Sáng đầu tuần, quán cà phê nhỏ “Nghệ cà phê” ở số 17 Nguyễn Trung Trực (P.Bến Thành, TP.HCM) tấp nập khách trong và ngoài nước. Anh Bùi Thế Hướng (33 tuổi), chủ quán, cho biết lượng khách nước ngoài tại quán chiếm tỷ lệ lớn. Điều này cũng dễ hiểu vì quán nằm ở khu vực trung tâm, nơi đông khách nước ngoài qua lại tham quan. Nhưng một lý do không thể không nhắc tới là chủ quán cà phê giao tiếp bằng tiếng Anh lưu loát, lại rất chịu khó nói chuyện. Gặp ai cũng chào hỏi, cười nói vui vẻ nên cứ 10 khách đi qua thì 9 khách ngồi lại uống cà phê, ăn xôi gà trứng non ở tiệm “Number One” 3 đời kế bên. “Hai quán tương trợ lẫn nhau, khách gọi món xong ngồi bên nào cũng được, nên cả tuyến đường nhộn nhịp khách ngoại thưởng thức ẩm thực, đi dạo đông vui cả buổi sáng”, anh Hướng chia sẻ.
Theo anh Hướng, trung bình quán đón khoảng 100 khách/ngày, ngày nào đông thì có thể lên tới 200 – 300 khách, trong khi diện tích chỉ khoảng 15 m2, kê được 2 – 3 chiếc bàn gỗ sát cửa. Từ tết đến nay, khách quốc tế đến với TP.HCM ngày càng đông. Vì vậy ngày nào anh Hướng cũng ra quán bán hàng cùng nhân viên từ suốt 6 giờ tới 22 giờ.
Quán đông khách nước ngoài, chủ quán cũng “thuộc lòng” một số sở thích của khách. Ví dụ khách Úc thường thích cà phê nóng như latte hoặc cappuccino. Trong khi đó, khách Hàn Quốc lại rất thích americano và các loại nước ép trái cây, đặc biệt sinh tố xoài. “Khách đi ngang quán, tôi chỉ cần gọi mời đơn giản như “mango, mango” là họ dừng lại. Bởi vậy, menu cứ dần được hoàn thiện theo sở thích và thói quen của khách quốc tế, dựa trên nền tảng là cà phê ngon, chất lượng được quán đặt rang xay riêng trực tiếp từ xưởng quen”, anh Hướng tiết lộ.
Dạo quanh khu vực trung tâm TP.HCM thời điểm này cũng thấy khách du lịch quốc tế nhộn nhịp đi lại, ăn uống, thưởng thức ẩm thực địa phương. Điều này được phản ánh trong số liệu công bố của Cục Thống kê mới đây. Theo đó, lượng khách quốc tế đến VN trong tháng 3 đạt gần 2,1 triệu lượt, tăng 1,3% so với cùng kỳ năm trước. Tính chung quý 1, tổng lượng khách quốc tế ước đạt 6,76 triệu lượt, tăng hơn 12% so với cùng kỳ năm 2025 và là mức cao nhất của quý 1 từ trước đến nay. Đáng chú ý, đây cũng là lần đầu tiên ngành du lịch VN thiết lập kỷ lục mới khi duy trì 3 tháng liên tiếp đón trên 2 triệu lượt khách quốc tế/tháng.
Theo Cục Du lịch quốc gia VN, kết quả này phản ánh sức hấp dẫn, khả năng chống chịu và vị thế ngày càng vững chắc của du lịch VN trong bối cảnh môi trường toàn cầu còn nhiều bất định.
