Bài viết của Thanh Niên đăng tải chỉ đạo của Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Hoàng Minh Sơn về cắt giảm tối thiểu 50% các hội thi, phong trào, danh hiệu mang tính hình thức cho thầy cô giáo nhận được sự quan tâm, bình luận của rất nhiều bạn đọc.
Đa số ý kiến bày tỏ sự đồng tình và góp ý cụ thể về những cuộc thi, phong trào, danh hiệu cần cắt giảm. Bạn đọc tên Lão Nông Tri Điền đề nghị: “Ngành giáo dục nên xem lại yêu cầu các giáo viên đạt các danh hiệu cuối năm phải viết sáng kiến kinh nghiệm vì nó chỉ mang tính hình thức, viết sáng kiến chỉ để chấm điểm chứ không thấy được nhân rộng, phổ biến cho giáo viên trong tỉnh học tập”.
Bạn đọc Phạm Minh phản ánh: “Nhà trường không phải tham gia các cuộc thi của ngành mà còn phải gánh thêm các cuộc thi của địa phương, của ngành khác. Vì chỉ nhà trường là dễ huy động con người, giáo viên tham gia không phải trả công…”.
Bạn đọc Vũ Hoàng cũng nêu thực tế trên và cho rằng: “Nếu bộ chỉ cắt hội thi do ngành giáo dục tổ chức mà không có cơ chế từ chối các phong trào ngoài ngành thì gánh nặng chỉ chuyển từ chỗ này sang chỗ khác”.
Bạn đọc Mai Hương đề xuất: “Bộ GD-ĐT nên làm việc với chính quyền địa phương và các đoàn thể để quy định rõ trường chỉ tham gia khi nội dung thực sự liên quan đến giáo dục, an toàn hoặc quyền lợi học sinh. Hoạt động nào chỉ cần số lượng người cho đông thì không nên mặc nhiên giao cho nhà trường. Nếu địa phương muốn phối hợp, phải có kế hoạch sớm, kinh phí rõ ràng và không được dùng kết quả tham gia để đánh giá thi đua trường. Chỉ khi ngăn được các yêu cầu từ bên ngoài, chủ trương giảm tải mới có tác dụng thật”.
Dù vậy, nhiều ý kiến cũng tỏ ra hồ nghi về chủ trương này có thể thực thi và đề nghị cần có giải pháp quyết liệt, lộ trình rõ ràng để thực hiện.
Bạn đọc Tinh Phạm chia sẻ đang giảng dạy ở bậc tiểu học, từng được làm việc “qua bao đời Bộ trưởng GD-ĐT” và cho rằng: “Từ lời nói tới thực tiễn vẫn còn là khoảng cách dài vô tận. Thực tế tại các cơ sở giáo dục, cán bộ quản lý thường cứ vẽ thêm chứ chả giảm chút nào. Nhiều hồ sơ giáo viên cực kỳ vô lý không có tác dụng gì. Có thể nói một người làm sao chép cho cả trường. Có nhiều nơi nhiều hồ sơ cán bộ quản lý nếu có kiểm tra thì cũng chỉ là đầu sổ chứ chẳng bao giờ kiểm tra nội dung ghi gì. Thậm chí trong một xã mỗi trường mỗi khác”…
Cùng tâm trạng, bạn đọc Trịnh Xuân Cường bình luận: “Giáo viên nghe chủ trương mới chắc ai cũng mừng, nhưng họ cần hơn là một lịch thực hiện rõ ràng. Bao giờ các sở phải rà soát xong? Khi nào trường công bố danh mục cắt giảm? Đến cuối học kỳ hay cuối năm học mới kiểm tra kết quả? Nếu không có thời hạn, mỗi nơi sẽ hiểu một kiểu, nơi làm ngay, nơi chờ hướng dẫn, nơi vẫn tổ chức như cũ rồi nói năm sau mới giảm”.
Bạn đọc này đề nghị nên chia thành từng mốc: đầu năm học công khai kế hoạch, giữa kỳ kiểm tra việc thực hiện, cuối năm công bố kết quả. Mỗi trường cần cho giáo viên biết đã bỏ bao nhiêu loại hồ sơ, giảm bao nhiêu hội thi và phần thời gian tiết kiệm được dùng vào việc gì. Cũng nên có một bảng so sánh trước và sau, nhìn vào là hiểu ngay. Đặc biệt, nếu sau thời hạn mà trường vẫn giao thêm minh chứng, vẫn ép tham gia phong trào tràn lan thì phải có biện pháp xử lý.
