Ban đầu chỉ là kể chuyện công việc, sau đó tới chuyện vợ chồng cãi nhau, chuyện cô ấy cảm thấy cô đơn ra sao. Tôi đọc mà thấy rất khó chịu vì có những điều ngay cả chồng cũng chưa từng được nghe. Vợ bảo người kia chỉ là bạn thân. Nhưng tôi thấy gần như chuyện gì cô ấy cũng kể cho người đó trước tiên.
Có hôm hai vợ chồng vừa cãi nhau xong, vợ đã nhắn tin than thở với anh ta cả tiếng đồng hồ. Tôi không biết phụ nữ khi đã bắt đầu chia sẻ cảm xúc nhiều với một người đàn ông khác liệu có còn đơn thuần là bạn bè không. Hay đây chính là kiểu ngoại tình tư tưởng mà nhiều người vẫn nói?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi có vợ và hai con, đang khá khó khăn trong công việc. Vợ là sếp của một chi nhánh ngân hàng. Vừa rồi ngân hàng có tổ chức du lịch 10 ngày ở châu Âu, chi nhánh vợ có hai người được đi là vợ tôi và một cậu trưởng phòng. Tôi ở nhà trông con, mọi chuyện khá bình thường. Tuy nhiên, tôi tình cờ thấy được trong máy điện thoại của vợ có rất nhiều hình ảnh chụp cho cậu kia, rồi ảnh hai người chụp cùng nhau trong suốt chuyến đi.
Vợ bảo đi chung với nhau thì chụp thôi chứ không nghĩ gì nhiều. Vợ vẫn rất chăm lo cho các con và luôn nói chẳng làm gì sai, không có gì phải sợ. Tôi chưa biết phải nghĩ như nào, mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 27 tuổi, sống tại thành phố khác với em. Em kém tôi 4 tuổi, sống cách tôi hơn 100 km. Nói về thời điểm gặp nhau, tôi thấy khá bất ngờ và nghĩ lại thì chưa hiểu tại sao mình lại quen, yêu được em. Giữa tháng 3 năm ngoái, tôi tình cờ thấy và bắt chuyện với em trên mạng xã hội, với suy nghĩ vu vơ chứ không hề hy vọng gì. Em đáp lại tôi bằng cách rất hồn nhiên và đáng yêu. Một thời gian sau, em tỏ tình và tôi đồng ý. Vì chỉ quen nhau qua mạng và chưa từng gặp mặt nên tôi luôn giữ chừng mực.
Đến dịp nghỉ lễ 30/4 năm ngoái, em một mình về nơi tôi sống và làm việc để thăm tôi, đó là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau chính thức. Phải nói là tôi khá bất ngờ vì em xinh và đáng yêu hơn tôi tưởng rất nhiều. Từ đó, chúng tôi bắt đầu yêu nhau. Hai đứa rất hợp, từ suy nghĩ đến cách hành động. Tuy nhiên, em từng nói mẹ em khá khắt khe và mong muốn sau này em lấy chồng gần nhà, không đi xa. Tôi không để ý nhiều, cả hai thống nhất rằng tương lai sẽ chọn sống ở một trong hai thành phố, hoặc tôi chuyển lên với em, hoặc em về với tôi.
Em còn khá trẻ con, tôi luôn cố gắng yêu thương và chiều chuộng em hết mức, coi em như một cô công chúa, một "em bé" đúng nghĩa. Hàng ngày, chúng tôi nói chuyện rất nhiều, từ sáng đến tối. Dù yêu xa, khoảng đôi ba tuần tôi lại đi xe lên thăm em, dù là dịp lễ hay ngày thường, lần nào cũng chuẩn bị quà cho em. Em mới ra trường, điều kiện chưa nhiều nhưng vẫn cố gắng tặng quà hoặc tạo những bất ngờ nhỏ cho tôi. Tôi là công chức nhà nước, kinh tế ổn định hơn một chút vì đã có nhà do bố mẹ mua sẵn. Còn em, khi bắt đầu yêu nhau vẫn là sinh viên thực tập, sau đó ra trường và làm hợp đồng cho một cơ quan hành chính nhà nước.
Tết dương lịch vừa rồi, tôi dẫn em về ra mắt gia đình. Bố mẹ tôi rất vui và quý em, khá ưng ý khi thấy tôi dẫn em về, vì tính cách ông bà cũng thoải mái và thương con. Sau đó xảy ra một chuyện bất ngờ, bà ngoại em mất đột ngột vào ngày 28 tết. Tôi chỉ có thể gửi lời thăm hỏi và phúng viếng từ xa, nên tết đó hai đứa không gặp nhau. Sau tết, tôi lên thăm em và chuẩn bị nhiều bất ngờ. Mỗi lần gặp nhau đều rất vui và hạnh phúc. Dù không gặp trực tiếp nhiều, chúng tôi vẫn nói yêu nhau mỗi ngày và luôn tin rằng mình là mảnh ghép phù hợp của nhau.
