Theo hãng tin Mizan ngày 13/4, quyết định được đưa ra bởi cơ quan tư pháp Iran sau khi xem xét lại hành vi của cầu thủ. “Tài sản của Zahra Ghanbari, vốn đã bị tịch thu, được trả lại theo phán quyết của tòa án”, thông báo có đoạn. “Cô được tuyên bố vô tội sau khi thay đổi hành vi”.
Động thái này đảo ngược quyết định trước đó, khi Ghanbari bị đưa vào danh sách cá nhân bị coi là phản bội, với tài sản bị phong tỏa theo lệnh tòa án.
Vụ việc của Ghanbari bắt nguồn từ vòng chung kết Asian Cup nữ 2026 tại Australia. Khi đó, cô thuộc nhóm 6 cầu thủ cùng một thành viên ban huấn luyện Iran xin tị nạn sau khi kết thúc giải.
Quyết định này gây chấn động với giới chức hai nước. Bộ trưởng Nội vụ Australia Tony Burke xác nhận chính phủ đã đề nghị cấp quy chế tị nạn cho toàn bộ nhóm cầu thủ và nhân viên, do lo ngại họ có thể đối mặt với án phạt khi trở về nước.
Tuy nhiên, chỉ ít ngày sau, tình thế thay đổi. 5 trong số 7 người, bao gồm Ghanbari, quyết định rút đơn xin tị nạn và trở về Iran cùng toàn đội. Hôm 19/3, họ được chào đón tại Tehran bằng một buổi lễ trang trọng, thể hiện sự ủng hộ của chính phủ nước này.
Dù vậy, những diễn biến hậu trường lại phức tạp hơn. Hai ngày trước khi thông tin trả lại tài sản được công bố, truyền thông Iran đăng tải danh sách những người bị coi là phản bội, trong đó có tên Ghanbari. Tài sản của cô đã bị phong tỏa từ trước, dù thời điểm cụ thể không được xác nhận.
Những gì diễn ra với Ghanbari phản ánh áp lực mà các cầu thủ Iran phải đối mặt trong giai đoạn nhạy cảm. Đầu tháng 4/2026, tiền vệ Mona Hamoudi, một trong những người cũng rút đơn xin tị nạn, tiết lộ với Al Jazeera về trạng thái căng thẳng cô trải qua.
“Tôi cảm thấy bất kỳ sai lầm nào cũng có thể trở thành vấn đề lớn. Mỗi bước đi đều phải suy nghĩ kỹ”, Hamoudi nói. “Quyết định ở lại hay trở về là ‘tiến thoái lưỡng nan’. Mỗi lựa chọn đều kéo theo hệ quả với bản thân, gia đình và sự nghiệp”.
Những chia sẻ này phần nào lý giải việc nhóm cầu thủ thay đổi quyết định trong thời gian ngắn. Theo các tổ chức nhân quyền, VĐV Iran thi đấu ở nước ngoài thường chịu sức ép, bao gồm nguy cơ gia đình bị thẩm vấn hoặc tài sản bị tịch thu nếu có hành động bị coi là chống đối.
Ở chiều ngược lại, giới chức Iran cáo buộc Australia tìm cách lôi kéo cầu thủ đào tẩu, biến thể thao thành công cụ chính trị.
Căng thẳng bắt đầu ngay trước trận ra quân của Iran gặp Hàn Quốc tại Gold Coast. Ghanbari và đồng đội, cũng như ban huấn luyện đã không hát quốc ca. Hành động này lập tức gây tranh cãi. Một người dẫn chương trình của đài quốc gia IRIB gọi họ là “những kẻ phản bội thời chiến”. Ba ngày sau, ở trận gặp Australia, toàn đội lại hát quốc ca và thực hiện động tác chào, khiến nhiều người nghi ngờ họ chịu áp lực từ dư luận hoặc cơ quan chức năng.
Hiện chỉ có hai cầu thủ trong nhóm ban đầu ở lại Australia, và tập luyện cùng CLB Brisbane Roar. Phần còn lại, bao gồm Ghanbari, đã trở về tiếp tục sự nghiệp trong nước.
"Chuyện cổ tích" là cách mà truyền thông châu Á mô tả về hành trình của CLB Nhật Bản Machida Zelvia ở AFC Champions League Elite.