Tương tự, bạn đọc Mai Phương Ngọc cho rằng, muốn tránh chuyện làm rầm rộ lúc đầu rồi nguội dần, nên có kiểm tra định kỳ và công bố theo từng giai đoạn. Ví dụ, sau 3 tháng đầu năm học, mỗi trường phải báo đã bỏ những hồ sơ nào; hết học kỳ 1 công bố số hội thi đã giảm; cuối năm khảo sát giáo viên về thời gian thực tế được trả lại. Kết quả không nên chỉ gửi nội bộ mà cần để phụ huynh, giáo viên và xã hội cùng xem.
Theo bạn đọc này, chỉ tiêu phải đo cả số đầu việc lẫn tổng thời gian giáo viên bỏ ra. Cần có mức xử lý rõ đối với đơn vị không thực hiện… Nếu một trường vẫn liên tục phát động phong trào trái chủ trương mà chỉ được nhắc nhở, các nơi khác cũng sẽ không coi việc này là nghiêm túc.
Bạn đọc Tăng Phương Chi đặt câu hỏi: “Giáo viên phản ánh ở đâu khi chính người đánh giá mình lại là người giao thêm việc?” và đề nghị cần một kênh tiếp nhận độc lập ở cấp sở hoặc bộ, cho phép gửi hình ảnh, văn bản, biểu mẫu để chứng minh việc phát sinh hồ sơ hay ép tham gia phong trào. Kết quả xử lý cũng phải được phản hồi, không thể nhận thông tin rồi im lặng. Nên kiểm tra đột xuất thay vì chỉ xem báo cáo của đơn vị…
Bạn đọc Nguyễn Đức Thiện cũng cho rằng nếu chủ trương đã nêu rõ “giảm tối thiểu 50%” thì người trong trường cần biết bắt đầu tính từ thời điểm nào và lấy năm nào làm mốc so sánh. Còn chỉ nói đã “giảm đáng kể” thì rất khó biết giảm thật hay chỉ đổi tên, gộp giấy tờ rồi vẫn giữ nguyên khối lượng công việc. Trước mỗi năm học, sở và từng trường phải công khai danh sách hội thi, phong trào, hồ sơ đã bỏ; danh sách nào còn giữ cũng phải nêu lý do. Cuối học kỳ cần khảo sát giáo viên xem số giờ làm ngoài chuyên môn giảm được bao nhiêu, chứ không chỉ dựa vào báo cáo của lãnh đạo.
Bạn đọc Nguyễn Đoàn Đức Thành nêu thực tế, bộ yêu cầu giảm nhưng sở tiếp tục phát động, phòng giao chỉ tiêu, hiệu trưởng lại chia xuống từng tổ. Khi giáo viên phản ứng, mỗi cấp đều nói mình chỉ thực hiện yêu cầu của cấp trên. Muốn chấm dứt tình trạng này, mọi phong trào phải ghi rõ cơ quan chủ trì, người phê duyệt, tính chất tự nguyện hay bắt buộc và khối lượng hồ sơ cần nộp. Không có những thông tin đó thì trường có quyền không tham gia…
Chủ tịch UBND TP Hà Nội Vũ Đại Thắng vừa ký quyết định phê duyệt quy hoạch tổng thể thủ đô tầm nhìn 100 năm.
Theo đó, Hà Nội sẽ thực hiện lộ trình di dời các cơ sở giáo dục đại học, giáo dục nghề nghiệp từ khu vực nội đô ra bốn khu vực ngoại thành.
Trong đó, khu đô thị đại học và nghiên cứu Hòa Lạc (cực phía tây) có quy mô khoảng 1.000 - 1.500ha, được định hướng là trung tâm đào tạo nhân lực trình độ cao, nghiên cứu đa ngành, trọng tâm là công nghệ cốt lõi gắn kết với Khu công nghệ cao Hòa Lạc.
Khu đào tạo chuyên ngành phía tây nam (Xuân Mai - Chương Mỹ) quy mô khoảng 100 - 150ha. Tại đây, tập trung các ngành đào tạo văn hóa, du lịch, y dược, hành chính, sư phạm, lâm nghiệp...