Thạc sĩ Tăng Thông Nhân, Phó trưởng khoa Quản trị du lịch – nhà hàng – khách sạn, Trường ĐH Công nghệ TP.HCM (HUTECH), nhận định việc VN duy trì lượng khách quốc tế trên 2 triệu lượt/tháng trong 3 tháng liên tiếp là tín hiệu rất tích cực, đặc biệt trong bối cảnh thế giới có nhiều biến động. “Quý 1 vốn là giai đoạn cao điểm của du lịch VN do trùng với mùa lễ hội, tết và thời tiết thuận lợi ở nhiều điểm đến. Bên cạnh đó, tác động của biến động địa chính trị và giá xăng dầu thực tế chỉ rõ rệt từ nửa cuối tháng 3 nên trong khoảng 2,5 tháng đầu năm, chi phí và tâm lý thị trường vẫn tương đối ổn định”, ông Nhân phân tích.
Bước sang quý 2, ông Nhân cho rằng ngành du lịch sẽ đối mặt nhiều thách thức hơn khi tác động của giá nhiên liệu bắt đầu rõ rệt. Giá vé máy bay tăng từ 10 – 25%, thậm chí có tuyến tăng tới 40%, sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến nhu cầu đi lại, đặc biệt với các thị trường nhạy cảm về giá.
Để giữ đà tăng này, thạc sĩ Tăng Thông Nhân đề xuất cần đẩy mạnh quảng bá các sản phẩm du lịch cao cấp, hướng đến nhóm khách có khả năng chi tiêu cao vì đây là nhóm ít bị ảnh hưởng bởi biến động giá vé và có thể giúp tối ưu hóa doanh thu. Đồng thời, nên tận dụng cơ hội từ các dòng khách đang dịch chuyển do biến động địa chính trị, đặc biệt là nhóm khách từ khu vực Trung Đông vốn có mức chi tiêu cao và đang tìm kiếm điểm đến thay thế. Bên cạnh đó, cần tiếp tục duy trì đà tăng của các thị trường mới nổi như Nga và Ấn Độ thông qua việc mở rộng đường bay, chính sách visa và sản phẩm phù hợp. “Cuối cùng, với các thị trường truyền thống như Trung Quốc và Hàn Quốc thì cần có chiến lược riêng để giữ chân và thu hút khách quay trở lại, bởi đây vẫn là nhóm khách có ý nghĩa quan trọng về quy mô và tính ổn định”, ông Nhân chia sẻ.
Còn theo TS Dương Đức Minh, Phó viện trưởng Viện Nghiên cứu phát triển kinh tế và du lịch, để nhìn đúng bài toán hiện tại, cần đặt du lịch VN trong một tiến trình phát triển dài hạn. “Từ giai đoạn 1950 – 2000, thế giới tập trung vào chuỗi cung ứng; từ 2000 – 2010 là chuỗi giá trị; và từ sau 2019 đến nay là giai đoạn tối ưu hóa, tức là làm sao tối ưu toàn bộ hành trình tiêu dùng của du khách”, ông Minh nói.
Ở giai đoạn này, yếu tố quyết định, theo ông Dương Đức Minh, không chỉ là có sản phẩm mà là tối ưu trải nghiệm và khả năng chi tiêu ở “điểm cuối”, tức khâu mua sắm và mang sản phẩm về nước. Một trong những điểm nghẽn của du lịch VN là chưa tối ưu được khâu này. Nhiều sản phẩm lưu niệm, đặc sản còn cồng kềnh, chi phí vận chuyển cao, khiến du khách e ngại mua sắm. Trong khi đó, các quốc gia như Thái Lan đã làm rất tốt việc đóng gói sản phẩm gọn nhẹ, tối ưu chi phí vận chuyển, từ đó kích thích nhu cầu mua sắm và lan tỏa hình ảnh quốc gia thông qua quà tặng. “Du khách không chỉ mua cho bản thân mà còn mang về làm quà, qua đó trở thành một kênh marketing tự nhiên cho điểm đến. Nếu tối ưu tốt khâu này, giá trị mang lại sẽ rất lớn”, ông Minh nói.