Ở tứ kết, họ đã đánh bại đại gia Al Ittihad của Saudi Arabia với tỉ số 1-0, khi đối thủ tung ra sân dàn siêu sao Diaby, Aouar, En-Nesyri, Fabinho, Pereira... Cả một dàn sao đủ sức tung hoành ở Champions League phiên bản châu Âu.
Giá trị đội hình phản ánh rất rõ chênh lệch lực lượng của 2 đội, khi Transfermarkt định giá toàn bộ các cầu thủ Al Ittihad 170 triệu euro, gấp đến 8 lần so với Machida (20 triệu euro).
So với Machida, đội bóng đồng hương là Vissel Kobe - với giá trị đội hình chỉ 17 triệu euro cũng gây bất ngờ khi vượt qua Al Sadd (Qatar), đội có giá trị đội hình gấp 4 lần để vào bán kết.
Giá trị đội hình chưa bao giờ là yếu tố nổi bật của các CLB Nhật Bản. Hầu hết các ngôi sao đắt giá của xứ sở mặt trời mọc đều sang châu Âu chơi bóng, và ở J-League 1 chỉ tồn tại những cầu thủ bị xem là "hạng 2" của Nhật Bản.
Bóng đá Nhật Bản cũng không có những ông chủ giàu có đổ tiền cho chính sách mua ngoại binh.
Trong trận đấu giữa Machida và Al Ittihad, ngoại binh trở thành yếu tố khác biệt nhất giữa 2 đội. Trong lúc Nhật Bản sử dụng 7 cầu thủ bản địa ở đội hình đá chính, Al Ittihad chỉ có 2 người.
Ở cặp đấu Vissel - Al Saad, đại diện Nhật Bản thậm chí chỉ sử dụng đúng 1 ngoại binh, trong khi con số tương ứng của đội bóng Qatar lên đến 8.
Nhìn rộng ra, các đội bóng Nhật Bản nổi bật ở AFC Champions League Elite vì việc trọng dụng cầu thủ bản địa, dù ban tổ chức giải đấu không giới hạn số ngoại binh.
Tiêu biểu là trường hợp của Johor Darul Ta'zim (JDT). Đội bóng mạnh nhất Malaysia làm nên lịch sử ở giải năm nay khi tiến vào đến tứ kết, trong đó có thành tích quật ngã đối thủ Nhật Bản Sanfrecce Hiroshima ở vòng 16 đội.
Nhưng truyền thông châu Á nhanh chóng chỉ ra rằng, chiến tích của JDT cũng chẳng phải thành tích đáng tự hào của bóng đá Malaysia, bởi đội bóng này hầu như không sử dụng cầu thủ bản địa.
Có một số trận đấu JDT sử dụng 3 cầu thủ mang quốc tịch Malaysia, nhưng đó lại là 3 cầu thủ làm giả hồ sơ trong vụ bê bối kéo dài nửa năm qua - Hevel, Irazabal và Figueiredo.
Buriram United, đội bóng Thái Lan lọt vào tứ kết cũng chẳng khác là bao. Ở trận thua trước Shabab của UAE, Buriram chỉ sử dụng đúng 1 cái tên bản địa trong đội hình đá chính là Supachai Chaided, còn những ngôi sao như Bunmathan thậm chí vẫn phải dự bị cho các ngoại binh.
Biên chế của Buriram có đến 31 cái tên, và 16 trong số đó là ngoại binh, hầu hết đều đến từ những nền bóng đá mạnh hơn.
Trong bối cảnh đó, việc các CLB Nhật Bản sử dụng nguồn nội lực cầu thủ bản địa trở thành điểm sáng nổi bật, khác biệt hoàn toàn so với phần còn lại của giải đấu.
Các đại diện của Hàn Quốc (K-League) cũng sử dụng nhiều cầu thủ bản địa, nhưng thành tích của họ lại nghèo nàn.
Sau những cuộc cải cách của AFC, sân chơi Champions League Elite đang ngày càng được nâng tầm, gần trở thành một sự kiện đẳng cấp thế giới.
Nhưng chỉ riêng người Nhật Bản mới thực sự cho thấy sức mạnh của một nền bóng đá thông qua những màn so tài đỉnh cao của "C1 châu Á".
Đến lúc này, Cúp truyền hình TP.HCM đã đi gần một nửa hành trình. Chiếc áo vàng hiện đang thuộc về tay đua của đội TP.HCM New Group là Yarash Uladzislau. Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai) vẫn đang bảo vệ được áo xanh cho cua rơ nước rút tốt nhất.
