Tôi là nhân viên y tế, trước đây đi làm hơn bốn năm ở phòng khám và bệnh viện. Hai năm gần đây, tôi học lên tiếp theo diện cơ quan cử đi học và được hỗ trợ. Tôi vẫn cố gắng từng ngày để cuộc sống tốt hơn. Tôi không phải kiểu người khéo léo, càng không giỏi đoán ý người khác nhưng luôn tin chỉ cần mình sống tử tế, chân thành thì sẽ được đối xử lại bằng sự tử tế. Đó là điều tôi đã tin trước khi lấy chồng.
Ngày về làm dâu, tôi mang theo rất nhiều hy vọng. Tôi tự nhủ sẽ sống, đối xử thật tốt với bố mẹ chồng. Tôi cố gắng từ những điều nhỏ nhất, chỉ sợ mình làm sai, sợ người lớn không hài lòng nhưng rồi tôi nhận ra có những thứ không phải cứ cố là được.
Bố mẹ chồng ở quê. Vợ chồng tôi làm việc trên thành phố, thuê nhà trọ riêng, thỉnh thoảng lễ Tết, có việc, được nghỉ làm mới về. Mỗi lần về, tôi đều cố gắng dậy sớm nhưng có những hôm mệt, hơn 6 giờ, thậm chí gần 7 giờ tôi mới dậy. Những lúc đó, tôi chào mẹ chồng, bà không trả lời, khuôn mặt khó chịu. Tôi cảm thấy như mình vừa làm sai điều gì đó rất lớn. Có lần, tôi xuống bếp nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Bố chồng thấy gần xong, gọi mẹ vào ăn nhưng bà quát lớn: “Đã nấu xong đâu mà ăn”. Sau đó không ai nói thêm gì nữa. Không khí trong căn bếp hôm đó khiến tôi nhớ mãi.
Từ những chuyện rất nhỏ như vậy, tôi bắt đầu hiểu cảm giác tủi thân là thế nào. Tôi vẫn làm mọi thứ như một thói quen: dậy sớm nấu ăn, đi chợ, lo bữa sáng, bữa trưa, bữa tối. Tôi nghĩ chỉ cần mình cố gắng hơn một chút, mọi thứ sẽ khác. Nhưng dần dần, tôi nhận ra những điều mình làm trở thành hiển nhiên. Còn những điều tôi chưa làm được lại trở thành lý do để bị để ý.
Mẹ chồng hay kể chuyện ngày xưa làm dâu vất vả thế nào. Bà nói: Ngày xưa khổ lắm, không như bây giờ. Rồi bà nói: Lấy vợ, lấy chồng cho chúng mày là hết trách nhiệm. Ngày xưa đẻ anh em chồng, bà nội cũng không phải chăm, toàn cụ chăm. Tôi nghe mà không biết nói sao.
Tết năm đầu tiên, tôi và chồng về ngoại vào mồng hai, chiều tối mồng ba quay lại. Nhưng hôm đó nhà nội có tiễn cụ mà tôi không được báo trước. Khi vào nhà, tôi thấy rõ sự không vui trên gương mặt của bố mẹ chồng. Không ai nói gì nhưng tôi vẫn thấy mình kiểu có lỗi.
Có lần vợ chồng tôi xin phép đi thăm em con cậu mới sinh. Lúc đó trong nhà có bố mẹ chồng và chị chồng. Vừa ra đến cổng thì trời mưa, chúng tôi quay vào nhà, mẹ chồng bảo sao không đi đi. Không khí lúc đấy tôi thấy nặng nề như mình đang đi vào không đúng lúc. Tôi để ý, mỗi lần chị chồng về, mẹ luôn chuẩn bị đồ, gói ghém cái nọ cái kia mang ra tận xe. Còn vợ chồng tôi, mọi thứ nhẹ hơn rất nhiều. Tôi không so đo nhưng cảm nhận được sự khác biệt.
Có những lần bố chồng nói về chuyện đất đai, tiền bạc nhưng lại nói với tôi, không phải với chồng tôi. Tôi mang chuyện đó nói lại, chồng bảo tôi suy nghĩ nhiều. Dần dần, tôi không biết nên chia sẻ với ai nữa. Tôi vẫn làm tất cả bằng tấm lòng của mình: mỗi lần về đều mua đồ thắp hương, thấy gì ngon cũng nghĩ đến bố mẹ chồng, lễ Tết biếu tiền, mua quà, mua thuốc, đưa bà đi khám. Tôi không tính toán, chỉ nghĩ mình là con trong nhà thì nên làm như vậy. Ngay cả những chuyện rất nhỏ, tôi cũng muốn làm cho trọn vẹn.
Những lúc được chú thím, họ hàng mời sang ăn cơm hay ăn cỗ, trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ nên mua chút hoa quả hay ít quà mang sang cho phải phép, vì tôi muốn thể hiện sự tôn trọng và quan tâm. Nhưng lần nào nói ra, chồng tôi cũng gạt đi: “Không cần thiết đâu”. Tôi không biết bản thân quá cầu kỳ, nhạy cảm không. Cảm giác như những gì tôi cho là “nên làm” lại không được coi trọng.
