Tôi quen cô ấy qua mạng xã hội. Chúng tôi trò chuyện, nhắn tin được 6 ngày, thấy cả hai nói chuyện hợp về tích cách và sở thích. Tôi nói muốn xuống cô ấy chơi và cô ấy đồng ý. Chúng tôi gặp nhau trực tiếp ở ngoài, có đi chơi và ăn uống. Cuối ngày hôm đó, cô ấy cho tôi nắm tay. Sau bữa đó, tôi có cảm giác thích cô ấy và có ý định tiến xa hơn. Nói chuyện được thêm hơn 3 ngày, cô ấy nhắn tin xin tôi một triệu đồng, nói là đưa cha đi khám bệnh. Vì đã có tình cảm nên tôi đã chuyển cho cô ấy.
Cuối tuần, tôi định xuống nhà cô ấy chơi lần nữa, cô ấy kêu tôi mua cho cô ấy chiếc nhẫn. Vì muốn quen cô ấy thật lòng nên tôi đồng ý mua. Khi xuống đi chơi, ăn uống xong, tôi mua cho cô ấy chiếc nhẫn và tối hôm đó cô ấy chủ động qua nhà nghỉ ngủ với tôi. Lúc đó tôi nghĩ giống như cô ấy muốn trao đổi vậy. Nói xuống nhà cô ấy chơi nhưng thật ra tôi đến trạm dừng chân gần nhà cô ấy thôi. Tôi gọi điện cô ấy ra đón và chúng tôi qua nhà nghỉ để gửi đồ, sau đó đi chơi với nhau. Tôi chưa biết nhà cô ấy ở đâu, chỉ biết nhà cô ấy cách chỗ tôi xuống gặp cô ấy khoảng 5 phút. Chiếc nhẫn tôi mua có giá 3,4 triệu.
Sau đó vài ngày, cô ấy xin tôi 500 nghìn đi đám tang, tôi cũng chuyển. Nói chuyện được khoảng 3 ngày nữa, cô ấy đòi chia tay, lý do là tôi lăng nhăng, quen cô ấy rồi còn nhắn tin follow nhiều người khác nữa. Tôi nói: “Cái đó lâu lắm rồi, trước khi quen em. Giờ quen em rồi thì chỉ quen em thôi, không nhắn tin follow với ai nữa”. Giải thích cả buổi cô ấy vẫn không tin, nói lời chia tay và chặn tôi. Sáng hôm sau tôi gọi điện thoại cho cô ấy năn nỉ quen lại thì cô ấy đồng ý.
Trưa hôm đó, cô ấy xin tôi 3 triệu để đóng hụi. Tôi nói mình hết tiền rồi và chụp màn hình tài khoản ngân hàng cho cô ấy xem là chỉ còn 700 nghìn thôi. Cô ấy nói vậy chuyển cho cô ấy 700 nghìn đi. Tôi không đồng ý và nói số tiền đó để tôi đi gửi hàng trả tiền cho khách. Tôi nói cô ấy mượn tạm ai đi chứ tôi hết tiền rồi. Cô ấy nói không mượn được ai hết và kêu tôi kiếm ai quen mượn cho cô ấy. Tôi nói để chiều tôi kiếm ai mượn dùm cho thì cô ấy kêu tôi chuyển trước 300 nghìn đi khám bệnh.
Trong đầu tôi bắt đầu suy nghĩ có phải là cô ấy đang lợi dụng mình không. Vừa quay lại là xin tiền liền. Vì lúc này tôi đã có cảm giác thích cô ấy rất nhiều, sợ cô ấy chia tay lần nữa nên tôi đã chuyển cho cô ấy 3,3 triệu. Sau lần chuyển tiền này trong đầu tôi suy nghĩ rất nhiều. Có phải cô ta biết tôi thích cô ta rồi nên tìm cách moi tiền tôi? Nhắn tin, gọi được vài ngày, cô ấy nói là cha đi tái khám, hỏi tôi có tiền không. Tôi nói là hết tiền rồi. Cô ấy bảo giờ không biết làm sao. Tôi nói hay là bán chiếc nhẫn đi lấy tiền đi khám, lần sau xuống tôi mua lại cho thì cô ấy không chịu, nói là mới mua mấy ngày mà kêu bán rồi trách tôi và nói chia tay lần nữa. Tôi nhắn tin năn nỉ nửa ngày, cô ấy cũng chịu làm hòa với tôi. Cô ấy nói đã bán nhẫn được 2,8 triệu lấy tiền đưa cha đi khám bệnh.