Một số địa phương tại VN đã có tín hiệu tích cực. Đơn cử như Quảng Ninh, địa phương đang triển khai khá đồng bộ các giải pháp từ hạ tầng giao thông đến kích cầu tiêu dùng ngay từ sân bay Vân Đồn, với các gói ưu đãi và dịch vụ đi kèm cho du khách. “Muốn giữ đà tăng trưởng và nâng cao hiệu quả, du lịch VN cần nâng cấp trải nghiệm và kích thích chi tiêu một cách bền vững”, TS Dương Đức Minh nhấn mạnh.
Giữa những bãi cát trắng trải dài vốn đã trở thành "thương hiệu" của biển Nha Trang, bãi biển không cát dưới chân đèo Lương Sơn lại mang đến một vẻ đẹp hoàn toàn khác. Không có bờ cát mịn, nơi đây được phủ kín bởi đá cuội và san hô, tạo nên khung cảnh mộc mạc, nguyên sơ, ngày càng thu hút những người yêu thiên nhiên và các gia đình tìm kiếm trải nghiệm chậm rãi.
Theo chân nhóm STEAM Nha Trang, chúng tôi bắt đầu hành trình từ quán cà phê Võng, men theo đèo Lương Sơn khoảng 500 m rồi rẽ vào lối mòn dẫn xuống bãi biển. Con đường nhỏ gập ghềnh, len giữa những bụi cây rừng, khiến hành trình ngắn trở thành phần mở đầu đầy háo hức trước khung cảnh đang chờ phía dưới.
Vượt qua đoạn dốc, bãi biển không có cát dưới chân đèo Lương Sơn hiện ra với diện mạo khác biệt. Thay vì cát trắng quen thuộc là bãi đá cuội đủ kích cỡ, nhẵn bóng sau nhiều năm được sóng biển mài giũa. Xen giữa những lớp sỏi là các mảnh san hô theo sóng dạt vào bờ cùng những khối đá lớn mang nhiều hình thù độc đáo, tạo nên bức tranh thiên nhiên vừa hoang sơ vừa cuốn hút.
Chính sự khác biệt ấy cũng tạo nên những trải nghiệm riêng. Không có các trò chơi trên biển hay dãy dịch vụ du lịch sầm uất, nhiều du khách tìm đến đây để chụp ảnh, lắng nghe tiếng sóng, ngắm biển hoặc kiên nhẫn xếp từng viên đá thành những tác phẩm nhỏ giữa bãi sỏi.
Trong một buổi trải nghiệm do nhóm STEAM Nha Trang tổ chức, bãi sỏi dưới chân đèo Lương Sơn trở thành "lớp học ngoài trời" của nhiều gia đình. Trẻ em cùng cha mẹ nhặt rác ven biển, vẽ tranh, xếp đá nghệ thuật và tìm hiểu về hệ sinh thái tự nhiên. Không có bảng đen hay sách vở, những viên đá dưới chân trở thành "giáo cụ" giúp các em học về sự cân bằng, tính kiên trì cũng như ý thức bảo vệ môi trường.
Chị Đoàn Thị Ngọc Phượng (phường Tây Nha Trang) cho biết, điều chị mong muốn là các con có cơ hội rời xa điện thoại để khám phá thiên nhiên bằng chính đôi mắt và đôi tay của mình. Chỉ cần một buổi nhặt rác, xếp đá hoặc đơn giản là ngồi nghe tiếng sóng cũng đủ để cả gia đình lưu giữ những kỷ niệm đáng nhớ.
Theo anh Phạm Vũ Thanh An, Trưởng nhóm STEAM Nha Trang, bãi biển không có cát dưới chân đèo Lương Sơn sở hữu nhiều điều kiện để phát triển các mô hình du lịch trải nghiệm gắn với giáo dục và bảo tồn thiên nhiên.
"Nơi đây có thể trở thành điểm đến dành cho học sinh, gia đình và du khách yêu thích khám phá, đồng thời vẫn giữ được vẻ đẹp nguyên sơ vốn là sức hút lớn nhất của bãi biển này", anh An chia sẻ.