Tôi làm dâu hai năm, còn chị dâu là mười năm. Ngay từ đầu, chị đã nói: “Về nhà này là phải lo hết”. Tôi im lặng vì thực tế, tôi vẫn tự lo cho cuộc sống của mình. Tôi đi làm, đi học và tự đứng trên đôi chân của mình. Nhưng không hiểu vì sao, đôi lúc tôi vẫn có cảm giác mọi người nghĩ tôi đang dựa vào chồng. Điều khiến tôi mệt nhất là tủi thân nhưng không thể nói ra; cảm thấy mình cố gắng rất nhiều nhưng không ai nhìn thấy; là những lúc cần một người hiểu mình nhưng chồng lại chỉ nói: Em nghĩ nhiều rồi.
Đến giờ, tôi vẫn đang cố gắng sống tốt, vẫn giữ sự tử tế như trước đây tôi từng tin nhưng không còn chắc liệu sống tốt có được đối xử công bằng trong một gia đình không. Có khi nào mình im lặng và chịu đựng lại khiến người khác nghĩ mình không hề tổn thương?
Thật lòng tôi cảm ơn những lời khuyên chân thành, tuy nhiên muốn viết thêm câu chuyện của mình để mọi người có cái nhìn rộng hơn và góp ý thêm cho tôi. Vợ chồng tôi bên nhau 19 năm, 6 năm yêu và 13 năm cưới. Thời gian yêu nhau từ lúc sinh viên, anh rất tốt với tôi, quan tâm giúp đỡ tôi rất nhiều trong học tập và cuộc sống xa nhà. Ra trường có lương, anh còn giúp tôi một phần tài chính, chịu khó dẫn tôi đi ăn, mua quần áo đẹp, đi chơi. Thời gian đầu tôi đi làm gặp nhiều khó khăn, có giai đoạn gián đoạn công việc cũng vẫn là anh sát cánh bên tôi.
Chồng tôi hình thức đẹp, cao, khuôn mặt sáng sủa, phúc hậu, nhiều người nhận xét vậy, không phải kiểu người đẹp trai badboy ham ăn lười làm, anh cũng rất chịu khó. Khi có con đầu lòng, anh luôn cố gắng tìm việc để có thêm nguồn thu thứ hai. Nhiều đêm ngủ cùng vợ, anh trăn trở tìm cách kiếm tiền. Rồi vài năm sau, vợ chồng chăm chỉ làm việc, có nhiều cơ hội công việc xuất hiện, chúng tôi đã cùng nâng cao thu nhập.
Thời điểm này chồng làm được đồng nào đều đưa hết về cho tôi. Từ trước đến tận ngày hôm nay, anh luôn quan tâm đến các con, chịu khó đưa chúng đi chơi chỗ này chỗ kia, kèm con học bài, giao bài và chữa bài với con, thi thoảng chơi thể thao cùng con, đi chợ buổi sáng giúp vợ. Việc nhà như rửa bát, phơi quần áo, anh cũng tích cực giúp vợ, con ốm cùng tôi chạy đôn đáo đưa đi khám, mua thuốc, về cho con uống thuốc. Anh hay bảo tôi rằng phải rèn hai con lớn kỷ luật, thạo việc nhà để vợ được nghỉ ngơi và để các con ý thức giá trị lao động.
Kể hết ra đây để mọi người hiểu chồng tôi không hoàn toàn là người xấu, bất tài vô dụng. Về đối ngoại, anh luôn nhiệt tình, hay giúp đỡ mọi người, tính tình hào sảng, giao tiếp tốt, được nhiều người quý mến, ra ngoài luôn quần áo, đầu tóc chỉn chu, sạch sẽ, lịch thiệp. Công tâm mà nói, chồng tôi có khá nhiều điểm cộng.
Nói về tôi, đứng cùng anh cũng không hề kém cạnh, cao hơn 1m6, da trắng, khuôn mặt nét, chỉ cần trang điểm nhẹ là đẹp. Ba con thừa hưởng gen của cả bố mẹ, đều rất đẹp. Tôi tính tình hướng nội, thích dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, nấu ăn cho chồng con. Đi làm xong tôi về thẳng nhà, không thích la cà tụ tập nhiều. Tôi giỏi chuyên môn, chỉ có mục tiêu kiếm tiền và chăm sóc nhà cửa, con cái, ít va chạm xã hội. Tôi khá cầu toàn, có lúc chồng bảo tôi yêu cầu anh nhiều đến nỗi nghẹt thở. Tôi cũng đặt yêu cầu cao cho bản thân.
Tôi không ăn diện, nhiều người đánh giá bản thân quá giản dị so với thu nhập. Tôi mua đồ cho chồng con không tiếc, mua các khóa học đắt tiền cho con không tiếc, nhưng lại khá tiết kiệm với bản thân. Tôi quan niệm chỉ cần mình ăn mặc gọn gàng, sạch sẽ là được, bởi vốn thích sự đơn giản.
