăm thì con nói luôn: "Mẹ nói với chồng con rằng sợ con có người khác. Mẹ có bằng chứng không? Có hình ảnh, ghi âm, có bất cứ thứ gì chứng minh không mà đã nói với anh ấy thế?".
Không để cho tôi trả lời, con dâu đóng sập cửa đi làm. Phía tôi thì lo con dâu không giữ được thuần khiết với chồng, phía con dâu thì trách ở cùng mẹ chồng ngột ngạt, chấp nhặt tiểu tiết, chuyện bé xé to.
Con dâu nói tôi không biết cảm thông, lại hay bắt bẻ. Đi làm về muộn đã mệt còn yêu cầu dọn bếp mới cho đi nghỉ, mua đồ ăn thì bị chê không tươi, ngon. "Đã thế chồng chỉ đứng về phía mẹ, ghen tuông, trách móc. Con không sống như vậy được nữa", con dâu nói.
Tôi tưởng con chỉ dọa, không ngờ trong lúc dọn phòng, tôi tìm được tờ đơn ly hôn con dâu để trong ngăn kéo. Tôi sững sờ dụi mắt, đọc đi đọc lại lý do con dâu ghi trong đó: Hôn nhân không hạnh phúc, cuộc sống gia đình căng thẳng, không có sự cảm thông, con cái không có, tài sản chung không cần chia.
Khi viết tới đây, tôi vẫn còn run. Riêng chuyện đơn ly hôn, tôi chưa dám nói với con trai vì lo ảnh hưởng đến tâm lý của con khi đang công tác. Tâm trạng của tôi hiện tại rất tệ. Tôi chỉ muốn vun vén cho các con, cuối cùng lại thành tan vỡ. Có phải tại tôi nên các con mới dẫn đến kết cục này?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.