Một câu chuyện khá bi hài gần đây: Một quán lẩu gà dược liệu ở Phật Sơn (Trung Quốc) bất ngờ trở thành điểm nóng khi lượng khách tăng vọt lên khoảng 3.000 người mỗi ngày. Chủ quán ông Mo, 62 tuổi vốn là một thầy thuốc Đông y, mở quán nhỏ tại quận Thuận Đức với lượng khách ban đầu chỉ vài chục người quen.
Mọi chuyện thay đổi khi một người có ảnh hưởng trên mạng ghé ăn và chia sẻ trải nghiệm. Chỉ trong thời gian ngắn, quán tăng từ khoảng 10 bàn lên đến 200 bàn mỗi ngày, quá tải đến mức chính chủ quán rơi vào tình trạng kiệt sức.
Đáng chú ý, thay vì tăng giá để giảm áp lực, ông lại chọn cách công khai công thức nấu ăn với hy vọng khách sẽ bớt đổ về hoặc nói món ăn dở để đuổi bớt khách.
Câu chuyện đặt ra một câu hỏi thú vị, trong kinh doanh, khi nhu cầu tăng đột biến, nên tận dụng cơ hội để tối đa lợi nhuận hay giữ nguyên giá trị ban đầu và chấp nhận áp lực?
Tin Gốc: Vnexpress

Đọc thông tin về Dự thảo Nghị định hướng dẫn Luật Thuế thu nhập cá nhân vừa được Bộ Tài chính lấy ý kiến rộng rãi để sửa đổi, hoàn thiện quy định miễn thuế thu nhập cá nhân với tiền lương hưu do Quỹ BHXH chi trả, thu nhập do quỹ bảo hiểm hưu trí bổ sung... tôi bỗng nhớ đến bố mẹ mình - những cán bộ hưu trí đã dành cả đời cống hiến. Bố tôi 71 tuổi, mẹ tôi 68 tuổi, mỗi tháng nhận lương hưu như một khoản nhỏ, đủ để duy trì cuộc sống tuổi già, nhưng cũng đủ khiến họ phải cân nhắc từng đồng chi tiêu. Khi nghe tin về dự thảo này, cả hai đều rạng rỡ.
Từng trải qua nhiều năm trong đời sống công chức, tôi hiểu cảm giác đó: lương hưu không chỉ là tiền, mà là sự an tâm, là phần thưởng cho một đời lao động. Việc Chính phủ xem xét miễn thuế, mở rộng quyền lợi cho người nghỉ hưu, không chỉ giảm "gánh nặng" vật chất mà còn mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc. Và ở đây, trong từng gia đình, từng người nhận lương hưu, những thay đổi này có thể chuyển hóa thành những bữa cơm đủ đầy hơn, những khoản chi y tế không còn phải cân đo, và đôi khi là niềm an tâm để sống vui tuổi già.
Trong bối cảnh già hóa dân số đang là thách thức lớn, việc giữ nguyên và hoàn thiện chính sách miễn thuế là cách Việt Nam mở rộng cánh cửa an sinh bền vững. Nó không chỉ giúp người nghỉ hưu an tâm hơn về kinh tế, mà còn là minh chứng rằng xã hội này không bỏ rơi những người đã dành cả tuổi trẻ cho cộng đồng. Chính vì vậy, cần làm rõ mọi "góc khuất", đảm bảo rằng mọi người nghỉ hưu đều được hưởng trọn vẹn quyền lợi, không còn những lo lắng không đáng có.
