Tôi là độc giả lâu năm của chuyên mục Tâm sự. Sau khi đọc bài “Bài học tôi nhận ra được sau một năm ly hôn”, tôi nhận thấy có nhiều điểm khá giống với hoàn cảnh gia đình mình. Tôi xin chia sẻ câu chuyện, mong nhận được góc nhìn khách quan để tránh những quyết định dẫn đến hối tiếc sau này.
Tôi 35 tuổi, vợ 31 tuổi, kết hôn được hai năm, chưa có con. Cả hai đến với nhau khi đã khá chín chắn, cảm thấy nhiều điểm phù hợp nên quyết định lập gia đình. Tuy nhiên, yêu và sống chung là hai chuyện rất khác. Khi về chung một nhà, nhiều vấn đề bắt đầu xuất hiện.
Thứ nhất, về cách xử lý mâu thuẫn: tôi và vợ đều có cái tôi cao. Khi bất đồng quan điểm, tôi thường chọn cách im lặng, lắng nghe, hạn chế phản bác để tránh xung đột leo thang. Ngược lại, vợ luôn muốn giải quyết ngay, không chấp nhận thua cuộc và luôn phải là người đúng. Những lần tranh cãi thường rất căng thẳng vì vợ hay dùng từ ngữ gây tổn thương và thiếu tôn trọng tôi như: hèn, nhu nhược, không tử tế… Tôi đã nhiều lần chọn thời điểm vui vẻ, tạo không gian riêng (quán cà phê, du lịch…) để góp ý và chia sẻ. Tuy nhiên, mọi việc chỉ cải thiện trong thời gian ngắn rồi đâu lại vào đó. Các vấn đề gốc rễ hiếm khi được giải quyết đến nơi đến chốn vì vợ khó lắng nghe và luôn muốn giữ thế thắng trong tranh luận.
Thứ hai, về quan điểm tài chính: Tôi là người cẩn trọng, có xu hướng lập kế hoạch tiết kiệm và chuẩn bị cho tương lai. Tôi ưu tiên tích lũy, dự phòng rủi ro. Vợ lại có quan điểm thoải mái hơn, cho rằng “tiền làm ra để tiêu, miễn hiện tại vui vẻ”. Vợ cũng có tiết kiệm nhưng rất nhỏ và chủ yếu phụ thuộc bảo hiểm sức khỏe và phần thưởng để ra. Vợ đang nuôi em trai và học thêm thạc sĩ cũng là một khoản chi phí trong gia đình.
Thứ ba, về quan điểm hưởng thụ: Tôi hướng đến cuộc sống đơn giản, tiện lợi; ưu tiên dùng tiền để đầu tư cho tri thức và các mục tiêu dài hạn, hưởng thụ ở mức vừa phải. Vợ hướng nhiều hơn đến trải nghiệm, du lịch, làm mới bản thân. Điều này không sai nhưng việc lập kế hoạch và cân đối tài chính chưa phù hợp, dẫn đến áp lực lâu dài.
Thứ tư, về thu nhập và tài sản: Thu nhập của hai vợ chồng tương đương nhau, khoảng hơn 2x triệu mỗi tháng. Trước hôn nhân, tôi có một căn chung cư nhỏ; vợ không có tài sản riêng (do quan điểm dùng tiền cho việc cá nhân). Tôi tôn trọng điều này và không thấy vấn đề. Sau hôn nhân, chúng tôi góp tiền mua một chiếc ôtô để vợ đi làm, phần tôi đóng góp nhiều hơn vì đã có tài sản trước đó; phần còn lại trả góp. Tuy nhiên, vợ thường chê căn chung cư của tôi nhỏ, xa trung tâm, kẹt xe và chê dân cư nhà tôi ở thu nhập thấp làm vợ không thoải mái.
Thứ năm, về đối nội đối ngoại: Vợ mong muốn về thăm nhà ngoại thường xuyên (khoảng hai lần mỗi tháng). Việc về nhà nội, chỉ khi tôi về vợ mới đi cùng. Khi về nhà nội, vợ gần như không phụ giúp việc gì, luôn giữ tâm thế là khách. Vợ khó hòa hợp với bố mẹ tôi, hay cảm thấy bị soi xét, dạy dỗ kiểu bóng gió nên thường không ở lại quá hai ngày.
Thứ sáu, về việc nhà và hỗ trợ gia đình: Công việc của vợ theo giờ hành chính, còn công việc của tôi linh hoạt hơn dù thỉnh thoảng phải đi công tác. Tôi thường về nhà sớm và chủ động làm nhiều việc nhà như nấu ăn, dọn dẹp, giặt giũ… nhiều hơn vợ.
