Tôi là nữ, sinh năm 1999, làm việc tại Hà Nội, thu nhập ổn định (60-65 triệu đồng mỗi tháng), ngoại ngữ tốt (cả tiếng Anh và tiếng Trung), có khoản tích lũy ổn và luôn ý thức nâng cấp bản thân qua việc đọc sách, tập thể thao, học kỹ năng. Xác định sống độc thân từ rất lâu nên tôi đã chuẩn bị rất kỹ cả về kinh tế lẫn tâm lý.
Xung đột với gia đình: Bố mẹ tôi rất truyền thống và sốt ruột thúc giục, làm mối những người “ối giời ôi” chỉ cốt để tôi lấy được chồng. Đỉnh điểm là 4 tháng trước, tôi và mẹ cãi nhau to vì tôi thẳng thắn nói sẽ không kết hôn và sinh con. Mẹ chửi tôi làm nhục nhã, nhà vô phúc mới có con không lấy chồng. Khi chị hàng xóm sang xin lời khuyên về gã chồng cờ bạc, vũ phu, tôi khuyên chị nên ly hôn để giải thoát cho mình và con cái. Mẹ nghe được lại mắng tôi ích kỷ, bảo “sướng khổ có số, sống chết không được ly hôn, còn phải lo cho con cái”. Bố tôi cho rằng làm dâu, làm vợ chẳng có gì vất vả, ai cũng làm được, mắc gì đến lượt tôi lại nhảy ngược lên. Khi em phản biện, bố mẹ liền trách tôi mất dạy, bất hiếu dù tôi không hề to tiếng. Tôi rất tủi thân, nghĩ rằng nếu sau này lấy chồng không hạnh phúc, thực sự tôi chẳng còn đường lui.
Về hoàn cảnh gia đình: Trên tôi có ba chị gái đều đã lấy chồng và chỉ tập trung lo cho nhà chồng (từ giỗ chạp lễ Tết, lúc ốm đau đến biếu xén, phải lo xong bên đó mới được lo cho nhà mình. Bố mẹ coi đó là điều bình thường, bảo con gái làm dâu phải lo cho nhà chồng trước). Mẹ tôi cực kỳ khổ. Vì nể bố mẹ nên tôi mới gọi một tiếng ông bà nội vì ông bà quá tệ, chửi, đay nghiến các mẹ con tôi, tài sản cũng để lại hết cho chú út nhưng vì mang tiếng con trưởng nên mẹ tôi vẫn phải chăm sóc khi ông bà về già, ông bà nằm một chỗ khoảng 3 năm mới đi. Tiền mua chỗ đất chôn, ông bà cũng chả cho, bố mẹ tôi tự bỏ tiền ra dù ông bà có tiền vàng nhưng đã cho hết chú.
Bố mẹ mấy bận ốm đau, không lương hưu đều một mình tôi bỏ tiền và công sức chăm lo. Có đợt tôi vừa ở bệnh viện chăm bố mẹ vừa ôm laptop làm việc, tối ngủ ngoài hành lang. Lắm lúc tôi thấy làm con gái khổ quá. Hồi học đại học, tiền học tiền ăn là tôi tự kiếm, lắm lúc ngày ngủ có 3-4 tiếng. Đợt năm thứ nhất, tôi xin mẹ vài trăm nghìn thôi, mẹ bảo đòi học ngành đó tự lo, lớn rồi tự lo nhưng lúc đó tôi cũng chỉ là đứa trẻ chân ướt chân ráo ra thủ đô. Trong khi đó, tôi biết mẹ vẫn dấm dúi cho các chị. Tôi không hiểu mình làm gì sai để bố mẹ không hài lòng, đối xử tệ bạc. Phải chăng họ cũng chả sung sướng gì, nhất là mẹ nên bà thấy đó là chuyện thường.
Lý do tôi không muốn kết hôn, sinh con: Tính cách tôi khá lạnh nhạt, không thích làm thân, quen biết hay nịnh nọt ai kể cả sếp hay đồng nghiệp nên rất sợ phải làm dâu, làm thân với nhà chồng. Tôi rất sợ đau và mệt mỏi khi sinh nở, khung xương tôi bé nên bác sĩ cũng bảo chửa đẻ sẽ rất vất vả. Tôi lại là đứa hay suy nghĩ nhiều nên thời gian rảnh, tôi hay nghĩ vẩn vơ lắm. Tôi không muốn bản thân phải chịu thiệt thòi hay ủy khuất. Suy cho cùng, tôi thấy chết cũng chả mang tiền, mang sĩ diện theo được nên muốn sống một cuộc đời mà mình muốn, mình cho rằng là hạnh phúc, ích kỷ chút chắc cũng chả sao.
