Trúc không dám than trách số phận, chỉ sợ nghịch cảnh buộc em phải dừng giấc mơ vào giảng đường đại học.
Giữa trưa nắng gắt, người đàn ông già yếu, bệnh tật ngẩng mặt lên trời như muốn gào thét với khoảng không vô định: “Sao mà khổ quá vậy trời!”.
Đó là nỗi lòng của người cha già bệnh tật, mắt không thấy rõ đường phải chắt mót từng đồng bán vé số để mong đi tìm ánh sáng tương lai cho đứa con gái bé bỏng của mình, nhưng cứ bị kẻ gian lừa gạt. Suốt 5 năm qua, ông Võ Hùng Khanh (66 tuổi, ba của Trúc) mỗi lần khổ đau chỉ biết lén than với trời, nhưng dường như trời xanh cao quá cũng không thấu nỗi lòng người!
Lối vào căn nhà của 2 cha con Võ Mai Trúc (cựu học sinh lớp 12A11 Trường THPT Hồ Thị Bi) ở ấp 21, xã Đông Thạnh, TP.HCM (huyện Hóc Môn cũ) tù túng và chật hẹp như chính con đường phía trước của cô học trò khốn khó. Bên trong lối nhỏ ấy là nơi mà mỗi ngày Trúc phải tranh thủ đi làm thêm về sớm để chuẩn bị cơm nước rồi đi tìm để đón ba bán vé số về.
“Ba em bị nhồi máu cơ tim, vừa phẫu thuật chưa được bao lâu và đang phải dùng thuốc mỗi ngày. Mắt ba không thấy rõ đường, nhưng vẫn phải đi bán vé số, cứ lâu lâu về là có thêm vết thương mới vì bị xe đụng, em lo lắm”, Trúc nói rồi nhìn xuống chân trái của ba còn đang bó bột vì tai nạn giao thông.
Sau 2 lần phẫu thuật nhưng bệnh cườm nước nặng ở mắt không chữa được nên ba Trúc phải chấp nhận sống chung với tình trạng thị lực kém đi mỗi ngày. Hiện ông gần như không còn thấy rõ mọi thứ, nhưng vẫn phải lang thang đi bán vé số mỗi ngày.
“Vì không thấy rõ đường nên đi cứ bị xe tông trúng hoài. Nhưng biết sao giờ, không bán vé số biết lấy gì ăn?”, ông Khanh thở dài, những nỗi lo vì cái ăn hằng ngày, tương lai học đại học của con cùng khoản nợ vay ngân hàng để chữa trị u não cho vợ trước đây càng hằn rõ trên từng nếp nhăn nơi khóe mắt người đàn ông khổ cực.
Trước đây, cuộc sống gia đình Trúc vốn dĩ bình yên. Dù tiền lương công nhân của ba và khoản nhận hàng gia công tại nhà của mẹ không được bao nhiêu nhưng gia đình vẫn êm ấm bên nhau. Biến cố ập đến khi mẹ đổ bệnh nặng và phát hiện bị u não ác tính. Cùng thời điểm đó, ông Khanh mất việc, phải chạy xe ôm kiếm tiền, được một thời gian thì mắt yếu dần nên không thể chạy xe được nữa. Cũng từ đó, bao khó khăn dồn đến với gia đình cô học trò nhỏ.
Suốt khoảng thời gian mẹ nằm viện, không có tiền, ba Trúc phải chạy vạy vay mượn khắp nơi, đến khi không còn cách nào xoay xở, đành phải vay ngân hàng. Khoản nợ lớn, cộng với bao lo toan khiến sức khỏe của ba Trúc yếu đi mỗi ngày. Điều trị được 3 năm, mẹ cũng không qua khỏi, để lại 2 ba con Trúc với nỗi đau xé lòng.