Nói chuyện được vài ngày nữa, cô ấy nói mua 3 đơn hàng online hết hơn 600 nghìn, hỏi tôi có tiền không. Tôi nói âm tiền rồi, mấy bữa nay chuyển cho em hết rồi. Cô ấy bảo để gọi hỏi ông anh bên Mỹ xem có không. Tôi nói vậy em gọi hỏi thử đi chứ anh hết tiền rồi. Rồi cô ấy nhắn tin trách tôi là đáng lẽ ra tôi phải nói là cô ấy đừng gọi và khuyến khích tôi gọi cho ông anh. Sáu đó trách tôi và kiếm chuyện chia tay lần nữa.
Trong đầu tôi lúc này nghĩ bữa giờ cô ấy là chỉ đang lợi dụng mình thôi nhưng tôi có tình cảm thật với cô ấy nên cũng xoay tiền chuyển cho cô ấy 600 nghìn nữa. Vì tôi sợ cô ấy chia tay. Nói chuyện được vài ngày nữa thì đến cuối tuần, tôi nói xuống chơi và cô ấy đồng ý. Bữa tối trước hôm xuống, tôi gọi điện cho cô ấy. Cô ấy nói xuống là mua lại chiếc nhẫn cho cô ấy nha. Tôi nghĩ trong đầu cô ấy chắc chắn lợi dụng mình rồi, xuống chơi mà kêu mua nhẫn. Tôi giả bộ nói không có tiền, tới cuối tháng mới có tiền thì tôi mua cho. Cô ấy nói vậy cuối tháng mua rồi xuống luôn, giờ khỏi xuống.
Cô ấy kêu tôi cầm vàng của tôi đi để mua nhẫn cho cô ấy. Vì mấy bữa trước tôi nói có mua vàng để dành. Tôi nói không được. Cô ấy nói là mua giờ đi cho rẻ, để cuối tháng vàng lên giá. Tôi nói không có tiền, sau mà mua. Tôi nói “em quen anh, anh mua nhẫn cho em thì em mới quen anh, mới cho anh xuống chơi hả?”. Cô ấy nói “Giờ anh muốn nói ngang đúng không?” rồi kết thúc cuộc gọi và nhắn tin là tôi keo kiệt, ích kỷ và hủy kết bạn.
Khoản hơn một ngày sau, tôi gửi lại lời mời kết bạn và nhắn là “Em chuyển lại số tiền hơn 5 triệu anh đã chuyển cho em. Nếu em không trả, anh sẽ đưa việc này ra công an giải quyết”. Cô ấy nhắn tin lại chứ không đồng ý kết bạn lại. Cô ấy thách thức tôi rằng đi kiện đi, cô ấy hầu. Trong ba tuần qua, cô ấy quen tôi chỉ là lợi dụng tôi thôi. Tôi biết số tiền hơn 5 triệu đã chuyển cho cô ấy sẽ không lấy lại được. Giờ tôi có thể nhờ công an tìm nhà cô ấy thông qua số tài khoản ngân hàng không. Tôi muốn đến nhà để nói chuyện với ba mẹ cô ấy. Giờ tôi im lặng cho qua chuyện này, lấy đó là bài học hay phải làm sao? Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Tôi và chồng cưới nhau được hơn 5 năm nhưng thực sự chỉ có hơn 3 năm là còn là vợ chồng đúng nghĩa, vì hai năm gần đây anh gần như không đoái hoài gì đến mẹ con tôi. Tôi là người miền Trung, học xong đại học rồi đi làm ở một tỉnh khác. Chồng tôi cùng quê nhưng làm cách nơi tôi ở khoảng 80 km, mỗi tháng chỉ về nhà một, hai lần. Cuộc sống bình lặng cho đến khi tôi mang thai bé thứ hai. Anh bắt đầu nghi ngờ đứa bé không phải con mình. Dù không nói thẳng ngay lúc đó nhưng tôi cảm nhận được sự lạnh nhạt. Anh không quan tâm mẹ con tôi, còn kể với bố mẹ rằng tôi tệ bạc, chồng về không cơm nước, thậm chí vứt quần áo chồng ra sân, trong khi thực tế chỉ là vợ chồng cãi nhau.