>> Thách thức tuổi già không có lương hưu
Phản ứng của người dân trước chính sách miễn thuế đang rất đa dạng. Có người nhìn vào và thấy đó là bước tiến nhân văn. Nhưng cũng có những tiếng nói khác, bày tỏ mong muốn công bằng hơn: nâng ngưỡng giảm trừ gia cảnh, mở rộng các khoản chi tiêu giáo dục, y tế được trừ thuế... Những đề xuất ấy không chỉ là con số, mà là câu chuyện về áp lực thực tế mà nhiều người lao động, đặc biệt nhóm thu nhập trung bình và thấp, phải gánh mỗi tháng. Nó nhắc nhở chúng ta rằng miễn thuế lương hưu là đúng, nhưng chưa phải là tất cả; vẫn còn nhiều người đang chật vật và chính sách cần hướng tới sự công bằng toàn diện hơn.
Cuối cùng, chúng ta cần nhìn nhận thuế không chỉ là nguồn thu cho ngân sách, mà còn là công cụ điều tiết xã hội, là cách để mỗi đồng thuế phản ánh giá trị con người. Miễn thuế lương hưu không chỉ là một ưu đãi nhỏ, mà là lời thừa nhận sâu sắc: những năm tháng lao động cống hiến của mỗi người không bị quên lãng. Thuế và an sinh khi gặp nhau sẽ trở thành sức mạnh của xã hội - một xã hội biết trân trọng lao động, biết chăm lo cho từng người trong mọi giai đoạn cuộc đời, từ những ngày làm việc hăng say đến khi nghỉ hưu an yên.
Theo báo cáo của BHXH Việt Nam, hiện có khoảng 3,55 triệu người đang hưởng lương hưu và trợ cấp BHXH hằng tháng. Gần nhất, trong đợt chi trả gộp hai tháng lương hưu, trợ cấp BHXH tháng 2 và tháng 3/2026 vào cùng kỳ chi trả tháng 2/2026, tổng số tiền 44.730 tỷ đồng đã được chi trả cho người hưởng, bảo đảm đầy đủ, kịp thời, nhanh gọn, thuận lợi và an toàn theo đúng quy định. Hình thức chi trả được thực hiện linh hoạt gồm: chi tại điểm chi trả hoặc chi tại nhà đối với người cao tuổi, ốm đau, bệnh tật, không có khả năng đi lại, góp phần bảo đảm không ai bị bỏ sót quyền lợi an sinh chính đáng.
Vũ Thị Minh Huyền'Giảm thời gian chờ lương hưu để thêm động lực đóng BHXH'
'Khó chờ lương hưu 20 năm khi thu nhập hiện tại không đủ sống'
'Hưởng lương hưu sớm có điều kiện cho người lao động'
'Nên để người lao động tự quyết thời điểm nhận lương hưu'
'Lựa chọn nhận lương hưu mức thấp khi đủ số năm làm việc'
Tôi không chờ nổi 25 năm để nhận lương hưu một triệu đồng
Nguồn: https://vnexpress.net/tuoi-gia-de-tho-hon-khi-luong-huu-khong-phai-ganh-thue-5058733.html

"Chúng ta vẫn đang dạy Toán, Lý, Hóa theo kiểu đánh đố, ai giải được nhiều, nhanh, khó thì điểm cao. Học Toán ở phổ thông, tôi cảm giác như mình được dạy để trở thành một nhà nghiên cứu. Nếu nói thật lòng, liệu mấy ai trả lời được các ứng dụng thực tế trong đời sống hàng ngày của những bài toán ở bậc phổ thông là gì?".
Đó là thắc mắc của độc giả Huynh Thu xung quanh việc dạy và học Toán ở bậc phổ thông. Nhiều ý kiến cho rằng chương trình Toán hiện nay vẫn nặng về tính hàn lâm, thậm chí mang tính "đánh đố" và chưa gắn với nhu cầu thực tiễn. Không ít người sau khi đi học, đi làm vẫn không thấy rõ mối liên hệ giữa kiến thức Toán phổ thông và công việc thực tế, từ đó đặt câu hỏi về sự cần thiết của chương trình hiện tại.