Khi mẹ mất, ba thì bệnh nặng phải phẫu thuật mắt 2 lần, không có tiền, nợ nần chồng chất, trong tâm trí cô học trò lúc đó chỉ toàn những suy nghĩ tiêu cực. Trúc nghĩ đến chuyện nghỉ học. Nhưng được ba khuyên ngăn, thầy cô và bạn bè động viên, cô học trò nhỏ vực dậy tinh thần, cùng ba nỗ lực vượt qua nghịch cảnh.
Tuy nhiên, khó khăn cứ bủa vây, thử thách lại chẳng buông tha 2 cha con ngày nào. Vì mắt không thấy rõ đường, ba Trúc đi bán nếu không bị xe đụng, té ngã thì cũng bị người xấu gạt tiền vé số. Gần đây căn bệnh nhồi máu cơ tim khiến ông phải nằm viện để phẫu thuật và điều trị; khi ổn định trở về nhà, tiền thuốc hằng tháng cũng là gánh nặng. Thời gian đầu mỗi tháng phải tốn khoảng 2 triệu đồng; khi bệnh đỡ hơn, bác sĩ cho giãn lịch tái khám và liều uống, giờ đây mỗi tháng tốn khoảng 1 triệu đồng tiền thuốc.
Hôm đó, vừa thấy tôi đến nhà của 2 cha con Trúc, chị Lưu Thị Ánh Phụng, Chi hội trưởng Chi hội Phụ nữ ấp 21, xã Đông Thạnh, mặc vội chiếc áo khoác rồi chạy sang. Gặp tôi, chị liền nói như muốn gửi gắm hết tâm tư: “Hoàn cảnh của gia đình 2 ba con Trúc khó khăn lắm. Mẹ mất gần 2 năm nay; ba thì bệnh tật, mắt lại không thấy đường mà vẫn phải bươn chải mưu sinh. Thấy bên mình đến tôi mừng lắm, nếu kết nối được các nhà hảo tâm giúp đỡ cho Trúc đi học thì tốt quá. Ở địa phương có chương trình hay phần quà gì chúng tôi cũng ưu tiên dành cho 2 ba con, nhưng nói thật cũng không được nhiều, chủ yếu gạo, mắm, muối… vậy thôi. Nếu các nhà hảo tâm giúp được cho 2 ba con Trúc thì địa phương chúng tôi mừng lắm”.
Trong căn nhà của Trúc, thứ nhiều nhất có lẽ là mắm và muối. “Tôi lang thang đi bán vé số, nhiều người thương nên cho. Người cho vài ký gạo, người hỗ trợ chai nước mắm… rồi về để dành 2 ba con ăn dần. Nhất là rằm tháng bảy, nhiều người làm từ thiện nên 2 ba con cũng được cho nhiều hơn. Nhiều khi đi bán cứ bị gạt tiền vé số, nhưng rồi cũng có những người thương cho cái này cái kia, người mua giúp thêm vài tờ vé số, người cho hộp cơm là 2 ba con tôi cũng đỡ bữa trưa rồi”, ông Khanh kể.
Trong suốt buổi trò chuyện cùng tôi, ánh mắt Trúc lúc nào cũng hướng về phía người ba tảo tần. Với Trúc, sức khỏe của ba chính là nỗi lo nhưng cũng là động lực để em không được phép bỏ cuộc. Sau khi thi tốt nghiệp THPT, em lao ngay vào đi tìm việc. Thấy ở đâu gần nhà treo bảng tuyển người làm là em lại vào xin. Hiện nay em làm phục vụ bán thời gian tại quán cà phê, mỗi buổi được trả công 20.000 đồng. “Vì làm gần nhà để trưa còn tranh thủ về nấu cơm rồi lo cho ba nên với em được trả công bao nhiêu cũng tốt. Em sẽ cố gắng dành dụm để có thêm khoản phụ giúp cho ba”, cô học trò giãi bày.