Ngoài ra qua tìm hiểu, đọc các bài tâm sự và quan sát xung quanh, tôi thấy quá nhiều góc khuất của hôn nhân. Tôi muốn dành cuộc đời để cống hiến cho công việc và sẽ dành thời gian đi đây đó trải nghiệm thế giới, nhất là sau khi bố mẹ (hiện đã gần 70 tuổi) không còn. Hiện tại đã 4 tháng tôi chưa về nhà vì sợ lại xảy ra xung đột và bị chửi, dù tôi vẫn gửi tiền phụng dưỡng 5 triệu đồng mỗi tháng kèm đồ ăn, đồ bổ. Bên nội đối xử tệ nên tôi không thân, không nói chuyện. Bên ngoại thì ông bà mất cả, bác gái lấy chồng xa, giờ chỉ còn mỗi mẹ. Nếu tách bố mẹ ra, tôi đúng là tứ cố vô thân. Tôi chả biết phải làm sao để bố mẹ hiểu mình đủ năng lực, kinh tế để lo tốt cho cả bản thân và phụng dưỡng họ lúc già, sau này hợp duyên tôi có thể nhận nuôi một đứa trẻ. Có phải tôi đang quá ích kỷ không?
Tôi 35 tuổi, ly hôn vợ được hai năm, ôm theo khoản nợ ngân hàng 2 tỷ đồng. Tôi có con gái 8 tuổi, bé đang sống với mẹ. Trong cơ quan tôi có cô gái vào làm được 4 tháng, tôi được giao nhiệm vụ hướng dẫn. Em chăm chỉ, chịu khó học hỏi nên tôi cũng nhiệt tình hướng dẫn. Chúng tôi thi thoảng đi ăn trưa rồi cà phê rồi trò chuyện về cuộc sống, gia đình. Em được đánh giá xinh xắn, hiền, dịu dàng.
Cách đây mấy ngày, em gọi điện cho tôi nói có chuyện muốn trao đổi, chúng tôi đi ăn rồi em thổ lộ là đã có tình cảm với tôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ một cô gái trẻ, xinh như em lại để ý đến mình. Tôi nói rõ về tình hình nợ nần, rằng chưa nghĩ đến chuyện hạnh phúc cá nhân, muốn tập trung làm việc để trả nợ hết. Em bảo muốn ở bên tôi, cùng nhau giải quyết những khó khăn của tôi. Em chia sẻ nhà em có điều kiện, bố mẹ cho em một số tiền lớn để có thể kinh doanh nếu muốn.
Tôi lo lắng, bối rối, không biết phải làm thế nào khi biết tình cảm em dành cho mình. Hai hôm sau, tôi hẹn gặp em ở quán cà phê, thật lòng khuyên em đừng vì tôi như thế, em sẽ vất vả, thiệt thòi. Em còn trẻ, nhiều cơ hội tốt, trong khi tôi từng ly dị, lại nợ nần. Em không chịu, bảo em đủ tỉnh táo để biết mình đang làm gì, mong tôi hãy tin tưởng ở em. Tôi phải làm sao, thật lòng tôi có cảm tình với em, nhưng để tiến xa hơn với em thì tôi chưa sẵn sàng bởi lo sợ nhiều thứ. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi 36 tuổi, vợ hơn tôi một tuổi. Tôi làm sale cho công ty nước ngoài, thu nhập ở mức thấp, 20 triệu mỗi tháng. Cách đây 3-4 năm, thu nhập của tôi khoảng 30-50 triệu đồng. Kinh tế không có nhiều nhưng chủ yếu tôi làm là chính. Chúng tôi có hia con, một gái và một trai (làm IVF). Tôi viết những dòng này không phải để biện minh cho sai lầm của mình mà mong nhận được góc nhìn khách quan từ mọi người về cuộc hôn nhân mà tôi đang đứng trước ngã rẽ.
Sai lầm lớn nhất của tôi là ngoại tình. Chuyện đó xảy ra cách đây hơn một năm nay. Tôi biết dù bất kỳ lý do nào, việc phản bội vợ cũng là điều không thể chấp nhận. Tôi đã phải trả giá cho hành động của mình và đến giờ vẫn cảm thấy day dứt. Bên cạnh đó, tôi còn mang khoản nợ khoảng 60 triệu đồng từ công ty tài chính do từng tham gia đầu tư tiền ảo và thua lỗ. Hiện mỗi tháng tôi phải trả gần 3 triệu đồng cả gốc lẫn lãi. Tôi đã nói với vợ về khoản nợ này nhưng mỗi lần vợ chồng cãi nhau, vợ lại nói tôi chưa báo nợ về gia đình này.
Trong thời gian quen người phụ nữ kia, tôi từng mượn của cô ấy 20 triệu đồng. Sau đó tôi đã trả được 10 triệu đồng. Từ sau Tết vừa rồi, tôi chủ động chấm dứt hoàn toàn mối quan hệ. Sai lầm của tôi là cắt đứt liên lạc với cô ấy trong khi vẫn còn khoản tiền chưa trả hết. Tôi nghĩ đơn giản rằng sẽ cố gắng trả dần từng tháng khi có điều kiện. Tuy nhiên, người phụ nữ đó đã theo dõi tôi, biết gia đình cũng như sinh hoạt của tôi. Cuối cùng cô ta liên lạc với vợ tôi và kể lại toàn bộ sự việc.