Thứ bảy, hiện trạng hôn nhân: Hiện tại, chúng tôi đang rơi vào trạng thái khủng hoảng và xa cách. Nhiều lúc tôi muốn buông tay, không phải vì hết yêu, mà vì cảm giác không được tôn trọng; khác biệt sâu sắc về quan điểm sống và giá trị gia đình; thiếu công bằng trong đối xử; các vấn đề gốc rễ không được giải quyết. Mỗi khi xảy ra mâu thuẫn, vợ thường chọn cách ôm ấp, thể hiện tình cảm để làm lành. Tuy nhiên, những nguyên nhân cốt lõi phía sau gần như không thay đổi.
Tôi thật sự băn khoăn: vợ đang thay đổi hay do tôi nghĩ quá nhiều? Trong hoàn cảnh này, tôi nên tiếp tục cố gắng hay dừng lại để cả hai không tổn thương thêm?
Tôi 39 tuổi, nhìn bên ngoài nhiều người sẽ nghĩ tôi là người phụ nữ may mắn. Chồng tôi thành đạt, có địa vị, biết kiếm tiền, con cái ngoan ngoãn, gia đình không thiếu thốn gì. Bạn bè ai cũng bảo tôi "sướng mà không biết hưởng". Có lẽ chỉ người sống trong cuộc hôn nhân ấy mới hiểu, điều khiến một người phụ nữ đau nhất không phải là thiếu tiền mà là dần dần đánh mất vị trí của mình trong trái tim người đàn ông từng thề sẽ yêu thương suốt đời. Tôi và anh yêu nhau từ khi còn rất trẻ. Chúng tôi đã đi qua biết bao sóng gió để có thể đến được với nhau. Ngày cưới, ai cũng chúc mừng vì nghĩ đó là một chuyện tình đẹp.
Những năm đầu hôn nhân, chúng tôi có những bất đồng như bao cặp vợ chồng khác. Tôi luôn nghĩ chỉ cần mình nhường một chút, im lặng một chút thì gia đình sẽ yên ấm. Mỗi lần cãi nhau, dù đúng hay sai, người chủ động xin lỗi luôn là tôi. Tôi sợ chiến tranh lạnh, sợ các con phải chứng kiến bố mẹ căng thẳng, càng sợ anh bỏ đi. Lần nào anh cũng để mặc tôi xuống nước. Dần dần, việc tôi nhún nhường trở thành điều hiển nhiên, anh không còn cảm thấy cần phải xin lỗi nữa. Anh cũng không còn quan tâm những lời mình nói có làm tôi tổn thương hay không. Anh chưa từng đánh tôi, cũng chưa từng ngoại tình, thế nhưng anh có thể quát tôi chỉ vì một chuyện rất nhỏ, mỉa mai tôi trước mặt các con, có thể phủ nhận mọi ý kiến của tôi bằng một câu: "Em thì biết gì". Những lúc ấy, tôi chỉ biết im lặng.
Ở ngoài xã hội, anh là người đàn ông lịch thiệp, đồng nghiệp quý mến, bạn bè nể trọng. Anh sẵn sàng ngồi hàng giờ để lắng nghe người khác tâm sự, đưa ra lời khuyên rất thấu đáo. Khi ở nhà, tôi lại không có nổi năm phút để nói hết những điều chất chứa trong lòng với chồng. Mỗi lần tôi muốn hai vợ chồng ngồi lại nói chuyện, anh đều tìm cách tránh đi. Có hôm tôi vừa mở lời thì anh cầm chìa khóa xe đi ra ngoài. Rồi tôi phải viết mail gửi anh, nói về những suy nghĩ của mình. Anh cũng không thèm phản hồi lại tôi. Có lúc tôi tự hỏi, phải chăng anh chưa từng muốn hiểu tôi? Tôi từng cố thay đổi bản thân, học cách nói năng nhẹ nhàng hơn, bớt kỳ vọng hơn, cố gắng trở thành người vợ mà anh mong muốn. Càng cố gắng, tôi càng thấy mình nhỏ bé.
Tôi nhận ra sự thật phũ phàng, chồng không còn tôn trọng vợ nữa. Anh đi đâu không cần báo, có những lần anh đi qua đêm hoặc vài ngày mới về. Tôi gọi điện, anh bảo bận; tôi nhắn tin, rất lâu mới nhận được câu trả lời ngắn ngủi. Tôi không biết anh đang làm gì, ở đâu, với ai. Anh như kiểu không còn thấy mình cần phải giải thích với vợ. Tôi từng là người đầu tiên anh muốn chia sẻ mọi chuyện. Bây giờ, có khi người cuối cùng biết tin về anh là tôi. Nhiều người khuyên tôi mạnh mẽ lên, ly hôn đi. Họ nói một người phụ nữ có công việc ổn định như tôi chẳng việc gì phải chịu đựng. Đâu ai hiểu để buông người đàn ông ở bên tôi gần 20 năm không hề đơn giản.
