Một câu chuyện khá bi hài gần đây: Một quán lẩu gà dược liệu ở Phật Sơn (Trung Quốc) bất ngờ trở thành điểm nóng khi lượng khách tăng vọt lên khoảng 3.000 người mỗi ngày. Chủ quán ông Mo, 62 tuổi vốn là một thầy thuốc Đông y, mở quán nhỏ tại quận Thuận Đức với lượng khách ban đầu chỉ vài chục người quen.
Mọi chuyện thay đổi khi một người có ảnh hưởng trên mạng ghé ăn và chia sẻ trải nghiệm. Chỉ trong thời gian ngắn, quán tăng từ khoảng 10 bàn lên đến 200 bàn mỗi ngày, quá tải đến mức chính chủ quán rơi vào tình trạng kiệt sức.
Đáng chú ý, thay vì tăng giá để giảm áp lực, ông lại chọn cách công khai công thức nấu ăn với hy vọng khách sẽ bớt đổ về hoặc nói món ăn dở để đuổi bớt khách.
Câu chuyện đặt ra một câu hỏi thú vị, trong kinh doanh, khi nhu cầu tăng đột biến, nên tận dụng cơ hội để tối đa lợi nhuận hay giữ nguyên giá trị ban đầu và chấp nhận áp lực?
Tin Gốc: Vnexpress

"Đọc nhiều ý kiến cho rằng bất động sản dù thanh khoản giảm cũng khó lòng giảm sâu hơn do nhu cầu của thị trường vẫn rất lớn, tôi lại có quan điểm khác. Khoảng nửa năm đến một năm trước, phòng tôi có nhiều người thuộc nhóm thu nhập rất cao, dao động từ 60 đến 80 triệu đồng mỗi tháng, thậm chí có người còn hơn thế. Tôi từng nghĩ đây sẽ là nhóm sẵn sàng xuống tiền mua nhà ngay nếu thấy cơ hội phù hợp.
Nhưng khi hỏi chuyện, gần như ai cũng chỉ cười rồi lắc đầu. Không phải họ không có tiền, mà vì họ đều cảm thấy giá bất động sản đã vượt quá khả năng chấp nhận. Từ đó, tôi bắt đầu tin rằng thị trường đang ở vùng giá quá cao. Nếu ngay cả những người có thu nhập tốt, tài chính ổn định vẫn chưa thấy đủ hấp dẫn để mua, thì rất khó kỳ vọng lực cầu ở thực sẽ đủ mạnh để nâng đỡ mặt bằng giá hiện nay.
Tôi không phủ nhận bất động sản vẫn là một kênh tích lũy tài sản dài hạn, nhưng ở thời điểm này, tôi chưa thấy lý do để phải vội vàng mua nhà. Theo tôi, chỉ khi những người có thu nhập 50-100 triệu đồng mỗi tháng cảm thấy việc mua nhà là hợp lý và thoải mái, thị trường mới thực sự tiến gần hơn đến nhu cầu ở thực.
Tôi cũng cho rằng vài năm tới sẽ là giai đoạn lợi nhuận kỳ vọng của người bán phải gặp dòng tiền thực của người mua. Khi người mua sử dụng tiền tích lũy thay vì đòn bẩy tài chính, họ sẽ cân nhắc rất kỹ giá trị nhận được so với số tiền bỏ ra. Nếu khoảng cách giữa giá bán và khả năng chi trả vẫn quá lớn, giao dịch sẽ tiếp tục chậm.
>> Người mua nhà chờ cơ hội khi dân đầu cơ 'ngấm đòn'
Thị trường thứ cấp đã bắt đầu xuất hiện những căn nhà giảm giá so với trước. Điều này phản ánh một thực tế rằng không phải ai cũng có thể kiên nhẫn giữ tài sản mãi nếu dòng tiền gặp áp lực. Trong khi đó, nguồn cung trên thị trường vẫn còn khá nhiều, từ hàng sơ cấp đến thứ cấp, khiến người cầm tiền có rất nhiều lựa chọn và cũng có thêm lý do để chờ đợi.
Tôi không dám khẳng định giá bất động sản sẽ giảm bao nhiêu hay chính xác khi nào mới 'chạm đáy'? Dự báo thị trường luôn là việc rất khó. Nhưng cá nhân tôi vẫn lựa chọn giữ tiền mặt thay vì cố mua bằng mọi giá lúc này. Tôi chấp nhận bỏ lỡ cơ hội nếu thị trường đi lên, còn hơn mang theo áp lực tài chính nhiều năm chỉ vì vội vàng 'bắt đáy'.
Có thể sau một hoặc hai năm nữa, nhận định của tôi sẽ đúng, cũng có thể sẽ sai. Nhưng ở thời điểm hiện tại, tôi vẫn tin rằng quyết định phù hợp nhất với mình là kiên nhẫn quan sát và chờ đợi. Khi giá bán phản ánh đúng nhu cầu ở thực và người mua không còn phải đắn đo quá nhiều để sở hữu một căn nhà, có lẽ đó mới là lúc tôi sẵn sàng xuống tiền".
Đó là chia sẻ của độc giả Ovrebo xung quanh cuộc tranh luận về lựa chọn mua nhà trong bối cảnh lãi suất neo cao, nguồn cung lớn khiến sức mua bất động sản tiếp tục giảm. Giá bất động sản liên tục lập mặt bằng mới trong khi khả năng chi trả của người dân vẫn luôn là chủ đề gây nhiều tranh luận. Có ý kiến cho rằng thị trường vẫn còn dư địa tăng nhờ nguồn cung hạn chế, nhưng cũng không ít người tin giá đã vượt quá giá trị thực và sẽ phải điều chỉnh để phù hợp với nhu cầu ở thực.