Sau kỷ niệm một năm yêu nhau, tôi có đề cập đến chuyện ra mắt gia đình em và công khai mối quan hệ. Tôi yêu em rất nhiều. Em sau khi nói chuyện với mẹ đã chọn dừng lại. Tôi không biết cụ thể chuyện gì đã xảy ra, còn chưa có cơ hội ra mắt chính thức để chứng minh bản thân thì mọi thứ đã kết thúc.
Hai tuần sau ngày kỷ niệm một năm yêu nhau, em nói lời chia tay. Tôi cảm thấy như mất đi một điều gì đó rất đặc biệt trong cuộc đời. Khoảnh khắc em nói dừng lại, tim tôi như lặng đi một nhịp. Em vốn là người dứt khoát, đã nói là làm, sau đó không còn liên lạc nữa. Trong khi trước đây, tối nào chúng tôi cũng gọi điện, nói chuyện liên tục.
Giờ đây, mọi thứ thực sự kết thúc. Chỉ còn mình tôi đọc lại những dòng tin nhắn suốt một năm qua. Có lẽ đây là hết duyên, như em nói, cứ để duyên số quyết định, biết đâu sau này còn có thể quay lại. Nhưng với tính cách của em, tôi nghĩ điều đó rất khó. Dù vậy, tôi vẫn muốn nói lời cảm ơn em, mong rằng cả hai sẽ đều ổn trên con đường riêng của mình. Cảm ơn mọi người đã lắng nghe.
Quốc Trường

Anh đến với tôi vào lúc anh đã có vợ và mang trong lòng những vết xước quá khứ. Vợ anh không tôn trọng và xem thường anh. Cô ấy đòi ly dị rất nhiều lần nhưng anh là người xuống nước và năn nỉ trước. Vợ đuổi anh đi và lần này lại đòi ly hôn. Anh đi và tôn trọng quyết định của vợ.
Tôi gặp anh và rất đồng cảm, thương anh. Tôi cố gắng bù đắp và chữa lành cho những tổn thương của anh. Tôi biết trong lòng anh còn thương vợ rất nhiều, còn tình nghĩa sâu đậm và còn vì trách nhiệm với con nữa. Tôi đã cố gắng hết sức, lo lắng, quan tâm và trao tình yêu chân thành cho anh. Nhưng trong lòng tôi cũng rất đau vì biết một ngày nào đó, nếu vợ anh muốn quay lại, tôi sẽ là người thua. Nhưng vì thương nên tôi cố chấp mà cố gắng đi thêm quãng đường với hy vọng một ngày nào đó sự cố gắng của mình sẽ được đền đáp xứng đáng.
Họ ly thân được 6 tháng, mỗi người một nơi, vợ quay về ngỏ ý muốn hàn gắn lại hôn nhân. Anh có nói cho tôi biết là ngày hôm đó vợ anh sẽ về để hai người nói chuyện. Ngày hai người gặp nhau nói chuyện trong căn nhà mà vợ chồng con cái họ từng sống chung, tim tôi như thắt lại. Nhưng tôi lại không có quyền hạn gì để xen vào.
Tối đó, tôi nhắn tin cho anh hỏi thăm anh ổn không, chứ không hỏi liên quan gì tới chuyện hai người họ. Anh im lặng, không trả lời tin nhắn, thờ ơ với tôi. Lúc đó tôi hiểu anh đã không chọn tôi. Có lẽ anh chọn gia đình vì còn trách nhiệm và vô cùng thương đứa con gái dù biết lúc trước vợ từng tổn thương rất nhiều đến anh. Nhưng đàn ông, ngoài miệng nói càng ghét, càng hận nhưng trong lòng còn thương.
Tôi cảm thấy trái tim mình như vỡ nát vì những gì mình cho đi cuối cùng không được gì cả. Thế là tôi nhắn một tin nhắn rất dài để trút hết nỗi lòng và tôi sẽ rút lui để anh trở về với gia đình, nơi thuộc về anh. Tôi biết anh có đọc nhưng vẫn im lặng. Tôi hiểu sự im lặng là câu trả lời chắc chắn nhất. Bây giờ chính tôi lại trở thành một người đầy vết xước, tự chữa lành cho những vết thương của mình. Nhưng tôi không bao giờ hối hận vì đã trao tình yêu rất chân thành, không toan tính, không lọc lừa, hết lòng hết dạ với một người.
Hiện tôi lại quay về với cuộc sống một mình, khi thời gian trước tôi đã quen thuộc với con người đó rồi. Tôi phải tập sống một mình lại từ đầu. Khi nhớ tới họ vui vẻ bên gia đình vợ con, tim tôi nhói đau. Nhưng mây của trời mà, hãy để gió cuốn đi.
Tin Gốc: Vnexpress