Chặng đua thứ 12 diễn ra ngày 15-4 sẽ có hành trình đi từ Quảng Ngãi đến Quy Nhơn (Gia Lai), tổng cự ly 178km. Đây tiếp tục là chặng đua không có đèo, và sẽ lại là cơ hội cho những chuyên gia nước rút như Marchuk Dzianis, Zachary Patrick Patterson (620 Nông Nghiệp Vĩnh Long).
Tại chặng 11 sáng 14-4, hai cua rơ này đã có một màn so tài kịch tính, nghẹt thở. Marchuk Dzianis tiếp tục bộc lộ sức rút đầy mạnh mẽ, quyết liệt. Patrick Patterson cũng không chịu thua, khi bứt lên trong những mét cuối.
Cả hai cán đích gần như cùng lúc nên rất khó để xác định người giành chiến thắng chặng. Cuối cùng, phải nhờ góc quay ngang, các trọng tài mới tìm ra người chiến thắng là Patrick Patterson, khi chỉ hơn Dzianis vài centimet.
Tuy nhiên Marchuk Dzianis vẫn bảo vệ được áo xanh nhờ về nhì. Và với khoảng cách 25 điểm, anh có thể sẽ giữ được chiếc áo này thêm nhiều chặng nữa.
Trong khi đó cuộc đua áo cam cho tay đua Việt Nam xuất sắc nhất đang khá gay cấn, khi người nắm giữ áo là Phạm Lê Xuân Lộc (Quân Khu 7) chỉ hơn Nguyễn Văn Lãm (TP.HCM Vinama) có 3 giây.
Chặng 12 của Cúp truyền hình TP.HCM 2026 sẽ có 3 điểm nước rút tính điểm thưởng dọc đường (sprint). Sprint 1 tại phường Đức Phổ (Quảng Ngãi), cách xuất phát 40km. Sprint 2 tại phường Bồng Sơn (Gia Lai), cách xuất phát 97km. Cuối cùng là sprint 3 tại xã Phù Cát (Gia Lai), cách xuất phát 138km.
Lượt trận đầu tiên của bảng A giải futsal Đông Nam Á 2026 diễn ra vào ngày 6.4. Ở trận đấu sớm, đội tuyển Việt Nam giành chiến thắng đậm với tỷ số cách biệt 4-0 trước đội tuyển Myanmar. Lần lượt, Nhan Gia Hưng, Nguyễn Đa Hải (cú đúp) và Nguyễn Thạc Hiếu đã điền tên lên bảng đếm số để mang về chiến thắng ở trận ra quân cho thầy trò HLV Giustozzi.
Ngay sau đó, đội chủ nhà Thái Lan chạm trán với đội tuyển Timor Leste. Trước đối thủ bị đánh giá yếu hơn nhiều, các chân sút của xứ sở chùa vàng cũng không gặp nhiều khó khăn để ghi được 4 bàn thắng. Chung cuộc, "voi chiến" đánh bại Timor Leste với tỷ số 4-1.
Với kết quả này, đội tuyển Việt Nam có 3 điểm cùng hiệu số +4, hiện đứng nhất bảng A. Đội tuyển Thái Lan cũng có 3 điểm nhưng xếp nhì bảng vì kém Việt Nam hiệu số bàn thắng bại (+3 so với +4).
Đội tuyển Timor Leste (0 điểm, hiệu số -3) đứng hạng ba, trong khi Myanmar (0 điểm, hiệu số -4) xếp chót bảng A.
Trước đó, lượt trận đầu của bảng B diễn ra vào ngày 5.4 với hai trận đấu: Indonesia gặp Brunei, còn Úc chạm trán Malaysia. Theo đó, đội bóng xứ vạn đảo thắng đậm 7-0 trước Brunei. Đội bóng xứ sở chuột túi thắng kịch tính 2-1 trước Malaysia.
Sau lượt trận đầu, Indonesia (3 điểm, hiệu số +7) đứng nhất, trong khi Úc (3 điểm, hiệu số +1) xếp nhì bảng B. Hai vị trí còn lại ở bảng B lần lượt thuộc về Malaysia (0 điểm, hiệu số -1) và Brunei (0 điểm, hiệu số -7).