Trong hai ngày liên tiếp, tôi bị vợ đánh, tát, túm tóc, chửi bới và lăng mạ. Tôi hiểu cảm giác bị phản bội đau đớn thế nào nên không phản kháng. Tôi nghĩ mình có lỗi nên phải chấp nhận sự tức giận của vợ. Nhưng sự việc không dừng lại ở đó. Sau ngày đầu tiên, khi vợ đi chơi về, tôi chỉ hỏi: "Em đã bình tĩnh hơn chưa?". Ngay lập tức vợ nổi nóng, nói rằng chưa bao giờ bình tĩnh cả. Sau đó tiếp tục đánh tôi, còn quay video rồi chửi bới, xúc phạm tôi. Tôi vẫn không chống trả vì nghĩ rằng mình là người có lỗi trước.
Tôi biết nhiều người đọc đến đây sẽ cho rằng tôi đáng bị như vậy. Có lẽ họ không sai. Nhưng điều khiến tôi đau lòng là cuộc hôn nhân của chúng tôi đã có những vết nứt từ rất lâu trước khi tôi ngoại tình. Từ sau khi sinh con đầu lòng, vợ gần như không còn nhu cầu gần gũi vợ chồng. Trong suốt khoảng bảy năm qua, số lần chúng tôi quan hệ chỉ đếm bằng lần. Nhiều lần tôi tâm sự, chia sẻ, thậm chí van xin nhưng vợ không thay đổi. Cảm xúc và nhu cầu của tôi, vợ mặc kệ, không quan tâm, ôm thì bảo bỏ ra khó chịu. Còn bảo những cặp vợ chồng khác cũng thế, 3-4 tháng một lần, thậm chí là không có sao họ vẫn hạnh phúc, bảo tôi bị rối loạn cương dương.
Tôi cũng chăm lo việc nhà, chơi với con, lo cho con, cho ăn uống đưa đón đi học, nấu cơm, vì vợ tôi không biết nấu ăn, không quan tâm tới chuyện ăn uống nên tôi muốn ăn thì tự làm. Tôi đang có dự định chuyển công tác từ TP HCM ra Hà Nội. Tôi sẽ ở đây luôn để vợ chồng nhìn nhận nhau, nếu còn nợ thì tiếp tục, không thì buông. Tôi biết mình là người có lỗi trước. Tôi không mong nhận được sự bênh vực. Điều tôi muốn là những lời khuyên chân thành từ những người từng trải qua hoặc chứng kiến những cuộc hôn nhân rơi vào hoàn cảnh tương tự. Liệu cuộc hôn nhân này sẽ thế nào?
Tôi và chồng làm cùng công ty, yêu nhau hơn 3 năm rồi cưới. Cuộc sống trước đây khá bình thường, hai vợ chồng đi làm, tích góp rồi sinh con đầu lòng và dần ổn định. Trong công ty, có một cô đồng nghiệp nữ, chưa có chồng nhưng có một con riêng. Trước đây tôi với cô ấy còn chơi với nhau khá thân, hay ăn trưa cùng, chia sẻ chuyện công việc lẫn cuộc sống như bạn bè bình thường.
Khi tôi nghỉ sinh em bé thứ hai, thời gian ở nhà nhiều hơn, ít cập nhật chuyện công ty nên cũng không để ý nhiều. Chồng vẫn đi làm đều đặn, về nhà đúng giờ, phụ chăm con nên tôi không hề nghi ngờ. Tôi tin những mối quan hệ ở công ty chỉ dừng ở mức đồng nghiệp. Nhưng trong khoảng thời gian tôi ở cữ và chăm con nhỏ, chồng tôi lại qua lại với chính người mà tôi từng xem là bạn thân thiết.
Mọi chuyện chỉ vỡ lở khi gần một năm sau, tôi tình cờ nghe tin cô ấy sinh con. Ban đầu tôi không để ý, nhưng càng tìm hiểu càng thấy nhiều điểm bất thường. Khi sự thật được xác nhận, tôi mới biết đứa trẻ đó là con của chồng mình. Cảm giác lúc đó vừa sốc, vừa tủi thân, vừa thấy mình bị phản bội cùng lúc bởi hai người từng rất gần gũi. Sau khi biết chuyện, tôi lên công ty báo cáo sự việc. Cuối cùng cô ta phải nghỉ việc, còn chồng tôi thì xấu hổ, liên tục xin lỗi và thừa nhận sai lầm. Gia đình hai bên đã biết chuyện, ai cũng khuyên tôi nên bình tĩnh suy nghĩ để tránh ảnh hưởng đến các con.
Đến giờ tôi vẫn rất phân vân. Một mặt, tôi không thể dễ dàng bỏ qua sự phản bội này. Mặt khác, mỗi tháng chồng vẫn đưa về khoảng 30 triệu để lo cho gia đình, sau khi sự việc xảy ra anh cũng van xin tha thứ, hứa sẽ thay đổi và chăm lo cho vợ con nhiều hơn. Hai bên gia đình đều khuyên tôi nên nghĩ đến hai đứa nhỏ trước khi đưa ra quyết định. Tôi đứng giữa lựa chọn tha thứ hay buông bỏ mà lòng rất rối, mong nhận được lời khuyên từ mọi người.