Có những đêm nằm cạnh anh mà tôi thấy xa vời vợ. Tôi sợ mất anh. Nghe thật buồn cười phải không? Một người đàn ông đã không còn tôn trọng vợ, vậy mà tôi vẫn sợ mất. Tôi sợ các con không còn một gia đình trọn vẹn, sợ những bữa cơm chỉ còn ba mẹ con ngồi với nhau, sợ phải giải thích với bố mẹ già vì sao cuộc hôn nhân từng khiến họ tự hào lại đi đến kết cục này. Hơn hết, tôi sợ phải thừa nhận suốt bao năm qua, tình yêu chỉ còn ở phía tôi. Có lần, trong lúc cãi nhau, anh bảo tôi: "Em muốn nghĩ sao thì nghĩ", tôi trằn trọc cả đêm vì câu nói đó, chồng chẳng cần quan tâm đến cảm xúc của tôi.
Tôi không còn dám nói lên suy nghĩ của mình. Mỗi lần muốn góp ý điều gì, tôi lại cân nhắc xem anh có nổi nóng không. Anh về muộn, tôi tự nhủ không nên hỏi nhiều kẻo anh khó chịu. Tôi sống dè dặt ngay trong chính ngôi nhà của mình. Có lúc soi gương, tôi không còn nhận ra mình. Có lẽ tôi đã sai vì đánh đổi lòng tự trọng để giữ một cuộc hôn nhân không còn hạnh phúc. Tôi sợ mất chồng nên chấp nhận để bản thân bị xem nhẹ hết lần này đến lần khác. Có lẽ, chính sự nhẫn nhịn của tôi đã khiến anh quen với việc không cần tôn trọng vợ. Đến hôm nay, tôi vẫn chưa đủ can đảm để buông tay. Tôi mong một ngày anh nhìn lại, nhớ đến quãng thời gian chúng tôi từng yêu nhau tha thiết, từng vượt qua bao khó khăn. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Gửi Cốm! Em à, vậy là chúng mình đã về chung một nhà được hai tuần rồi. Em giờ đã là vợ của anh. Chúng mình có thêm bố mẹ, thêm người thân. Với anh, gia đình vốn trước đây ít người nên giờ anh hạnh phúc lắm. Bố mất sớm, anh đợi 22 năm để lại được gọi "Bố ơi". Từ bé anh nghĩ mình không thiếu thốn tình thương vì vẫn có mẹ lo lắng chăm sóc; vẫn có em trai để bầu bạn, chia sẻ và cùng nhau lớn lên. Thế nhưng sâu thẳm trong anh có lẽ vẫn luôn ngưỡng mộ các bạn, những người luôn có bố để dựa vào, có bố chở che. Nhà nghèo nên hồi nhỏ khi còn đi học rồi tới khi ra trường anh vẫn rất tự ti, do vậy anh không yêu ai cả. Trẻ thì ngại yêu, sợ người ta đánh giá hoàn cảnh; khi bớt tự ti hơn rồi anh lại nghĩ chưa thực sự cần tình yêu. Để rồi ngoảnh đi ngoảnh lại anh đã 34 tuổi mà vẫn một mình.
Anh chưa từng có suy nghĩ sẽ độc thân hay không lập gia đình, thế nhưng anh luôn nghĩ không thể vì sợ cô đơn mà chọn bừa may rủi, hay kết hôn mà không cần tình yêu. Trước khi gặp em, anh nghĩ sẽ kết hôn nhưng không có một mốc thời gian nào cụ thể, có lẽ gần 40 tuổi gì đó, cũng có thể hơn vì càng lớn tuổi càng ít lựa chọn hơn mà. Em hay bảo anh khó tính nên mới khó có người yêu, khó lấy vợ nhưng em cũng vậy mà nhỉ. Vậy mà không hiểu tại sao ông tơ bà nguyệt lại se duyên cho chúng mình thành một cặp, hơn nữa còn hợp nhau đến lạ.
Mình gặp nhau khi Hà Nội vào thu nồng nàn, mùa đẹp nhất trong năm. Có lẽ vậy mà chuyện tình của chúng mình cũng được thời tiết hỗ trợ nhiều. Mình dắt tay nhau đi qua những con phố nhỏ, ăn khoai nướng những quán ven đường, cùng nhau ngắm hoàng hôn ở hồ Tây và còn rất nhiều kỷ niệm nữa mà chắc chẳng bao giờ anh quên được.
