Tôi 31 tuổi, có em bé hơn một tuổi và một cuộc hôn nhân hơn hai năm đang rơi vào bế tắc. Chồng hơn tôi 8 tuổi, có bằng đại học nhưng chỉ là trường phân khúc thấp. Tôi học đại học top đầu. Do đặc thù ngành nghề của chồng ở công trình nên ăn nói bỗ bã, có phần thô lỗ, vợ chồng nói chuyện với nhau không hợp lắm. Nói thật là lúc trước tôi cưới anh vì tình cảm thì ít mà vì tới tuổi phải lấy chồng thì nhiều. Đây có lẽ là quyết định hối hận nhất trong cuộc đời tôi.
Vì hai vợ chồng không cùng tần số, không cùng sở thích, khoảng cách tuổi tác lớn nên lâu dần không thể kết nối sâu cùng nhau, chưa bao giờ có thể trao đổi chân tình hoặc có điều gì đó gắn kết mật thiết, ngoại trừ có với nhau một đứa con. Đương nhiên chúng tôi vẫn nói chuyện mỗi ngày nhưng chủ đề xoay quanh sẽ là về con cái, họ hàng và những thứ bên ngoài xã hội ở mức bề mặt thôi. Nếu không có con, chắc mối quan hệ này đã kết thúc sớm rồi.
Vấn đề lớn nhất ở đây nữa là chồng không có nhu cầu gần gũi vợ. Lúc tôi có bầu, anh bảo kiêng chuyện vợ chồng vì sợ ảnh hưởng tới con, tôi cũng không thắc mắc gì. Sinh con xong và con lớn hơn chút rồi, anh vẫn luôn từ chối khi tôi chủ động gần gũi. Có thể nói số lần vợ chồng sinh hoạt một năm đếm trên đầu ngón tay. Nói thêm là tôi cao ráo, xinh xắn, da trắng, sinh xong người không rạn, vẫn thon gọn y hệt hồi chưa chồng, không xấu xí xồ xề gì hết. Tôi có đề cập đến việc đi khám, ban đầu chồng không chịu, lần sau thì chịu nhưng tới giờ vẫn chưa sắp xếp để đi.
Tôi mệt mỏi vì việc chồng không bao giờ chủ động, cũng không muốn hối thúc anh nữa. Nếu thực sự chồng nghĩ cho vợ và bản thân thì tôi không cần phải nhắc nhiều như thế. Hôm nay là lần thứ n tôi chủ động mặc váy ngủ và bị chồng từ chối. Tôi khóc vì quá ức chế, chồng cũng chẳng thèm dỗ dành. Tôi đã im lặng và không nói chuyện với chồng hơn một tuần rồi. Ngoài việc nói vài câu tôi không đáp lại, chồng cũng chẳng hành động hay muốn làm gì khác để dỗ dành vợ. Tôi thật sự chán nản cuộc hôn nhân này nhưng lại thương con còn quá bé.
Chồng vẫn chăm và có trách nhiệm với con, con cũng được ông bà nội yêu thương và chăm sóc đủ đầy. Nếu ly hôn, một mình lo cho con, đương nhiên tôi không thể lo được đầy đủ như trước. Rồi anh sẽ kết hôn tiếp, con sẽ không còn được như bây giờ nữa, mọi thứ đều sẽ bị chia sẻ với một anh em cùng cha khác mẹ khác. Nghĩ đến đây tôi đau lòng lắm mọi người.
Tôi còn quá trẻ để chịu đựng cuộc hôn nhân bế tắc: không vật chất (thu nhập chồng chỉ đủ lo cho con, còn tôi trước giờ tự lo cho bản thân), không tinh thần, không tình dục. Mong mọi người có thể cho tôi lời khuyên và sức mạnh vượt qua. Chân thành cảm ơn.
Chồng 40 tuổi, tôi 35 tuổi, cưới được 4 năm, có con ba tuổi. Chúng tôi quen 6 tháng là tiến tới hôn nhân vì cả hai thấy phù hợp với nhau. Tôi suy nghĩ khá đơn giản, chia sẻ với chồng mọi thứ, chẳng giấu anh điều gì. Mật khẩu các tài khoản tôi đều cho anh biết, còn anh thì không. Có lần tôi hỏi vì sao anh phải giấu, anh lảng sang chuyện khác.
Vừa rồi tôi phát hiện chồng sử dụng một tài khoản cá nhân khác trên mạng xã hội. Anh thường xuyên cập nhật trạng thái cá nhân, không im lìm như tài khoản vẫn liên lạc với tôi. Vợ chồng tôi cưới hơn bốn năm nhưng gần gũi chắc chưa được chục lần. Nhu cầu sinh lý của tôi không cao, nhưng cũng có tình cảm và muốn gần gũi chồng, vậy mà vài tháng anh chẳng thèm ngó ngàng gì tới tôi. Có lúc tôi mặc đồ gợi cảm, cố tình gần anh, anh cũng không có ý kiến, còn bảo mệt nên đi ngủ sớm.