Trúc đang cố gắng mỗi ngày vì lo cho ba và cũng vì ước mơ giảng đường đại học ở phía trước. Ông Khanh cũng vậy. Bán hết vé số ngày hôm đó, cuối ngày dù đôi chân già yếu đã rã rời, ông vẫn tranh thủ đi về đại lý để nhận thêm việc. “Nếu đại lý còn vé số bán ế của ngày hôm đó, tôi nhận bán giúp cho họ, mỗi tờ bán được tôi sẽ được trả thêm 100 đồng; tức thay vì tiền lời 1.100 đồng/tờ, với những vé số còn tồn lại cuối ngày, nếu bán được họ sẽ trả tôi 1.200 đồng/tờ. Kiếm được thêm 100 đồng nào cũng mừng, mình khổ quá rồi phải cố gắng thôi chứ biết sao giờ”, ông Khanh kể, giọng ông trầm ngâm.
Đi qua biết bao khó khăn cuộc đời, ước mơ của Trúc là nhìn thấy ba khỏe mạnh và được học đại học để sau này có công việc ổn định lo cho ba một cuộc sống đỡ nhọc nhằn hơn. Còn ông Khanh, ông chỉ mong con gái học hành đến nơi đến chốn.
Ước mong là vậy, nhưng đêm nằm ông Khanh lại úp mặt vào tường vì lo lắng, vì lén rơi nước mắt cho cảnh đời khốn khó của mình. Ông lo sợ nếu có chuyện gì xảy ra, bỏ lại mình Trúc bơ vơ, rồi ước mơ học đại học của con biết phải thế nào…
Lê Nguyễn Ngọc Lan Anh (24 tuổi, ngụ P.Bình Lợi Trung, TP.HCM) đang là freelancer content (nhà sáng tạo nội dung tự do). Lan Anh nói: "Trước đây mình làm ở một agency nhỏ, gần như ngày nào cũng kết thúc công việc sau 21 - 22 giờ. Có những tuần chạy campaign (chiến dịch - PV), tụi mình ngủ lại văn phòng là chuyện bình thường. Lúc đó mình bắt đầu nghĩ, nếu cứ tiếp tục như vậy thì mình đang làm vì điều gì?".
Khi chuyển sang freelancer, điều mà Lan Anh cảm nhận rõ nhất là mình có quyền chọn, chọn khách hàng, chọn deadline (thời hạn), chọn cả cách mình làm việc. Cô cho hay: "Có những ngày mình làm việc ở nhà, có hôm lại mang laptop ra quán cà phê, đổi không gian để dễ nghĩ ý tưởng hơn. Thu nhập có tháng cao hơn lúc đi làm chính thức, nhưng cũng có tháng ít lại. Dù vậy, mình thấy đang làm việc theo nhịp của mình, không còn cảm giác bị cuốn đi nữa".
Cũng lựa chọn tương tự, sau hơn một thập niên gắn bó với môi trường công sở trong lĩnh vực truyền thông và sáng tạo nội dung, Nguyễn Tuệ Nhi (35 tuổi, ngụ TP.HCM) rẽ hướng sang làm việc tự do.
Nhi kể, có thời điểm nhìn lại quãng đường đã đi qua, điều khiến bản thân trăn trở không nằm ở khối lượng công việc, mà ở cách sử dụng thời gian. "Sau hơn 10 năm làm việc cho các công ty, đến một ngày mình nhận ra nếu hoàn toàn có cơ hội chủ động làm việc, tạo ra nguồn thu nhập từ chính vốn kiến thức và kinh nghiệm, thì tại sao lại không thử", Nhi tâm sự.
Với Tuệ Nhi, lựa chọn này còn gắn với mong muốn cân bằng lại cuộc sống cá nhân: "Thay vì 8 giờ sáng đến văn phòng rồi đếm giờ tan sở trong sự uể oải, mình có thể tập trung hoàn thành công việc trong vài tiếng, sau đó chủ động sắp xếp thời gian cho những việc khác. Mình cũng có thể thay đổi nơi làm việc, thậm chí kết hợp làm việc và du lịch mà không cần phải xin phép ai".
