Con tôi mới 11 tháng tuổi. Từ khi mang bầu đến giờ, cuộc sống của tôi gần như xoay quanh con hoàn toàn. Trước đây tôi đi làm ở một công ty vừa, công việc khá ổn nhưng đến tháng thứ sáu của thai kỳ, thai hơi bất ổn nên tôi phải nghỉ để dưỡng sức và chuẩn bị sinh. Tôi dự định ở nhà chăm con đến khi bé khoảng 15 tháng, đi học được rồi sẽ quay lại tìm việc. Tôi cũng có khoản tiết kiệm riêng, vẫn chủ động chi tiêu cho con, không phải phụ thuộc hoàn toàn vào chồng.
Những ngày ở nhà chăm con, ai trải qua rồi chắc sẽ hiểu, đó không phải là khoảng thời gian “ở không”. Một ngày của tôi bắt đầu từ lúc con thức dậy, thay tã, pha sữa, cho ăn, dỗ ngủ, dọn dẹp, giặt giũ, rồi lại quay vòng như vậy. Có hôm con quấy, gần như tôi không có thời gian nghỉ, đêm cũng ngủ chập chờn. Nhiều lúc mệt nhưng vẫn nghĩ cố gắng thêm một thời gian nữa, khi con cứng cáp hơn mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn.
Hôm nay vợ chồng cãi nhau vì chuyện chi tiêu trong nhà. Câu chuyện vốn không quá lớn, chỉ là vài lời qua lại nhưng chồng tôi bỗng nói: “Hay em đi làm kiếm tiền đi để anh ở nhà chăm con cho”. Nghe xong tôi sững người. Câu nói đó có thể chỉ là lúc nóng giận nhưng lại khiến tôi tổn thương rất nhiều.
Tôi không biết trong suy nghĩ của anh, việc chăm con mỗi ngày có được xem là một công việc hay không. Tôi nghỉ làm không phải vì lười, cũng không phải vì muốn ở nhà cho nhàn. Tôi chọn ở nhà là để con có người chăm sóc, để gia đình ổn định trong giai đoạn đầu đời của bé. Tiền tiết kiệm tôi vẫn có, chi tiêu cho con tôi vẫn chủ động, chưa từng đòi hỏi hay gây áp lực tài chính lên chồng. Có lẽ chồng tôi chỉ nói trong lúc nóng giận nhưng tôi vẫn thấy chạnh lòng. Không ngờ có ngày người mà tôi tin tưởng nhất lại nói ra câu khiến tôi cảm thấy mình vô dụng, không làm gì.
Nhân đọc bài: "Phòng ngủ, phòng khám tâm lý và nhà thờ là những nơi tôi được sống thật", xin chia sẻ câu chuyện của mình. Bố mẹ ly hôn khi tôi còn nhỏ, bản thân không biết nguyên nhân là gì. Tôi về sống với mẹ nhưng không bao lâu thì mẹ lập gia đình mới, tôi sang sống với bố. Bố vẫn ở vậy và nuôi tôi. Trong khi đó, giờ mẹ tôi đã lấy sang người chồng thứ ba. Tôi không tỏ thái độ gì nhưng trong thâm tâm luôn có cái gì đó không thể gọi tên, kiểu cảm giác buồn buồn, lại thấy xấu hổ khi có ai hỏi về mẹ mình. "Mẹ mày lại lấy chồng mới à"? Tôi thương bố nhiều hơn.
Tôi cũng thấy thương cho người em thứ hai, chạc tuổi tôi ngày đó (là con của mẹ với người chồng thứ hai); vì tôi thấy bóng dáng mình trong đó, lầm lũi khi có người đàn ông khác không phải bố mình cùng sống chung một mái nhà, chứng kiến mẹ chăm sóc, chiều chuộng người đàn ông xa lạ, còn mình như một kẻ thừa trong chính ngôi nhà ấy. Giờ tôi đã lớn, vẫn về thăm mẹ, cũng hiểu nhiều chuyện hơn, có cái nhìn thoáng hơn, nhưng trong thẳm sâu vẫn có cái gì đó xa cách với mẹ. Tôi chỉ ước giá như mẹ đừng vội vàng đưa ai đó về sống chung trong ngôi nhà của hai mẹ con.
Tôi không ngăn cản mẹ lập gia đình mới, nhưng giá như mẹ có thể chậm lại một chút, để tôi có thời gian thích nghi và làm quen với người chồng mới của mẹ, để tôi không thấy xa lạ và lạc lõng trong chính ngôi nhà của hai mẹ con. Tôi có lời nhắn nhủ với những người mẹ đơn thân: "Xin hãy chậm lại một chút, đừng nhân danh tình yêu, hạnh phúc mà vội vàng trong các mối quan hệ của mình. Xin đừng làm tổn thương thêm những đứa con của mình, bởi khi bố mẹ ly dị, chúng cũng rất buồn rồi, nhưng có bao giờ chúng được lên tiếng đâu. Xin đừng nghĩ con nít thì biết gì, chúng con biết hết đó, nhưng chỉ không có quyền lên tiếng thôi, có lên tiếng cũng chẳng ai quan tâm cả vì bố mẹ cũng bận hết rồi, bận với những xích mích, cãi nhau, bận với cả những mối quan hệ mới.