Thời gian mang thai là chuỗi ngày khủng khiếp. Tôi vừa đi làm, vừa chăm con lớn hơn 3 tuổi, tự lo kinh tế. Thai kỳ yếu, thường xuyên động thai, sốt, phải uống rất nhiều thuốc. Gia đình tôi từng khuyên bỏ thai vì lo ảnh hưởng đến con nhưng sau khi sàng lọc và bác sĩ kết luận các chỉ số bình thường, tôi quyết giữ con. Đêm nào tôi cũng mất ngủ, khóc một mình. Khi thai hơn 30 tuần, tôi nhiều lần phải cấp cứu vì hen suyễn và thai lớn chèn ép khiến không thở được. Đỉnh điểm ở tuần 34, bác sĩ yêu cầu người nhà ký giấy cấp cứu. Mẹ chồng không dám ký, bố chồng qua điện thoại cũng bảo không được ký vì không gánh nổi trách nhiệm. Cuối cùng, một người chị thân thiết phải nhận là chị gái tôi để ký giấy cứu tôi. Tim tôi như thắt lại.
Ngay trong bệnh viện, chồng nói thẳng rằng anh không phải kẻ ngu để không biết đứa con này không phải con mình, bảo tôi tự lo chuyện sinh nở, anh đến được thì đến. Đến tuần 38 tôi sinh con. Vì lòng tự trọng, tôi không báo cho chồng hay gia đình chồng. Anh chỉ đến lấy lệ để khỏi mang tiếng bỏ vợ lúc sinh. Con vừa sinh đã phải cấp cứu, anh cũng không quan tâm. Ông bà nội không một cuộc điện thoại hỏi thăm.
Sau sinh tôi bị stress nặng gần hai tháng không ngủ được và xác định ly hôn. Tôi chủ động nhắn nếu không hợp thì chia tay trong yên bình, nhưng anh lại về quê bôi nhọ tôi, nói tôi ngoại tình, đứa bé không phải con anh. Gia đình chồng cũng hùa theo nói xấu khắp nơi. Từ lúc mang thai đến nay, anh chưa từng đưa cho ba mẹ con tôi một đồng, kể cả viện phí. Đầy tháng, đầy năm con cũng không về.
Hiện con lớn 5 tuổi, con nhỏ hơn 14 tháng. Tôi phải thuê người trông cả hai để đi làm. Nửa năm anh mới về thăm con một lần nhưng luôn quay clip đăng mạng xã hội thể hiện mình là người cha yêu con. Nhiều lần gặp anh, tôi run bần bật vì ám ảnh, thậm chí từng cãi nhau, xô xát trước mặt con. Điều đau lòng là anh và gia đình luôn nói với mọi người rằng vẫn chu cấp đầy đủ cho mẹ con tôi. Nhưng khi tôi hỏi anh đã lo được gì, anh thẳng thừng nói: "Tao không có tiền cho mấy mẹ con mày, tao còn để sửa nhà, lấy vợ và lo cho vợ con tao". Cha mẹ chồng còn dặn anh chỉ nên mua cho con vài bộ quần áo, tuyệt đối không được gửi tiền nuôi con.