Nhi cũng cho biết làm freelancer thì việc quản lý chi tiêu cũng rất quan trọng, nếu không tính toán dễ rơi vào cảnh lúc chi tiêu thoải mái, lúc lại thiếu hụt. Vì làm tự do đồng nghĩa với việc không có lương tháng 13, không có thưởng lễ, cũng không có một nguồn thu nhập cố định, nhưng đổi lại có cơ hội tạo ra nhiều nguồn thu khác nhau từ chính kinh nghiệm của mình.
"Với mình, điều quan trọng là bản thân hiểu rõ đang đánh đổi điều gì. Khi đã chấp nhận sự không ổn định, mình sẽ chủ động hơn trong cách làm việc và quản lý tài chính, thay vì phụ thuộc vào một mức lương cố định mỗi tháng", Nhi chia sẻ.
Còn Phạm Ngọc Thanh Thư (24 tuổi, ngụ tại khu dân cư Sky Garden 3, TP.HCM), đang làm freelancer trong lĩnh vực thiết kế, cho biết: "Làm freelancer được hơn 2 năm, mình mới hiểu rõ cái giá của hai chữ tự do. Thời gian đầu khá ổn, vì mình có sẵn vài khách quen; nhưng càng về sau càng thấy áp lực. Không có lương cứng, nên tháng nào cũng phải tự hỏi: tháng này mình sẽ kiếm bao nhiêu? Có giai đoạn mình nhận cùng lúc 5 - 6 dự án, làm từ sáng tới khuya, cuối tuần cũng không dám nghỉ vì sợ trễ hạn. Nhưng cũng có lúc gần cả tháng không có dự án mới, cảm giác rất khó chịu, kiểu như mình đang đứng yên còn mọi thứ xung quanh vẫn chạy".
Đặng Hoài Nam (30 tuổi, ngụ tại khu dân cư Vinhomes Grand Park, TP.HCM) từng làm freelancer 3 năm nhưng nay đã quay lại công việc ổn định ở công ty. Nam kể: "Thời gian đầu rất thích, vì cảm giác được làm chủ công việc, không bị quản lý trực tiếp. Mình có thể làm việc khuya, ngủ trễ, hoặc đi du lịch vài ngày rồi mang việc theo. Nhưng càng về sau, mình thấy làm một mình quá lâu khiến bản thân ít tương tác, không có nhóm, đồng đội để trao đổi ý tưởng. Có những dự án lớn, mình phải tự xoay xở từ A đến Z, từ lên chiến lược đến triển khai, khá áp lực".
Theo bà Nguyễn Hoàng Ánh Nhi, chuyên viên đối ngoại Công ty cổ phần JobsGO, xu hướng người trẻ chọn làm freelance một phần đến từ áp lực chi phí đi lại khi vật giá leo thang, nhà ở xa nơi làm việc. Bên cạnh đó, nhiều bạn trẻ cũng ưu tiên hình thức làm việc này vì muốn có thêm thời gian cho bản thân, đồng thời chủ động hơn trong việc cân bằng giữa công việc, gia đình và cuộc sống cá nhân.
Theo bà Ánh Nhi, đây không phải là lựa chọn xấu. Tuy nhiên, về lâu dài, hình thức làm việc này có thể tiềm ẩn nhiều rủi ro liên quan đến bảo hiểm, chính sách và phúc lợi. Khi không làm việc theo mô hình công ty truyền thống, người lao động có thể không được hưởng bảo hiểm thất nghiệp hoặc các chế độ hỗ trợ cần thiết nếu gặp biến cố.