Tôi có khuôn mặt ưa nhìn, cao 1m65, da sáng, sinh xong tôi về lại dáng nhanh. Tôi chưa phát hiện chồng có biểu hiện ngoại tình. Anh thường ngồi máy tính đến đêm rồi đi ngủ luôn. Có hôm tôi giận dỗi, anh cũng ra sofa ngủ, chẳng dỗ dành tôi. Cuộc sống vợ chồng mới 4 năm mà anh cứ như này, liệu tôi chịu đựng được bao lâu? Tôi nên hiểu như nào với những hành động và việc làm của anh? Anh là người cha mẫu mực, yêu thương và chiều con, cũng biết phù tôi việc nhà. Lương anh hơn 30 triệu đồng mỗi tháng, đưa tôi phần lớn, chỉ giữ lại ít tiêu. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi và chồng cưới nhau được chín năm. Anh không ngoại tình, vẫn đi làm rồi về nhà, tiền bạc rõ ràng. Nhưng gần đây tôi thấy anh hay nhắn tin với vài người con gái khác theo kiểu "thả thính". Tôi vô tình đọc được những tin kiểu như: "Hôm nay em xinh thế", "Ngồi làm mà cứ nghĩ tới video em vừa đăng",... thỉnh thoảng còn thả tim, gửi icon tình cảm. Nội dung không quá đà nhưng tôi thấy không phải kiểu bạn bè bình thường.
Tôi hỏi thì anh bảo chỉ nói chuyện tí cho vui, không có gì nghiêm trọng. Anh còn nói tôi suy nghĩ nhiều vì anh không làm gì sai. Nhưng tôi thấy khó chịu. Tôi từng nói rõ suy nghĩ của mình, cũng từng giận dỗi nhưng chồng vẫn không thay đổi. Anh luôn nói mình chỉ đùa vui chứ không có ý gì khác, cũng không phản bội vợ con. Tôi phải làm sao đây?
Tôi ngoài 40 tuổi, kết hôn năm 28 tuổi, cái tuổi mà ai cũng nghĩ mình cần phải lập gia đình. Ngày ấy anh theo đuổi rất nhiệt tình nên tôi đồng ý. Ngay từ đầu, tình yêu của tôi dành cho anh không quá mãnh liệt như nhiều người khác. Sau khi kết hôn, tôi lao vào làm việc, ngày làm đêm làm, cố gắng gây dựng kinh tế cho gia đình. Đến nay, tôi có nhà, xe, đất đai, có một căn nhà ở quê cho thuê và một công việc ổn định. Nhìn lại chặng đường đã qua, phần lớn đều do một mình tôi nỗ lực. Chồng giống như người đứng bên ngoài cuộc sống đó, chỉ hỗ trợ khi tôi mở lời nhờ vả.
Anh thương con hết mực nhưng với vợ lại khá vô tâm. Còn tôi, từ chỗ không có quá nhiều tình cảm, dần chuyển sang thất vọng rồi chán nản bởi sự vô tâm và ích kỷ của chòng. Theo thời gian, khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng lớn. Có lẽ cũng vì gánh nặng cơm áo gạo tiền đè lên vai quá lâu nên tôi dần mất cảm xúc với chồng. Chúng tôi gần như sống ly thân trong cùng một mái nhà, có những lúc rất buồn và cô đơn. Thỉnh thoảng, vì quá trống trải, tôi lại kiếm chuyện cãi vã, chỉ để mong nhận được một chút quan tâm. Rồi tôi nhận ra điều đó chẳng giải quyết được gì, chỉ khiến bản thân mệt mỏi hơn. Từ đó, tôi ít nói dần, không còn muốn mở lòng nữa.
Tôi quay lại chăm sóc chính mình, buồn thì đi tập thể thao, mua sắm một chút, học thêm những kiến thức phục vụ công việc. Tôi dành nhiều thời gian hơn cho con cái và bản thân. Ở tuổi này, đôi khi hôn nhân chỉ còn là trách nhiệm, sự quen thuộc kéo dài quá lâu dễ khiến mọi thứ trở nên nhạt nhòa. Tôi không trách những người từng "say nắng", có lẽ ai cũng khao khát được yêu thương và quan tâm. Tôi từng rung động trước một người đàn ông ấm áp, biết lắng nghe và chia sẻ. Những cuộc trò chuyện khiến tôi vui hơn, thấy lòng mình còn cảm xúc. Tất cả chỉ dừng lại ở đó. Tôi hiểu rất rõ mình sẽ không rời bỏ gia đình này, họ cũng không vì tôi mà từ bỏ gia đình của họ.
Người ta thường nói đàn ông ngoại tình vì tìm của lạ, còn phụ nữ đôi khi chỉ đi tìm sự quan tâm và sẻ chia đã mất từ lâu trong hôn nhân. Tôi không biết điều đó đúng bao nhiêu phần, nhưng hiểu cảm giác cô đơn ngay trong chính gia đình mình là như thế nào. Giờ đây, tôi không còn quan tâm chồng đi đâu, làm gì, tình cảm không còn thì việc kiểm soát nhau chẳng còn ý nghĩa. Kinh tế tôi tự lo được, anh chỉ hỗ trợ một phần trong việc nuôi dạy con. Thậm chí, nếu một ngày anh có người khác, có lẽ tôi cũng không còn đủ cảm xúc để đau lòng. Tôi từng nghĩ đến chuyện ly hôn, rồi lại tự hỏi ly hôn để làm gì?
Tôi không có ý định đi thêm bước nữa. Trong khi đó, dù sao chồng vẫn là cha của các con tôi. Nếu ly hôn, anh có thể sẽ xây dựng gia đình mới, biết đâu chính các con lại là người chịu thiệt thòi nhất. Vì thế, tôi chọn sống chậm lại, yêu thương bản thân nhiều hơn, chăm sóc con cái thật tốt, để thời gian trả lời những điều còn dang dở. Không biết có ai đang ở trong hoàn cảnh giống tôi không? Nếu có, hãy chia sẻ cùng tôi. Đôi khi chỉ cần biết mình không phải người duy nhất cũng đủ thấy lòng nhẹ hơn rất nhiều.