Tôi và chồng kết hôn 6 năm. Bố chồng đã mất, chỉ còn mẹ chồng. Mẹ chồng bị tiểu đường, cao huyết áp, đầu óc chậm chạp. Khi lấy nhau, chúng tôi lập nghiệp ở thành phố khác nên ở riêng, mẹ chồng một mình ở quê. Đời sống vợ chồng có lúc này lúc kia nhưng khá hạnh phúc, chồng chiều vợ thương con, sống tình cảm, mỗi tội nóng tính và nói nhiều. Chúng tôi ở riêng 5 năm thì chồng đột ngột thông báo sẽ đón mẹ chồng qua ở cùng. Tôi không thích kiểu không bàn bạc gì mà thông báo như thế nên hai vợ chồng cãi nhau to. Chồng tôi tự tát mình rồi khóc, bảo có mỗi một mình mẹ tại sao lại không được đón qua, trách tôi sống ích kỷ.
Nói thật tâm, cuộc sống hiện tại rất tự do thoải mái nên tôi không thích sống chung với mẹ chồng một chút nào. Thế nhưng nghĩ chồng có một mình mẹ, bà lại có bệnh, ai làm con rồi cũng xót. Tôi chủ động xin lỗi và làm lành với chồng. Mẹ chồng qua ở cùng không giúp được việc gì, không đưa được cháu đi học, không nấu được cơm, không dọn nhà, cứ đến bữa là đợi ăn cơm. Bảo bà làm thì bà cũng làm nhưng làm không đến nơi đến chốn, làm bung bét ra, tôi lại ưa sạch sẽ và cầu toàn nên toàn phải đi dọn lại. Sau đó tôi không còn nhờ mẹ chồng làm việc gì nữa.
Bên cạnh đó bà có rất nhiều hành động kỳ quặc. Tắm xong bà mặc mỗi quần áo lót đi ra sân lấy đồ (nhà tôi sát đường xe qua lại). Bà không nói chuyện mà chỉ nhìn chằm chằm người khác không chớp mắt. Tôi từ phòng ngủ ra phòng khách ngồi là bà sẽ ra ngồi đối diện nhìn chằm chằm tôi mà không nói câu gì. Tiểu đường nhưng bà ăn rất nhiều, không cho ăn thì bà đợi lúc tôi không có nhà sẽ mang vào phòng ăn giấu. Mấy ngày bà mới tắm một lần, mà tôi cũng không biết bà có đi tắm thật không, người và miệng rất hôi. Bà rất thích trang điểm, đợi tôi đi làm là ở nhà lấy trộm đồ trang điểm của tôi ra dùng.
Tôi nói với chồng nhưng lúc nào chồng cũng nói đỡ và có ý bênh mẹ. Anh bảo mẹ già rồi, nhịn tí thì có làm sao. Chồng tôi còn bảo mẹ chồng chẳng bao giờ nói xấu con dâu mà con dâu toàn đi nói xấu bà. Nói mãi rồi tôi chẳng thèm nói nữa. Giờ sống cùng nhà nhưng tôi coi bà như không khí, thế nhưng bà làm gì tôi cũng thấy khó chịu. Nghĩ về cuộc sống tự do, vợ chồng ăn đêm tâm sự đã không còn nữa, trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng xuất hiện thêm một người là mẹ chồng ngồi ở giữa. Là tôi ích kỷ hay chồng quá vô tâm, không quan tâm đến cảm xúc của tôi?
Tin Gốc: Vnexpress