"Hồi trước, tôi học đại học Bách Khoa, Hà Nội, Toán cao cấp 1-2-3 phải nói là cực kỳ khó. Ngay năm đầu tiên, tôi đã phải học về ma trận. Khi hỏi giáo viên 'cái này học để làm gì?' thì tôi chỉ nhận được câu trả lời rằng: 'Các anh cứ học đi, không học thì không qua được môn'. Tôi thi trượt hai lần, mãi đến lần ba mới miễn cưỡng qua môn và 25 năm nay cũng không bao giờ dùng tới những kiến thức đó. Tính ra, môn Toán từ lớp 10 đến Đại học, tôi chưa lần nào được giáo viên nói nó ứng dụng làm gì cả?", bạn đọc Quang Tan nói thêm.
Cùng quan điểm, độc giả Lão Mạc đặt vấn đề về tính ứng dụng của Toán phổ thông: "Quan trọng là ứng dụng Toán học trong công việc là gì? Nếu không liên quan thì chẳng mấy ai học chuyên sâu vì cũng chẳng để làm gì? Cái học sinh cần gần như là kiến thức thực dụng ứng dụng cho công việc là chính. Còn việc đào tạo chuyên sâu nên dành cho các lĩnh vực mũi nhọn, thay vì áp dụng đại trà".
>> 'Học sinh Việt lãng phí thời gian vì cân bằng phản ứng oxi hóa khử'
Ở chiều ngược lại, nhiều ý kiến cho rằng cách nhìn nhận "học Toán để áp dụng ngay" là chưa đầy đủ. Độc giả Kẻ Đi Đêm phản biện: "Tại sao đến giờ vẫn có người mang suy nghĩ phải áp dụng kiến thức Toán học vào thực tế thì mới có giá trị? Học Toán để nâng cao tư duy logic, trong khi chẳng có môn nào có thể đáp ứng điều đó tốt hơn Toán. Giá trị lớn nhất của môn Toán không nằm ở việc áp dụng công thức vào thực tế, mà ở cách rèn luyện sự phát triển của não bộ".
Nhấn mạnh vai trò nền tảng của Toán trong việc hình thành tư duy logic, khả năng phân tích - những kỹ năng không dễ đo lường ngay nhưng có giá trị lâu dài, độc giả Lehuydo cho rằng: "Học Toán ở bậc phổ thông chủ yếu là để rèn luyện khả năng tư duy, chứ không có nhiều thời gian để thầy cô nói hết ứng dụng của nó vào đời sống. Khi lên đại học hoặc đi làm, người học sẽ dần hiểu rõ hơn ý nghĩa của những kiến thức đã được dạy".
Với cái nhìn dung hòa hơn về ý nghĩ của việc học Toán phổ thông, độc giả Quanthibachtuyet đề xuất giải pháp: "Cần làm mới phương pháp giảng dạy môn Toán bằng cách dẫn chứng cụ thể qua từng bài học để kích thích đam mê khám phá của học sinh. Việc bổ sung các ví dụ thực tế, minh họa trực quan sẽ có thể giúp các em hiểu bài học gần gũi hơn, đồng thời vẫn giữ được mục tiêu rèn luyện tư duy".
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi làm tài xế xe ôm công nghệ ở Hà Nội đã nhiều năm. Công việc này không giúp tôi giàu lên, nhưng đủ để nuôi gia đình gồm hai vợ chồng và một con nhỏ đang tuổi ăn học. Mỗi ngày, tôi rong ruổi trên đường từ sáng sớm đến tối muộn, tranh thủ chạy thêm vào giờ cao điểm để có thu nhập khá hơn.
Mỗi tháng, doanh thu của tôi dao động khoảng 15-17 triệu đồng, nhưng phải trích khoảng 35% doanh thu cho nền tảng. Sau khi trừ phần này, cộng với các khoản thuế, thu nhập thực tế của tôi chỉ còn khoảng 10 triệu đồng mỗi tháng. Số tiền ấy phải trang trải tiền thuê nhà ở Hà Nội, tiền ăn uống, điện nước, xăng xe, học hành của con và nhiều khoản phát sinh khác. Cuối tháng, gia đình tôi hầu như không có dư.