Giữa nhịp phát triển sôi động của du lịch Nha Trang, bãi biển không cát dưới chân đèo Lương Sơn vẫn giữ được nét bình yên hiếm có. Không ồn ào, không chen chúc dịch vụ, nơi đây hấp dẫn bằng chính vẻ đẹp tự nhiên cùng những trải nghiệm giản dị.
Paris vừa trải qua ngày nóng nhất được ghi nhận trong lịch sử, khi nhiệt độ cuối tháng 6 vượt 40 độ C.
Trong bối cảnh đợt nắng nóng thứ ba dự kiến sẽ xuất hiện trong tuần tới, việc thành phố mở cửa trở lại ba khu vực bơi công cộng trên sông Seine được xem là đúng thời điểm.
Cụ thể, từ ngày 5/7, người dân Paris và khách du lịch có thể xuống bơi tại dòng sông nổi tiếng này trong mùa hè thứ 2 liên tiếp. Lệnh cấm kéo dài hơn một thế kỷ đã chính thức nhường chỗ cho một truyền thống mùa hè mới của thủ đô nước Pháp.
Dù nhiều người xem việc bơi trên sông Seine là một trải nghiệm mới lạ, thực tế dòng sông này đã gắn bó với văn hóa bơi lội của người Paris suốt nhiều thế kỷ.
Hoạt động bơi trên sông bắt đầu từ thế kỷ 17, khi người dân tự do xuống nước ngay từ các bờ dốc ven sông, thậm chí không mặc quần áo. Năm 1716, chính quyền lần đầu ban hành lệnh cấm vì cho rằng hành vi này ảnh hưởng đến thuần phong mỹ tục.
Đến thế kỷ 18, những "bể bơi nổi" xuất hiện trên sông Seine. Đây là các công trình nổi có đáy phẳng, được quây kín bằng vải bạt. Người bơi sẽ đi xuống bằng thang bên trong và bơi trực tiếp trong dòng nước tự nhiên nhưng vẫn nằm trong khu vực an toàn được giới hạn.
Bước sang thế kỷ 19, việc bơi lội không còn đơn thuần là hoạt động giải nhiệt mà trở thành thú vui giải trí và môn thể thao được nhiều người yêu thích. Hàng loạt cơ sở ven sông mở nhà hàng, quán cà phê, lớp học bơi phục vụ khách.
Thời kỳ hoàng kim của hoạt động bơi trên sông Seine bắt đầu khép lại vào đầu thế kỷ 20.
Hàng loạt vụ đuối nước cùng tai nạn giao thông đường thủy khiến chính phủ Pháp ban hành lệnh cấm bơi hoàn toàn trên sông Seine vào năm 1923.
Nguyên nhân thực sự khiến văn hóa bơi lội trên sông Seine biến mất không phải vì lệnh cấm mà do tình trạng ô nhiễm ngày càng nghiêm trọng.
Trong giai đoạn giữa thế kỷ 20, chất lượng nước xuống cấp nhanh chóng.
Đến thập niên 1970, hơn một nửa lượng nước thải của vùng Paris được xả trực tiếp xuống sông mà không qua xử lý.
Hệ sinh thái gần như sụp đổ hoàn toàn. Năm 1970, sông Seine bị các chuyên gia đánh giá là "chết sinh học", khi chỉ còn 3 loài cá có thể tồn tại trong môi trường ô nhiễm.
Nỗ lực cải tạo dòng sông bắt đầu từ giữa thập niên 1980.
Ngay cả năm 2013, giải ba môn phối hợp ở Paris vẫn phải hủy bỏ vì nước sông quá ô nhiễm, không đảm bảo an toàn cho vận động viên.
Chi gần 30.000 tỷ đồng hồi sinh dòng sông
Thị trưởng Anne Hidalgo tuyên bố sẽ làm sạch sông Seine nhằm phục vụ chiến dịch đăng cai Olympic Paris 2024.
Để thực hiện mục tiêu này, chính quyền thành phố đã đầu tư hơn một tỷ euro (gần 30.000 tỷ đồng) cho dự án cải tạo quy mô lớn, bao gồm nâng cấp toàn bộ hệ thống xử lý nước thải và kết nối hàng nghìn ngôi nhà ven sông với mạng lưới cống thoát nước lần đầu tiên.