Em từng hỏi anh là tuổi này rồi có còn tin vào tình yêu đẹp không, khi ấy anh trả lời: "Anh luôn tin vào tình yêu đẹp dù ở tuổi nào đi nữa. Hôn nhân nếu không có tình yêu thì không thể nào bền chặt được". Giờ anh lại càng tin hơn em ạ. Đám cưới của chúng mình là kết quả của tình yêu, lòng chân thành và sự thấu hiểu. Bước vào chương mới của cuộc đời, anh hy vọng dù khó khăn thế nào mình cũng nắm chặt tay nhau em nhé. Cảm ơn đời đã cho ta gặp trễ, để đủ trưởng thành mà giữ lấy nhau.
Tôi là độc giả lâu năm của VnExpress, nhân đây cũng xin cảm ơn quý báo và chuyên mục Hẹn hò đã là cầu nối để giúp vợ chồng tôi có thể tìm thấy nhau. Chúc quý báo ngày càng phát triển và ngày càng có nhiều cặp đôi có kết quả tốt đẹp thông qua chuyên mục. Chân thành cảm ơn.
Tôi cao ráo, dễ nhìn, dễ gây thiện cảm với người đối diện. Sau hai năm chia tay mối tình đầu kéo dài năm năm, tôi đến với anh. Cuộc tình của chúng tôi vui vẻ và lãng mạn. Tôi yêu anh nhiều, tin tưởng anh tuyệt đối, không hề biết gì về quá khứ của anh. Yêu nhau được một năm, tôi có thai, vừa sợ và hoang mang nhưng cảm thấy hạnh phúc lắm, vì được sinh con cho người mình yêu rất nhiều. Tôi báo cho anh biết, anh khuyên tôi nên bỏ thai vì chưa xác định cưới. Tôi đau khổ khi nghe anh nói thế. Anh còn đưa tôi đến phòng khám để ‘giải quyết’.
Không hiểu sao lúc đó tôi cũng nghe lời anh. Khi bác sĩ hỏi đã suy nghĩ kỹ chưa, tôi như bừng tỉnh, từ chối việc bỏ thai. Anh nhìn theo tôi ngơ ngác, sau đó đưa ra đủ lý do để tôi từ bỏ. Nhiều lần anh khuyên nhưng tôi quyết định giữ thai và chia tay anh. Khi đó tôi là sinh viên năm tư, sắp ra trường, sợ không dám cho bố mẹ biết, định giấu nhưng rồi chẳng thể được. Mọi người biết chuyện, ba mẹ lo lắng rất nhiều nhưng luôn động viên tôi cứ yên tâm sinh bé, đã có bố mẹ ở bên. Tôi đau khổ vì để cha mẹ buồn lòng. Tình yêu của ba mẹ và sự quan tâm chăm sóc đã khiến tôi vượt qua thời gian đó.
Thời gian ngắn sau, biết tôi chắc chắn không từ bỏ việc làm mẹ, anh quay lại xin cưới. Tôi trăn trở nhiều, người từng bắt tôi bỏ thai liệu có phải người cha tốt? Sau nhiều ngày suy nghĩ, tôi quyết định cưới để con có cha và để cha ba tôi không phải mang tiếng. Thế nhưng đó lại là quyết định sai lầm lớn đời tôi. Sau đám cưới tôi mới biết, trong khoảng thời gian chia tay nhau, tôi đau khổ thì anh lại vui vẻ với những cô gái khác. Đến giờ, 5 năm chung sống, tôi đã rơi nước mắt không biết bao lần. Cứ nghĩ anh sẽ bù đắp cho mẹ con tôi nhưng không. Anh tiếp tục làm tổn thương tôi, lấy đi hết niềm tin tôi dành cho anh khi cặp bồ nhiều lần.
Tôi đau khổ khi đọc những tin nhắn các cô gái gửi tới anh và ngược lại, càng đau đớn hơn khi chứng kiến anh dẫn bồ vào khách sạn. Chỉ có ai trong hoàn cảnh như tôi mới biết được nỗi đau này. Tôi nhiều lần buông bỏ nhưng rồi anh lại xin lỗi, hứa sẽ thay đổi. Là phụ nữ, tôi nghĩ cho con rất nhiều nên đã tha thứ cho chồng hết lần này đến lần khác. Đến bây giờ niềm tin của tôi cạn kiệt, nhìn con mà nước mắt cứ rơi. Tôi không biết phải làm gì. Tiếp tục giữ gia đình này vì con hay chia tay để sống cuộc sống mới, không phải chịu tổn thương tinh thần vì chồng nữa.