Điều khiến tôi lo nhất là đến nay chúng tôi vẫn chưa ly hôn. Gia đình chồng đang tính giành quyền nuôi đứa lớn vì bé giống bố nên không thể tiếp tục phủ nhận huyết thống. Em dâu còn kể cả nhà bàn nhau sẽ để bé nhỏ ở với mẹ, còn bé lớn thì phải giành bằng được. Trong khi đó, anh luôn nói với con rằng mẹ bỏ bố chứ bố không bỏ mẹ, mua quà, chiều chuộng nên con thường bênh bố. Dù con vẫn nói muốn ở với tôi, cháu luôn mong bố mẹ quay lại với nhau. Tôi không viết những dòng này để níu kéo cuộc hôn nhân đã chết. Tôi chỉ mong được nuôi cả hai con và muốn hỏi mọi người: việc tôi không muốn anh tiếp tục tác động đến cuộc sống của các con, liệu có phải tôi quá ích kỷ không?
Tôi và chồng quen rồi yêu nhau hai năm trước khi kết hôn. Từ tháng 11 năm 2022, khi bắt đầu mối quan hệ, chúng tôi khá hợp nhau về suy nghĩ, cách sống. Anh luôn chiều chuộng, quan tâm và khiến tôi tin tưởng gần như tuyệt đối. Ngay từ đầu, anh đã về ra mắt gia đình tôi để xin phép qua lại, tôi càng tin đây là một mối quan hệ nghiêm túc. Tháng 9 năm 2023, gia đình anh đến dạm ngõ, vậy mà chỉ một tháng sau, tôi phát hiện anh phản bội, qua lại với người khác. Tôi sốc và quyết định chia tay. Anh níu kéo, ngày nào cũng đứng đợi trước phòng trọ, viết thư xin lỗi, cầu xin cơ hội. Vì còn yêu và nghĩ mọi chuyện đã được giải quyết, tôi đồng ý quay lại. Từ đó, tôi sống trong nghi ngờ. Khi đứng trước quyết định kết hôn, tôi từng rất lưỡng lự, cuối cùng vẫn lựa chọn tin tưởng. Có lẽ đó là sai lầm kéo dài đến tận bây giờ.
Tháng 8 năm ngoái, ngay trước ngày sinh, tôi phát hiện anh và người kia vẫn nhắn tin tình cảm. Tôi bàng hoàng, đau đớn, khóc lóc và trách móc. Anh giải thích không còn qua lại, chỉ giữ liên lạc vì sợ cô ấy làm điều dại dột. Khi đó, tôi tự trấn an bản thân: anh vẫn đi làm, lo cho gia đình, không tiêu xài cho bản thân, quan tâm và chăm sóc tôi, tặng tôi những món quà. Tôi nhắn cho anh rằng lúc này rất cần anh, cần một tinh thần tích cực để sinh con, yêu cầu anh dứt khoát với những chuyện kia. Anh đồng ý. Sau đó, tôi về quê ở cữ rồi ăn tết cùng nhà ngoại trong không khí ấm áp, tưởng như mọi thứ đã ổn.
Đến tháng 3 vừa rồi, tôi thấy họ vẫn tiếp tục qua lại. Tôi nhớ lại chuyện đêm giao thừa, anh liên tục giục tôi chuyển khoản. Lúc đó tôi bận nên hôm sau mới chuyển. Sau này tôi mới biết, người đầu tiên anh chuyển tiền lì xì lại là cô gái kia, rồi mới đến tôi với số tiền tương tự. Tôi chết lặng. Ngày 7 tháng 3, tôi không gọi được cho anh. Khi anh bắt máy và về nhà, linh cảm khiến tôi kiểm tra điện thoại. Tôi phát hiện một đoạn tin nhắn ẩn, thật sự như có gì đó dẫn dắt nên tôi thử nhập vài con số và mở được. Những tin nhắn tôi thấy chỉ là lời yêu thương từ phía cô gái, còn toàn bộ lịch sử trước đó đã bị xóa. Kiểm tra thêm, tôi biết hai người thường xuyên chuyển tiền qua lại. Khoảnh khắc đó, tôi gần như sụp đổ hoàn toàn, tim đập loạn, tay chân rụng rời, không thở nổi.