Theo báo cáo ngành mới công bố, Công ty Chứng khoán MB (MBS) dự báo thị trường bất động sản tiếp tục ảm đạm từ nay đến cuối năm do áp lực lãi vay tăng cao trong khi nguồn cung lớn. Thanh khoản thị trường bất động sản có dấu hiệu chậm lại trong nửa đầu năm nay. Tỷ lệ hấp thụ trung bình của các dự án sơ cấp đạt khoảng 50-60%, giảm mạnh so với mức trên 80% cùng kỳ năm trước.
Trong khi đó, một khảo sát nhanh của VnExpress với hơn 1.600 độc giả về dự định mua nhà trong nửa cuối năm, gần 40% người tham gia cho biết hoãn kế hoạch mua để chờ nhịp giảm. Khoảng 23% độc giả chia sẻ dự định chuyển về quê sống vì không đủ khả năng mua.
Tin Gốc: Vnexpress
Ý Kiến
Bài học 'lãng phí thời gian' khi tôi cắt 30 phút nghỉ trưa của công nhân

Tôi làm gần chục năm ở một công ty (mức độ tự động cao), máy chạy không dừng, chỉ có 30 phút ăn, không có quy định ngủ trưa.
Rồi sau đó tôi chuyển về làm quản lý cho một công ty khác, được tắt máy ăn ca, nghỉ trưa 60 phút. Ban đầu tôi giữ thói quen cũ, cảm thấy việc nghỉ trưa rất lãng phí, ảnh hưởng đến năng suất. Nên tôi đổi quy định chỉ nghỉ ăn ca 30 phút.
Nhưng sau 6 tháng, tôi thấy công nhân sau giờ trưa làm việc mệt mỏi hơn, họp với mọi người tôi nhận ra công nhân làm việc nặng, lạnh, đứng cả ngày, rất mất sức, thật sự cần nghỉ ngơi sau ăn ca để hồi phục thể lực phần nào.
Công ty tôi thực hiện việc khoán sản lượng, công nhân cũng không muốn nghỉ trưa quá dài, cuối cùng chuyển lại thành 45 phút. Câu chuyện cũng đã trôi qua gần 9 năm.
Tháng trước công ty vừa bổ sung thêm giường tầng, điều hòa cho công nhân. Bản thân tôi, từ năm trước cũng tranh thủ chợp mắt 5 - 10 phút, thấy buổi chiều làm việc tập trung hơn.
Nên tôi thấy việc nghỉ trưa, nhiều ít tùy thuộc vào môi trường làm việc, đặc thù công việc, mong là chia sẻ của tôi giúp mọi người có góc nhìn đa dạng hơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Vợ chồng tôi đi Nhật Bản du lịch với vài người bạn thân. Lúc đến hẹn ở sân bay, chúng tôi bất ngờ vì ai cũng đem theo hai valy trong khi chúng tôi hai người mà chỉ một.
Thì ra, những ngày cuối, những bạn đồng hành rủ nhau đi mua quà. Người chọn bánh, người mua mỹ phẩm mang về. Ai cũng sợ về tay không sẽ khó ăn nói với người thân, bạn bè, đồng nghiệp.
Riêng tôi thì không, dù mới đăng ảnh lên mạng xã hội, một số người thân lẫn quen bình luận, nhắn tin hỏi thăm rồi nhờ mua "cái này, cái kia" nếu tiện.
Tôi chỉ mua vài món nhỏ cho gia đình. Còn lại, khi về đến TPHCM, tôi ghé một cửa hàng bán hàng nhập khẩu và mua bánh kẹo để mời chung mọi người trên công ty.
Tôi thấy đây là quyết định hợp lý. Thời gian của người đi chơi xa đáng lẽ nên dành để đi dạo những con phố, ngồi ở một quán cà phê, ngắm một ngôi đền một ngọn núi hay đơn giản là nghỉ ngơi. Thế nhưng đến những ngày cuối, cả nhóm gần như chỉ quanh quẩn trong các trung tâm thương mại để tìm xem mua gì cho đủ người.
Bố mẹ thích gì, đồng nghiệp nên mua loại nào, bạn thân có hợp không. Rồi lại cân nhắc giá cả, hành lý ký gửi, giới hạn cân nặng, sợ vỡ, sợ hỏng...
Điều thú vị là nhiều món quà tôi thấy hoàn toàn có thể mua tại TP HCM, Hà Nội hoặc order online. Giá có thể chênh lệch một chút, nhưng đổi lại không phải xách nặng, không lo quá cân hành lý, không mất hàng giờ lang thang mua sắm.
Chắc các bạn còn nhớ một du khách Tây mua một con ngựa giấy ở Hà Nội nhưng không được mang lên máy bay? Tôi đã xem các món quà lưu niệm mà ông ấy đã mua và mang về nước trong chuyến đi chơi ở Việt Nam: có chiếu, chiếc làn, giỏ tre, điếu cày... và đó mới thật sự là đi du lịch và khám phá văn hóa.
Đó là những một món đồ thủ công, một sản phẩm địa phương hay một kỷ niệm gắn với chính chuyến đi. Những món quà ấy mang giá trị trải nghiệm nhiều hơn.
Nhưng nếu chỉ là những hộp bánh, gói trà hay vài món hàng sản xuất hàng loạt, tôi không còn thấy cần thiết phải chen chúc mua bằng được ở nước ngoài.
Tin Gốc: Vnexpress

