Bước vào vòng 3, McIlroy độc chiếm đỉnh bảng, ở điểm -12 với cách biệt sáu gậy so với vị trí nhì của Sam Burns và Patrick Reed. Đây là kỷ lục dẫn xa nhất sau 36 hố trong lịch sử giải major trên sân Augusta National par72 ở Georgia. Nhưng ở vòng áp chót, McIlroy mất ổn định, thể hiện qua ba bogey, bốn birdie và một double bogey. Kết quả đó khiến điểm số của anh tụt xuống -11.
Màn diễn đáng tiếc nhất cho McIlroy xảy ra tại hố 11. Nơi đó, anh ở vị trí thuận lợi, khi đánh từ giữa fairway nhưng bóng sau khi đáp xuống phần trước green lại ngoặt trái rồi lăn vào hồ nước. Sau đó, bóng từ cú gạt, dự kiến ghi bogey, chỉ lắc miệng lỗ rồi văng ra ngoài khiến điểm hố 11 thành double bogey.
Ngược lại, Cameron Young cùng Scheffler đạt điểm -7, Patrick Cantlay và Russell Henley đều -6 trong khi năm người khác được -3 hoặc -4. “Nếu Rory mở ra cơ hội thì ta phải nắm bắt ngay”, Young ví von.
Tình hình hiện tại khiến McIlroy không còn chủ động trong cuộc bảo vệ danh hiệu và có nguy cơ phải trao lại Green Jacket cho người khác. Bởi cục diện cạnh tranh ngoài McIlroy và Young đứng T1 (-11) còn chín đối thủ khác nằm trong dải điểm từ -10 đến -6. Hầu hết tên tuổi trong phân khúc đó đều đã vô địch major hoặc PGA Tour, gồm Sam Burns (-10), Shane Lowry (-9), Jason Day và Justin Rose (-8), Scheffler và Haotong Li (-7), Cantlay, Henley, Patrick Reed (-6).
Trước giải, thời tiết được dự báo càng về cuối tuần càng khô ráo hơn. Vì thế, giới chuyên gia đoán bình quân thành tích vòng sẽ càng giảm. Nhưng thực tế lại khác, khi chỉ số đó của ba vòng đã qua đều cải thiện, lần lượt ở mức 74.65, 72.85, 70.63 gậy. Riêng chỉ số 70.63 là bình quân thành tích vòng 3 tốt nhất trong lịch sử Masters.
Masters 2026 sẽ hạ màn vào ngày 13/4 (giờ Hà Nội). Khi đó, nhà vô địch sẽ khoác Green Jacket, ẵm cup pha lê hình hội quán Augusta National cùng khoản tiền thưởng 4,5 triệu USD.
Trong trường hợp ngang điểm ở đỉnh bảng sau bốn vòng chuẩn, ngôi vô địch sẽ được xác định bằng hố phụ theo thể thức “cái chết bất ngờ” (tính thắng thua theo từng hố), như McIlroy và Justin Rose hồi năm ngoái. Cuộc đấu tay đôi đó dự kiến kiểu con thoi giữa hố 18 và hố 10 nhưng McIlroy hạ Rose bằng birdie ngay hố phụ thứ nhất – hố 18.
Ra mắt năm 1934, Masters là sự kiện trẻ nhất trong bộ tứ major golf nam thế giới, sau The Open (1860), US Open (1895) và PGA Championship (1916). Dù vậy, giải khét tiếng kén chọn và giàu truyền thống độc đáo nhất. Trong lịch sử sự kiện này, huyền thoại Jack Nicklaus với biệt danh “Gấu vàng” hiện giữ kỷ lục 6 lần vô địch.
Tối 3-4, Liên đoàn Bóng đá Ý (FIGC) đã tuyên bố chấm dứt hợp đồng với HLV Gennaro Gattuso, sau khi chiến lược gia này cùng tuyển Ý thất bại trong việc giành vé dự World Cup 2026.
Truyền thông Ý lập tức nêu tên 3 ứng viên có thể ngồi vào chiếc ghế nóng tuyển Ý. Đó là đương kim HLV CLB Napoli Antonio Conte, HLV CLB AC Milan Massimiliano Allegri và Roberto Mancini (HLV CLB Al Saad, Qatar).