Đêm hôm đó, tôi nhắn cho em gái và bạn thân, hẹn gặp để tâm sự. Tôi nghĩ sẽ âm thầm kết thúc với người đàn ông này. Rồi tôi lại còn hy vọng. Tôi gặp anh ở quán cà phê trước buổi hẹn. Anh nói vẫn luôn yêu thương gia đình, tất cả những gì anh làm đều là để bảo vệ gia đình. Tôi bảo sẽ đưa con về quê, tách khỏi anh. Anh khóc, cầu xin tôi ở lại, xin một cơ hội sửa sai. Lúc đó tôi không khóc, thế nhưng những ngày sau tôi như rơi xuống vực, khóc lóc, dằn vặt, đau đớn, yêu cầu anh phải chấm dứt hoàn toàn. Tôi còn vô tình đọc được tin nhắn của cô gái kia, biết anh đã có vợ con nhưng vẫn xin tiếp tục thêm một thời gian. Chồng tôi vẫn luôn khẳng định chỉ yêu vợ con, mọi việc làm đều vì gia đình.
Thời gian trôi qua, tôi dần nguôi ngoai, cuộc sống tạm yên ổn dù trong lòng chưa bao giờ thật sự yên tâm. Cho đến một ngày gần cuối tháng 3, tôi thấy anh đặt mua một món quà. Tôi rất vui, nghĩ rằng quà dành cho mình, hóa ra là quà sinh nhật anh tặng cô gái kia. Trái tim tôi như chết lặng thêm một lần nữa. Anh nói đó là "món quà kết thúc, vì tình người, không có ý gì khác". Trớ trêu thay, nó lại được mua ở chính nơi anh từng mua quà sinh nhật cho tôi. Tôi đau, vợ chồng lại cãi nhau, lần này tôi bất lực. Tôi cảm thấy con đường phía trước thật mịt mờ. Tôi buồn, hận, tất cả là do đã tin tưởng quá nhiều. Gia đình hai bên đối xử với nhau rất tốt, anh cũng nói tất cả những gì anh làm đều vì gia đình. Tôi thật sự không biết phải làm gì nữa. Mọi người, đặc biệt là các anh, có thể cho tôi xin một góc nhìn được không?
Tôi là nhân viên y tế, trước đây đi làm hơn bốn năm ở phòng khám và bệnh viện. Hai năm gần đây, tôi học lên tiếp theo diện cơ quan cử đi học và được hỗ trợ. Tôi vẫn cố gắng từng ngày để cuộc sống tốt hơn. Tôi không phải kiểu người khéo léo, càng không giỏi đoán ý người khác nhưng luôn tin chỉ cần mình sống tử tế, chân thành thì sẽ được đối xử lại bằng sự tử tế. Đó là điều tôi đã tin trước khi lấy chồng.
Ngày về làm dâu, tôi mang theo rất nhiều hy vọng. Tôi tự nhủ sẽ sống, đối xử thật tốt với bố mẹ chồng. Tôi cố gắng từ những điều nhỏ nhất, chỉ sợ mình làm sai, sợ người lớn không hài lòng nhưng rồi tôi nhận ra có những thứ không phải cứ cố là được.
Bố mẹ chồng ở quê. Vợ chồng tôi làm việc trên thành phố, thuê nhà trọ riêng, thỉnh thoảng lễ Tết, có việc, được nghỉ làm mới về. Mỗi lần về, tôi đều cố gắng dậy sớm nhưng có những hôm mệt, hơn 6 giờ, thậm chí gần 7 giờ tôi mới dậy. Những lúc đó, tôi chào mẹ chồng, bà không trả lời, khuôn mặt khó chịu. Tôi cảm thấy như mình vừa làm sai điều gì đó rất lớn. Có lần, tôi xuống bếp nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Bố chồng thấy gần xong, gọi mẹ vào ăn nhưng bà quát lớn: "Đã nấu xong đâu mà ăn". Sau đó không ai nói thêm gì nữa. Không khí trong căn bếp hôm đó khiến tôi nhớ mãi.
Từ những chuyện rất nhỏ như vậy, tôi bắt đầu hiểu cảm giác tủi thân là thế nào. Tôi vẫn làm mọi thứ như một thói quen: dậy sớm nấu ăn, đi chợ, lo bữa sáng, bữa trưa, bữa tối. Tôi nghĩ chỉ cần mình cố gắng hơn một chút, mọi thứ sẽ khác. Nhưng dần dần, tôi nhận ra những điều mình làm trở thành hiển nhiên. Còn những điều tôi chưa làm được lại trở thành lý do để bị để ý.