Vì vậy, khi nghe đề xuất đưa tài xế công nghệ vào diện tham gia BHXH bắt buộc, tôi thực sự lo lắng. Tôi hoàn toàn hiểu ý nghĩa của BHXH. Không ai muốn đến lúc tuổi già không có lương hưu hoặc khi gặp rủi ro lại không có điểm tựa. Tôi cũng không phản đối việc tham gia BHXH. Vấn đề là ai sẽ đóng và đóng như thế nào để phù hợp với thực tế đời sống của người lao động?
Nếu tài xế công nghệ phải tự đóng BHXH với mức 22%, số tiền tôi thực nhận mỗi tháng sẽ giảm đáng kể. Chẳng hạn, với thu nhập khoảng 10 triệu đồng của tôi hiện nay, khoản đóng này tương đương hơn 2 triệu đồng. Như vậy, số tiền còn lại để lo cho cả gia đình chỉ hơn 7 triệu đồng mỗi tháng. Với một gia đình đang thuê nhà ở Hà Nội như tôi, đó là mức rất khó xoay xở. Chỉ riêng tiền thuê nhà và các chi phí sinh hoạt cơ bản đã chiếm phần lớn số tiền. Chưa kể con nhỏ đau ốm, học hành hay những lúc xe hỏng phải sửa chữa. Nếu thu nhập giảm thêm, cuộc sống sẽ trở nên vô cùng chật vật.
>> Cử nhân quản trị kinh doanh làm shipper sau ba tháng thất nghiệp
Nói thật, trong hoàn cảnh đó, tôi có thể phải cân nhắc bỏ nghề. Không phải vì tôi không muốn đóng BHXH, mà vì trước mắt tôi vẫn phải lo cơm áo cho gia đình từng tháng. Khi thu nhập hiện tại còn chưa đủ dư dả, việc phải tự gánh thêm toàn bộ khoản đóng BHXH là áp lực rất lớn.
Tôi cho rằng nếu tài xế công nghệ được đưa vào diện tham gia BHXH bắt buộc thì các nền tảng công nghệ cũng cần có trách nhiệm chia sẻ nghĩa vụ này, tương tự doanh nghiệp đang đóng BHXH cho người lao động (theo quy định, hiện tổng mức đóng BHXH bắt buộc bằng 32% tiền lương, trong đó người lao động đóng 10,5% và doanh nghiệp đóng 21,5%).
Hiện nay, các nền tảng đang hưởng lợi từ sức lao động của hàng trăm nghìn tài xế. Nếu chỉ yêu cầu tài xế tự đóng BHXH toàn bộ mà không có sự hỗ trợ từ phía nền tảng thì gánh nặng sẽ dồn hết lên người lao động, điều đó liệu có công bằng không?
Một chính sách tốt cần hướng tới mục tiêu bảo vệ người lao động, nhưng cũng phải phù hợp với khả năng đóng góp thực tế của họ. Nếu mức đóng quá cao so với thu nhập, nhiều người cũng sẽ giống tôi, tìm cách né tránh hoặc buộc phải rời bỏ công việc đang làm. Khi đó, mục tiêu mở rộng độ bao phủ BHXH e rằng cũng khó đạt được.
Tôi mong rằng khi sửa đổi các quy định liên quan đến BHXH đối với tài xế công nghệ, cơ quan chức năng sẽ lắng nghe tiếng nói từ những người trực tiếp mưu sinh trên đường phố mỗi ngày. Chúng tôi cần được bảo vệ về lâu dài, nhưng cũng cần một cơ chế đóng góp công bằng để có thể tiếp tục sống được bằng nghề của mình hôm nay.
Tin Gốc: Vnexpress