Trong số này, HLV Mancini (61 tuổi) là người từng giúp tuyển Ý đăng quang tại Euro 2020 với lối chơi cực kỳ máu lửa.
Nhưng vấn đề là cả 3 HLV nói trên đều đang có công việc khá ổn định và FIGC phải tìm cách thuyết phục bằng những lời mời hấp dẫn.
Hiện tuyển Ý đang được đánh giá là trong cơn khủng hoảng sâu sắc, sau khi không thể giành vé dự World Cup 2026. Đây là lần thứ 3 liên tiếp tuyển Ý ngồi nhà xem World Cup. Vấn đề của tuyển Ý là họ đang trong giai đoạn không có quá nhiều cá nhân xuất sắc.
Vì vậy dẫn dắt tuyển Ý vào thời điểm này sẽ là thử thách lớn với bất kỳ HLV nào.
Ở thập niên 70 thế kỷ trước, Ajax Amsterdam và đội tuyển Hà Lan đã gây sốt với thứ bóng đá tổng lực (Total Football) cùng HLV Rinus Michels. Thứ bóng đá ấy ra đời, khiến cho lối chơi phòng ngự đổ bê tông (Catenaccio) huyền thoại ở thời điểm ấy trở nên lỗi thời.
Chính lối chơi tổng lực đã giúp bóng đá Hà Lan bước ra ánh sáng. Ajax Amsterdam đã thống trị Cúp C1 với 3 chức vô địch liên tiếp cùng HLV Rinus Michels. Sau đó, vị HLV này cầm quân ở đội tuyển Hà Lan ở World Cup 1974.
Hà Lan bước vào World Cup 1974 tại Tây Đức với tư cách ứng cử viên số một cho chức vô địch. Họ sở hữu hàng loạt ngôi sao mơ ước ở thời điểm ấy như "thánh" Johan Cruyff, Piet Keizer, Johan Neeskens, Rob Rensenbrink, Ruud Krol…
Thực tế, họ đã thể hiện sức mạnh không thể cản nổi ở giải đấu này. Ở vòng bảng thứ nhất, Hà Lan đứng đầu bảng đấu của Thụy Điển, Bulgaria và Uruguay. Sau đó ở vòng bảng thứ hai, họ đã tiếp tục đứng đầu bảng đấu "khủng khiếp" với Brazil, Argentina và Đông Đức với 3 chiến thắng tuyệt đối.
Thế nhưng, Tây Đức vẫn nổi tiếng với sự khôn ngoan, lỳ lợm từ trước tới nay. Ở vòng bảng thứ nhất, họ đã cố tình thua Đông Đức để né bảng đấu khó khăn (Hà Lan, Brazil, Argentina) mà chỉ nằm ở bảng đấu nhẹ thở hơn rất nhiều với Ba Lan, Nam Tư (cũ) và Thụy Điển ở vòng bảng thứ hai. Do đó, Tây Đức đã dễ dàng đứng đầu bảng để vào chung kết.
Hà Lan bước vào trận chung kết với chủ nhà Tây Đức. Họ đã mở toang giấc mơ cho những người hâm mộ khi có được bàn thắng mở tỷ số ngay ở phút thứ 2 bởi bàn thắng của Johan Neeskens trên chấm phạt đền.
Sự lỳ lợm của Tây Đức được thể hiện, họ bình tĩnh chống đỡ những đợt tấn công như vũ bão của Hà Lan, trước khi Paul Breitner quân bình tỷ số ở phút 25 từ quả phạt đền.
Sau giờ nghỉ, Rainer Bonhof chuyền bóng bên cánh phải cho Gerd Mueller để "Vua dội bom" nâng tỷ số lên 2-1 cho Tây Đức. Vậy là đủ! Hà Lan dù cố gắng đến mấy cũng không thể tìm được mành lưới của Sepp Maier.
Xét toàn bộ vòng chung kết, Hà Lan xứng đáng lên ngôi bởi lối chơi bùng nổ. Nhưng Tây Đức cho thấy bản lĩnh vững vàng ở trận chung kết, để lần thứ hai vô địch World Cup trong lịch sử.