Khu đào tạo chuyên ngành phía tây bắc quy mô khoảng 220 - 250ha, tập trung các cơ sở đào tạo chuyên sâu về an ninh, quốc phòng và các khối ngành văn hóa, nghệ thuật đặc thù...
Khu đào tạo chuyên ngành hàng không và dịch vụ cảng (cực phía bắc) quy mô từ 120 - 180ha gắn với khu vực Cảng hàng không quốc tế Nội Bài. Khu vực này trọng tâm đào tạo nhân lực kỹ thuật hàng không, quản trị logistics và dịch vụ hỗ trợ hàng không hiện đại...
Hiện Hà Nội chưa công bố danh sách các trường phải di dời ra khỏi nội đô.
Tuy nhiên đối với cơ sở phải di dời toàn bộ, Hà Nội sẽ ưu tiên chuyển đổi công năng quỹ đất cũ tại nội đô để bổ sung hạ tầng cho giáo dục phổ thông, các công trình tiện ích công cộng và không gian xanh. Đồng thời thành phố có cơ chế hỗ trợ đầu tư xây dựng hạ tầng đồng bộ tại địa điểm mới.
Đối với trường đại học, cao đẳng không thuộc diện di dời toàn bộ, Hà Nội khuyến khích mở rộng quy mô tại các cơ sở mới. Phần diện tích tại nội đô thực hiện tái cấu trúc, ưu tiên phục vụ nghiên cứu khoa học, chuyển giao công nghệ, đổi mới sáng tạo, đào tạo sau đại học và đào tạo nghề chất lượng cao.
Hiện nhiều trường đại học ở trung tâm Hà Nội đang thực hiện chủ trương di dời đại học ra khỏi nội đô bằng việc mở rộng diện tích, xây cơ sở mới, phân hiệu ở các tỉnh lân cận như Bắc Ninh, Hưng Yên, Ninh Bình...
"Đến vị trí đó còn bị từ chối thì cơ hội có việc làm sau tốt nghiệp là rất mong manh. Tôi thực sự cần một chiếc CV ấn tượng hơn", Weston-Edwards nói.
Cựu sinh viên Đại học Leeds, Anh, nằm trong hàng nghìn người trẻ ở châu Âu và Mỹ đang đặt cược vào tấm bằng thạc sĩ để vượt qua thị trường việc làm khắc nghiệt nhất trong nhiều thập kỷ.
Dữ liệu cho thấy lượng đơn đăng ký vào các trường luật tại Mỹ năm nay đã tăng 32% so với mức trung bình 4 năm qua. Còn tại châu Âu, khảo sát của Hội đồng Tuyển sinh Quản lý Sau đại học (GMAC) chỉ ra rằng 3/4 chương trình thạc sĩ kinh doanh có lượng thí sinh tăng vọt so với năm ngoái.
Các chuyên gia chỉ ra nhiều nguyên nhân. Tại Anh, thuế quỹ lương tăng và mức lương tối thiểu cao khiến doanh nghiệp ngại tuyển người mới. Trong khi đó, nhóm cử nhân ra trường lại đối mặt với nguy cơ bị AI thay thế dần.
Tỷ lệ thất nghiệp ở thanh niên Anh đang ở mức cao nhất kể từ năm 2015. Hơn nửa triệu người muốn làm việc đã rời bỏ thị trường lao động để đi học; sinh viên hiện chiếm hơn 1/4 số người không có việc làm, đang khao khát tìm cơ hội.
Kết quả là số lượng ghi danh các khóa học thạc sĩ tại Anh đã tăng 8% trong niên khóa 2024-2025. Các chuyên ngành mang tính thực tiễn cao như tài chính thu hút nhất. Như ở trường Kinh doanh Bayes (London), lượng hồ sơ tăng gần 10% và dự kiến còn tiếp tục tăng mạnh.
Quy mô các lớp học tăng còn kéo theo nhu cầu tuyển dụng giảng viên. Trên LinkedIn, "giảng viên đại học" là công việc tăng trưởng nhanh thứ ba năm nay, vượt qua cả các vị trí như nhà nghiên cứu học máy hay môi giới đầu tư.
Tình hình tại lục địa già cũng không khác biệt. Lauren Amdor, 23 tuổi, chuẩn bị học thạc sĩ ngoại giao tại trường Sciences Po (Paris) vào tháng 8. Cô mong được hưởng lợi từ chương trình thực tập 6 tháng và mạng lưới cố vấn nghề nghiệp của trường, gồm các giảng viên đang là chuyên gia làm việc thực tế.