Ngoài ra, bà Ánh Nhi cho biết làm việc tự do cũng đòi hỏi khả năng tự kỷ luật rất cao. Nếu đi làm tại công ty, người lao động còn có cấp trên, đồng nghiệp và môi trường làm việc để thúc đẩy tiến độ. Ngược lại, nếu thiếu sự quản lý bản thân, người làm freelance hoặc remote rất dễ chậm và tụt lại.
Bà Đỗ Hồng Thoan, Trưởng phòng Thu hút nhân tài Công ty Thời trang Calie House, nhìn nhận: "Sự bùng nổ của freelancer không phải là một trào lưu ngẫu nhiên, mà là kết quả của ba dịch chuyển mang tính cấu trúc của thị trường lao động. Đầu tiên, công việc đang được "phi biên giới hóa" nhờ nền tảng số. Rất nhiều vị trí trong marketing, sáng tạo nội dung hay công nghệ không còn phụ thuộc vào địa điểm, từ đó mở đường cho hình thức làm việc tự do phát triển. Kế đến là tư duy nghề nghiệp của người trẻ đã thay đổi. Họ không còn đặt mục tiêu ổn định lâu dài lên hàng đầu, mà ưu tiên trải nghiệm, tính linh hoạt và quyền kiểm soát thời gian của mình. Điều thứ ba đến từ phía doanh nghiệp, áp lực tối ưu chi phí và hiệu suất khiến họ chủ động chia nhỏ nguồn lực, thuê freelancer theo dự án thay vì duy trì bộ máy cồng kềnh".
Bà Hồng Thoan cho rằng freelancer không đơn thuần là một lựa chọn nghề nghiệp mới, mà là hệ quả tất yếu khi cả người lao động và doanh nghiệp cùng thay đổi cách nhìn về công việc: một bên muốn linh hoạt hơn về thời gian và trải nghiệm, một bên cần tối ưu hơn về chi phí và hiệu suất. Khi hai xu hướng này gặp nhau, mô hình freelancer không chỉ phát triển trong ngắn hạn, mà đang dần trở thành một phần cấu trúc ổn định của thị trường lao động hiện đại.
Sáng 17.7, tại Hà Nội, đã diễn ra Hội nghị lần thứ nhất Ban Thường vụ T.Ư Đoàn khóa XIII, theo hình thức trực tiếp kết hợp trực tuyến. Hội nghị bàn 13 nội dung quan trọng, trong đó có Chương trình hành động thực hiện Nghị quyết Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII.
Đóng góp ý kiến tại hội nghị, chị Dương Minh Nguyệt, Bí thư Tỉnh đoàn Tuyên Quang, bày tỏ sự đồng tình cao với các dự thảo chương trình. Chị Nguyệt nhấn mạnh đến tầm quan trọng của việc cập nhật, bổ sung các hướng dẫn cụ thể về công tác tổ chức cơ sở Đoàn, đặc biệt là cần có cơ chế sửa đổi, bổ sung kịp thời để phù hợp với tình hình thực tế tại các địa phương.
Chị Nguyệt cũng đề xuất việc tăng cường công tác kiểm tra, giám sát, đồng thời nhấn mạnh việc cần đổi mới cách thức triển khai để thu hút, tập hợp thanh niên, nhất là trong bối cảnh các tỉnh đang tích cực thực hiện mục tiêu đổi mới, sáng tạo.
Anh Nguyễn Minh Hải, Bí thư Thành đoàn TP.HCM, đưa ra những góp ý mang tính thực tiễn cao, xuất phát từ kinh nghiệm hoạt động tại địa bàn đô thị. Anh Hải tập trung vào việc phát huy vai trò của tổ chức Đoàn trong việc đẩy mạnh chuyển đổi số và phát triển kinh tế số, đồng thời kiến nghị cần xây dựng lộ trình cụ thể, có sự hỗ trợ về cơ chế, chính sách để các cấp bộ Đoàn triển khai hiệu quả.