Quay lại chuyện chồng tôi, từ lúc cặp với người phụ nữ kia là anh không mang tiền về nhà nữa. Tôi vốn tin tưởng chồng nên khá yên tâm để anh đầu tư vì trước đó anh kiếm tiền rất tốt, giờ không đưa tôi nữa, tôi đoán chắc do thị trường khó khăn, chồng cũng bảo vậy. Tôi vẫn kiếm được đều để bao quát hết tài chính trong nhà nên không hỏi chồng tiền, đưa tôi bao nhiêu thì đưa. Thời gian này anh có đưa nhưng không đáng kể. Tôi cũng gặp cô ta vài lần trong những lần anh rủ đi liên hoan có nhiều người trong công ty. Cô ta thấp nhỏ, nuôi hai con riêng, gia cảnh khó khăn, được cái nói chuyện nhỏ nhẹ và ngọt ngào. Những lúc như thế, hai người họ biểu hiện hoàn toàn bình thường. Trước đó tôi có gờn gợn nghi ngờ xong lại tự nhủ chắc do mình đa nghi quá.
Nói hết ra đây, lòng tôi ngổn ngang trăm mối. Việc chồng cặp bồ thời gian dài, cho cô ta tiền, mua quà cáp, chối quanh co, làm hao hụt tiền nhà, để nhiều người biết, cứ nghĩ đến là tôi cay đắng. Chồng cũng không phải người xấu hoàn toàn. Nhớ lại toàn bộ thời gian từ lúc yêu nhau, về chung nhà, anh luôn tốt với tôi, tình nghĩa vợ chồng đã có với nhau cả chặng đường dài, nói bỏ đâu dễ dàng bỏ được. Giờ anh chuyển mảng kinh doanh khác, được người ta mời về làm quản lý cho một doanh nghiệp quy mô 150 người. Như anh nói, còn vướng một vài lô đất với người phụ nữ kia cần giải quyết nốt, về mặt tình cảm đã hoàn toàn cắt đứt.
Hai tháng nay tôi đặt vấn đề ly hôn mấy lần, anh đều xin cơ hội để làm việc nuôi con. Sau khi điều tra kỹ, tôi thấy chồng và cô ta có tình cảm với nhau thật chứ không phải sau nắng đơn thuần. Giờ đây niềm tin về lòng chung thủy không còn, tôi rất ngổn ngang lo lắng, sợ rằng tha thứ rồi mấy năm nữa anh lặp lại chuyện này, không biết tôi có chịu được không hay ngã quỵ. Xin mọi người cho tôi thêm lời khuyên, hướng giải quyết.
Tôi có mối quan hệ tình cảm với người đàn ông từng ly dị vợ. Tôi ngoài 30 tuổi, không có ý định kết hôn nhưng muốn có con. Anh bảo nếu tôi muốn sinh con cũng được nhưng sẽ phải tự lo là chính, anh có trách nhiệm chu cấp nhưng không thể đảm bảo toàn tâm toàn ý với mẹ con tôi được. Tôi chấp nhận ở bên anh vì cần một người giúp cân bằng cảm xúc; anh là người sạch sẽ, đàng hoàng. Từ trước đến nay, mỗi lần quan hệ, cả hai đều sử dụng biện pháp bảo vệ đầy đủ. Tuy nhiên, giờ tôi muốn có con, có lẽ một phần vì tuổi tác, một phần vì thực sự mong muốn được làm mẹ.
Điều khiến tôi băn khoăn là tuổi thơ của mình không hạnh phúc. Vì vậy, tôi luôn mong rằng cha phải là người hiện diện trong những cột mốc quan trọng của con, có trách nhiệm dạy dỗ, đồng hành và nâng đỡ con trên chặng đường trưởng thành. Thế nhưng, tôi cảm thấy đến 90% là anh ấy sẽ không làm được điều đó.
Anh còn cha mẹ già, có hai con riêng, có những ràng buộc và trách nhiệm khác. Tôi không biết có nên nói rõ hơn với anh về những kỳ vọng của mình không, hay cứ sinh con ra rồi từ từ hướng anh theo mong muốn của mình. Rất mong nhận được ý kiến và góc nhìn từ mọi người. Cảm ơn mọi người đã đọc và chia sẻ.
Tôi vừa chia tay bạn trai cũ thì quen luôn người yêu hiện tại. Dù chia tay nhưng chúng tôi chưa dứt khoát hẳn, vẫn còn dây dưa và gặp nhau vì bạn trai cũ níu kéo. Hiện tại tôi phát hiện có thai gần hai tháng. Người yêu biết chuyện bảo sẽ chịu trách nhiệm và cưới tôi. Nhưng tôi khá lo lắng vì không chắc đứa bé có phải con anh không, vì tôi lỡ gần gũi với cả bạn trai cũ thời điểm đó. Giờ tôi phải làm sao đây?