Sự việc xảy ra ở những mét cuối của Boston Marathon ngày 20/4, khi Ajay Haridasse đổ gục xuống đường. Runner này cố gắng đứng dậy nhưng không thành, trong tình trạng mất nước nghiêm trọng và gần như kiệt sức hoàn toàn.
Chứng kiến cảnh đó, Aaron Beggs và Robson Oliveira lập tức dừng cuộc đua, bất chấp cơ hội cải thiện thành tích cá nhân. Họ cùng dìu Haridasse đứng dậy và hỗ trợ anh tiến những bước cuối cùng về đích, khi runner này gần như phải bám hoàn toàn vào vai họ.
Sau đó, Haridasse chia sẻ với Boston Herald rằng anh đã chuẩn bị "bò về đích" nếu không có sự giúp đỡ. "Sau lần ngã thứ tư, tôi nghĩ mình sẽ phải bò. Ở km cuối, tôi hoàn toàn kiệt quệ", anh nói, đồng thời khẳng định sẽ trở lại giải vào năm sau.
Hành động nghĩa hiệp khiến Oliveira phải trả giá khi anh không thể cải thiện thành tích cá nhân tốt nhất (PB) và thậm chí cần chăm sóc y tế sau cuộc đua. Tuy vậy, runner này cho biết không hối tiếc. Trên mạng xã hội, Oliveira kể đó là "quyết định trong tích tắc" khi nhìn thấy một "đồng run" đang gục ngã trước mắt.
Đoạn video ghi lại sự việc nhanh chóng lan truyền, thu hút hàng loạt bình luận ca ngợi tinh thần thể thao. Nhiều người cho rằng giá trị của marathon không chỉ nằm ở thứ hạng, mà còn ở cách các runner giúp đỡ nhau khi khó khăn.
Boston Marathon 2026 chứng kiến công tác tổ chức được cải tiến để nâng cao trải nghiệm cho VĐV. Với hơn 32.000 người tham gia mỗi năm, ban tổ chức phải đối mặt với thách thức lớn về không gian và thời gian trên cung đường dài 42,195 km đi qua nhiều đô thị thuộc bang Massachusetts.
Để giải bài toán này, ban tổ chức đã hợp tác với chuyên gia khoa học đám đông Marcel Altenburg từ Manchester Metropolitan University. Ông cùng đội ngũ sử dụng các mô hình mô phỏng để phân tích dòng người, từ đó đề xuất điều chỉnh nhằm giảm ùn tắc và tăng độ an toàn.
Một trong những thay đổi đáng chú ý là tăng số đợt xuất phát từ 4 lên 6 nhóm, giúp giãn mật độ runner ngay từ đầu - đặc biệt tại khu vực đường hẹp ở Hopkinton. Ngoài ra, vị trí các trạm tiếp nước, khu vực hỗ trợ y tế và khu nhận huy chương cũng được điều chỉnh để tối ưu luồng di chuyển.
Giám đốc Đường chạy Dave McGillivray cho biết hạn chế lớn nhất của Boston Marathon là không thể mở rộng thêm tuyến đường hay kéo dài thời gian phong tỏa giao thông. Vì vậy, đổi mới trong tổ chức là hướng đi bắt buộc nếu muốn nâng cao chất lượng cuộc đua.
Boston Marathon - giải marathon lâu đời nhất thế giới, khởi tranh từ năm 1897 - vốn nổi tiếng với cung đường hẹp và lượng khán giả đông đảo. Ban tổ chức cho biết sẽ tiếp tục theo dõi phản hồi của vận động viên trong vài năm tới trước khi đưa ra các điều chỉnh tiếp theo.
Dù công nghệ và khoa học hỗ trợ ngày càng nhiều, các chuyên gia nhấn mạnh yếu tố quyết định vẫn nằm ở chính người chạy. "Chúng tôi có thể mô phỏng mọi thứ, nhưng cuối cùng, các runner vẫn phải tự mình hoàn thành cuộc đua", Altenburg nói.