Mẹ chồng hay kể chuyện ngày xưa làm dâu vất vả thế nào. Bà nói: Ngày xưa khổ lắm, không như bây giờ. Rồi bà nói: Lấy vợ, lấy chồng cho chúng mày là hết trách nhiệm. Ngày xưa đẻ anh em chồng, bà nội cũng không phải chăm, toàn cụ chăm. Tôi nghe mà không biết nói sao.
Tết năm đầu tiên, tôi và chồng về ngoại vào mồng hai, chiều tối mồng ba quay lại. Nhưng hôm đó nhà nội có tiễn cụ mà tôi không được báo trước. Khi vào nhà, tôi thấy rõ sự không vui trên gương mặt của bố mẹ chồng. Không ai nói gì nhưng tôi vẫn thấy mình kiểu có lỗi.
Có lần vợ chồng tôi xin phép đi thăm em con cậu mới sinh. Lúc đó trong nhà có bố mẹ chồng và chị chồng. Vừa ra đến cổng thì trời mưa, chúng tôi quay vào nhà, mẹ chồng bảo sao không đi đi. Không khí lúc đấy tôi thấy nặng nề như mình đang đi vào không đúng lúc. Tôi để ý, mỗi lần chị chồng về, mẹ luôn chuẩn bị đồ, gói ghém cái nọ cái kia mang ra tận xe. Còn vợ chồng tôi, mọi thứ nhẹ hơn rất nhiều. Tôi không so đo nhưng cảm nhận được sự khác biệt.
Có những lần bố chồng nói về chuyện đất đai, tiền bạc nhưng lại nói với tôi, không phải với chồng tôi. Tôi mang chuyện đó nói lại, chồng bảo tôi suy nghĩ nhiều. Dần dần, tôi không biết nên chia sẻ với ai nữa. Tôi vẫn làm tất cả bằng tấm lòng của mình: mỗi lần về đều mua đồ thắp hương, thấy gì ngon cũng nghĩ đến bố mẹ chồng, lễ Tết biếu tiền, mua quà, mua thuốc, đưa bà đi khám. Tôi không tính toán, chỉ nghĩ mình là con trong nhà thì nên làm như vậy. Ngay cả những chuyện rất nhỏ, tôi cũng muốn làm cho trọn vẹn.
Những lúc được chú thím, họ hàng mời sang ăn cơm hay ăn cỗ, trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ nên mua chút hoa quả hay ít quà mang sang cho phải phép, vì tôi muốn thể hiện sự tôn trọng và quan tâm. Nhưng lần nào nói ra, chồng tôi cũng gạt đi: "Không cần thiết đâu". Tôi không biết bản thân quá cầu kỳ, nhạy cảm không. Cảm giác như những gì tôi cho là "nên làm" lại không được coi trọng.
Tôi làm dâu hai năm, còn chị dâu là mười năm. Ngay từ đầu, chị đã nói: "Về nhà này là phải lo hết". Tôi im lặng vì thực tế, tôi vẫn tự lo cho cuộc sống của mình. Tôi đi làm, đi học và tự đứng trên đôi chân của mình. Nhưng không hiểu vì sao, đôi lúc tôi vẫn có cảm giác mọi người nghĩ tôi đang dựa vào chồng. Điều khiến tôi mệt nhất là tủi thân nhưng không thể nói ra; cảm thấy mình cố gắng rất nhiều nhưng không ai nhìn thấy; là những lúc cần một người hiểu mình nhưng chồng lại chỉ nói: Em nghĩ nhiều rồi.
Đến giờ, tôi vẫn đang cố gắng sống tốt, vẫn giữ sự tử tế như trước đây tôi từng tin nhưng không còn chắc liệu sống tốt có được đối xử công bằng trong một gia đình không. Có khi nào mình im lặng và chịu đựng lại khiến người khác nghĩ mình không hề tổn thương?