Đặc biệt, anh Hải nhấn mạnh việc đổi mới nội dung, phương thức giáo dục lý tưởng cách mạng cho thanh thiếu nhi, gắn với các hoạt động trải nghiệm, sáng tạo thực tế để tạo sức lan tỏa, thu hút giới trẻ tham gia.
Anh Hải cũng lưu ý về việc cần có các giải pháp đồng bộ để phát huy năng lực, trí tuệ của đội ngũ cán bộ Đoàn trong việc thực hiện các nhiệm vụ chính trị quan trọng của địa phương.
Anh Đồng Đức Vũ, Trưởng ban Thanh niên Công an, cho rằng cần đẩy mạnh hướng dẫn học tập chuyên đề về Chỉ thị 07 (Chỉ thị của Bộ Chính trị về "Đẩy mạnh học tập, thực hành tư tưởng, đạo đức, phương pháp, phong cách Hồ Chí Minh trong giai đoạn phát triển mới - PV)". Anh Vũ đề nghị năm 2027, cần tổ chức một đợt sinh hoạt chính trị đặc biệt dành cho tuổi trẻ nhằm kỷ niệm 80 năm Ngày thương binh - liệt sĩ (27.7.1947 - 27.7.2027).
Theo anh Vũ, đây là hoạt động cần thiết, thể hiện đạo lý "uống nước nhớ nguồn" của thế hệ trẻ, đồng thời sẽ là điểm nhấn quan trọng trong công tác giáo dục của Đoàn, góp phần khẳng định sự quan tâm của Đảng, Nhà nước và tổ chức Đoàn đối với các hoạt động tri ân.
Kết luận hội nghị, anh Bùi Quang Huy nhấn mạnh tầm quan trọng của việc nghiêm túc tiếp thu các ý kiến đóng góp, đặc biệt là các ý kiến điều chỉnh về kỹ thuật và nội dung từ những bộ phận tham mưu.
Đối với "Chương trình hành động thực hiện Nghị quyết Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII", anh Bùi Quang Huy yêu cầu các ban chuyên môn phải rà soát, tinh chỉnh lại để văn bản đạt được sự cô đọng, rõ nghĩa và có tính hành động cao.
"Mỗi văn bản không nên chỉ mang tính lý thuyết mà phải thể hiện được rõ ràng quan điểm chỉ đạo và các giải pháp thực tiễn. Việc ban hành các văn bản này cần được hoàn tất trước ngày 30.7, đảm bảo tiến độ triển khai Nghị quyết Đại hội Đoàn một cách đồng bộ", anh Bùi Quang Huy nói.
Bên cạnh đó, anh Bùi Quang Huy đặc biệt lưu ý đến công tác cập nhật các quy chế, quy định về tổ chức và bộ máy. Điều này nhằm đảm bảo tính thống nhất, phù hợp với thực tiễn mới và các yêu cầu chỉ đạo từ cấp trên.
Đối với các vấn đề về quy trình, điều lệ, anh Bùi Quang Huy khẳng định cần sự nhạy bén, linh hoạt để đón đầu những thay đổi, từ đó tạo nền tảng vững chắc cho công tác Đoàn trong giai đoạn tới.
Vào buổi chiều và tối, khu vực bến tàu waterbus Ba Son có khá đông người lui tới. Có người vừa đi metro xong tiện ghé qua. Có người đến đây để ngắm cảnh sông nước, chụp ảnh với cầu Ba Son hoặc tìm một chỗ ngồi thư giãn giữa trung tâm thành phố.
Hiện, bến tàu này gây chú ý nhờ không gian mới, sạch sẽ, thoáng đãng với "view triệu đô", được nhiều bạn trẻ nhắc tên như một điểm check-in mới ở thành phố.
Nguyễn Huy, sinh viên Trường CĐ Phát thanh - Truyền hình II (TP.HCM), cho biết điểm cộng của bến tàu này là có vị trí nằm sát ga metro. Vì thế, mọi người có thể đi từ metro ra bến tàu để ngắm sông, chụp ảnh hoặc mua vé trải nghiệm waterbus.