"Làm sinh viên thì dễ được hỗ trợ nghề nghiệp hơn nhiều so với việc tự bơi bên ngoài", cô nói.
Tuy nhiên, giới chuyên gia cảnh báo các tân thạc sĩ sẽ bước ra một thế giới rất khác so với lúc nhập học, đặc biệt với sự bùng nổ của AI. Chẳng hạn, tại Mỹ, bằng luật vốn là "tem bảo đảm" cho sự nghiệp cũng đang lung lay. Các hiệu trưởng trường luật thừa nhận thị trường việc làm cho khóa tốt nghiệp năm 2029 có thể sẽ thay đổi hoàn toàn.
"Không gì khiến sinh viên thất vọng nhanh hơn việc cảm thấy mình bị lừa về triển vọng nghề nghiệp", theo James Leipold, cố vấn cấp cao tại Hội đồng Tuyển sinh Trường Luật (LSAC).
Trong khi đó, Sean Fitzpatrick, CEO của LexisNexis, cảnh báo Mỹ đã đạt đến mức "bão hòa" trong tuyển dụng ngành luật. Quản lý tại những hãng luật lớn dự báo dù khối lượng công việc tăng, họ vẫn giữ nguyên hoặc giảm quy mô nhân sự nhờ tận dụng AI.
Tuy thị trường việc làm ảm đạm, Weston-Edwards vẫn thấy được an ủi vì ở thế "người chọn trường", nộp đâu trúng đó. Khi chọn nơi nhập học, cậu không còn quá bận tâm đến nội dung học thuật hay cấu trúc khóa học. Câu hỏi duy nhất cậu quan tâm là liệu học xong có việc không.
"Khả năng tìm được việc làm là yếu tố số một. Rất nhiều người học thạc sĩ bây giờ vì tình hình thị trường quá tệ, chứ không hẳn vì đam mê nghiên cứu sâu hơn", Weston-Edwards nhận định.
Thiếu tướng Nguyễn Đức Thuận, Giám đốc Công an tỉnh Tuyên Quang, cho biết đơn vị đang khẩn trương xác minh những thông tin gây xôn xao dư luận liên quan đến kết quả kỳ thi tốt nghiệp THPT vừa qua.
"Chúng tôi đang dùng mọi biện pháp nghiệp vụ cần thiết để xác minh, làm rõ vụ việc. Khi có kết luận cụ thể, đơn vị sẽ chính thức thông báo đến dư luận", thiếu tướng Thuận nhấn mạnh.
Theo thông tin từ Công an tỉnh Tuyên Quang, ngay sau khi Bộ Giáo dục và Đào tạo (GD-ĐT) công bố điểm thi tốt nghiệp THPT năm 2026, dư luận xã hội và các cơ quan truyền thông đã phản ánh về một số dữ liệu điểm thi có dấu hiệu bất thường trên địa bàn tỉnh.
Cụ thể, tại một trường THPT thuộc tỉnh, có tới 299 trên tổng số 328 học sinh đạt từ 9 đến 10 điểm ở môn toán. Đáng chú ý, nhóm thí sinh này nằm trong một dải số báo danh liên tiếp, trong đó ghi nhận 147 bài thi đạt điểm 10 tuyệt đối và mức điểm trung bình chung môn toán đạt tới 9,58.
Xét theo dữ liệu điểm thi của Bộ GD-ĐT và công bố từ các trường THPT chuyên danh tiếng, mức điểm trung bình 9,58 này hiện đang dẫn đầu toàn quốc. Nếu tính về tỷ lệ điểm 10 trên tổng số thí sinh dự thi, Tuyên Quang cũng đứng thứ hai cả nước, chỉ sau Hà Tĩnh.
Ngay sau khi tiếp nhận thông tin, Công an tỉnh Tuyên Quang đã chủ động phối hợp với ngành GD-ĐT cùng các cơ quan chức năng liên quan để rà soát, kiểm tra toàn bộ quy trình tổ chức, coi thi và chấm thi.
Trước đó, chiều cùng ngày, đại diện Sở GD-ĐT Tuyên Quang khẳng định toàn bộ giám thị coi thi tại điểm thi trường đều được điều động từ nơi khác đến.