Trái tim của dự án là bể chứa ngầm khổng lồ gần ga Austerlitz.
Công trình có dạng hình trụ bằng bê tông rộng 50m, sâu 30m, được chống đỡ bằng hệ thống cột cắm sâu dưới lòng đất và có khả năng chứa tới 50.000m3 nước mưa, tương đương khoảng 20 bể bơi Olympic.
Hiện nay, lượng nước này được chuyển vào bể chứa Austerlitz, lưu giữ dưới lòng đất rồi bơm dần tới các nhà máy xử lý sau khi thời tiết ổn định.
Theo giới chức Paris, số lần nước thải tràn ra sông đã giảm từ khoảng 15 lần mỗi năm xuống còn khoảng 2 lần.
Ngay trong mùa hè đầu tiên mở cửa cho công chúng năm 2025, khoảng 100.000 người đã đến trải nghiệm.
Năm nay, Paris tiếp tục mở ba khu vực bơi miễn phí với những khung cảnh đặc trưng.
Tuy nhiên, giới chức cũng lưu ý du khách không nên kỳ vọng nước sông Seine sẽ trong xanh như vùng Địa Trung Hải. Nước sông vẫn có màu nâu đục, đôi khi xuất hiện rác nổi và mùi nước chưa thực sự dễ chịu.
Hàng ngày, cơ quan chức năng đều lấy mẫu nước để kiểm tra các chỉ số ô nhiễm, đặc biệt là vi khuẩn E. coli. Nếu phát hiện nguy cơ mất an toàn, khu vực bơi lội sẽ đóng cửa trong một hoặc hai ngày để dòng sông tự làm sạch.
Đến nay, việc bỏ ra hơn một tỷ euro để làm sạch sông Seine vẫn gây nhiều tranh luận trong dư luận Pháp.
Tuy nhiên, khi những đợt nắng nóng ngày càng khắc nghiệt và người dân ngày càng tìm đến dòng sông để giải nhiệt, nhiều người cho rằng khoản đầu tư khổng lồ ấy đang dần chứng minh giá trị của mình.
Bài viết "Nghỉ lễ mà mệt hơn ngày đi làm, đi chơi xong cần thêm ngày nghỉ để hồi sức" trên Tuổi Trẻ Online nhận về nhiều ý kiến của bạn đọc.
Nghỉ lễ về bản chất là để cơ thể và tinh thần được hồi phục, nhưng thực tế với không ít người lại đang bị biến thành một cuộc “chạy KPI trải nghiệm”.
“Nhiều người nghỉ lễ xong mới nhận ra: ở nhà ngủ đủ giấc mới là du lịch hạng sang”, bạn đọc Sơn bình luận một câu nghe tưởng đùa mà đúng với không ít người.
Bạn đọc Trần Quang Dinh chọn một cách rất khác: “Còn tôi và gia đình nghỉ ở nhà cho lành. Đi chơi chỗ này chỗ nọ vừa mất thời gian, tốn kém mà có khi không được như ý. Thôi ở nhà đi chợ mua đồ nấu món ngon cùng quây quần”.
Cái nghịch lý của nghỉ lễ hiện đại được bạn đọc Khánh Lê mô tả rất gọn: “Đi chơi thì đông nghẹt, ở nhà thì sợ phí kỳ nghỉ. Kết quả: làm gì cũng mệt”.
Bạn đọc tên Uyên cùng cảnh ngộ khi từng lên lịch đi chơi trong 4 ngày lễ, sau đó mệt mỏi phải tự hỏi: Mình đã làm gì với cuộc đời 4 ngày qua?
Bạn đọc Hòa nói thẳng: “Đi làm mệt kiểu thể xác, còn nghỉ lễ mệt kiểu đau ví, giao thông kèm nắng nóng. Cả hai đều tiêu hao năng lượng, chỉ khác nhau ở cách tiêu hao”.