"Mình nghĩ đây là không gian công cộng mới cho người dân thành phố mà không tốn đồng nào. Ở đây có rất nhiều góc "sống ảo" đẹp mê hồn để người trẻ tha hồ check-in", Huy nói.
Chị Nguyễn Mai Khánh Vân (30 tuổi), ngụ ở đường Lê Văn Việt, P.Tăng Nhơn Phú (TP.HCM), cho biết chị tình cờ ghé khu vực này sau khi đi metro và bị thu hút bởi khung cảnh ở bến tàu mới. "Mình ghé metro, thấy bến tàu mới nên tranh thủ chụp hình. Cảnh ở đây rất đẹp, có sông nước hữu tình, có thể ngắm tàu chạy, nhìn sang cầu Ba Son cũng rất đẹp", chị Vân chia sẻ.
Theo nhiều người trẻ, sức hút của bến tàu nằm ở cảm giác vừa hiện đại, vừa thư thả. Giữa khu vực trung tâm đông đúc, không dễ để tìm một nơi có thể ngồi gần sông, nhìn tàu chạy, đón gió và ngắm toàn cảnh thành phố như vậy.
Không chỉ thu hút các bạn trẻ đến chụp ảnh, bến tàu Ba Son còn được nhiều gia đình hay nhóm bạn chọn làm nơi đổi gió cuối ngày. Phạm Thị Mỹ Quyên (27 tuổi), làm việc ở 72 Lê Thánh Tôn, P.Sài Gòn (TP.HCM), cho biết chị đến đây để mua vé cho cả gia đình tham quan sông Sài Gòn về đêm. "Giá vé rẻ, cảnh rất đẹp nên mình muốn đi thử", chị Quyên nói.
Thực tế, mức chi phí hiện tại của xe buýt đường sông là một trong những yếu tố giúp trải nghiệm này dễ tiếp cận với nhiều người hơn. Theo tìm hiểu, giá vé là 15.000 đồng/lượt, còn vé khứ hồi là 30.000 đồng. Với mức giá dễ chịu này, nhiều người sẵn sàng chọn đi thử một chuyến trên sông để... đổi gió.
Chị Nguyễn Nhật Linh, nhân viên bến tàu, cho biết khách thường đi tàu đông hơn vào dịp lễ hay cuối tuần. Còn ngày thường, nhiều bạn trẻ đến đây để chụp hình vì view đẹp.
Chị Linh giới thiệu ngoài xe buýt đường sông, tại đây còn có loại hình tàu ngắm cảnh trên sông với hành trình khoảng 45 phút, không cập bến giữa chừng. Giá vé tùy theo vị trí ghế ngồi. Sự xuất hiện song song của hai loại hình này giúp bến tàu đáp ứng cả nhu cầu đi lại lẫn nhu cầu trải nghiệm của khách.
Chị Linh chia sẻ vào chiều muộn, khi nắng dịu dần đi, từ bến tàu, người dân có thể phóng tầm mắt ra sông Sài Gòn, cầu Ba Son và các tòa nhà lớn phía xa để ngắm hoàng hôn. Đến khi trời tối, khu vực cầu Ba Son và các tòa nhà lên đèn, toàn bộ không gian ven sông trở nên nổi bật hơn.
"Đây cũng là lúc nhiều người chọn ở lại lâu hơn để ngắm thành phố về đêm. Với những bạn trẻ thích tìm các địa điểm vừa đẹp, vừa dễ đi, lại không tốn quá nhiều chi phí thì bến tàu Ba Son là lựa chọn hợp lý", chị Linh nói.
Sự kết nối giữa metro, bến tàu và các không gian công cộng ven sông đang khiến khu vực này trở thành một điểm hẹn mới mẻ của người trẻ thành phố.