Chúng tôi đều trưởng thành, cả hai đều bận với công việc nên chỉ liên lạc qua điện thoại là chính, cuối tuần hẹn nhau cà phê. Sau một thời gian tiếp xúc, anh thừa nhận có tình cảm với tôi, tôi cũng cảm nhận được anh có cảm tình với mình. Anh có học, tư tưởng hiện đại nhưng ăn mặc xuề xòa, quần áo lúc nào cũng nhăn nhúm và lếch thếch, không hề gọn gàng. Điều khiến tôi không thể vượt qua là anh hôi miệng và người lúc nào cũng mùi thuốc lá. Đôi khi nói chuyện tôi phải quay đi, tránh đối diện với anh.
Cách ăn uống của anh cũng không được lịch sự. Anh ăn rất nhanh, phát ra tiếng động và miệng nhai nhóp nhép. Không biết có phải tôi là người quá kỹ tính, để ý từng cái nhỏ nhặt hay không, nhưng thói quen đó của anh khiến tôi thấy cực kỳ khó chịu. Thỉnh thoảng tôi nhẹ nhàng góp ý nhưng cũng không dám nói thẳng, sợ anh xấu hổ. Dần dần tôi lấy lý do nọ kia để từ chối các cuộc gặp, các buổi hẹn, cũng ít đi ăn với nhau hơn. Anh có những điểm tốt như chăm chỉ làm việc, cũng biết hỗ trợ tôi việc nọ việc kia, ngày lễ tết cũng tặng quà cho tôi. Tôi phải làm sao đây?
Tôi 38 tuổi, có một con trai và sắp tới chuẩn bị có thêm bé nữa. Tôi làm ở thành phố nhưng đi làm ở chỗ khác cách 80 km. Công việc trước đây tốt, hai năm gần đây không tốt lắm nhưng cũng tạm tạm. Tôi có khoản tiết kiệm một tỷ đồng, có thể sắp tới sẽ chuyển công việc mới. Vợ ở quê, từ khi sinh con đầu là nghỉ làm. Chúng tôi quyết định sinh xong hai con cho ổn, vợ mới bắt đầu đi làm lại. Vợ chồng tôi sống chung với ông bà nội. Cuộc sống như bao vợ chồng khác cũng có mâu thuẫn nhưng chúng tôi đều là người từng trải, hiểu chuyện, biết xây dựng, biết lễ nghĩa nên nói chung là tạm ổn. Vợ ở quê cách 180 km nên hè, Tết cũng hay về ngoại chơi (ông bà ngoại làm nông).
Chuyện cũng không có gì cho đến tháng 9/2025, chị họ bên vợ (bố vợ và bố chị là 2 anh em ruột) hỏi mượn chúng tôi 250 triệu đồng. Thực ra lúc đó chúng tôi không định cho mượn vì không có sẵn tiền mặt nhưng chị cứ nài nỉ và nói mượn khoảng 4-5 tháng, khi xong vụ sẽ gom trả (chị làm nông nghiệp). Tôi cũng không mảy may nghi ngờ gì vì mỗi lần về đều được anh chị vợ tiếp đón nhiệt tình, giờ nghĩ lại mới biết là họ cố tình. Cho mượn ba lần, tổng là 250 triệu (trong đó của vợ là 50 triệu, còn đâu chủ yếu là tiền của tôi).
Nói thêm là trước khi cưới, vợ tôi không tiết kiệm được bao nhiêu, do còn phụ bố mẹ vợ nuôi em trai học đại học (nhà có hai chị em). Tháng 2/2026, đến hạn trả nhưng chúng tôi chưa hỏi chị, nghĩ cũng kệ chắc chưa gom đủ. Hết tháng ba rồi tháng tư, chúng tôi thấy lạ nên vợ mới liên lạc thì chị nói hiện không có khả năng trả và sẽ trả dần. Nhưng hết tháng năm, sắp hết tháng sáu rồi vẫn chưa trả đồng nào. Dò hỏi thêm dưới quê, tôi mới biết không chỉ vợ chồng tôi mà anh em dưới đó chị mượn mỗi người vài chục, nhà đất cũng cầm rồi. Tôi không rõ là dính vào vụ việc gì mà ra nông nỗi vậy.
Vợ luôn tự trách nói có lỗi với tôi và con (đang mang thai cháu thứ hai). Tôi thuơng vợ bầu bì nên động viên, nói thôi coi như mang đi đầu tư, của đi thay người cho vợ đỡ nặng lòng. Nhiều lúc tôi xác định sẽ mất trắng khoản cho vay đó, vì giờ kiện hay làm cách nào cũng không được vì chị ấy không có khả năng trả. Nhưng tôi cũng không cam tâm vì số tiền không hề nhỏ và tôi có nhiều dự định trong khoản đó. Hiện chưa đến nỗi ảnh huởng nặng nề nhưng làm tôi rất băn khoăn. Mong nhận được sự chia sẻ, lời khuyên chân thành từ quý độc giả.