Thậm chí có người còn chọn cách cực đoan hơn, như một bạn đọc cho rằng: “Không bao giờ đi du lịch dịp lễ dù có nhiều ngày nghỉ, vừa tốn tiền vừa mất sức. Không phải ai cũng tìm thấy niềm vui trong những chuyến đi đông đúc, vội vã trong những dịp này”.
Trong khi đó bạn đọc Hongha nhắc lại một điều quan trọng: “Nghỉ lễ là thời gian quý báu để phục hồi sức khỏe. Cơ thể con người không phải cỗ máy có thể 'reset' bằng việc đổi cảnh. Nếu thiếu ngủ, thiếu thời gian tĩnh lặng, thì dù bạn đang ở resort 5 sao hay nằm trên chính chiếc giường quen thuộc, sự mệt mỏi vẫn bám theo”.
Bạn đọc tran****@gmail.com cũng chốt lại bằng một trải nghiệm rất thật: “Ngủ 1 ngày nghỉ đó còn không đã, đủ nữa là”.
“Nghỉ lễ mà còn phải nghỉ dưỡng sau nghỉ lễ thì chắc mình nghỉ chưa đúng cách rồi”, bạn đọc Giang Trường cho rằng ai cũng biết mình đang tự làm mệt, nhưng vẫn cứ thích đi chơi lễ.
Bạn đọc Việt mô tả rất thật cái cảm giác đó: “Đi chơi mà lịch trình dày đặc như chạy show khiến cơ thể kiệt sức hoàn toàn. Sáng check-in, trưa ăn đặc sản, chiều săn hoàng hôn, tối lại chen chân ở chợ đêm. Lịch trình dày đến mức, nếu thay chữ du lịch bằng công tác, có khi cũng chẳng ai nhận ra khác biệt”.
Nhưng vì sao người ta vẫn chọn cách “tự hành xác” như vậy? Một phần câu trả lời nằm ở chia sẻ của tài khoản nguy****@gmail.com: “Vừa mới có dịp dài ngày để tranh thủ đi chơi đây đó của người lao động, chứ biết khi nào mới có dịp để đi”.
Bạn đọc L.A.T. nhìn vấn đề ở góc độ gia đình: “Đâu ai muốn đi chơi mà mệt đâu. Nhưng ai cũng hiểu thời gian để mọi người trong gia đình có dịp đi chơi cùng nhau trong năm rất ít do vướng bận công việc, lịch học của con... nên ai cũng ráng đưa gia đình đi chơi ngày lễ, Tết”.
Bạn đọc L.A.T. cũng thẳng thắn nhắc đến chuyện “tăng giá vô tội vạ” ở một số nơi, dịch vụ quá tải... khiến kỳ nghỉ của gia đình trở nên mệt mỏi.
“Quan trọng nhất là chính quyền các điểm du lịch phải kiểm tra xử lý nghiêm các địa điểm tăng giá vô tội vạ, tạo điều kiện tốt nhất cho du khách”, bạn đọc L.A.T. đề xuất.
Ở một góc khác, bạn đọc LEQuang lại kéo câu chuyện về những thói quen quen thuộc khi cho rằng không ít người cứ nghỉ là bày ra ăn nhậu không biết mệt mỏi, vô làm lại uể oải… Với cách như vậy làm sao không mệt mỏi cho được, chứ không phải do kỳ nghỉ dài hay ngắn.
Thế nên câu chuyện không đơn giản là đi hay ở, nó nằm ở khía cạnh “nghỉ kiểu gì”. Nếu một kỳ nghỉ khiến bạn kiệt sức, thì về mặt sinh học, nó không còn là nghỉ nữa. Nó chỉ là một dạng hoạt động khác, với bối cảnh đẹp hơn và hóa đơn dài hơn.
Còn theo bạn đọc Sao Xẹt: "Bao nhiêu người muốn đi du hí mà không có tiền để đi chơi lễ. Có điều kiện thì cứ 'rực rỡ' đi".